Tuy nhiên, người đàn ông đối diện như chẳng hề nghe thấy những lời chất vấn của Tang Vãn. Trên mặt Thương Dục Hoành vẫn là vẻ lạnh nhạt, bình tĩnh như thường ngày.
Tang Vãn càng chạy, cô càng thấy như có một luồng nghẹt thở ập tới, cô hoảng hốt dừng bước, chống tay lên đầu gối thở dốc. Cô thấy mình giống như một trò cười.
Nếu đã không thể cho cô điều cô muốn, thì chi bằng sớm cắt đứt. Anh cho rằng đây là kết cục tốt nhất cho cả hai.
Cô gõ cửa nhẹ vài cái, đợi đến khi bên trong có tiếng cho phép mới đẩy cửa bước vào.
“Đỗ tổng, đây là hợp đồng duyệt chi cho dự án, phiền anh ký tên.” Cô nói đúng chuẩn mực công việc.
“Tang Vãn, tôi thấy cô rất có năng lực, dự án này giao cho cô phụ trách đi. Những bước sau không cần báo cáo với tôi nữa, xem như là cơ hội rèn luyện cho cô.” Đậy nắp bút lại, Đỗ Hùng cười nói.
Cô làm ở Mỹ Ích đã hơn nửa năm, đây là lần đầu tiên cô được độc lập phụ trách một dự án. Nghĩ vậy, cô lập tức gật đầu nhận lời: “Cảm ơn Đỗ tổng.”
“Tang Vãn à, công việc như vậy mệt lắm đấy, có cần tôi giới thiệu cho cậu một việc khác ít làm mà lương cao không?” La Huệ cong tay ngoắc cô với nụ cười quyến rũ.
Ý gì? Cô ta đang châm chọc cuộc sống đầy đủ của mình là do lừa đảo à?
Nhưng Tang Vãn không buồn dây dưa, mở cửa đi thẳng.
Trong phòng thương hiệu, ai cũng biết Du Hùng giao dự án mới cho Tang Vãn toàn quyền phụ trách. Có người ghen tị, có người ngưỡng mộ nhưng Tang Vãn chẳng quan tâm.
Thương Dục Hoành: [Đừng nhận dự án đó.]
Cô cảm thấy Thương Dục Hoành đúng là có bệnh, lúc thì đá người ra, lúc lại cho kẹo ngọt. Anh chẳng phải đã bảo cô nên dẹp chuyện cưới xin đi sao? Vậy mà giờ lại nhắn tin kiểu này là sao?
Lần này Thương Dục Hoành đi công tác khá lâu. Tang Vãn thấy cũng tốt, để cả hai có thời gian bình tâm lại.
Dường như hôm đó Đỗ Hùng không đến công ty. Tang Vãn đến văn phòng tìm, bên trong trống trơn.
Thế là cô bị dẫn đi làm việc trong ánh mắt kinh ngạc của đồng nghiệp.
Đỗ Hùng ôm tiền bỏ trốn, người xử lý thứ hai lại là Tang Vãn, cô lập tức bị coi là kẻ thế tội.
Cô cũng rất hy vọng cảnh sát có thể sớm bắt được Đỗ Hùng để cô minh oan, nhưng mấy ngày trôi qua vẫn không có bất kỳ tin tức gì.
Anh xin gặp riêng cô. Hơn nửa tháng không gặp, Tang Vãn cảm thấy cả hai thật xa lạ.
“Có hối hận không?” Anh chau mày, thở dài.
“Hối hận thì có ích gì? Dự án là do em nhận.”
Tốt lắm! Rất giỏi!
“Phải, là em đáng đời. Em có cầu xin anh giúp đâu, mọi thứ là do em chọn, em tự chịu trách nhiệm.” Tang Vãn ngẩng lên, mỉm cười rất khẽ.
Anh đứng dậy, hai tay chống lên bàn, cúi người sát lại, giọng trầm thấp:
Thương Dục Hoành mím chặt môi, giọng đầy phẫn nộ, đập cửa bỏ đi.
Nghĩ đến đó, lửa giận trong anh càng bốc lên: “Đúng là tự chuốc lấy phiền phức!”
Trước những câu hỏi của cảnh sát, Tang Vãn vẫn trả lời thật lòng tất cả những gì cô biết, sống như một cái máy.
Thì ra có người đã cung cấp bằng chứng chứng minh cô hoàn toàn không biết gì.
Khi bước ra khỏi trại tạm giam, Tang Vãn có cảm giác mình sống lại.
Thịnh Sơ và Hạ Ly đã sớm chờ ngoài cổng. Nhìn thấy hai gương mặt thân quen, Tang Vãn lập tức lao vào ôm chầm lấy họ.
