Nói thật, Thương Dục Hoành rất ngưỡng mộ Cảnh Hoài Chị nhưng anh cũng hiểu rõ bản thân không thể nào có được một gia đình hoàn hảo như vậy.
…
“Dù bất cứ lúc nào, cũng đừng quên yêu lấy chính mình.” Chị vo tờ giấy lau nước mắt, tiện tay ném vào thùng rác rồi nhẹ nhàng nói.
Lúc Thương Dục Hoành và Cảnh Hoài Chi bước vào, trên người vẫn còn nồng nặc mùi thuốc lá khiến Trúc Lê không nhịn được phải phẩy tay.
Cảm nhận được ánh mắt ấy, Tang Vãn vô thức trốn sau lưng Trúc Lê.
“Tổng giám đốc Thương phải không? Hiện tại Vãn Vãn không muốn gặp anh, làm ơn tự trọng một chút.” Trúc Lê dang tay chắn trước, giọng nói đầy sắc bén.
Cổ họng Thương Dục Hoành khô khốc, bàn tay buông thõng bên người siết chặt lại.
Trúc Lê quay lại, nhẹ nhàng xoa đầu cô, hạ giọng an ủi: “Đừng sợ, có chị ở đây.”
Thấy tinh thần cô không ổn, Trúc Lê sắp xếp cho cô nghỉ ở phòng của khách, còn đưa cho cô mấy bộ đồ sạch sẽ. Tang Vãn cảm động, hai người đã trao đổi liên lạc với nhau.
Sáng sớm hôm sau.
Nửa đêm, cô nhận được cuộc gọi từ mẹ. Giọng mẹ rất nhỏ, liên tục thở dài.
Sau một hồi lưỡng lự, mẹ Tang cất tiếng:
“Sao lại đột ngột chuyển nhà vậy ạ?” Cô ngơ ngác, lập tức ngồi bật dậy.
Mẹ cô lại thở dài sâu hơn, từ đầu dây bên kia vang lên tiếng gõ cửa ầm ầm: “Ra đây! Cả nhà các người làm khu phố bất an còn dám trốn trong nhà? Ra ngay!”
Mẹ cô run rẩy, tay cầm điện thoại phát run, cắn môi nghẹn ngào: “Thôi đi con, bỏ qua đi Vãn Vãn, coi như bỏ qua hết…”
Cô làm thủ tục cấp tốc lấy lại CMND, rồi quay về Giang Minh. Về đến nơi, cô nộp đơn xin nghỉ việc, không chần chừ mà xách túi rời khỏi công ty.
Cô ghét sự lạnh lùng dứt khoát của Thương Dục Hoành.
Đôi lúc Tang Vãn thấy mình thật nực cười, nghĩ rằng chỉ với một mình cô là có thể rửa sạch oan khuất cho cha.
“Tạm biệt… Tạm biệt.” Tang Vãn quay đầu lại, nhìn lần cuối về tòa nhà cao tầng đó.
…
“Nhà ở phía đông, cái bà đó suốt ngày ru rú trong nhà, không biết đang làm chuyện gì khuất tất nữa!” Một người phụ nữ trung niên mặc áo hoa mặt đầy khinh thường.
Người phụ nữ cười nhạt: “Công ty lớn? Một đứa con gái thì làm được bao nhiêu? Bằng con trai tôi chắc? Con trai tôi làm giám đốc ở công ty niêm yết, lương năm mấy trăm triệu, nhà xe đều do công ty cấp!”
Tang Vãn không thể nghe nổi nữa, tiện tay ném hành lý sang bên, lạnh lùng cắt ngang: “Nói xấu sau lưng người khác vui lắm sao? Có bản lĩnh thì nói trước mặt tôi này!”
“Bà ơi, bà chưa nghe câu chuyện ‘dài lưỡi chết sớm’ à?”
Trên cánh cửa nhà cô, ai đó dùng sơn đỏ viết chữ “kẻ giếc người”, thậm chí còn bị chém xước như bị dao chặt.
Mẹ cô trốn trong nhà, rất lâu sau mới lén mở cửa ra một khe nhỏ.
“Chị ơi, cuối cùng chị cũng về rồi.” Tang Kim Sâm ôm chầm lấy chị gái, khóc nấc.
Cô chưa từng nghĩ rằng đứa em hay nũng nịu ngày xưa, nay lại trở thành trụ cột chống đỡ cả gia đình.
Ổn định chỗ ở xong, Tang Vãn lại bắt đầu tìm trường cho em trai. Cậu đang học cấp hai, độ tuổi quan trọng. Dù nhỏ nhưng Tang Kim Sâm cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra, bị ảnh hưởng không ít bởi tin tức trên mạng.
Một tháng sau.
Bàn làm việc của Tang Vãn vẫn còn đầy đủ, chỉ là phong cách đã thay đổi hoàn toàn. Thương Dục Hoành nhíu mày, trong lòng dâng lên một cảm giác lạ như thể có thứ gì đó đang rời xa anh
Nói thật, Thương Dục Hoành rất ngưỡng mộ Cảnh Hoài Chị nhưng anh cũng hiểu rõ bản thân không thể nào có được một gia đình hoàn hảo như vậy.
