Oan Hồn Máu

Lượt đọc: 2627 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương XIV

Hai mẹ con tôi ngồi trong xe ở rìa của bãi đỗ xe trong trường học, nhìn những chiếc xe buýt đi vào và thả học sinh xuống vỉa hè để chúng vội vã lao qua cửa. Toàn bộ quá trình ấy rất giống nhà máy công nghiệp -

một nhà máy đóng chai nhưng chạy ngược.

Tôi đã kể cho mẹ nghe những điều ông Gideon nói và nhờ mẹ trộn giúp hỗn hợp thảo dược, mẹ nói mẹ sẽ làm. Tôi để ý thấy bà có vẻ hơi phờ phạc, dưới mắt bà có những quầng tím và hồng, còn tóc bà thì kém bóng mượt. Thường thường nó ánh lên như một cái chậu đồng cơ.

“Mẹ có ổn không ạ?”

Mẹ mỉm cười và nhìn tôi. “Chắc chắn rồi nhóc. Chỉ lo cho con thôi, như mọi khi. Cả Tybalt nữa. Đêm qua nó đánh thức mẹ và nhảy chồm chồm lên chỗ cánh cửa áp mái.”

“Chết tiệt, con xin 1ỗi” , tôi nói. “Con quên mất không lên đặt bẫy trên ấy.”

“Có khi con không cần làm đâu. Mẹ nghe thấy tiếng gì đó di chuyển trên ấy tuần trước, và nó có vẻ lớn hơn con chuột nhiều. Bọn gấu mèo(1) có trèo lên mái được không nhỉ?”

“Có khi chỉ là một bầy chuột thôi ạ” , tôi gợi ý và mẹ rùng mình. “Tốt hơn mẹ nên nhờ ai đó trèo lên kiểm tra.”

Mẹ thở dài và gõ vào bánh lái. “Mẹ làm rồi. Anh ta đã đặt vài cái bẫy.” Mẹ nhún vai.

“Khi nào ạ?”

“Mấy hôm trước.”

Thậm chí tôi còn không biết. Tôi đã không giúp được mẹ nhiều lắm trong lần chuyển nhà này - không có mặt ở nhà, cũng chẳng làm gì sất. Tôi thậm chí còn không ở đấy luôn. Liếc nhìn vào ghế sau tôi thấy một thùng các tông chất đầy nên phép đủ các loại màu, sẵn sàng được rao bán trong các cửa hàng sách ở địa phương. Thường thì tôi sẽ là người chất nến vào thùng cho mẹ và buộc nhãn bằng những sợi dây đủ màu.

“Gideon nói con đã quen vài bạn” , mẹ nói, nhìn vào đám đông học sinh cứ như đang cố chọn trong số chúng.

Đáng lẽ tôi phải biết ông Gideon sẽ phun ra. Ông giống hệt như một phụ huynh thay thế vậy. Không hẳn là cha dượng mà giống một người cha đỡ đầu, hay một con cá ngựa muốn nhồi tôi vào cái bao nhỏ của nó.

“Chỉ có Thomas và Carmel thôi” , tôi nói. “Hai đứa nó thì mẹ gặp rồi.”

“Carmel là một cô bé rất xinh xắn” , mẹ khấp khởi hy vọng.

“Thomas nghĩ vậy đấy.”

Mẹ thở dài rồi lại cười. “Tốt. Nó cần tới bàn tay của phụ nữ lắm.”

“Mẹ ơi” , tôi rên. “Ghê quá đi.”

“Không phải kiểu ấy” , mẹ cười phá lên. “Ý mẹ là nó cần ai đó tút tát cho.

Làm nó đứng thẳng lưng lên. Thằng bé ấy toàn mặc đồ nhàu nhĩ. Và nó có mùi y hệt tẩu thuốc của một ông già.” Mẹ mò trên ghế sau một giây rồi trở lại với cả tập phong bì.

“Con cũng đang tự hỏi chuyện gì với đống thư của mình” , tôi nói và lật giở qua chúng. Chúng đều đã được mở hết. Tôi không phiền. Chúng chỉ là các chỉ điểm về hồn ma, không có gì riêng tư. Ở giữa chồng thư là một lá thư to đùng của Daisy Bristol. “Daisy viết thư này” , tôi nói. “Mẹ đọc chưa?”

“Cậu ta chỉ muốn biết con thế nào rồi. Và kể cho con nghe tất tật những chuyện đã xảy ra với cậu ta trong tháng vừa rồi. Cậu ta muốn con tới New Orleans vì một linh hồn phù thủy đang lẩn lút quanh một gốc cây.

Người ta bảo là bà ta từng dùng nó để hiến tế. Mẹ không thích cái cách cậu ta mô tả bà phù thủy.”

Tôi cười nhếch mép. “Có phải phù thủy nào cũng tốt đâu mẹ.”

“Mẹ biết. Mẹ xin lỗi vì đã đọc thư của con. Con quá tập trung nên cũng chẳng chú ý đến chúng; hầu hết chỉ nằm trên bàn thư. Mẹ muốn xử lý hộ con để đảm bảo con không bỏ lỡ chuyện gì quan trọng.”

“Con có bỏ lỡ gì không?”

“Một vị giáo sư ở Montana muốn con tới và tiêu diệt một Wendigo(2).”

“Con là ai? Van Helsing chắc?”

“Ông ấy nói là có quen với tiên sĩ Barrows ở Holyoke.”

Tôi khịt mũi. “Tiến sĩ Barrows biết những con quái vật ấy không có thật.”

Mẹ thở dài. “Làm sao chúng ta biết cái gì là thật? Hầu hết những thứ con đã đuổi đi đều sẽ bị người khác gọi là quái vật.”

“Vâng.” Tôi đặt tay lên cửa xe. “Mẹ chắc là mẹ sẽ lấy được các loại thảo được con cần chứ?”

Mẹ gật đầu. “Con có chắc là con có thể khiến các bạn giúp con?”

Tôi nhìn đám đông. “Để xem đã.”

Hôm nay các hành lang ở trường trông như trong phim. Bạn biết đấy, kiểu phim mà các nhân vật quan trọng thì bước đi trong cảnh quay chậm còn tất cả những người khác thì lướt qua như những cái bóng mờ của quần áo và da thịt.

Tôi thoáng nhìn thấy Carmel và Will trong đám đông, nhưng Will đang bước tránh khỏi tôi và tôi không thể thu hút sự chú ý của Carmel. Tôi không hề trông thấy Thomas, cho dù đã tới chỗ tủ đồ của nó đến hai lần. Vậy là tôi cố giữ tỉnh táo trong giờ hình học. Không tốt lắm. Đáng lẽ người ta không được dạy môn Toán vào lúc sáng sớm thế chứ.

