NGÔI nhà đang chờ. Cả bọn đang đứng quanh tôi trên lối lái xe, ai nấy đều sợ phát khiếp khi phải vào trong, nhưng tôi lại thấy hãi ngôi nhà hơn cả. Tôi biết là nghe rất ngu, nhưng không thể không cảm giác như nó đang nhìn, thậm chí đang mỉm cười, chế nhạo nỗ lực trẻ ranh của chúng tôi đến ngăn cản nó, cười đến rung cả móng lúc chúng tôi vẩy chân gà về phía nó.
Không khí lạnh buốt. Hơi thở của Carmel phả ra thành từng bụm khói nhỏ.
Cô ấy đang mặc một chiếc áo khoác nhung kẻ màu xám đậm và đeo khăn móc màu đỏ; vùi bên trong chiếc khăn là túi thảo dược của mẹ tôi. Tất nhiên Will xuất hiện trong chiếc áo khoác Letterman, còn Thomas thì vẫn lôi thôi lếch thếch trong cái áo kiểu quân đội cũ rích. Nó cùng với Will đang cúi xuống đất để đặt các viên đá từ hồ Superior quanh chân chúng tôi thành một vòng tròn rộng mét hai.
Carmel đi tới đúng bên cạnh tôi trong lúc tôi nhìn đăm đăm vào nhà. Con dao tế đang được quàng qua vai tôi trong bao. Tôi sẽ nhét nó vào túi sau.
Carmel hít hà túi thảo dược của mình.
“Nghe mùi như là cam thảo” , cô ấy nói và ngửi túi của tôi để đảm bảo là hai cái giống nhau.
“Mẹ cậu làm thế là khôn đấy” , Thomas nói từ đằng sau lưng chúng tôi. “Tuy nó không nằm trong câu thần chú, nhưng thêm vào chút may mắn cũng chẳng hại gì.”
Carmel mỉm cười với nó trong bóng tối. “Cậu học mấy cái đó ở đâu thế?”
“Từ ông mình” , nó trả lời đầy tự hào và đưa cho cô ấy một cây nến. Nó đưa một cây khác cho Will, rồi đến lượt tôi. “Sẵn sàng chưa?” , nó hỏi.
Tôi nhìn lên mặt trăng. Nó sáng, lạnh và với tôi trông có vẻ tròn. Nhưng niên lịch lại nói hôm nay trăng khuyết, và người ta được trả tiền để làm lịch, nên tôi đoán là chúng tôi đã sẵn sàng.
Vòng tròn đá chỉ cách ngôi nhà khoảng sáu mét. Tôi đứng vào chỗ của mình ở hướng tây và những người khác chọn chỗ của họ. Thomas đang cố giữ thăng bằng chiếc bát tiên tri trên một tay, trong lúc cầm nến bằng tay kia. Tôi có thể nhìn thấy chai nước Dasani lòi ra khỏi túi nó.
“Sao cậu không đưa chân gà cho Carmel” , tôi gợi ý khi nó cố gắng cầm chân gà bằng ngón đeo nhẫn và ngón út. Cô ấy rụt rè đưa tay ra, nhưng không quá rụt rè. Carmel không cả thẹn kiểu nữ tính như hồi mới gặp chúng tôi đã tưởng.
“Các cậu có cảm nhận được không?” , Thomas hỏi, đôi mắt sáng quắc.
“Cảm nhận cái gì?”
“Các nguồn năng lượng đang di chuyển.”
Will nhìn quanh nghi ngờ. “Tôi chỉ thấy lạnh” , cậu ta quát “Và sợ chết khiếp.”
“Thắp nến nào, ngược chiều kim đồng hồ bắt đầu từ hướng tây.”
Bốn ngọn lửa nhỏ bốc lên và chiếu sáng mặt cùng ngực chúng tôi, để lộ ra những biểu cảm nửa tò mò, nửa sợ hãi, nửa khó hiểu. Chỉ có Thomas là không bị xáo động. Nó đã gần thoát ly khỏi chúng tôi. Đôi mắt nó nhắm lại và khi nói, giọng nó trầm hơn bình thường độ quãng tám. Tôi có thể thấy Carmel đang sợ, nhưng cô ấy không nói gì.
