Nuông Chiều

Lượt đọc: 1032 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 77
thương dục hoành, anh thua rồi

“Tang Vãn.” Giọng Thương Dục Hoành lạnh đến rợn người.

Trúc Lê cau mày chặt đến mức sắp xoắn lại, nhìn người đàn ông trước mặt đầy bực bội, giơ tay chắn ngang cửa như thể không muốn để anh bước vào: “Xin hỏi anh tìm ai?”

“Anh gì đó, đây là nhà tôi, làm ơn đừng lớn tiếng như vậy.” Trúc Lê không còn giữ nổi vẻ khách khí, quay đầu nhìn cô gái mỏng manh phía sau lưng mình, lửa giận càng bốc lên.

Tang Vãn đành phải dằn lòng bước ra, đi dép lê đến trước mặt anh. Cô quay sang Trúc Lê, gương mặt đầy áy náy: “Chị Lê, cảm ơn chị đã cho em ở nhờ. Em xin phép đi trước.”

Ai ngờ Trúc Lê lại đẩy cô ra sau lưng, trừng mắt lườm người đàn ông trước mặt: “Có chuyện gì thì vào nhà nói.”

Thương Dục Hoành bực bội kéo lỏng cà vạt, bước vào nhà, trong mắt ánh lên ngọn lửa giận ngùn ngụt.

Trúc Lê hiểu ý, lặng lẽ rời khỏi không gian.

Tang Vãn siết chặt tay, cười khẩy: “Tổng giám đốc Thương, em có quyền tự do cá nhân, anh quản được chắc?”

“Về với anh.” Anh cố kiềm chế cơn tức giận, giọng hạ thấp.

Bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm, giây lát muốn bế cô lên mang về ngay lập tức. Cô cứ như vậy nổi giận mỗi ngày, thật quá phiền.

“Liên quan gì đến anh!” Tang Vãn không hề nể nang.

“Thương Dục Hoành! Có phải anh trộm CMND của em không?”

Anh lấy quyền gì mà làm vậy? Anh tưởng làm thế thì cô sẽ mềm lòng, sẽ quay lại sao?

Tang Vãn nắm chặt tay, sắp bùng nổ.

Chính thái độ lạnh lùng này khiến Tang Vãn lạnh lòng hoàn toàn, cô vớ lấy gối sofa định ném, lại thấy không đủ. Cô bèn cởi dép, dùng hết sức ném thẳng vào người anh.

Cô gào thét đến khản giọng, nước mắt tuôn như mưa.

Anh biết tại sao cô hận anh, nhưng anh không muốn giải thích gì lúc này.

Đủ? Anh nghĩ cô đang làm loạn ư?

“Muốn nghe không?” Cô hít một hơi sâu, cố giữ nước mắt.

“Em chưa từng yêu anh. Anh không nhận ra sao? Em luôn lợi dụng anh.

Nói đến đây, tim cô như bị hàng vạn mũi dao đâm nhưng cô vẫn cố mỉm cười: “Thương Dục Hoành, anh thua rồi.”

Thương Dục Hoành cảm thấy đầu mình ong lên, gương mặt thoáng qua vẻ sửng sốt. Dù từng nghi ngờ mục đích của cô nhưng không ngờ chính miệng cô sẽ nói ra hôm nay.

Cảm nhận được anh định nắm tay mình, Tang Vãn liều mạng giãy giụa, không muốn đụng chạm gì với anh.

Anh thô bạo kéo cổ tay cô, định dẫn cô đi nhưng bị Tang Vãn vùng vẫy dữ dội.

Trúc Lê rủa thầm một câu, ba bước thành hai lao xuống, kéo Tang Vãn ra sau lưng, che chở.

Tang Vãn run rẩy, một chân giẫm lên nền lạnh, co ngón chân vì lạnh.

Anh nhận ra người đó là Cảnh Hoài Chi, hôm nay họ vừa cùng nhau tham quan nhà máy. Tập đoàn Mỹ Ích đang tìm nhà máy đồ uống mới ở Kinh Thị, mà Kỳ Tư là đầu ngành.

Anh lấy lại bình tĩnh, đưa tay: “Chào anh, tổng giám đốc Cảnh.”

Hai người đàn ông vai khoác vai ra ban công, nhường chỗ lại cho Tang Vãn và Trúc Lê.

Thương Dục Hoành không chút do dự nhận lấy, châm lửa, cười nhạt: “Buồn cười lắm phải không?”

Thương Dục Hoành để ý hành động ấy, tò mò hỏi: “Anh không hút à?”

Anh cười đầy cưng chiều, nhớ lại lúc Trúc Lê mang thai, chỉ cần ngửi thấy mùi thuốc là tránh anh như tránh tà. Anh đành phải nhịn, lâu dần cũng bỏ được.

