Ngay giây tiếp theo, biểu cảm của Tang Vãn trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Cô chợt hiểu tại sao tài khoản chính thức đó lại quen mắt như vậy.
Lúc này Tang Vãn không hề nổi giận như người ta tưởng tượng. Ngược lại, cô bình tĩnh đến lạnh lẽo. Cô mở danh bạ, gọi một cuộc điện thoại.
Tang Vãn bỗng cảm thấy buồn nôn, không vì lý do gì: “Em muốn gặp anh.”
Cô cười lạnh vài tiếng: “Anh đang trốn tránh điều gì? Làm mà không dám nhận à?”
Tang Vãn đôi mắt trống rỗng, nhắm nghiền mắt lại: “Anh đi công tác ở đâu?”
“Em hỏi anh đi công tác ở đâu!” Lần này Tang Vãn không để anh nói hết câu, nghiêm giọng ngắt lời.
Tang Vãn lập tức mua chuyến bay muộn nhất, không mang theo gì, chỉ một mình lên máy bay. Trong vài tiếng bay, cô liên tục hồi tưởng về mọi chuyện đã trải qua với Thương Dục Hoành, càng nghĩ càng cảm thấy mình thật nực cười.
Xuống máy bay, cô lập tức đến thẳng khách sạn theo địa chỉ Thương Dục Hoành đã đưa. Lúc đó anh còn đang họp, cô quyết định không làm phiền.
Cổ họng anh khô khốc, hít sâu một hơi rồi bước lại gần.
“Chờ lâu chưa?” Thương Dục Hoành ngồi xổm xuống, đưa tay định xoa đầu cô nhưng bị cô nghiêng đầu né tránh.
Người đàn ông cụp mắt xuống, lòng bàn tay khẽ siết lại, rất lâu sau mới khẽ gật đầu một cái.
Tiếng tát vang lên giòn tan giữa hành lang trống trải. Sắc mặt Tang Vãn trắng bệch, môi không chút máu, giọng khàn khàn chất vấn: “Đây là câu trả lời của anh sao?”
Chính sự điềm tĩnh này càng khiến Tang Vãn đau đớn như bị xát muối vào tim. Cô gần như phát điên, cần làm điều gì đó để xả hết cơn giận.
Anh không hề ngăn cản, để mặc cô trừng phạt.
Tóc cô rối tung, bộ đồ ngủ rộng thùng thình, cả người trông cực kỳ tiều tụy.
“Chúng ta chia tay đi.” Lúc này, Tang Vãn bình tĩnh chưa từng có. Đôi mắt vẫn không ngừng rơi lệ: “Không, phải là chấm dứt quan hệ này.”
“Quyết định rồi?” Thương Dục Hoành vuốt cổ tay còn vương máu, gương mặt thoáng thay đổi nhưng ngay lập tức trở lại bình thường.
“Anh từng quan tâm đến em sao?”
“Tuỳ em.” Thương Dục Hoành đứng dậy, quẹt thẻ vào phòng.
Ghê tởm?
Câu này mẹ anh từng nói với anh. Sau khi mẹ tái hôn, có lần dẫn anh về nhà chồng chơi. Cha dượng có một đứa con trai lớn hơn anh, hai đứa vì giành đồ chơi mà đánh nhau.
Bà đã từng nói: “Thương Dục Hoành, mày khiến tao thấy ghê tởm!”
Anh ghê tởm, đúng là ghê tởm.
…
Cô vừa đi vừa mở điện thoại, xóa hết mọi thứ liên quan đến Thương Dục Hoành.
Tin nhắn giữa họ chỉ toàn công việc, nếu có người nghi ngờ họ yêu đương trong công sở thì nhìn đoạn chat này còn tưởng họ chỉ là đồng nghiệp xa cách.
Bấy giờ hòn đá đè nặng trái tim cô cuối cùng cũng vỡ vụn. Cô từ từ ngồi xổm xuống, ôm lấy đầu gối, cảm giác như tim bị ai cắt vụn.
Tang Vãn càng khóc càng lớn tiếng. Người đi đường có vài người ngoái lại nhìn, nhưng cũng chỉ thoáng qua rồi vội bước đi.
Chắc do bị dồn nén quá lâu, Tang Vãn khóc rất lâu.
Trước mặt cô là một người phụ nữ đang mỉm cười dịu dàng, đẩy một chiếc xe nôi: “Xin chào, em có cần giúp đỡ không?”
Người phụ nữ lắc đầu, trong mắt vẫn giữ nụ cười dịu dàng. Chị lấy khăn giấy trong túi đưa cho Tang Vãn, nhẹ nhàng nói: “Không đâu, đây là nơi công cộng mà, không ai làm phiền ai cả.”