“Bắt đầu niệm chú” , Thomas ra lệnh và chúng tôi làm theo. Tôi không thể tin nổi nhưng không ai trong chúng tôi va vấp. Bài chú bằng tiếng Latin, gồm bốn từ lặp đi lặp lại. Nghe chúng phát ra trên lưỡi chúng tôi rất ngu ngốc, nhưng càng nói lâu thì chúng tôi lại càng thấy bớt ngu đi.
Thậm chí cả Will cũng đang dốc sức niệm.
“Đừng dừng lại” , Thomas nói và mở mắt. “Di chuyển về phía ngôi nhà.
Đừng phá vỡ vòng tròn.”
Khi chúng tôi tiến lên cùng nhau, tôi cảm nhận được sức mạnh của câu thần chú. Tôi cảm thấy tất cả chúng tôi đều bước chân, cả bốn đôi chân đều cùng một nhịp trong sợi dây vô hình. Bốn ngọn nến thẳng đứng không hề lung lay, giống như chất rắn. Tôi không thể tin nổi chính Thomas tạo nên điều này - anh chàng Thomas nhỏ thó, kỳ dị, giấu giếm tất cả nguồn năng lực này bên trong chiếc áo khoác cũ nát. Chúng tôi cùng nhau lướt lên các bậc thềm và trước khi tôi kịp nghĩ ngợi gì, cả bốn đã đến cửa nhà Anna.
Cửa đang mở. Anna nhìn vào chúng tôi.
“Anh đến để làm việc đó” , em nói buồn bã. “Và anh nên làm.” Em nhìn vào những người khác. “Anh biết chuyện gì sẽ xảy ra khi họ vào trong rồi đấy” , em cảnh báo. “Tôi không thể kiểm soát nổi.”
Tôi muốn bảo em là huyện sẽ ổn cả. Tôi muốn bảo em hãy cố gắng. Nhưng tôi không ngừng niệm chú.
“Cậu ấy nói mọi chuyện sẽ ổn.” Thomas nói từ đằng sau lưng tôi, và giọng tôi suýt trượt đi. “Cậu ấy muốn cô cố gắng. Chúng tôi cần cô bước vào trong vòng tròn. Đừng lo cho chúng tôi. Chúng tôi đã được bảo vệ.”
Chỉ lần này thôi tôi rất mừng vì Thomas đã đọc ý nghĩ của mình. Anna nhìn từ nó sang tôi và ngược lại, rồi lặng lẽ trượt xa khỏi cửa. Tôi bước chân qua ngưỡng cửa trước.
Tôi biết ngay khi những người khác vào bên trong, không chỉ vì chân chúng tôi đang di chuyển như một, mà còn vì Anna bắt đầu thay đổi. Mạch máu trườn lên cánh tay và cổ em, lẩn quanh mặt em. Tóc em trở thành một màu đen trơn trượt và lấp lánh. Dầu phủ khắp mắt em. Chiếc váy trắng thấm đẫm máu đỏ tươi và ánh trắng hắt lên nó khiến nó bóng nhẫy như nhựa. Nó chảy tràn xuống chân em và nhỏ máu xuống sàn.
Đằng sau tôi vòng tròn không hề do dự. Tôi tự hào về họ; có lẽ rốt cuộc họ đúng là các thầy trừ tà.
Hai bàn tay Anna đang nắm chặt đến nỗi máu đen bắt đầu túa ra qua các ngón tay em. Em đang làm như Thomas nói. Em cố gắng kiểm soát chúng, cố gắng kiểm soát cơn khát xé toạc da họ từ cổ họng, giật hai cánh tay ra khỏi vai họ. Tôi dẫn đầu vòng tròn tiến lên và em nhắm chặt hai mắt. Chân chúng tôi di chuyển nhanh hơn. Carmel và tôi xoay vị trí để đứng đối diện nhau. Vòng tròn đang mở rộng để cho Anna chui vào chính giữa. Trong một phút Carmel bị che mất hoàn toàn. Tất cả những gì tôi nhìn thấy chỉ là thân thể chảy máu của Anna.
Rồi em đã vào trong, vòng tròn khép kín lại.
Chúng tôi vừa kịp lúc. Em chỉ có thể cố gắng đến chừng đó, và giờ mắt và miệng em đang mở lớn, thét ra tiếng đinh tai. Em cào cấu trong không khí bằng những ngón tay co quắp và tôi cảm thấy chân Will bị trượt lại, nhưng Carmel đã nhanh trí đặt mấy chiếc chân gà ở bên dưới chỗ Anna đang bay lơ lửng. Bóng ma im lặng, không còn di chuyển nữa mà nhìn từng người chúng tôi bằng ánh mắt căm hận trong lúc từ từ vặn vẹo xung quanh.
