Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 545 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TRUY LÙNG BỌN SÁT NHÂN

Lòng tôi đớn đau vô hạn. Nhớ lại thái độ lạnh lùng của mẹ, nhất là lúc tôi giã từ Người, tôi lại càng xót xa hơn. Giá như lần chia tay ấy cũng ấm áp như bao lần trước đó, hẳn tôi đã đỡ đau lòng. Những lời cuối cùng của Người sao nhiều trách móc, gần như quở mắng phẫn nộ, giờ đây như một kỷ niệm bào xát tim tôi…

Ôi Mẹ bất hạnh của tôi! Giờ đây tôi không còn lưu giữ những kỷ niệm buồn về mẹ. Những nhược điểm ở Người thật quá nhỏ nhoi. Người chỉ có một điểm duy nhất không hay, ấy là tính hiếu danh mù quáng, song yếu điểm ấy cũng là lẽ thường tình ở những người trong giới mẹ tôi. Gần đây tôi không trách cứ gì Người. Tôi chỉ giữ lại tấm lòng người mẹ mênh mông, nhớ những tính cách cao thượng đẹp đẽ, và nhớ mãi một điều thiêng liêng - Người là Mẹ của tôi! Hỡi ôi, mãi giờ đây tôi mới hiểu mình yêu quí Mẹ biết nhường nào!

Nhưng bây giờ không phải lúc than vãn, buồn bã. Còn Virginia. Em tôi ở đâu? Tôi bật dậy, lo lắng hỏi dồn những người xung quanh. Họ ra dấu chỉ về phía rừng. Thế là rõ: Virginia đã bị bọn da đỏ bắt cóc!

Trước nay tôi chưa bao giờ có ác cảm hay thù địch với người da đỏ. Trái lại, tôi đứng về phía họ và thậm chí có một tình cảm thân thiện gần như bạn bè. Tôi biết người da trắng đối xử bất công với họ, họ đã phải nhún nhịn quá nhiều. Tôi biết sớm hay muộn người da đỏ sẽ bị đánh bại, họ sẽ phải khuất phục chính quyền. Nghĩ đến thảm cảnh của người da đỏ, tôi luôn cảm thấy tội nghiệp và thương xót.

Nhưng giờ đây, tất cả đều đảo ngược. Khuôn mặt bầm giập của người mẹ bất hạnh làm tim tôi sôi sục căm thù. Máu phải trả máu, tôi quyết lòng trả thù bọn cướp.

Tôi không đơn độc. Ông lão Hicmen, bạn ông - Wezerford, cũng thợ săn - và khoảng năm mươi người hàng xóm láng giềng hứa giúp tôi báo thù cho mẹ.

Trong số họ, người sôi sục báo thù nhất là Jec Đen. Thảm họa đã trút chung xuống đầu anh chàng cận vệ của tôi: không thấy Viola đâu hết. Có lẽ cô gái cvarteron cùng bị bắt đi cùng các gia nô. Có thể nhiều nô lệ ở đồn điền nhà tôi tình nguyện đi theo bọn cướp. Nhưng vô luận họ tình nguyện hay bị ép buộc, điều quan trọng là số nô lệ đông đúc giờ đây không còn một ai. Đồn điền bị triệt hạ, nô lệ bị giết chết hoặc bắt đi. Tôi bỗng dưng thành kẻ mồ côi không cửa không nhà. Mẹ tôi đã chết và nhà đã thành tro bụi.

Nhưng than vãn phỏng có ích gì, cần phải mau mau hành động. Hàng xóm kéo đến, vũ trang đầy đủ, vài phút sau chúng tôi đã tổ chức được một đội truy kích.

Chúng tôi thay ngựa mới. Ăn uống qua loa, đội truy kích vội vã lên đường. Dấu vết bọn cướp tìm không mấy khó khăn, vì chúng đi ngựa. Chúng tôi vượt sông sang lãnh địa da đỏ ở quãng chếch lên thượng lưu chút ít. Chúng tôi tức tốc đuổi theo.