Tuy nhiên, người đàn ông đối diện như chẳng hề nghe thấy những lời chất vấn của Tang Vãn. Trên mặt Thương Dục Hoành vẫn là vẻ lạnh nhạt, bình tĩnh như thường ngày.
Tang Vãn càng chạy, cô càng thấy như có một luồng nghẹt thở ập tới, cô hoảng hốt dừng bước, chống tay lên đầu gối thở dốc. Cô thấy mình giống như một trò cười.
Nếu đã không thể cho cô điều cô muốn, thì chi bằng sớm cắt đứt. Anh cho rằng đây là kết cục tốt nhất cho cả hai.
Cô gõ cửa nhẹ vài cái, đợi đến khi bên trong có tiếng cho phép mới đẩy cửa bước vào.
“Đỗ tổng, đây là hợp đồng duyệt chi cho dự án, phiền anh ký tên.” Cô nói đúng chuẩn mực công việc.
“Tang Vãn, tôi thấy cô rất có năng lực, dự án này giao cho cô phụ trách đi. Những bước sau không cần báo cáo với tôi nữa, xem như là cơ hội rèn luyện cho cô.” Đậy nắp bút lại, Đỗ Hùng cười nói.
Cô làm ở Mỹ Ích đã hơn nửa năm, đây là lần đầu tiên cô được độc lập phụ trách một dự án. Nghĩ vậy, cô lập tức gật đầu nhận lời: “Cảm ơn Đỗ tổng.”
“Tang Vãn à, công việc như vậy mệt lắm đấy, có cần tôi giới thiệu cho cậu một việc khác ít làm mà lương cao không?” La Huệ cong tay ngoắc cô với nụ cười quyến rũ.
Ý gì? Cô ta đang châm chọc cuộc sống đầy đủ của mình là do lừa đảo à?
Nhưng Tang Vãn không buồn dây dưa, mở cửa đi thẳng.
Trong phòng thương hiệu, ai cũng biết Du Hùng giao dự án mới cho Tang Vãn toàn quyền phụ trách. Có người ghen tị, có người ngưỡng mộ nhưng Tang Vãn chẳng quan tâm.
Thương Dục Hoành: [Đừng nhận dự án đó.]
Cô cảm thấy Thương Dục Hoành đúng là có bệnh, lúc thì đá người ra, lúc lại cho kẹo ngọt. Anh chẳng phải đã bảo cô nên dẹp chuyện cưới xin đi sao? Vậy mà giờ lại nhắn tin kiểu này là sao?
Lần này Thương Dục Hoành đi công tác khá lâu. Tang Vãn thấy cũng tốt, để cả hai có thời gian bình tâm lại.
Dường như hôm đó Đỗ Hùng không đến công ty. Tang Vãn đến văn phòng tìm, bên trong trống trơn.
Thế là cô bị dẫn đi làm việc trong ánh mắt kinh ngạc của đồng nghiệp.
Đỗ Hùng ôm tiền bỏ trốn, người xử lý thứ hai lại là Tang Vãn, cô lập tức bị coi là kẻ thế tội.
Cô cũng rất hy vọng cảnh sát có thể sớm bắt được Đỗ Hùng để cô minh oan, nhưng mấy ngày trôi qua vẫn không có bất kỳ tin tức gì.
Anh xin gặp riêng cô. Hơn nửa tháng không gặp, Tang Vãn cảm thấy cả hai thật xa lạ.
“Có hối hận không?” Anh chau mày, thở dài.
“Hối hận thì có ích gì? Dự án là do em nhận.”
Tốt lắm! Rất giỏi!
“Phải, là em đáng đời. Em có cầu xin anh giúp đâu, mọi thứ là do em chọn, em tự chịu trách nhiệm.” Tang Vãn ngẩng lên, mỉm cười rất khẽ.
Anh đứng dậy, hai tay chống lên bàn, cúi người sát lại, giọng trầm thấp:
Thương Dục Hoành mím chặt môi, giọng đầy phẫn nộ, đập cửa bỏ đi.
Nghĩ đến đó, lửa giận trong anh càng bốc lên: “Đúng là tự chuốc lấy phiền phức!”
Trước những câu hỏi của cảnh sát, Tang Vãn vẫn trả lời thật lòng tất cả những gì cô biết, sống như một cái máy.
Thì ra có người đã cung cấp bằng chứng chứng minh cô hoàn toàn không biết gì.
Khi bước ra khỏi trại tạm giam, Tang Vãn có cảm giác mình sống lại.
Thịnh Sơ và Hạ Ly đã sớm chờ ngoài cổng. Nhìn thấy hai gương mặt thân quen, Tang Vãn lập tức lao vào ôm chầm lấy họ.