Nửa chừng bài học về các cách chứng minh, một tờ giấy hình chữ nhật gập đôi đã tìm được đường đến chỗ tôi. Lúc mở nó ra tôi thấy lời nhắn tới từ Heidi, một cô gái tóc vàng xinh đẹp ngồi sau tôi ba dãy. Cô ấy hỏi tôi có cần giúp học bài gì không.

Và liệu tôi có muốn đi xem bộ phim mới của Clive Owen không.

Tôi nhét tờ giấy vào cuốn sách Toán như là định trả lời sau. Tất nhiên tôi sẽ không trả lời, và nếu cô ấy có hỏi thì tôi sẽ bảo rằng tự tôi xoay xở tốt, và có lẽ để lúc khác. Có thể cô ấy sẽ hỏi lại, thậm chí hỏi hai ba lần nữa, nhưng sau đó cô ấy sẽ hiểu hàm ý. Nghe thì xấu tính thật, nhưng thực ra không phải. Có ích gì khi đi xem một bộ phim, khởi đầu một chuyện mà tôi không tài nào kết thúc được chứ? Tôi không muốn nhớ tới ai, và cũng không muốn ai phải nhớ tới mình.

Sau giờ học tôi chui ra ngoài cửa nhanh chóng và biến mất trong đám đông.

Tôi nghĩ có nghe được tiếng Heidi gọi tên tôi nhưng tôi không quay lại. Còn có việc phải làm.

Tủ đồ của Will ở gần nhất. Cậu ta đã đứng ở đó với Chase bám sát một bên -

như thường lệ. Khi trông thấy tôi mắt cậu ta chuyển nhanh từ phải sang trái, cứ như cậu ta nghĩ không nên để người khác chứng kiến chúng tôi trò chuyện.

“Có chuyện gì đấy Will?” , tôi hỏi. Tôi gật đầu với Chase, cậu ta dành cho tôi bộ mặt đá tảng cứ như muốn nói tốt hơn tôi phải cẩn thận nếu không cậu ta sẽ nện tôi bất kỳ lúc nào.

Will chẳng nói gì. Cậu ta chỉ liếc về phía tôi và tiếp tục việc mình đang làm, tức là đổi sách cho giờ học tiếp theo.

Tôi chợt nhận ra với một cú sốc là Will ghét tôi. Cậu ta chưa bao giờ thích tôi, vì lòng trung thành với Mike, và giờ thì cậu ta ghét tôi, bởi những chuyện đã xảy ra. Tôi không biết tại sao trước đây mình không nhận ra. Tôi đoán là vì mình chưa bao giờ dành nhiều suy nghĩ cho người sống. Trong bất kỳ trường hợp nào, tôi thấy mừng khi nói cho cậu ta nghe những điều cần nói, về chuyện là một phần của câu thần chú.

Nó sẽ cho cậu ta một cứu cánh nào đó.

“Hôm qua cậu nói rằng cậu muốn tham gia. Giờ là cơ hội của cậu.”

“Cơ hội gì?” , cậu ta hỏi. Đôi mắt lạnh lẽo và xám xịt. Cứng rắn và thông minh.

“Cậu không mang chú khi bay ra khỏi đây trước được à?” Tôi chỉ về hướng Chase nhưng cả hai không động dậy.

“Chúng tôi sẽ thực hiện một câu thần chú để trói chặt hồn ma. Gặp tôi ở cửa hàng của ông Morfran sau giờ học.”

“Mày là đồ quái dị” , Chase nhổ phì phì về phía tôi.

“Mang chuyện cứt đái vào đây. Làm chúng tao phải nói chuyện với cảnh sát.”

Tôi không biết cậu ta rên rỉ nỗi gì. Nếu cảnh sát cũng chỉ hỏi qua loa như đã hỏi tôi và Carmel thì có gì đáng ngại? Và tôi phải tin là họ cũng như vậy, vì tôi đã nói đúng. Sự biến mất của Mike chỉ tạo ra được một đội tìm kiếm nho nhỏ đi tuần trên các ngọn đồi trong một tuần, cộng với vài bài báo nhanh chóng mất hút trên trang nhất.

Tất cả mọi người đều tin câu chuyện cậu ta đã bỏ đi. Chuyện dễ đoán. Khi người ta nhìn thấy một sự việc siêu nhiên, họ hợp 1ý hóa nó cho thành chuyện bình thường.

Cảnh sát ở Baton Rouge đã làm như vậy với vụ án mạng của cha tôi. Họ gọi đó là một hành vi đơn lẻ mang tính chất bạo lực cực điểm, có thể do một kẻ uyên các bang thực hiện. Không hề đếm xỉa đến chuyện cha đã bị ăn thịt.

Không đếm xỉa đến chuyện làm gì có con người nào để lại vết cắn to như vậy được.

“Ít nhất cảnh sát cũng không nghĩ là các cậu có liên quan” , tôi nghe chính mình đang nói một cách lơ đãng.

Will đóng sầm cánh tủ của mình.

“Chuyện đó không thành vấn đề” , cậu ta hạ giọng và nhìn xoáy vào tôi. Tốt hơn hết lần này không phải là một vụ đánh lạc hướng khác. Tốt hơn hết cậu phải ló mặt.”

Khi họ bỏ đi Carmel liền xuất hiện ngay bên vai tôi.

“Có chuyện gì với họ đấy?” , cô ấy hỏi.

“Họ vẫn còn nghĩ ngợi về Mike” , tôi nói. “Có gì kỳ lạ không?”

Cô ấy thở dài. “Dường như là chỉ có hai người ấy thôi. Sau khi chuyện xảy ra, mình cứ nghĩ là mình sẽ bị một đống người bao quanh hỏi cả triệu câu.

Nhưng ngay cả Nat và Katie cũng không còn hỏi nữa. Họ quan tâm đến những chuyện xảy ra với cậu hơn, liệu chúng ta có phải là một cặp không và khi nào thì mình mới mang cậu đến các bữa tiệc.”

Cô ấy nhìn vào đám đông đang đi ngang. Rất nhiều cô gái đang mỉm cười và vài cô gọi Carmel rồi vẫy tay, nhưng không ai trong số họ bước qua đây. Cứ như tôi đang mặc bộ áo chống người lại gần vậy.

“Mình nghĩ là hai bạn ấy đang hơi bực” , Carmel nói tiếp, “bởi vì gần đây mình không chịu tụ tập gì. Mình đoán là như thế rất tệ. Họ là bạn mình.

Nhưng... mọi thứ mình muốn nói lại không thể nói với họ. Cảm giác tách biệt thật, cứ như mình đã chạm vào cái gì đó hút hết màu sắc ra khỏi mình. Hay có lẽ giờ mình mới là có màu, còn họ thì chỉ là trắng và đen”. Cô ấy quay sang tôi.