Tôi nhớ rất rõ địa điểm này. Chính nơi đây hai tháng trước tôi đã qua sông, lần theo dấu vết của kỵ sĩ bí ẩn. Và đây, con đường nhỏ hôm ấy Oskeola đã phóng qua,.. Tôi cay đắng vô cùng. Dấu vết mỗi lúc một mờ, tốc độ đoàn quân chậm dần lại. Liệu có bắt gặp bọn dã thú rút đi không nhỉ? Chúng thuộc bộ lạc nào? Thủ lĩnh là ai? Nghe nói có, hai người trong đội quân tình nguyện lúc đó nấp ở rìa đường, nhìn thấy bọn cướp da đỏ phóng ngựa qua, mang theo các nữ tù binh, trong đó có em tôi, Viola và nhiều cô gái khác. Bọn cướp phóng như bay, ôm chặt các nữ tù binh trên mình ngựa. Các nô lệ da đen đi bộ theo sau. Họ bị trói tay vào nhau, có lẽ đám nô lệ tình nguyện đi theo bọn cướp. Bọn cướp thuộc bộ lạc Khúc Côn Đỏ, thủ lĩnh của chúng là Oskeola.

Thật khó nói hết ấn tượng choáng váng khi tôi nghe những lời thuật lại. Tôi cảm thấy đau đớn vô cùng, và luôn mong những người chứng kiến đã nhìn nhầm. Không, Oskeola không thể làm một việc đê tiện, tội lỗi như thế! Oskeola! Không, không thể! Chắc chắn người ta đã nhầm lẫn, họ gặp bọn cướp lúc trời chưa rạng, trong đêm tối họ có thể nhìn nhầm, vả lại gần đây bất kỳ vụ cướp phá, giết người nào người ta cũng gán cho Oskeola hết. Oskeola ở khắp mọi nơi. Không, ở đây không thể có và không thể là Oskeola!

Nhưng những người vừa chứng kiến là ai? Tôi ngạc nhiên khi nghe tên họ: Spens và Williams. Và ngạc nhiên hơn nữa khi thấy hai tên vô lại ấy cũng theo tôi truy lùng bọn cướp. Nhưng có lẽ điều kỳ lạ nhất lại là sự vắng mặt của Arens Ringgold. Gã cũng có mặt ở đám cháy, nghe nói gã chửi rủa và gào thét trả thù dữ miệng nhất. Thế mà lúc này không thấy mặt gã đâu.

Tôi gọi Williams và Spens lên hỏi tỉ mỉ mọi chuyện. Chúng thề sống thề chết là đã gặp bọn cướp da đỏ rút về sau trận tàn phá đẫm máu, lúc trời còn chưa sáng. Chúng không dám chắc đội quân ăn cướp đó là bộ lạc Khúc Côn Đỏ hay Đầm Dài, nhưng có lẽ là Khúc Côn Đỏ. Còn tên cầm đầu bọn cướp thì không phải ai khác, chính là Oskeola. Chúng nhận ra Oskeola nhờ ba dẻ lông đà điểu giắt trên vành mũ.

Các nhân chứng nói rất quả quyết. Vả lại, việc gì họ phải nói dối cơ chứ? Đối với họ, ai cầm đầu chả thế, dù Oskeola, Koa-hadzo hay chính Onopa đi nữa. Những lời khai của họ cộng với những cảnh trạng khách quan đã khẳng định một sự thật vô cùng chua xót: kẻ giết hại mẹ tôi, đốt nhà tôi và bắt cóc em gái tôi không phải ai khác ngoài Oskeola.

Tình bạn cũ tắt ngấm, tim tôi sôi sục căm hờn. Tôi căm thù tận xương tủy cái kẻ đã một thời tôi khâm phục và yêu mến…


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »