Nuông Chiều

Lượt đọc: 1027 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 74
chuyện của cô không liên quan gì đến anh ấy?

“Thương Dục Hoành, em đã nói rồi, từ nay về sau chuyện của em không liên quan gì đến anh!” Hai mắt Tang Vãn đỏ hoe, rõ ràng là cô vừa bị dọa không nhẹ.

Thương Dục Hoành khẽ nhướng mày, chỉ cảm thấy câu này như một trò cười cay nghiệt. Anh hất tay, ném toàn bộ bông gạc vào thùng rác: “Nếu có bản lĩnh thì trả lại hết những gì anh đã dạy em đi!”

Thương Dục Hoành không né tránh, cú tát đánh thẳng vào gò má điển trai của anh, vậy mà thậm chí anh không nhíu mày một cái.

Cô cảm thấy giữa hai người ngày càng không thể nói chuyện được với nhau nữa, cả hai đều trở nên ngang ngạnh, hễ gặp mặt là cãi vã.

Nhân viên phòng thương hiệu tuy không dám quá đáng với cô nhưng lại âm thầm lập nhóm riêng để bàn tán sau lưng.

Bạn tốt chính là gia vị của cuộc sống. Hôm nay Tang Vãn đã cảm nhận rõ điều đó.

“Ai làm?” Giọng anh nghiêm nghị, đầy chất vấn.

Thịnh Sơ chẳng tin câu đó. Anh mở cốp sau xe, lấy ra cây gậy bóng chày vác lên vai: “Không cẩn thận hả? Vậy để tụi nó xem ‘không cẩn thận’ của tớ là thế nào!”

“Cậu lên xe trước đã, tớ từ từ kể cho cậu nghe.”

Nói rồi, Thịnh Sơ như sực nhớ ra điều gì, do dự một chút rồi hỏi: “Cái tên sếp não tàn của cậu biết chưa?”

Nghe xong, Thịnh Sơ không nhịn được nữa, sải bước muốn xông thẳng vào tòa nhà, ánh mắt phẫn nộ bừng bừng.

Thịnh Sơ lạnh lùng buông một câu:

Hôm nay, anh phải cho mọi người thấy, phía sau Tang Vãn là có người chống lưng!

Anh hờ hững nâng mi mắt, ánh mắt đầy lạnh lùng: “Có chuyện gì?”

Ánh mắt sắc bén của Thương Dục Hoành lướt qua hai người, lạnh lẽo vô cùng:.“Cút.”

Thương Dục Hoành mang theo khí chất áp đảo bẩm sinh, chỉ cần đứng gần là đã khiến người khác nổi da gà.

Thịnh Sơ nhẹ nhàng thở dài, như cố ý nói cho Thương Dục Hoành nghe: “Vãn Vãn, sau lưng cậu còn có tớ, một công việc thôi mà, không vui thì nghỉ, tớ nuôi được cậu.”

“Dắt bạn trai em cút.” Đôi mắt đen sâu thẳm của anh vẫn lạnh băng như thường.

Cô tất nhiên hiểu vì sao anh nói như vậy, rõ ràng là cố tình chọc tức cô.

Tang Vãn cạn lời, không thèm quay đầu lại mà đi thẳng.

Lúc này, sự việc liên quan đến Tang Cảnh Tư vẫn đang tiếp tục leo thang. Giám đốc nhân sự đã tìm Tang Vãn nói chuyện nhiều lần, muốn cô ra mặt vì công ty, ám chỉ cô nên nhận tội thay cha.

“Xin cứ tự nhiên.” Tang Vãn thản nhiên đáp: “Vì lợi ích bản thân mà bán đứng gia đình, các người không sợ loại người như tôi sẽ làm gián điệp cho công ty đối thủ sao?”

Tang Vãn sững sờ: “Ý gì?”

Nửa đêm, một đoạn video xin lỗi của Tang Cảnh Tư bất ngờ được tung lên mạng và nguồn đăng chính là từ tài khoản chính thức của Tập đoàn Mỹ Ích. Video nhanh chóng leo lên top tìm kiếm.

“Xin chào mọi người, tôi là đại lý hợp tác với Mỹ Ích, tên tôi là Tang Cảnh Tư. Gần đây có người tiêu dùng phản ánh về hạn sử dụng sản phẩm, tôi muốn lên tiếng xin lỗi.” Trong video, ông mặc vest xám đậm, ngồi nghiêm chỉnh, nhìn thẳng vào ống kính.

Tang Vãn không thể nghe tiếp nữa, lập tức tắt video rồi ném điện thoại đi.

Cô ôm đầu, ánh mắt hoảng loạn, miệng lẩm bẩm: “Không thể nào... Không thể nào...”

Do dự vài giây, cô nhặt điện thoại lên, cố phân tích xem video kia có phải là sản phẩm AI dựng lại không.

Cô nhấn vào nguồn gốc video, hơi cau mày, tài khoản chính thức?