“Chúng mình cùng chia sẻ một bí mật, đúng không Cas? Và nó đang mang chúng mình rời xa cả thế giới.”

“Thường là như thế mà” , tôi nói khẽ.

T rong cửa hàng sau giờ học, Thomas đang nhún nhẩy sau quầy - không phải chỗ Morfran nhập các giao dịch cho những chiếc đèn bàn hung hăng hay chậu rửa bằng sứ, mà là cái ở tít đằng sau, chất đầy những chiếc bình đựng các thứ trôi lờ lững trong loại nước nhờ nhờ, những đồ vật pha lê phủ vải bụi bặm, những cây nến và hàng bó thảo dược. Nhìn kỹ hơn, tôi để ý thấy vài cây nến trong số đó là sản phẩm của mẹ tôi.

Mẹ lắm mánh thật đấy. Thậm chí bà còn không bảo với tôi là họ từng gặp nhau.

“Đây” , Thomas nói và đẩy thứ gì đó lên trước mặt tôi, trông nó giống một bó củi khô. Rồi tôi nhận ra chúng là những cái chân gà khô. “Mới đến chiều nay.”

Nó cho Carmel xem, cô ấy cố làm ra vẻ như chúng gây được ấn tượng mạnh hơn và ít ghê tởm hơn. Rồi nó lại nhảy ra đằng sau quầy và biến mất trong lúc sục sạo xung quanh.

Carmel cười khúc khích. “Cậu sẽ ở lại vịnh Thunder bao lâu nữa sau khi chuyện này kết thúc, Cas?”.

Tôi liếc nhìn Carmel. Tôi hy vọng cô ấy không tự huyễn hoặc bằng chính lời nói dối của mình với Nat và Katie - và cô ấy không chìni đắm trong mơ mộng viển vông kiểu con gái rằng tôi là một dũng sĩ diệt ma oai phong lẫm liệt, còn cô ấy thì liên tục cần được cứu.

Nhưng không. Tôi ngu ngốc lắm mới nghĩ vậy. Thậm chí cô ấy còn không nhìn vào tôi. Cô ấy đang nhìn Thomas.

“Mình không chắc. Có thể là một thời gian ngắn.”

“Tốt” , cô ấy cười. “Trong trường hợp cậu còn chưa để ý, Thomas sẽ rất nhớ cậu khi cậu ra đi.”

“Có lẽ cậu ta sẽ gặp một người khác để bầu bạn” , tôi nói và chúng tôi nhìn nhau. Trong không khí có một luồng điện tồn tại khoảng một giây, một sự hiểu ngầm, rồi tiếng chuông cửa đằng sau chúng tôi vang lên và tôi biết là Will đã đến. Hy vọng không đi cùng Chase.

Tôi quay lại và cầu được ước thấy. Cậu ta đi một mình. Và vô cùng bực bội, nếu xét theo vẻ bề ngoài. Cậu ta bước vào với hai tay thọc trong túi quần, lừ mắt với những món đồ cổ.

“Thế chuyện thần chú thần chiếc là sao?” , cậu ta hỏi và tôi có thể nói cậu ta thấy dùng từ “thần chú” rất kỳ cục. Từ ấy không thuộc về những cái miệng như của cậu ta, những người xác tín với logic và quá hòa hợp với thế giới sống.

“Chúng ta cần có bốn người để thực hiện một vòng tròn trói buộc” , tôi giải thích. Thomas và Carmel tụ lại.

Lúc đầu đáng lẽ chỉ có mình Thomas đặt một vòng tròn bảo vệ trong nhà nhưng vì Anna sẽ xé xác cậu ta ngay, nên chúng tôi phải lên kế hoạch B.”

Will gật đầu. “Vậy chúng ta sẽ làm gì?”

“Giờ chúng ta luyện tập.”

“Luyện tập à?”

“Cậu có muốn vấp váp trong căn nhà ấy không?” , tôi hỏi và Will im miệng.

Thomas nhìn tôi trống rỗng cho đến khi tôi phải thúc giục bằng mắt. Từ giờ đây là show diễn của nó. Tôi đưa cho nó một bản sao câu thần chú để đọc trước.

Nó biết cần phải làm gì.

Nó lắc mình cho tỉnh và cầm tờ giấy ghi câu thần chú khỏi quầy. Rồi nó đi vòng quanh chúng tôi, nắm hai vai chúng tôi và đặt chúng tôi ở vị trí cần thiết.

“Cas đứng ở hướng tây, nơi mọi chuyện kết thúc. Cũng là vì để cậu ta là người đầu tiên vào nhà phòng khi vụ này không hiệu quả.” Nó đặt tôi ở hướng tây. “Carmel, bạn ở hướng bắc” , nó nói và lưu luyến ở bờ vai cô ấy. “Tôi ở hướng đông, nơi mọi chuyện bắt đầu. Will, cậu sẽ ở hướng nam.”

Nó đứng vào chỗ của mình và đọc lại mẩu giấy dễ đến lần thứ một trăm.

“Chúng ta đặt vòng tròn ở lối lái xe, hạ xuống mười ba viên đá và đứng vào vị trí của mình. Chúng ta sẽ mang theo túi đựng thảo dược của mẹ Cas quanh cổ.

Đó là một tập hợp cơ bản các loại thảo dược bảo vệ. Nến được thắp sáng từ phía đông, ngược chiều kim đồng hồ. Và chúng ta phải niệm câu này.” Nó đưa tờ giấy cho Carmel, cô ấy đọc to lên, nhăn mặt rồi chuyền qua cho Will.

“Các cậu nghiêm túc đấy chứ?”

Tôi không tranh cãi. Câu thần chú nghe ngu thật. Tôi biết là có phép thuật, tôi biết nó hiện hữu, nhưng tôi không biết tại sao đôi lúc nó lại phải khôi hài đến thế.

“Chúng ta niệm liên tục trong lúc đi vào trong nhà. Vòng thiêng sẽ đi cùng chúng ta, cho dù chúng ta có bỏ lại mấy viên đá phía sau. Tôi sẽ mang chiếc bát tiên tri. Khi vào đến bên trong, tôi sẽ đổ nước đầy bát và chúng ta bắt đầu.”

Carmel nhìn xuống cái bát tiên tri, mà thực ra là một chiếc đĩa bạc bóng loáng.

“Cậu định đổ đầy nó bằng gì?” , cô ấy hỏi. “Nước thánh hay cái gì đó à?”

“Chắc là Dasani” , Thomas trả lời.

“Cậu quên không nói phần khó rồi” , tôi nói, và tất cả mọi người nhìn vào tôi.

“Cậu biết đấy, cái phần chúng ta phải dồn Anna vào trong vòng và ném chân gà vào cô ấy.”

“Cậu nghiêm túc à?” , Will lại rên.

“Chúng ta không ném chân gà” , Thomas đảo mắt với cả bọn. “Mình chỉ đặt chúng ở gần đó. Chân gà có tác dụng xoa dịu các linh hồn.”

“Đó cũng đâu phải là phần khó nhằn” , Will nói. “Cái khó ở đây là ép cô ta vào trong vòng người kìa.”

“Một khi cô ta đã vào trong, chúng ta được an toàn. Tôi có thể vươn tới và dùng chiếc bát mà không cần sợ gì hết. Nhưng chúng ta không được phá vỡ vòng tròn trước khi câu thần chú đã xong xuôi và cô ta yếu đi. Và kể cả khi ấy chúng ta cũng nên chuồn ngay khỏi đó.”

“Tuyệt” , Will nói. “Chúng ta cứ việc luyện tập nhưng cái thứ ấy có thể giết chúng ta.”

“Đó là cách tốt nhất rồi” , tôi nói. “Nên hãy bắt đầu niệm chú đi.” Tôi cố không nghĩ đến chuyện chúng tôi nghiệp dư tới mức độ nào và chuyện này ngu ngốc ra sao.

Morfran huýt sáo trong lúc ông đi qua cửa hàng, hoàn toàn lờ tịt chúng tôi.

Thứ duy nhất phản bội vẻ thờ ơ của ông trước việc chúng tôi đang làm là thực tế ông đã chuyển bảng thông báo ở cửa từ chế độ “Mở cửa” sang “Đóng cửa”.

“Chờ đã” , Will nói. Thomas vừa định niệm chú và việc chen ngang này thực sự làm nó ỉu xìu. “Sao chúng ta phải ra khỏi đó sau câu thần chú này? Cô ta sẽ yếu đi đúng không? Sao không giết quách cô ta luôn?”

“Kế hoạch là thế mà” , Carmel trả lời. “Phải không Cas?”

“Ừ” , tôi nói. “Tùy thuộc mọi chuyện diễn ra thế nào. Chúng ta còn không biết cách này có hiệu quả không.” Tôi nghe có vẻ kém thuyết phục. Tôi nghĩ phần lớn thời gian nói câu này tôi đã nhìn xuống giày. Xui xẻo hết sức, Will lại chính là người duy nhất để ý thấy. Cậu ta bước lùi lại khỏi vòng tròn.

“Này! Cậu không được làm thế trong lúc đang thực hiện thần chú” , Thomas ré lên.

“Im đi, đồ quái” , Will gắt nó và lông tóc tôi dựng lên.

Cậu ta nhìn tôi. “Sao lại phải là cậu? Tại sao cậu phải là người làm việc đó?

Mike là bạn thân nhất của tôi.”

“Phải là tôi mới được” , tôi nói cụt lủn.

“Tại sao?”

“Bởi vì tôi là người có thể dùng con dao.”

“Có gì khó khăn với chuyện đó nào? Chỉ là đâm và chọc thôi đúng không?

Thằng ngố nào mà chả làm được?”

“Với cậu thì không ăn thua đâu” , tôi nói. “Với cậu nó chỉ là một con dao. Mà một con dao bình thường thì không thể giết nổi Anna.”

“Tôi không tin” , cậu ta nói và đứng thủ thế.

Việc này tệ thật. Tôi cần Will, không chỉ vì cậu ta giúp hoàn thiện vòng tròn, mà còn vì một phần trong tôi cảm thấy nợ cậu ta, cảm thấy cậu ta nên được dự phần. Trong những người tôi biết, Anna đã làm cậu ta mất mát nhiều nhất. “Vậy thì tôi phải làm gì đây?”

“Chúng ta sẽ đi xe cậu” , tôi nói. “Mọi người. Đi thôi. Ngay bây giờ.”

W ill lái xe trong nghi ngại với tôi ngồi ở ghế hành khách. Carmel và Thomas ngồi ghế sau và tôi không có thời gian để mà thắc mắc hai lòng bàn tay Thomas sẽ đổ mồ hôi nhiều thế nào. Tôi cần minh chứng cho họ thấy - tất cả bọn họ - rằng tôi đúng là người như tôi nói. Đây là nghiệp của tôi, nhiệm vụ của tôi. Và có lẽ, sau khi bị Anna dần cho một trận nhừ tử dù tiềm thức tôi có âm thầm cho phép đi chăng nữa, tôi cũng cần chứng minh với chính mình một lần nữa.

“Chúng ta đang đi đâu?” , Will hỏi.

“Cậu nói xem. Tôi có phải chuyên gia vịnh Thunder đâu. Cứ đưa tôi tới chỗ nào có ma ấy.”

Will tiêu thụ thông tin ấy. Cậu ta liếm môi căng thẳng và liếc Carmel trên kính chiếu hậu. Cho dù cậu ta đang lo lắng, tôi cũng biết ngay là cậu ta đã có sẵn ý tưởng nên đi đâu. Tất cả chúng tôi đều phải bám lấy chỗ nào đó lúc cậu ta rẽ ngoặt hình chữ U bất ngờ.

“Tay cảnh sát” , cậu ta nói.

“Cảnh sát à?” , Carmel hỏi. “Cậu không nói chơi đó chứ. Chuyện ấy không có thật.”

“Cho đến vài tuần trước, chẳng có gì là thật cả” , Will trả lời.

Chúng tôi lái xe qua thị trấn, đi xuyên những quận bán lẻ vào khu vực công nghiệp. Cảnh trí thay đổi qua từng dãy nhà, từ những cái cây rực rỡ lá vàng đỏ cho đến đèn đường và những biển hiệu bằng nhựa sáng đèn, cuối cùng là những đường ray và các tòa nhà xi măng ảm đạm, không tên tuổi.

Bên cạnh tôi, mặt Will xám xịt và không hề có vẻ tò mò. Cậu ta không chờ nổi tới lúc tôi được xem mánh khóe của mình. Cậu ta đang hy vọng rằng tôi sẽ thất bại trong bài kiểm tra này, rằng tôi chỉ rặt những điều vớ vẩn và bịa đặt.

Trái lại, đằng sau lưng tôi Thomas lại trông như một chú chó săn háo hức không hề biết mình đang bị đưa đến chỗ bác sĩ thú y. Tôi phải thừa nhận là bản thân tôi cũng hơi háo hức. Có rất ít cơ hội để trình diễn trong công việc của tôi.

Tôi không biết mình đang mong chờ cái gì hơn: gây ấn tượng với Thomas, hay ném cái biểu cảm hợm hĩnh của Will vào mặt cậu ta. Tất nhiên, Will phải được ưu tiên hơn rồi.

Xe chậm lại gần như đang bò. Will nhìn hé ra ngoài vào những tòa nhà bên tay trái. Một vài căn trông như nhà kho, những chỗ khác thì là các căn hộ cho thuê giá rẻ đã không được ai dùng đến một thời gian rồi. Tất cả đều mang màu đá sa thạch đã bạc.

“Ở kia” , cậu ta nói và khẽ lẩm bẩm, “Tôi nghĩ vậy”.

Chúng tôi đậu xe trong một con ngõ và cùng ra ngoài với nhau. Giờ khi đã ở đây rồi Will có vẻ bớt nhiệt tình hơn.

Tôi lôi con dao tế ra khỏi túi, quăng nó lên vai rồi đưa cái túi cho Thomas và gật đầu để Will dẫn đường.

Cậu ta đưa chúng tôi vòng qua mặt trước tòa nhà và đi thêm hai căn nữa, cho đến khi tới một nơi giống căn hộ cũ. Ở tầng trên là những cửa sổ kiểu căn hộ cho thuê lắp kính kèm bệ không dùng đến.

Tôi nhìn sang bên hông nhà thì thấy một lối thoát hiểm có cầu thang kéo xuống. Tôi kiểm tra cửa trước.

Tôi không biết tại sao nó lại không khóa, nhưng đúng là thế, càng tốt. Chúng tôi sẽ tạo ra một bức tranh đáng nghi chết được nếu phải trèo vào.

Khi chúng tôi đi vào tòa nhà, Will chỉ cả bọn lên cầu thang bộ. Nơi này đầy mùi chua và lâu không có người ở, giống như có quá nhiều người đã từng sống ở đây và mỗi người đều để lại một thứ dư vị không trộn lẫn nổi với các mùi khác.

“Thế nào” , tôi nói. “Không ai định kể cho tôi nghe chúng ta đang bước vào cái gì à?”

Will không nói gì. Cậu ta chỉ liếc nhìn Carmel, cô ấy đành lên tiếng.

“Khoảng tám năm trước trong căn hộ trên gác có một vụ bắt giữ con tin. Một người công nhân đường sắt đột nhiên phát điên, khóa trái vợ và con gái mình trong phòng tắm và bắt đầu vung vẩy khẩu súng. Cảnh sát được gọi đến rồi họ cử tới một người thương thuyết. Câu chuyện không kết thúc suôn sẻ.”

“Ý bạn là sao?”

“Ý cô ấy là...” , Will chen lời, “nhà thương thuyết khiến mình bị bắn vào sống lưng, ngay trước khi hung thủ tự bắn vào đầu.”

Tôi cố tiêu hóa thông tin ấy và không lấy chuyện Will dùng từ hung thủ ra làm trò cười.

“Người vợ và đứa con gái thoát ra an toàn” , Carmel nói.

Cô ấy có vẻ hồi hộp, nhưng vẫn phấn khích.

“Thế chuyện ma đâu?” , tôi hỏi. “Các cậu đưa tôi đến một căn hộ có anh chàng công nhân đường sắt thích bắn súng à?”

“Không phải gã công nhân” , Carmel trả lời. “Chính là tay cảnh sát. Có nhiều người báo cáo đã trông thấy ông ta trong tòa nhà này sau khi chết. Người ta thấy ông ta qua cửa sổ và nghe tiếng ông ta nói chuyện với ai đó, cố thuyết phục họ đừng làm việc gì đó. Một lần họ nói rằng thậm chí ông ta còn nói chuyện với một thằng bé dưới phố. Ông ta ló đầu ra ngoài cửa sổ và hét vào mặt nó, bảo nó ra khỏi đây ngay. Làm nó sợ gần chết.”

“Có thể chỉ là một truyền thuyết ở đô thị” , Thomas nói.

“Nhưng theo kinh nghiệm của tôi thì thường không phải thế. Tôi không biết mình sẽ tìm thấy gì khi lên tới căn hộ đó. Tôi không biết liệu chúng tôi có tìm được ai không, và nếu có tôi không biết mình có nên giết ông ta không. Rốt cuộc, không ai nhắc đến chuyện tay cảnh sát đã thực sự tổn hại một người nào đó, và chúng tôi luôn có thông lệ để mặc các hồn ma không gây hại, bất kể họ có rền rĩ hay rung giật các sợi dây xích của mình đến đâu.

Thông lệ của chúng tôi. Con dao tế nặng trịch trên vai tôi. Suốt cả đời mình, tôi đã biết con dao này. Tôi đã nhìn lưỡi của nó vung lên trong ánh sáng và không khí, đầu tiên là trong tay cha tôi, rồi đến tay tôi. Sức mạnh của nó rung lên trong tôi - nó truyền qua cánh tay vào tận lồng ngực tôi. Trong suốt mười bảy năm qua, nó đã giữ cho tôi được an toàn và làm cho tôi mạnh lên.

Mối liên hệ huyết thống, ông Gideon luôn bảo tôi như thể máu của tôi tiên đúc nên con dao tế này. Những người đàn ông quyền năng, đơ'dòng máu chiến binh của họ để các linh hồn được an nghỉ. Con dao tế này là của cha cháu, giờ nó là của cháu, và cả hai cha con cháu đủ thuộc về nó.

Đó là điều ông đã nói với tôi. Đôi khi cùng với nó là các cử chỉ tay buồn cười và một chút kịch câm nữa.

Con dao là của tôi, và tôi yêu nó, giống như bạn yêu bất kỳ một con chó săn đáng tin cậy nào. Nó khiến các linh hồn yên nghỉ, nhưng tôi không biết là ở đâu. Gideon và cha đã dạy tôi không bao giờ được hỏi.

Tôi mải nghĩ ngợi về chuyện này đến nỗi không chú ý thấy mình đã dẫn cả bọn vào thẳng trong căn hộ. Cánh cửa khép hờ và chúng tôi bước vào một phòng khách trống không.

Bước chân chúng tôi chạm phải mặt sàn thô - bất kể là thứ gì còn lại sau khi thảm đã bị lột lên hết. Trông nó như là gỗ ép công nghiệp. Tôi dừng lại nhanh đến nỗi khiến Thomas lao vào lưng mình. Trong một phút tôi đã tưởng chỗ này không có ai.

Rồi tôi nhìn thấy một hình dáng đen thùi lùi trong góc nhà gần cửa sổ. Nó đang đi tay lên đầu và đu đưa qua lại, tự lẩm bẩm với chính mình.

“Ôi” , Will thì thầm. “Tôi tưởng không có ai ở đây.”

“Không có ai đang ở đây cả” , tôi nói và cảm nhận cả bọn căng lên khi hiểu ý mình. Cho dù đây chính là ý tưởng ban đầu của họ khi mang tôi tới nơi này.

