Tang Vãn chau mày đầy bối rối, hai tay ôm lấy đầu gối, đôi mắt ướt đẫm như đang quan sát người phụ nữ trước mặt.
“Em cần chị giúp gọi cảnh sát không?” Người phụ nữ khẽ nhíu mày, khóe môi vẫn nở nụ cười dịu dàng. Cô nghĩ một lúc rồi quyết định tự giới thiệu: “Chị tên là Trúc Lê, nhà ở gần đây thôi. Nhìn em chắc cũng tầm tuổi em gái chị, chắc em đang gặp chuyện gì đó khó khăn phải không?”
Nói xong, cô lấy điện thoại định gọi xe về sân bay, đúng lúc đó điện thoại lại hết pin.
Vẻ mặt Tang Vãn đầy bối rối, đứng ngây người ra đó, không biết phải làm sao.
“Chị cho em mượn điện thoại gọi nhé.”
Nhưng lý trí vẫn nhắc nhở cô không nên quá tin người lạ. Cô vội vàng tránh sang bên: “Cảm ơn chị, nhưng... Không cần đâu ạ.”
Thấy vậy, Trúc Lê hiểu cô bé vẫn còn dè chừng. Nhưng nghĩ đến việc để một cô gái trẻ như vậy lang thang trên phố vào đêm khuya thì rất nguy hiểm, chị liền đề nghị: “Phía trước có đồn cảnh sát đấy, chị đưa em đến đó nhé. Ít nhất như vậy em sẽ tin chị không phải người xấu.”
Cứ thế, Tang Vãn theo chị gái tốt bụng ấy đến đồn công an. Trên đường đi, cô lén nhìn đứa trẻ đang nằm trong xe đẩy.
Trúc Lê nhìn theo ánh mắt cô, mỉm cười:
“Vâng…” Giọng Tang Vãn trầm xuống. Không hiểu sao khi nhìn thấy đứa trẻ đáng yêu ấy, cô lại bắt đầu tưởng tượng về đứa con tương lai của mình.
Tới đồn cảnh sát, Trúc Lê rất hợp tác đăng ký thông tin. Tang Vãn ngồi ở băng ghế chờ, vừa sạc điện thoại, vừa lặng lẽ cúi đầu.
Trúc Lê bế em bé ngủ say trong xe đẩy đến ngồi cạnh cô. Tang Vãn không kìm được, đưa tay chạm nhẹ vào má em bé.
Tang Vãn gật đầu liên tục: “Vâng, chị về trước đi ạ.”
Thấy vậy, Trúc Lê cũng không nói gì thêm. Dù sao thì ở đồn cảnh sát vẫn an toàn hơn. Chính vì nhìn thấy hình bóng của Trúc Tuế Tuế trong cô gái nhỏ này, Trúc Lê mới không ngại phiền mà đồng hành cùng cô đến đây.
Không lâu sau, bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập. Tang Vãn ngẩng đầu nhìn.
“Em không sao chứ? Sao lại đến đồn cảnh sát?” Người đàn ông vừa nhìn thấy Trúc Lê liền lo lắng kiểm tra chị khắp lượt.
“Anh sai rồi, anh xin lỗi.” Anh đẩy gọng kính, nhận lỗi thành khẩn, rồi đón lấy đứa bé từ tay chị.
“Chồng chị đến đón rồi, chị về trước nhé.” Trúc Lê vỗ vai Tang Vãn như lời chào tạm biệt.
Sau đó, Cảnh Hoài Chi nắm tay Trúc Lê, không biết nói gì. Trúc Lê nghe xong liền biến sắc, vội giật lấy điện thoại anh rồi quay lại chỗ Tang Vãn: “Là em phải không?”
Câu chữ ngắn gọn, cứng rắn, rất đúng phong cách anh.
Từ khi họ kết bạn, cô chưa từng thấy anh đăng gì. À không, cô đã chặn anh rồi.
Tang Vãn ngẩng đầu nhìn cảnh sát trực rồi chậm rãi gật đầu.
Nhiều lúc Tang Vãn cảm thấy mình thật thấp hèn nhưng cô chẳng còn cách nào khác, cô đã lún quá sâu rồi.
Trúc Lê khẽ ra hiệu cho Cảnh Hoài Chi lên lầu trước, anh đành nghe lời đi lên.
“Em là Tang Vãn, Vãn trong ‘Mạc đạo tang du vãn’.”
Tang Vãn cắn môi, không biết trả lời sao. Mối quan hệ giữa cô và Thương Dục Hoành quá phức tạp. Cô chỉ biết chậm rãi gật đầu.
Tiếng “cạch” trên mặt bàn đá khiến Tang Vãn choàng tỉnh. Hóa ra cả một người xa lạ cũng nhìn ra được, cô yêu một cách quá đỗi nhỏ bé.
Những lời này như nói cho chính mình nghe. Tang Vãn bật cười chua chát.
Tiếng chuông cửa vang lên, Tang Vãn ngẩng đầu nhìn, trong lòng lại có chút sợ hãi người đứng bên ngoài.
Mùi rượu nồng khiến Trúc Lê không nhịn được mà muốn nôn. Chị che miệng, nhanh chóng tránh sang một bên, sợ bị mùi ấy hun đến ngất.