“Thương Dục Hoành, em đã nói rồi, từ nay về sau chuyện của em không liên quan gì đến anh!” Hai mắt Tang Vãn đỏ hoe, rõ ràng là cô vừa bị dọa không nhẹ.

Thương Dục Hoành khẽ nhướng mày, chỉ cảm thấy câu này như một trò cười cay nghiệt. Anh hất tay, ném toàn bộ bông gạc vào thùng rác: “Nếu có bản lĩnh thì trả lại hết những gì anh đã dạy em đi!”

Thương Dục Hoành không né tránh, cú tát đánh thẳng vào gò má điển trai của anh, vậy mà thậm chí anh không nhíu mày một cái.

Cô cảm thấy giữa hai người ngày càng không thể nói chuyện được với nhau nữa, cả hai đều trở nên ngang ngạnh, hễ gặp mặt là cãi vã.

Nhân viên phòng thương hiệu tuy không dám quá đáng với cô nhưng lại âm thầm lập nhóm riêng để bàn tán sau lưng.

Bạn tốt chính là gia vị của cuộc sống. Hôm nay Tang Vãn đã cảm nhận rõ điều đó.

“Ai làm?” Giọng anh nghiêm nghị, đầy chất vấn.

Thịnh Sơ chẳng tin câu đó. Anh mở cốp sau xe, lấy ra cây gậy bóng chày vác lên vai: “Không cẩn thận hả? Vậy để tụi nó xem ‘không cẩn thận’ của tớ là thế nào!”

“Cậu lên xe trước đã, tớ từ từ kể cho cậu nghe.”

Nói rồi, Thịnh Sơ như sực nhớ ra điều gì, do dự một chút rồi hỏi: “Cái tên sếp não tàn của cậu biết chưa?”

Nghe xong, Thịnh Sơ không nhịn được nữa, sải bước muốn xông thẳng vào tòa nhà, ánh mắt phẫn nộ bừng bừng.

Thịnh Sơ lạnh lùng buông một câu:

Hôm nay, anh phải cho mọi người thấy, phía sau Tang Vãn là có người chống lưng!

Anh hờ hững nâng mi mắt, ánh mắt đầy lạnh lùng: “Có chuyện gì?”

Ánh mắt sắc bén của Thương Dục Hoành lướt qua hai người, lạnh lẽo vô cùng:.“Cút.”

Thương Dục Hoành mang theo khí chất áp đảo bẩm sinh, chỉ cần đứng gần là đã khiến người khác nổi da gà.

Thịnh Sơ nhẹ nhàng thở dài, như cố ý nói cho Thương Dục Hoành nghe: “Vãn Vãn, sau lưng cậu còn có tớ, một công việc thôi mà, không vui thì nghỉ, tớ nuôi được cậu.”

“Dắt bạn trai em cút.” Đôi mắt đen sâu thẳm của anh vẫn lạnh băng như thường.

Cô tất nhiên hiểu vì sao anh nói như vậy, rõ ràng là cố tình chọc tức cô.

Tang Vãn cạn lời, không thèm quay đầu lại mà đi thẳng.

Lúc này, sự việc liên quan đến Tang Cảnh Tư vẫn đang tiếp tục leo thang. Giám đốc nhân sự đã tìm Tang Vãn nói chuyện nhiều lần, muốn cô ra mặt vì công ty, ám chỉ cô nên nhận tội thay cha.

“Xin cứ tự nhiên.” Tang Vãn thản nhiên đáp: “Vì lợi ích bản thân mà bán đứng gia đình, các người không sợ loại người như tôi sẽ làm gián điệp cho công ty đối thủ sao?”

Tang Vãn sững sờ: “Ý gì?”

Nửa đêm, một đoạn video xin lỗi của Tang Cảnh Tư bất ngờ được tung lên mạng và nguồn đăng chính là từ tài khoản chính thức của Tập đoàn Mỹ Ích. Video nhanh chóng leo lên top tìm kiếm.

“Xin chào mọi người, tôi là đại lý hợp tác với Mỹ Ích, tên tôi là Tang Cảnh Tư. Gần đây có người tiêu dùng phản ánh về hạn sử dụng sản phẩm, tôi muốn lên tiếng xin lỗi.” Trong video, ông mặc vest xám đậm, ngồi nghiêm chỉnh, nhìn thẳng vào ống kính.

Tang Vãn không thể nghe tiếp nữa, lập tức tắt video rồi ném điện thoại đi.

Cô ôm đầu, ánh mắt hoảng loạn, miệng lẩm bẩm: “Không thể nào... Không thể nào...”

Do dự vài giây, cô nhặt điện thoại lên, cố phân tích xem video kia có phải là sản phẩm AI dựng lại không.

Cô nhấn vào nguồn gốc video, hơi cau mày, tài khoản chính thức?

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Nguồn: monkey
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Tiến »