Trông thấy nó hiển hiện trước mắt lại là chuyện hoàn toàn khác. Tôi ra hiệu cho họ lùi lại và đi thành một vòng tròn rộng quanh viên cảnh sát để có tầm nhìn rõ hơn.

Ông ta có đôi mắt mở lớn; trông có vẻ sợ hãi. Ông ta đang lẩm bà lẩm bẩm như một chú sóc chuột, toàn những lời vô nghĩa. Tôi thấy khó chịu khi nghi đến hồi còn sống ông ta tự chủ đến mức nào. Tôi lôi con dao tế ra, không phải để dọa mà chỉ để phòng hờ. Carmel khẽ hổn hển và vì lý do nào đó mà động thái ấy đã thu hút sự chú ý của ông ta.

Ông ta dán ánh mắt sáng quắc vào cô ấy. “Đừng làm vậy” , ông ta rít lên. Cô ấy lùi lại một bước.

“Này” , tôi khẽ nói, nhưng không nhận được phản ứng nào. Mắt của viên cảnh sát vẫn đặt trên Carmel.

Chắc ở cô ấy có điều gì đó. Có lẽ cô ấy gợi ông ta nhớ tới các nạn nhân bị cầm tù - người vợ và cô con gái.

Carmel không biết phải làm gì. Miệng cô ấy mở ra, nhưng từ định nói tắc nghẹn trong cổ họng, và cô ấy hết nhìn từ viên cảnh sát lại sang đến tôi.

Tôi cảm thấy một sự tăng lực quen thuộc. Đó là cách tôi vẫn gọi nó: sự tăng lực. Không phải là tôi bắt đầu thở mạnh hơn, hay tim tôi tăng nhịp và đập thình thịch trong lồng ngực.

Sự thay đổi tinh tế hơn thế nhiều. Tôi thở sâu hơn, tim tôi đập khỏe hơn. Mọi thứ quanh tôi chậm lại và mọi hình dáng đều sắc nét và rõ ràng. Chắc hẳn là do sự tự tin của tôi, cũng có thể là do năng lực bẩm sinh.

Những ngón tay tôi râm ran khi chúng siết chặt quanh tay cầm của con dao tế.

Tôi chưa một lần có cảm giác này khi đối diện với Anna. Đó chính là thứ tôi thiếu, và tôi nghĩ Will chẳng qua là một lời ban phước dưới dạng ngụy trang.

Đây chính là thứ tôi đang cần tìm: cái năng lực này, cảm giác sẵn sàng bật tung.

Tôi có thể thấy tất cả mọi thứ rùng một lúc: Thomas đang thực sự nghĩ cách bảo vệ Carmel, Will đang gắng gượng tự làm gì đó, để chứng minh rằng tôi không phải là người duy nhất biết làm việc này. Có lẽ tôi nên để cậu ta thử. Cứ cho con ma cảnh sát dọa cậu ta một trận để cậu ta biết mình là ai.

“Làm ơn” , Carmel nói. “Xin hãy bình tĩnh. Ngay từ đầu tôi đã không muốn đến đây, và tôi không phải người ông đang nghĩ đâu. Tôi không muốn hại ai cả!”

Rồi có điều gì đó thú vị xảy ra. Điều gì đó mà tôi chưa từng trông thấy. Các nét trên mặt người cảnh sát thay đổi. Gần như không thể nhận thấy, cứ như cố tìm luồng sóng ngầm dưới bề mặt một con sông vậy. Mũi ông ta nở rộng hơn.

Xương gờ má chảy xuống. Môi mỏng hơn và răng chìa ra ngoài miệng.

Tất cả những việc trên chỉ diễn ra trong hai ba cái chớp mắt. Tôi đang nhìn vào một khuôn mặt hoàn toàn khác.

“Thú vị nhỉ” , tôi lẩm bẩm và tầm nhìn ngoại biên của tôi ghi nhận hình ảnh Thomas đang nhìn tôi kiểu đó là tất cả những gì cậu có thể nói à? “Con ma này không chỉ là viên cảnh sát” , tôi giải thích. “Nó là cả hai bọn họ. Cảnh sát và công nhân đường sắt, bị nhốt chung vào một hình thái.” Người này chính là tay công nhân đường sắt nọ, tôi nghĩ vậy, và tôi liếc xuống tay ông ta ngay lúc ông ta giương súng lên ngắm vào Carmel.

Cô ấy ré lên và Thomas tóm lấy cô để kéo cô nằm xuống. Will không làm được gì mấy. Cậu ta chỉ bắt đầu nói đi nói lại, “Nó chỉ là một con ma, nó chỉ là một con ma” , rất to, một việc làm ngu ngốc. Về phía mình, tôi không hề do dự.

Tôi dễ dàng điều khiển con dao tế trong lòng bàn tay, lật lưỡi dao ngược lại để nó hướng ra đằng sau; tôi đang cầm nó như cái gã trong phim Psycho cầm lúc hắn chém cô gái trong bồn tắm. Nhưng tôi không dùng nó để chém. Phần sắc hơn của con dao đang hướng lên trên, và khi con ma giơ khẩu súng về phía các bạn tôi, tôi giật tay lên trần nhà. Con dao chạm phải và cắt gần đứt lìa cổ tay hắn.

Hắn rú lên và lùi lại, tôi cũng làm vậy. Khẩu súng rơi xuống sàn không một tiếng động. Cảm giác rờn rợn khi trông thấy cái gì đó đáng lẽ phải gây tiếng ồn lớn nhưng bạn thậm chí không nghe thấy một tiếng thì thầm. Hắn nhìn tay mình bối rối. Nó đang treo lơ lửng trên một mẩu da, nhưng lại không hề có máu. Khi hắn giật nó ra, nó liền biến mất thành làn khói: những sợi khói uốn éo ghê tởm.

Tôi không nghĩ là mình cần nhắc ai phải nín thở.

“Rồi sao nào, chỉ thế này thôi à?” , Will hỏi bằng giọng kinh hoảng. “Tôi tuởng thứ ấy phải giết nó rồi chứ?”

“Đây không phải là ‘nó’” , tôi nói điềm tĩnh. “Mà là một người đàn ông.

Chính xác là hai người. Và họ chết cả rồi. Cái này sẽ đưa họ về nơi họ cần phải tới.”

Giờ con ma lao vào tôi. Tôi đã thu hút được sự chú ý của nó, tôi thụp xuống và lùi lại dễ dàng, nhanh chóng đến mức không một nỗ lực nào của hắn có thể chạm tới gần tôi. Tôi cắt cánh tay hắn thêm nữa lúc chuồi xuống bên dưới nó và khói tỏa lả lướt quanh tôi, biến mất khi không khí bị thân thể tôi làm xáo động.