“Vòng tròn đã được định vị” , Thomas nói. “Cô ấy bị kiềm tỏa rồi.”
Nó quỳ xuống và tất cả chúng tôi quỳ theo. Cảm giác bốn cặp chân hòa làm một thật kỳ lạ. Nó đặt cái bát tiên tri xuống sàn và mở chai Dasani.
“Cái này là được rồi” , nó đảm bảo với chúng tôi. “Nó sạch sẽ, không pha tạp và có tính truyền dẫn. Còn nước thánh hay nước từ con suối ở phía đông gì gì đấy... tất cả chỉ là kiểu cách hợm hĩnh thôi.” Nước chảy xuống bát với tiếng động trong như pha lê và êm tai, chúng tôi chờ đến khi mặt nước ổn định.
“Cas” , Thomas nói và tôi nhìn nó. Tôi giật mình nhận ra nó không hề nói to câu gì. “Vòng tròn đang trói chặt chúng ta. Chúng ta đang ở trong đầu nhau. Nói cho tôi biết cậu cần biết gì. Nói cho tôi biết cậu cần thấy gì.”
Tất cả việc này đều quá sức lạ lùng. Câu thần chú rất mạnh - tôi vừa thấy mình đang ở dưới đất nhưng cùng lúc lại thấy mình cất cánh bay cao như con diều. Dù vậy tôi vẫn thấy vững vàng. An toàn.
Cho tôi thấy điều gì đã xảy ra với Anna, tôi cẩn thận suy nghĩ. Cho tôi thấy cô ấy đã bị giết như thế nào, cái gì đã cho cô ấy sức mạnh.
Thomas lại nhắm mắt và Anna bắt đầu rùng mình giữa không trung như đang lên cơn sốt. Đầu Thomas gục xuống. Trong một giây tôi tưởng nó đã ngất xỉu và chúng tôi gặp rắc rối, nhưng rồi tôi chợt nhận ra là nó chỉ đang nhìn chằm chằm vào trong cái bát.
“Ồ” , tôi nghe tiếng Carmel thì thầm.
Không khí quanh chúng tôi bắt đầu thay đổi. Ngôi nhà quanh chúng tôi bắt đầu thay đổi. Ánh sáng xám lạ lẫm dần ấm lên và các tấm vải phủ bụi trượt khỏi đồ đạc. Tôi chớp mắt. Tôi đang nhìn vào nhà của Anna, y như hồi em còn sống.
Trên sàn phòng khách có một tấm thảm dệt, căn phòng được những ngọn đèn bão có ánh sáng vàng tỏa chiếu. Đằng sau, chúng tôi nghe tiếng cửa mở ra đóng lại, nhưng tôi vẫn còn mải bận nhìn vào những sự thay đổi, những bức ảnh trên tường và hoa văn thêu màu đỏ rỉ sắt trên sô pha. Nếu nhìn gần hơn tôi có thể thấy là nó cũng không tinh xảo lắm; ngọn chúc đài đã mờ xỉn và thiếu mảnh pha lê, còn trên lớp đệm ghế tựa đã xuất hiện vết rách.
Một hình người đi ngang qua phòng, một cô gái trong chiếc váy nâu sạm và áo sơ mi trơn màu xám. Em đang mang theo sách vở. Tóc em được buộc túm thành một cái đuôi ngựa dài màu nâu bằng sợi ruy băng xanh. Khi em quay lại trước tiếng động trên cầu thang, tôi đã thấy mặt em. Là Anna.
Nhìn thấy em còn sống là việc không tài nào tả nối. Tôi đã từng nghĩ rằng chẳng còn gì nhiều nơi cô gái Anna sống động này với Anna hiện tại, nhưng tôi đã nhầm. Khi em nhìn lên gã đàn ông trên bậc cầu thang, đôi mắt em rất quen thuộc. Chúng đanh lại và hiểu biết. Chúng khó chịu. Tôi biết mà không cần nhìn rằng gã kia chính là người em đã kể - kẻ sắp sửa lấy mẹ em.
“Và hôm nay chúng ta học gì ở trường hả, Anna thân yêu?” Trọng âm của hắn mạnh đến nỗi tôi gần như không phân biệt được từ nào. Hắn đi xuống cầu thang, bước chân làm điên người - lười nhác, tự tin và thừa mứa sức mạnh.
Chân hắn hơi cà nhắc một chút, nhưng hắn không thực sự phải dùng đến cây gậy gỗ đang mang. Khi hắn đi vòng quanh em, tôi nhớ đến cảnh một con cá mập đang lượn tròn. Cằm Anna siết lại.
Bàn tay hắn đặt lên vai em và hắn di một ngón tay lên bìa cuốn sách của em.
“Lại thêm những thứ cô không cần.”
“Mẹ muốn tôi học giỏi” , Anna trả lời. Vẫn là giọng nói tôi đã biết, chỉ có trọng âm Phần Lan nặng hơn một chút. Em xoay ngoắt lại. Tôi không thấy nhưng biết là em đang lườm hắn.
“Và cô sẽ làm được.” Hắn cười. Hắn có khuôn mặt góc cạnh và hàm răng khỏe mạnh. Trên má hắn là bộ râu lún phún và hắn bắt đầu hỏi. Hắn chải ngược chỗ tóc vàng cát còn lại ra sau. “Cô gái thông minh” , hắn thì thầm rồi đưa một ngón tay lên mặt em. Em giật người lại và chạy lên cầu thang, nhưng trông không giống như chạy trốn. Tôi thấy giống thể hiện thái độ hơn.
Đúng là cô gái của tôi, tôi nghĩ rồi nhớ lại mình đang thuộc vòng tròn. Tôi tự hỏi bao nhiêu suy nghĩ và cảm xúc của mình đang chạy sang đầu Thomas. Đằng sau lưng, tôi nghe tiếng váy của Anna nhỏ giọt và cảm nhận cơn rùng mình của em khi cảnh này lại tiếp diễn.
Tôi dõi mắt theo người đàn ông: Cha dượng tương lai của Anna. Hắn đang cười mỉa với chính mình và khi cửa phòng em đóng lại trên tầng hai, hắn thò tay vào túi áo sơ mi lôi ra một nắm vải trắng. Tôi không biết đó là gì cho đến khi hắn đặt nó lên mũi. Chính là chiếc váy em đã khâu cho buổi vũ hội. Chiếc váy em mặc khi chết.
“Thằng biến thái khốn nạn” , Thomas nghĩ trong đầu chúng tôi. Tôi siết chặt hai nắm đấm. Cảm xúc muốn lao tới người đàn ông này quá choáng ngợp, dù cho tôi biết mình chỉ đang xem một chuyện đã xảy ra cách đây sáu mươi năm.
Tôi đang theo dõi nó, như thể nó được chiếu qua màn hình. Tôi không thể thay đổi nó.
Thời gian trôi đi; ánh sáng thay đổi. Dường như những ngọn đèn sáng hơn và các bóng hình xoẹt qua thành từng mảng tối màu mờ mịt. Tôi có thể nghe thấy các mẩu đối thoại nghèn nghẹt và những trận cãi vã. Các giác quan của tôi căng lên.
Có một người phụ nữ ở chân cầu thang. Bà ta mặc một chiếc váy đen chật khít trông có vẻ ngứa chết đi được, tóc thì bó chặt sau gáy. Bà ta đang nhìn lên tầng hai nên tôi không thể trông thấy mặt bà ta. Nhưng tôi có thể thấy một tay bà ta đang cầm chiếc váy trắng của Anna, giật lên giật xuống. Tay kia bà tay tóm chặt một chuỗi tràng hạt.
Tôi cảm thấy hơn là nghe tiếng Thomas khụt khịt. Hai má nó giật giật -
dường như nó đã đánh hơi được gì đó.
Năng lượng, nó nghĩ. Năng lượng bóng tối.
Tôi không biết ý nó là gì. Tôi không còn thời gian để thắc mắc.
“Anna!” , người đàn bà hét lên và Anna xuất hiện từ hành lang trên đỉnh cầu thang.
“Vâng, thưa mẹ?”
Mẹ em giơ chiếc váy trong tay lên. “Cái gì đây?”
Anna có vẻ chết điếng. Bàn tay em tóm lấy lan can. “Mẹ lấy cái đó ở đâu?
Làm sao mẹ tìm được nó?”
“Nó ở trong phòng con bé.” Lại là hắn, vừa bước ra khỏi bếp. “Tôi nghe thấy con bé nó đang khâu dở. Tôi tìm thấy nó chỉ vì lợi ích của con bé.”
“Có đúng vậy không?” , mẹ em hỏi. Nó là thế nào đấy?”
“Để dành cho vũ hội, mẹ ạ” , Anna giận dữ nói. “Vũ hội ở trường.”
“Cái này á?” , Mẹ em giơ chiếc váy lên, căng nó ra bằng cả hai tay. “Cái này để khiêu vũ á?” Bà ta giũ nó trong không khí. “Đĩ điếm! Mày sẽ không đi khiêu vũ! Đồ con gái hư hỏng. Mày sẽ không rời khỏi căn nhà này!”
Trên đỉnh cầu thang tôi nghe một giọng mềm mỏng và ngọt ngào hơn. Một người phụ nữ với nước da màu ô liu và mái tóc dài màu đen tết bím đang ôm hai vai Anna. Chắc đây là Maria, chị thợ may là bạn của Anna, người đã phải bỏ lại cô con gái nhỏ ở Tây Ban Nha.
“Xin đừng giận dữ thưa bà Korlov” , Maria vội nói. “Tôi đã giúp em ấy. Đây là ý tưởng của tôi. Một thứ xinh đẹp.”
“Cô” , bà Korlov rít lên. “Cô đã làm nó hư thêm. Thì thà thì thào những lời Tây Ban Nha bẩn thỉu của cô vào tai con gái ta. Nó trở nên ương bướng kể từ ngày cô đến đây. Kiêu hãnh. Ta sẽ không cho phép cô thì thầm gì với nó nữa.
Ta muốn cô cút khỏi nhà này!”
“Không!” , Anna hét lên.
Người đàn ông bước thêm một bước nữa tới chỗ vị hôn thê của mình.
“Malvina” , hắn nói. “Chúng ta không cần phải làm mất khách trọ.”
“Im đi, Elias” , Malvina quát. Tôi đã bắt đầu hiểu tại sao Anna không thể nói toạc ra với mẹ em thứ mà Elias thật sự theo đuổi.
Hoạt cảnh lại tăng tốc. Tôi cảm nhận nhiều hơn là thấy chuyện gì thực sự xảy ra. Malvina ném chiếc váy vào Anna và lệnh cho em phải đốt bỏ nó. Bà ta tát thẳng vào mặt em khi em cố thuyết phục mẹ cho Maria ở lại. Anna đang khóc, nhưng chỉ là Anna trong ký ức xưa cũ thôi. Anna thật thì rít róng khi xem lại sự việc, máu đen sôi sùng sục. Tôi thì muốn làm cả hai việc trên cùng lúc.
Thời gian lại trôi đi, mắt và tai tôi căng lên lúc đi theo Maria khi chị rời đi với một chiếc va li duy nhất. Tôi nghe Anna hỏi chị sẽ làm gì, cầu xin chị ở lại gần đây. Rồi tất cả các ngọn đèn đều tắt trừ một ngọn duy nhất và các cửa sổ bên ngoài tối đen.
Malvina và Elias đang ngồi trong phòng khách. Malvina đang đan cái gì đó từ cuộn chỉ màu tím than còn Elias thì đọc báo và hút tẩu thuốc. Trông họ thật khổ sở, ngay cả trong khoảng thời gian thư giãn mỗi tối của mình. Khuôn mặt họ uể oải và buồn chán, hai khuôn miệng mím chặt những đường nghiêm nghị.
Tôi không biết mối quan hệ tán tỉnh này diễn ra thế nào, nhưng chắc cũng chỉ thú vị ngang ngửa việc xem bowling trên ti vi. Tâm trí tôi chuyển tới chỗ Anna -
tâm trí tất cả chúng tôi đều đổ về em - và cứ như chúng tôi vừa triệu hồi em vậy, bởi em đã đi xuống cầu thang.
Tôi có một cảm giác kỳ lạ là muốn nhắm chặt mắt lại trong lúc không thể dời mắt khỏi thứ gì đó. Em đang mặc chiếc váy màu trắng. Nó chính là chiếc váy em mặc lúc bị giết, nhưng nó không hề giống gì với thứ khoác trên người em bây giờ.