“Tang Vãn.” Giọng Thương Dục Hoành lạnh đến rợn người.

Trúc Lê cau mày chặt đến mức sắp xoắn lại, nhìn người đàn ông trước mặt đầy bực bội, giơ tay chắn ngang cửa như thể không muốn để anh bước vào: “Xin hỏi anh tìm ai?”

“Anh gì đó, đây là nhà tôi, làm ơn đừng lớn tiếng như vậy.” Trúc Lê không còn giữ nổi vẻ khách khí, quay đầu nhìn cô gái mỏng manh phía sau lưng mình, lửa giận càng bốc lên.

Tang Vãn đành phải dằn lòng bước ra, đi dép lê đến trước mặt anh. Cô quay sang Trúc Lê, gương mặt đầy áy náy: “Chị Lê, cảm ơn chị đã cho em ở nhờ. Em xin phép đi trước.”

Ai ngờ Trúc Lê lại đẩy cô ra sau lưng, trừng mắt lườm người đàn ông trước mặt: “Có chuyện gì thì vào nhà nói.”

Thương Dục Hoành bực bội kéo lỏng cà vạt, bước vào nhà, trong mắt ánh lên ngọn lửa giận ngùn ngụt.

Trúc Lê hiểu ý, lặng lẽ rời khỏi không gian.

Tang Vãn siết chặt tay, cười khẩy: “Tổng giám đốc Thương, em có quyền tự do cá nhân, anh quản được chắc?”

“Về với anh.” Anh cố kiềm chế cơn tức giận, giọng hạ thấp.

Bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm, giây lát muốn bế cô lên mang về ngay lập tức. Cô cứ như vậy nổi giận mỗi ngày, thật quá phiền.

“Liên quan gì đến anh!” Tang Vãn không hề nể nang.

“Thương Dục Hoành! Có phải anh trộm CMND của em không?”

Anh lấy quyền gì mà làm vậy? Anh tưởng làm thế thì cô sẽ mềm lòng, sẽ quay lại sao?

Tang Vãn nắm chặt tay, sắp bùng nổ.

Chính thái độ lạnh lùng này khiến Tang Vãn lạnh lòng hoàn toàn, cô vớ lấy gối sofa định ném, lại thấy không đủ. Cô bèn cởi dép, dùng hết sức ném thẳng vào người anh.

Cô gào thét đến khản giọng, nước mắt tuôn như mưa.

Anh biết tại sao cô hận anh, nhưng anh không muốn giải thích gì lúc này.

Đủ? Anh nghĩ cô đang làm loạn ư?

“Muốn nghe không?” Cô hít một hơi sâu, cố giữ nước mắt.

“Em chưa từng yêu anh. Anh không nhận ra sao? Em luôn lợi dụng anh.

Nói đến đây, tim cô như bị hàng vạn mũi dao đâm nhưng cô vẫn cố mỉm cười: “Thương Dục Hoành, anh thua rồi.”

Thương Dục Hoành cảm thấy đầu mình ong lên, gương mặt thoáng qua vẻ sửng sốt. Dù từng nghi ngờ mục đích của cô nhưng không ngờ chính miệng cô sẽ nói ra hôm nay.

Cảm nhận được anh định nắm tay mình, Tang Vãn liều mạng giãy giụa, không muốn đụng chạm gì với anh.

Anh thô bạo kéo cổ tay cô, định dẫn cô đi nhưng bị Tang Vãn vùng vẫy dữ dội.

Trúc Lê rủa thầm một câu, ba bước thành hai lao xuống, kéo Tang Vãn ra sau lưng, che chở.

Tang Vãn run rẩy, một chân giẫm lên nền lạnh, co ngón chân vì lạnh.

Anh nhận ra người đó là Cảnh Hoài Chi, hôm nay họ vừa cùng nhau tham quan nhà máy. Tập đoàn Mỹ Ích đang tìm nhà máy đồ uống mới ở Kinh Thị, mà Kỳ Tư là đầu ngành.

Anh lấy lại bình tĩnh, đưa tay: “Chào anh, tổng giám đốc Cảnh.”

Hai người đàn ông vai khoác vai ra ban công, nhường chỗ lại cho Tang Vãn và Trúc Lê.

Thương Dục Hoành không chút do dự nhận lấy, châm lửa, cười nhạt: “Buồn cười lắm phải không?”

Thương Dục Hoành để ý hành động ấy, tò mò hỏi: “Anh không hút à?”

Anh cười đầy cưng chiều, nhớ lại lúc Trúc Lê mang thai, chỉ cần ngửi thấy mùi thuốc là tránh anh như tránh tà. Anh đành phải nhịn, lâu dần cũng bỏ được.

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Nguồn: monkey
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Tiến »