“Mọi con ma đều ra đi khác nhau” , tôi bảo với cả bọn.

“Vài con chết lần nữa khi họ tưởng là mình vẫn còn sống.” Tôi tránh thêm một đòn tấn công khác và hạ khuỷu tay xuống gáy hắn. “Vài con thì tan chảy thành những bụm máu. Các con khác nổ tung.” Tôi nhìn lại các bạn, những đôi mắt đang mở hết cỡ chăm chú đê mê. “Vài con ma để lại dấu vết - bụi đất hay vết ố.

Vài con thì không.”

“Cas” , Thomas nói và chỉ về phía sau tôi, nhưng tôi đã biết là con ma đang trên đường trở lại. Tôi tránh và cắt qua lồng ngực hắn. Hắn khuỵu xuống trên một đầu gối.

“Mỗi lần mỗi khác” , tôi nói. “Trừ lần này” , tôi nhìn thẳng vào Will, sẵn sàng vào việc. Chính vào lúc ấy tôi cảm thấy hai bàn tay con ma tóm cả hai cổ chân tôi và kéo tôi ngã sấp.

“Bạn có nghe thấy không? Hai bàn tay. Thế mà tôi vẫn còn nhớ rõ mình đã cắt mất một bên tay hắn rồi.

Tôi vẫn còn đang nghĩ “việc này thú vị đây” ngay trước khi đầu tôi đập cái rầm trên sàn gỗ ép.

Con ma lao tới chỗ cổ họng tôi và tôi suýt soát tóm được hai cổ tay hắn.

Nhìn vào hai bàn tay tôi thấy một bên khác bên kia. Nó rám nắng hơn một chút, và có hình dạng khác hẳn: ngón tay dài hơn, móng tay lởm chởm. Tôi nghe thấy Carmel quát bảo Thomas và Will rằng họ phải giúp tôi, nhưng đó là điều cuối cùng tôi mong muốn. Nó sẽ cướp hết niềm vui của chuyện này.

Tuy nhiên trong lúc lăn lộn với cái cằm siết chặt, cố xoay dao về phía con ma, tôi vẫn ước là mình có cơ thể vận động viên bóng đá của Will. Sự gầy gò khiến tôi nhanh nhẹn, lẹ làng hơn, và tôi khá dẻo dai, nhưng khi dính đến xáp lá cà và đấu sức thế này, kể cũng hay khi bạn có khả năng lăng người khác ngang qua phòng.

“Mình không sao” , tôi nói với Carmel. “Chỉ đang tìm hiểu hắn chút.” Lời nói thoát ra khỏi miệng tôi thành một tiếng rên không mấy thuyết phục. Họ đều đang nhìn tôi chằm chằm, mắt mở lớn, và Will thì ngập ngừng bước lên.

“Lùi lại!” Tôi hét khi đã có thể đặt chân lên bụng con ma. “Chỉ tốn thêm chút thời gian thôi” , tôi giải thích.

“Trong một hình thể này có hai người, các cậu hiểu không?” Hơi thở tôi nặng nề hơn. Vài giọt mồ hôi đã lẩn vào tóc tôi.

“Không có gì đáng kể... chỉ có điều tôi phải làm gấp đôi mọi việc.”

Ít nhất tôi hy vọng là thế. Đó là cách duy nhất tôi nghĩ ra, và cuối cùng thì chỉ còn mỗi việc tuyệt vọng đâm đâm chém chém. Đây không phải là thứ tôi mường tượng trong đầu khi gợi ý với cả bọn việc đi săn.

Những con ma tử tế, dễ dãi đâu rồi mỗi khi bạn cần chúng?

Tôi gồng mình lên và đá mạnh, đẩy tay cảnh sát công nhân đường sắt ra khỏi người mình. Lồm cồm bò dậy, tôi nắm chặt con dao hơn và tập trung trở lại.

Hắn đang chuẩn bị tấn công, và khi hắn lao lên tôi bắt đầu chặt chém như một đầu bếp thứ thiệt. Tôi hy vọng trông bên ngoài tôi ngon lành hơn cảm giác của mình nhiều. Tóc và quân áo tôi lay động trong cơn gió mà tôi không tài nào cảm nhận được. Khói đen bốc lên bên dưới tôi.

Trước khi tôi kết thúc - trước khi hắn kết thúc - tôi có thể nghe thấy hai tiếng nói tách biệt, giọng này đè lên giọng kia, giống như một dàn giao hưởng. Trong cơn bão đâm chém, tôi thấy mình đang nhìn vào hai khuôn mặt chiếm dụng cùng một khoảng không gian: hai cặp hàm đang nghiến lại, một cặp mắt màu xanh, một cặp mắt màu nâu. Tôi mừng vì mình có thể làm điều này.

Cảm giác khó chịu, nhập nhằng tôi đã có khi mới tới đây không còn nữa. Dù cho con ma này đã từng hại ai hay chưa, chắc chắn nó đã tự làm tổn thương mình, và bất kể tôi có gửi họ tới nơi nào thì cũng tốt. Hơn thế này, khi họ bị nhốt trong cùng một thể với người mà họ căm ghét, mỗi ngày, mỗi tuần mỗi năm trôi qua cả hai đều dày vò nhau phát điên.

Cuối cùng, chỉ còn mình tôi đứng giữa phòng, những cuộn khói mờ đi và biến mất trên trần nhà. Thomas, Carmel và Will đang đứng túm tụm một chỗ, ngó tôi chằm chằm. Cả viên cảnh sát và tay công nhân đường sắt đều đã biến mất. Khẩu súng cũng vậy.

Đó là tất cả những gì Thomas có thể lẩm bẩm.

“Đó là việc tôi làm” , tôi nói đơn giản và hy vọng mình không hụt hơi đến thế. “Vậy nên không còn tranh cãi nào nữa.”

Bốn ngày sau, tôi đang ngồi bên bàn bếp, nhìn mẹ tôi tựa một loại rễ cây trông khá kỳ cục, rồi nhìn bà nạo vỏ và cắt nó để thêm vào đống những thảo dược mà chúng tôi sẽ đeo quanh cổ đêm nay.

Đêm nay. Cuối cùng đã đến lúc. Dường như việc chờ đợi kéo dài vô tận, và tôi ước gì mình vẫn còn thêm một ngày.

Tôi thấy mình đêm nào cũng mò đến lối lái xe vào nhà Anna, chỉ đứng ở đó, không thể nghĩ ra điều gì để nói. Và đêm nào em cũng ra cửa sổ để nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi không ngủ được nhiều lắm, mặc dù một phần là vì các cơn ác mộng.