Ngay giây tiếp theo, biểu cảm của Tang Vãn trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Cô chợt hiểu tại sao tài khoản chính thức đó lại quen mắt như vậy.
Lúc này Tang Vãn không hề nổi giận như người ta tưởng tượng. Ngược lại, cô bình tĩnh đến lạnh lẽo. Cô mở danh bạ, gọi một cuộc điện thoại.
Tang Vãn bỗng cảm thấy buồn nôn, không vì lý do gì: “Em muốn gặp anh.”
Cô cười lạnh vài tiếng: “Anh đang trốn tránh điều gì? Làm mà không dám nhận à?”
Tang Vãn đôi mắt trống rỗng, nhắm nghiền mắt lại: “Anh đi công tác ở đâu?”
“Em hỏi anh đi công tác ở đâu!” Lần này Tang Vãn không để anh nói hết câu, nghiêm giọng ngắt lời.
Tang Vãn lập tức mua chuyến bay muộn nhất, không mang theo gì, chỉ một mình lên máy bay. Trong vài tiếng bay, cô liên tục hồi tưởng về mọi chuyện đã trải qua với Thương Dục Hoành, càng nghĩ càng cảm thấy mình thật nực cười.
Xuống máy bay, cô lập tức đến thẳng khách sạn theo địa chỉ Thương Dục Hoành đã đưa. Lúc đó anh còn đang họp, cô quyết định không làm phiền.
Cổ họng anh khô khốc, hít sâu một hơi rồi bước lại gần.
“Chờ lâu chưa?” Thương Dục Hoành ngồi xổm xuống, đưa tay định xoa đầu cô nhưng bị cô nghiêng đầu né tránh.
Người đàn ông cụp mắt xuống, lòng bàn tay khẽ siết lại, rất lâu sau mới khẽ gật đầu một cái.
Tiếng tát vang lên giòn tan giữa hành lang trống trải. Sắc mặt Tang Vãn trắng bệch, môi không chút máu, giọng khàn khàn chất vấn: “Đây là câu trả lời của anh sao?”
Chính sự điềm tĩnh này càng khiến Tang Vãn đau đớn như bị xát muối vào tim. Cô gần như phát điên, cần làm điều gì đó để xả hết cơn giận.
Anh không hề ngăn cản, để mặc cô trừng phạt.
Tóc cô rối tung, bộ đồ ngủ rộng thùng thình, cả người trông cực kỳ tiều tụy.
“Chúng ta chia tay đi.” Lúc này, Tang Vãn bình tĩnh chưa từng có. Đôi mắt vẫn không ngừng rơi lệ: “Không, phải là chấm dứt quan hệ này.”
“Quyết định rồi?” Thương Dục Hoành vuốt cổ tay còn vương máu, gương mặt thoáng thay đổi nhưng ngay lập tức trở lại bình thường.
“Anh từng quan tâm đến em sao?”
“Tuỳ em.” Thương Dục Hoành đứng dậy, quẹt thẻ vào phòng.
Ghê tởm?
Câu này mẹ anh từng nói với anh. Sau khi mẹ tái hôn, có lần dẫn anh về nhà chồng chơi. Cha dượng có một đứa con trai lớn hơn anh, hai đứa vì giành đồ chơi mà đánh nhau.
Bà đã từng nói: “Thương Dục Hoành, mày khiến tao thấy ghê tởm!”
Anh ghê tởm, đúng là ghê tởm.
…
Cô vừa đi vừa mở điện thoại, xóa hết mọi thứ liên quan đến Thương Dục Hoành.
Tin nhắn giữa họ chỉ toàn công việc, nếu có người nghi ngờ họ yêu đương trong công sở thì nhìn đoạn chat này còn tưởng họ chỉ là đồng nghiệp xa cách.
Bấy giờ hòn đá đè nặng trái tim cô cuối cùng cũng vỡ vụn. Cô từ từ ngồi xổm xuống, ôm lấy đầu gối, cảm giác như tim bị ai cắt vụn.
Tang Vãn càng khóc càng lớn tiếng. Người đi đường có vài người ngoái lại nhìn, nhưng cũng chỉ thoáng qua rồi vội bước đi.
Chắc do bị dồn nén quá lâu, Tang Vãn khóc rất lâu.
Trước mặt cô là một người phụ nữ đang mỉm cười dịu dàng, đẩy một chiếc xe nôi: “Xin chào, em có cần giúp đỡ không?”
Người phụ nữ lắc đầu, trong mắt vẫn giữ nụ cười dịu dàng. Chị lấy khăn giấy trong túi đưa cho Tang Vãn, nhẹ nhàng nói: “Không đâu, đây là nơi công cộng mà, không ai làm phiền ai cả.”