Cô gái này sống động không tin nổi khi đứng trên một bậc cầu thang, tay cầm chiếc túi vải và nhìn biểu hiện ngạc nhiên cũng như giận dữ ngày càng tăng trên khuôn mặt Malvina lẫn Elias. Vai em thẳng thớm và mạnh mẽ, mái tóc tối màu xõa thành từng lọn trên lưng. Em hất cằm lên. Tôi ước gì mình có thể trông thấy mắt em, bởi tôi biết rằng chúng sẽ vừa buồn bã vừa đắc thắng.
“Mày nghĩ mày đang làm gì?” , Malvina hỏi. Bà ta nhìn con gái một cách kinh hoảng, cứ như thế không biết em là ai. Không khí xung quanh bà ta dường như đang kêu lách cách và tôi thoáng chứng kiến một chút thứ năng lượng Thomas vừa nói đến.
“Con sẽ đến vũ hội” , Anna trả lời bình tĩnh. “Và con sẽ không quay về nhà.”
“Mày chẳng đi đến vũ hội nào hết” , Malvina gắt gỏng và đứng bật dậy khỏi ghế như đang săn mồi. “Mày sẽ không được đi đâu trong cái váy đáng kinh tởm kia.” Bà ta tiến đến chỗ con gái, nheo mắt và nuốt nước bọt ừng ực cứ như sắp nôn. “Mày mặc váy trắng cứ như một cô dâu, nhưng thằng đàn ông nào lại chịu lấy mày sau khi mày để bọn con trai ở trường tốc váy mày lên hả!” Bà ta ngửa cổ ra sau như một con rắn lục và nhổ vào mặt Anna. “Cha mày sẽ thấy hổ thẹn.”
Anna không cử động. Thứ duy nhất làm lộ ra tình cảm của em là nhịp phập phồng tăng nhanh của lồng ngực.
“Cha yêu con” , em khẽ nói. “Con không biết tại sao mẹ thì không thể.”
“Bọn con gái hư vừa vô dụng vừa ngu độn” , Malvina nói với một tràng vẫy tay. Tôi không biết bà ta có ý gì. Tôi nghĩ tiếng Anh của bà ta đang trở nên bập bõm. Hay có lẽ bà ta chỉ là kiểu người ngu ngốc. Tôi nghĩ rất có thể là thế.
Cổ họng tôi gờn gợn trong lúc nhìn và lắng nghe câu chuyện. Tôi chưa thấy ai nói chuyện với con cái bằng cách này. Tôi muốn đưa tay ra mà rung người bà ta đến khi bà ta tỉnh ra. Hay ít nhất đến khi nghe thấy cái gì đấy gẫy.
“Lên trên gác thay ngay cái váy ra” , Malvina ra lệnh. “Và mang nó xuống đây để đốt.”
Tôi thấy bàn tay Anna siết chặt chiếc túi. Mọi thứ em sở hữu đều nằm trong cái túi vải nhỏ màu nâu thắt dây ấy. “Không” , em bình tĩnh trả lời. “Con sẽ ra khỏi nhà.”
Malvina cười phá lên. Âm thanh chát chúa và chói lói. Mắt bà ta tóe ra vẻ đen tối.
“Elias” , bà ta nói. “Mang con gái tôi lên phòng. Cởi cái váy ra khỏi người nó.”
Lạy Chúa, Thomas nghĩ. Từ khóe mắt tôi trông thấy Carmel đặt bàn tay lên miệng. Tôi không muốn trông thấy cảnh này. Tôi không muốn biết đến chuyện này. Nếu gã đàn ông ấy chạm vào em, tôi sẽ phá vỡ vòng tròn. Tôi không cần quan tâm chuyện đấy chỉ là ký ức. Tôi không cần quan tâm nếu tôi cần phải biết. Tôi sẽ bẻ gãy cổ hắn.
“Không mẹ ơi” , Anna sợ hãi thốt lên, nhưng khi Elias tiến về phía em, em choãi rộng chân hơn. “Con sẽ không để hắn lại gần con.”
“Ta sẽ sớm trở thành cha của cô, Anna” , Elias nói. Lời nói khiến dạ dày tôi lộn mửa. “Cô phải tuân lệnh ta.” Lưỡi hắn lướt trên môi háo hức. Đằng sau lưng mình tôi nghe tiếng Anna, Anna Đẫm Máu bắt đầu gào rú.