Những giấc mơ đã trở nên tồi tệ hơn kể từ ngày chúng tôi đến vịnh Thunder.

Thời điểm không thể nào bất tiện hơn được nữa. Tôi kiệt sức trong lúc lẽ ra không được kiệt sức - trong lúc tôi không thể để mình bị kiệt sức.

Tôi không nhớ nổi cha có hay gặp ác mộng không, mà cho dù có bị đi nữa cha cũng sẽ không kể với tôi.

Ông Gideon cũng chẳng bao giờ nhắc đến chúng, và tôi không hé răng, bởi nhỡ đâu chỉ mình tôi bị? Như thế có nghĩa là tôi yếu đuối hơn các vị tổ tiên của mình. Có nghĩa là tôi không mạnh mẽ như mọi người vẫn trông mong.

Những giấc mơ lúc nào cũng giống hệt nhau. Một hình người cúi trên mặt tôi. Tôi sợ nhưng cũng biết rằng dáng hình ấy có liên hệ với mình. Tôi không thích thế. Tôi nghĩ ấy là cha tôi.

Nhưng đó không hẳn là cha. Cha đã siêu thoát rồi. Mẹ và ông Gideon đảm bảo điều đó; họ đã bám trụ quanh ngôi nhà nơi cha bị giết ở Baton Rouge suôt nhiều đêm liền, đọc cổ ngữ Rune và đốt nên. Nhưng ông đã đi rồi. Tôi không thể biết là mẹ vui sướng hay thất vọng vì điều đó.

Lúc này tôi quan sát bà nhanh nhẹn cắt và chặt các loại thảo dược khác nhau, cân đo chúng, rót chúng ra từ chiếc cối của mình. Bàn tay bà vừa nhanh vừa dứt khoát. Mẹ đã phải chờ đến phút chót vì cỏ năm ngón rất khó tìm và bà phải đến gặp một nhà cung cấp không quen.

“Mà mấy cái này để làm gì hả mẹ?” , tôi hỏi khi nhặt lên một mẩu. Nó đã khô quắt và biến thành màu nâu úa. Trông nó giống một cọng cỏ.

“Nó sẽ bảo vệ con khỏi bị tổn thương tới từ bất kỳ bàn tay năm ngón nào” , mẹ lỡ đã trả lời rồi ngước lên.

“Anna có năm ngón tay đấy chứ?”

“Mỗi bên năm ngón ạ” , tôi nói nhẹ bẫng và thả cọng cỏ xuống.

“Mẹ đã thanh tẩy con dao tế lần nữa” , mẹ nói trong lúc thêm vào một ít rễ tiểu kim mai (3) cắt nhồi theo bà là để ngăn bước kẻ thù. “Con sẽ cần đến nó, từ những gì mẹ đọc được về câu thần chú này, nó sẽ hút gần hết sức mạnh của cô ta. Con có thể kết thúc được công việc ngay. Hãy làm việc con tới đó để làm.”

Tôi để ý thấy mẹ không cười. Cho dù tôi không ở bên mẹ nhiều lắm, bà vẫn rất hiểu tôi. Mẹ biết khi nào có chuyện khác lạ và thường là dự cảm của mẹ rất chính xác. Mẹ luôn nói ấy là thần giao cách cảm của các bà mẹ.

“Có chuyện gì với vụ này vậy Cassio?” , mẹ hỏi. “Lần này có gì khác?”

“Không có gì. Không có gì khác cả. Cô ấy chỉ nguy hiểm hơn bất kỳ con ma nào con từng gặp. Thậm chí so với cả những con cha từng gặp. Cô ấy giết chóc nhiều hơn, khỏe hơn.” Tôi nhìn vào đống cỏ năm ngón.

“Nhưng cô ấy cũng sống động hơn. Cô ấy không bối rối. Không phải là một loại biến hình chỉ tồn tại một nửa và giết người vì sợ hãi hay giận dữ. Cái gì đó đã gây ra tình trạng này cho cô ấy, và cô ấy biết.”

“Cô ta biết được bao nhiêu?”

“Con nghĩ cô ấy biết tất cả, chỉ có điều sợ không dám nói với con.”

Mẹ gạt một ít tóc ra khỏi mắt. “Sau đêm nay, con sẽ biết chắc chắn.”

Tôi đẩy người khỏi quầy bếp. “Con nghĩ là con đã biết rồi” , tôi nói giận dữ.

“Con nghĩ là con biết ai đã giết cô ấy.”

Thậm chí tôi không thể ngừng suy nghĩ đến chuyện đó. Tôi nghĩ mãi về gã đàn ông đã khủng bố em, một cô gái trẻ, và tôi muốn đấm vào mặt hắn. Bằng giọng của robot, tôi kể lại cho mẹ nghe những gì Anna từng kể với tôi. Khi tôi nhìn lại mẹ, mắt bà đang long lanh ngấn lệ.

“Kinh khủng quá” , mẹ nói.

“Vâng.”

“Nhưng con không thể viết lại lịch sử.”

Tôi ước gì mình có thể. Tôi ước gì con dao này có ích không chỉ với người chết, để tôi có thể cắt xuyên thời gian và bước vào ngôi nhà đó, căn bếp đó nơi hắn bẫy em và đưa em chạy thoát. Tôi sẽ đảm bảo cho em một tương lai mà đáng lẽ em phải có.

“Cô bé không muốn giết người, Cas.”

“Con biết. Cho nên làm sao con...”

“Con có thể bởi vì con phải làm” , mẹ nói đơn giản. “Con có thể bởi vì cô ấy cần con làm vậy.”

Tôi nhìn vào con dao đang nằm yên trong bình muối. Thứ gì đó có mùi như thạch đen ngấm vào không khí. Mẹ lại đang cắt một loại thảo dược.

“Cái gì đấy ạ?”

“Đại hồi.”

“Nó để làm gì ạ?”

Mẹ khẽ mỉm cười. “Mùi dễ thương mà.”

Tôi hít thật sâu. Chưa đầy một giờ nữa mọi thứ sẽ sẵn sàng, và Thomas sẽ tới đón tôi. Tôi sẽ mang theo những chiếc túi nhung nhỏ có dây đeo dài cùng bốn ngọn nến trắng tẩm tinh dầu, còn nó sẽ mang cái bát tiên tri cùng túi đựng đá.

Rồi chúng tôi sẽ tìm cách giết Anna Korlov.

Chú thích:

(1) Gấu mèo Bắc Mỹ.

(2) Quỷ ăn thịt người.

(3) Một loại cây thuộc họ thủy tiên ở vùng nhiệt đới và ôn đới, có lá dài, hoa chùm màu trắng hoặc vàng hình ngôi sao.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của kendare blake

Truyện bạn đang đọc dở dang