Tang Vãn chau mày đầy bối rối, hai tay ôm lấy đầu gối, đôi mắt ướt đẫm như đang quan sát người phụ nữ trước mặt.
“Em cần chị giúp gọi cảnh sát không?” Người phụ nữ khẽ nhíu mày, khóe môi vẫn nở nụ cười dịu dàng. Cô nghĩ một lúc rồi quyết định tự giới thiệu: “Chị tên là Trúc Lê, nhà ở gần đây thôi. Nhìn em chắc cũng tầm tuổi em gái chị, chắc em đang gặp chuyện gì đó khó khăn phải không?”
Nói xong, cô lấy điện thoại định gọi xe về sân bay, đúng lúc đó điện thoại lại hết pin.
Vẻ mặt Tang Vãn đầy bối rối, đứng ngây người ra đó, không biết phải làm sao.
“Chị cho em mượn điện thoại gọi nhé.”
Nhưng lý trí vẫn nhắc nhở cô không nên quá tin người lạ. Cô vội vàng tránh sang bên: “Cảm ơn chị, nhưng... Không cần đâu ạ.”
Thấy vậy, Trúc Lê hiểu cô bé vẫn còn dè chừng. Nhưng nghĩ đến việc để một cô gái trẻ như vậy lang thang trên phố vào đêm khuya thì rất nguy hiểm, chị liền đề nghị: “Phía trước có đồn cảnh sát đấy, chị đưa em đến đó nhé. Ít nhất như vậy em sẽ tin chị không phải người xấu.”
Cứ thế, Tang Vãn theo chị gái tốt bụng ấy đến đồn công an. Trên đường đi, cô lén nhìn đứa trẻ đang nằm trong xe đẩy.
Trúc Lê nhìn theo ánh mắt cô, mỉm cười:
“Vâng…” Giọng Tang Vãn trầm xuống. Không hiểu sao khi nhìn thấy đứa trẻ đáng yêu ấy, cô lại bắt đầu tưởng tượng về đứa con tương lai của mình.
Tới đồn cảnh sát, Trúc Lê rất hợp tác đăng ký thông tin. Tang Vãn ngồi ở băng ghế chờ, vừa sạc điện thoại, vừa lặng lẽ cúi đầu.
Trúc Lê bế em bé ngủ say trong xe đẩy đến ngồi cạnh cô. Tang Vãn không kìm được, đưa tay chạm nhẹ vào má em bé.
Tang Vãn gật đầu liên tục: “Vâng, chị về trước đi ạ.”
Thấy vậy, Trúc Lê cũng không nói gì thêm. Dù sao thì ở đồn cảnh sát vẫn an toàn hơn. Chính vì nhìn thấy hình bóng của Trúc Tuế Tuế trong cô gái nhỏ này, Trúc Lê mới không ngại phiền mà đồng hành cùng cô đến đây.
Không lâu sau, bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập. Tang Vãn ngẩng đầu nhìn.
“Em không sao chứ? Sao lại đến đồn cảnh sát?” Người đàn ông vừa nhìn thấy Trúc Lê liền lo lắng kiểm tra chị khắp lượt.
“Anh sai rồi, anh xin lỗi.” Anh đẩy gọng kính, nhận lỗi thành khẩn, rồi đón lấy đứa bé từ tay chị.
“Chồng chị đến đón rồi, chị về trước nhé.” Trúc Lê vỗ vai Tang Vãn như lời chào tạm biệt.
Sau đó, Cảnh Hoài Chi nắm tay Trúc Lê, không biết nói gì. Trúc Lê nghe xong liền biến sắc, vội giật lấy điện thoại anh rồi quay lại chỗ Tang Vãn: “Là em phải không?”
Câu chữ ngắn gọn, cứng rắn, rất đúng phong cách anh.
Từ khi họ kết bạn, cô chưa từng thấy anh đăng gì. À không, cô đã chặn anh rồi.
Tang Vãn ngẩng đầu nhìn cảnh sát trực rồi chậm rãi gật đầu.
Nhiều lúc Tang Vãn cảm thấy mình thật thấp hèn nhưng cô chẳng còn cách nào khác, cô đã lún quá sâu rồi.
Trúc Lê khẽ ra hiệu cho Cảnh Hoài Chi lên lầu trước, anh đành nghe lời đi lên.
“Em là Tang Vãn, Vãn trong ‘Mạc đạo tang du vãn’.”
Tang Vãn cắn môi, không biết trả lời sao. Mối quan hệ giữa cô và Thương Dục Hoành quá phức tạp. Cô chỉ biết chậm rãi gật đầu.
Tiếng “cạch” trên mặt bàn đá khiến Tang Vãn choàng tỉnh. Hóa ra cả một người xa lạ cũng nhìn ra được, cô yêu một cách quá đỗi nhỏ bé.
Những lời này như nói cho chính mình nghe. Tang Vãn bật cười chua chát.
Tiếng chuông cửa vang lên, Tang Vãn ngẩng đầu nhìn, trong lòng lại có chút sợ hãi người đứng bên ngoài.
Mùi rượu nồng khiến Trúc Lê không nhịn được mà muốn nôn. Chị che miệng, nhanh chóng tránh sang một bên, sợ bị mùi ấy hun đến ngất.