Khi Elias tiến tới, Anna quay lưng và bỏ chạy ra cửa, nhưng hắn tóm được cánh tay em và vặn người em ra sau, sát đến nỗi tóc em hất vào mặt hắn, sát đến nỗi chắc hẳn em có thể cảm thấy mùi hơi thở của hắn. Hai bàn tay hắn giơ ra kiếm tìm, chộp lấy váy em, và tôi nhìn sang Malvina nhưng chỉ thấy biểu cảm hài lòng đầy hận thù một cách kinh khủng. Anna vặn vẹo và gào thét qua kẽ răng; em ngửa hẳn đầu ra sau và tông thẳng vào mũi Elias, không đủ mạnh khiến hắn đổ máu nhưng cũng gây ra kha khá đau đớn. Em giật được người thoát ra và lảo đảo chạy vào bếp, ra cửa sau.
“Mày sẽ không rời khỏi ngôi nhà này!” , Malvina ré lên và chạy theo, vươn tay tóm một mớ tóc của Anna và lôi em trở lại. “Mày sẽ không bao giờ, không bao giờ rời khỏi ngôi nhà này.”
“Con sẽ đi!” , Anna gào lên và đẩy mẹ ra. Malvina ngã chúi người vào chiếc tủ quần áo lớn và lảo đảo.
Anna chạy vòng qua bà ta nhưng không trông thấy Elias đang hồi phục ở gần chân cầu thang. Tôi muốn hét lên bảo em quay lại.
Tôi muốn bảo em chạy mau. Nhưng chuyện tôi muốn gì không thành vấn đề.
Mọi chuyện đều đã xảy ra rồi.
“Đồ chó cái” , hắn gào lên. Anna giật nảy người. Hắn vừa ôm mũi kiểm tra máu vừa lườm em. “Chúng ta đã cho mày ăn. Cho mày mặc. Đây là lòng biết ơn của mày đấy!” Hắn giơ bàn tay ra dù trong đó không có gì. Rồi hắn tát mạnh vào mặt Anna và tóm hai vai em, lắc và hét vào em bằng thứ tiếng Phần Lan tôi không hiểu nổi. Tóc em bay tứ tung và em bắt đầu khóc. Tất cả những việc này dường như là thú vị với Malvina, mắt bà ta sáng long lanh nhìn theo.
Anna không bỏ cuộc. Em đánh trả và lao tới, đẩy Elias vào tường cạnh cầu thang. Trên nóc tủ bên cạnh họ có một bình nước bằng sứ. Em đập nó vào mé đầu hắn ta, khiến hắn phải rống lên và buông tay. Malvina gào lên lúc chạy ra cửa, và đến giờ thì đã có quá nhiều tiếng hét đến nỗi tôi chẳng tài nào phân biệt được nữa. Elias chuồi chân vào Anna và đạp trứng bụng chân em. Em ngã xuống sàn tiền sảnh.
Tôi biết chuyện đến đây là kết thúc trước cả khi Malvina ra khỏi nhà bếp, tay lăm lăm con dao. Tất cả chúng tôi đều biết. Tôi có thể cảm nhận được họ, Thomas, Carmel, và Will, nín thở, mong muốn được nhắm mắt hơn bao giờ hết, hay được hét lên và thực sự được nghe thấy. Họ chưa bao giờ chứng kiến một chuyện như thế này. Có lẽ họ còn không thực sự nghĩ ra được.
Tôi nhìn Anna ngã úp mặt trên sàn, sợ hãi nhưng không hẳn đã quá sợ. Tôi nhìn cô gái này, vật lộn để trốn thoát, không chỉ khỏi vòng kìm kẹp của Elias mà còn khỏi mọi thứ, khỏi ngôi nhà ngột ngạt, khỏi một cuộc đời trì nặng trên vai em, kéo em xuống và ấn em dưới bùn.
Tôi nhìn cô gái này lúc mẹ em cúi người trên em, với con dao trên tay và vẻ căm giận trong đáy mắt. Nỗi giận ngu ngốc, vô căn cứ, rồi lưỡi dao cứa qua cổ họng em, lướt qua da thịt em, mở một đường đỏ sâu hoắm. Quá sâu, tôi nghĩ, quá sâu. Tôi nghe tiếng Anna hét đến khi em không còn hét được nữa.