…
“Dù bất cứ lúc nào, cũng đừng quên yêu lấy chính mình.” Chị vo tờ giấy lau nước mắt, tiện tay ném vào thùng rác rồi nhẹ nhàng nói.
Lúc Thương Dục Hoành và Cảnh Hoài Chi bước vào, trên người vẫn còn nồng nặc mùi thuốc lá khiến Trúc Lê không nhịn được phải phẩy tay.
Cảm nhận được ánh mắt ấy, Tang Vãn vô thức trốn sau lưng Trúc Lê.
“Tổng giám đốc Thương phải không? Hiện tại Vãn Vãn không muốn gặp anh, làm ơn tự trọng một chút.” Trúc Lê dang tay chắn trước, giọng nói đầy sắc bén.
Cổ họng Thương Dục Hoành khô khốc, bàn tay buông thõng bên người siết chặt lại.
Trúc Lê quay lại, nhẹ nhàng xoa đầu cô, hạ giọng an ủi: “Đừng sợ, có chị ở đây.”
Thấy tinh thần cô không ổn, Trúc Lê sắp xếp cho cô nghỉ ở phòng của khách, còn đưa cho cô mấy bộ đồ sạch sẽ. Tang Vãn cảm động, hai người đã trao đổi liên lạc với nhau.
Sáng sớm hôm sau.
Nửa đêm, cô nhận được cuộc gọi từ mẹ. Giọng mẹ rất nhỏ, liên tục thở dài.
Sau một hồi lưỡng lự, mẹ Tang cất tiếng:
“Sao lại đột ngột chuyển nhà vậy ạ?” Cô ngơ ngác, lập tức ngồi bật dậy.
Mẹ cô lại thở dài sâu hơn, từ đầu dây bên kia vang lên tiếng gõ cửa ầm ầm: “Ra đây! Cả nhà các người làm khu phố bất an còn dám trốn trong nhà? Ra ngay!”
Mẹ cô run rẩy, tay cầm điện thoại phát run, cắn môi nghẹn ngào: “Thôi đi con, bỏ qua đi Vãn Vãn, coi như bỏ qua hết…”
Cô làm thủ tục cấp tốc lấy lại CMND, rồi quay về Giang Minh. Về đến nơi, cô nộp đơn xin nghỉ việc, không chần chừ mà xách túi rời khỏi công ty.
Cô ghét sự lạnh lùng dứt khoát của Thương Dục Hoành.
Đôi lúc Tang Vãn thấy mình thật nực cười, nghĩ rằng chỉ với một mình cô là có thể rửa sạch oan khuất cho cha.
“Tạm biệt… Tạm biệt.” Tang Vãn quay đầu lại, nhìn lần cuối về tòa nhà cao tầng đó.
…
“Nhà ở phía đông, cái bà đó suốt ngày ru rú trong nhà, không biết đang làm chuyện gì khuất tất nữa!” Một người phụ nữ trung niên mặc áo hoa mặt đầy khinh thường.
Người phụ nữ cười nhạt: “Công ty lớn? Một đứa con gái thì làm được bao nhiêu? Bằng con trai tôi chắc? Con trai tôi làm giám đốc ở công ty niêm yết, lương năm mấy trăm triệu, nhà xe đều do công ty cấp!”
Tang Vãn không thể nghe nổi nữa, tiện tay ném hành lý sang bên, lạnh lùng cắt ngang: “Nói xấu sau lưng người khác vui lắm sao? Có bản lĩnh thì nói trước mặt tôi này!”
“Bà ơi, bà chưa nghe câu chuyện ‘dài lưỡi chết sớm’ à?”
Trên cánh cửa nhà cô, ai đó dùng sơn đỏ viết chữ “kẻ giếc người”, thậm chí còn bị chém xước như bị dao chặt.
Mẹ cô trốn trong nhà, rất lâu sau mới lén mở cửa ra một khe nhỏ.
“Chị ơi, cuối cùng chị cũng về rồi.” Tang Kim Sâm ôm chầm lấy chị gái, khóc nấc.
Cô chưa từng nghĩ rằng đứa em hay nũng nịu ngày xưa, nay lại trở thành trụ cột chống đỡ cả gia đình.
Ổn định chỗ ở xong, Tang Vãn lại bắt đầu tìm trường cho em trai. Cậu đang học cấp hai, độ tuổi quan trọng. Dù nhỏ nhưng Tang Kim Sâm cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra, bị ảnh hưởng không ít bởi tin tức trên mạng.
Một tháng sau.
Bàn làm việc của Tang Vãn vẫn còn đầy đủ, chỉ là phong cách đã thay đổi hoàn toàn. Thương Dục Hoành nhíu mày, trong lòng dâng lên một cảm giác lạ như thể có thứ gì đó đang rời xa anh