Tuy nhiên, ngẫm kỹ thảm họa đầy máu này, tôi rất phân vân một số chi tiết lạ lùng và bí hiểm. Lúc đầu, do quá sốc tôi không để ý đến những chi tiết đó.
Việc bọn cướp trong lúc phá phách điên cuồng đã giết mẹ tôi, nhưng lại bắt cóc Virginia, theo lôi không có gì đáng ngạc nhiên. Giết người chưa thỏa mãn, bọn cướp da đỏ phóng tay đốt rụi nhà cửa, đó cũng là lối trả thù thường gặp mà họ vẫn đem trừng phạt những ngươi da trắng tàn bạo và bất công. Những chuyện như thế phải nói vẫn xảy ra như cơm bữa. Điều đáng ngạc nhiên có lẽ là tại sao bọn da đỏ rờ đến vùng Xuoni này chậm so với nhiều nơi khác ở Florida. Hàng chục đồn điền ở xa lãnh địa da đỏ hơn nhiều đã bị cướp phá từ lâu, cũng tàn khốc, dã man không kém.
Mọi người giải thích lý do “sót sổ” này là trong lúc né tránh ba mũi tấn công của Scott, đại bộ phận quân da đỏ cơ động sang những khu vực khác, số ít ỏi di chuyển gần đồn điền nhà tôi không dám liều lĩnh tấn công vào, vì đồn điền có canh phòng, vũ trang cẩn thận.
Khi Scott rút quân về cách đồn biên phòng nghỉ mùa hè (ở Florida thường chỉ tác chiến về đông), quân da đỏ rảnh tay, mà với họ mùa nào đánh cũng được, liền tổ chức các vụ báo thù rùng rợn, tấn công, đốt phá các đồn điền dọc biên giới. Có thể vì lẽ đó mà người da đỏ mãi mới tấn công làng Xuoni.
Lúc đầu choáng váng, tôi thấy cách giải thích đó hoàn toàn thực tế. Đơn giản là mẹ và em gái tôi quá xấu số, trở thành nạn nhân báo thù của người da đỏ.
Nhưng khi bình tĩnh lại, tôi bắt đầu chú ý đến những tình tiết khác. Trước hết, tại sao cả vùng này chỉ có một đồn điền, mà lại đúng đồn điền nhà tôi, bị tấn công? Tại sao chỉ riêng nhà tôi bị đốt phá? Tại sao chúng chỉ bắn giết người nhà tôi? Tất nhiên, những nghi vấn đó đã làm tôi ngạc nhiên. Dọc sông này có nhiều đồn điền, nhiều gia đình thù địch với người da đỏ hơn gia đình tôi. Và bí ẩn hơn nữa là tại sao đồn điền nhà Ringgold lại bình an vô sự, trong khi đồn điền của gã nằm ngay trên đường bọn cướp đi qua? Dấu vết bọn cướp cho thấy rõ là chúng né qua đồn điền Ringgold để ập đến nhà tôi. Mặt khác, cả hai bố con Ringgold nổi tiếng là kẻ thù tàn ác đối với người da đỏ, đã thô bạo chà đạp quyền sống của họ.
Tại sao? Tại sao đồn điền nhà Ringgold vẫn yên lành, trong khi đồn điền nhà tôi bị đốt phá, triệt hạ? Rõ ràng, gia đình tôi không phải là nạn nhân ngẫu nhiên, chúng tôi là đối tượng cho một âm mưu thù địch. Không nghi ngờ gì nữa, chúng tôi bị trả thù. Nhưng ai? Pauell ư? Không lẽ ấy lại là Pauell? Bạn tôi đã hành động tàn nhẫn, độc ác đến thế sao? Liệu có thể như vậy được không? Không, không bao giờ!
Nếu là Pauell… Động cơ nào đã xúi giục anh giết người tàn độc đến thế? Đúng, mẹ tôi không ưa anh, thậm chí, khó chịu với anh. Tôi biết và nhớ rất rõ chuyện đó. Và Pauell cũng nhớ. Nhưng tính cách của anh vốn cao thượng, đẹp đẽ, qui tụ tất cả lý tưởng anh hùng nghĩa hiệp, lẽ nào anh lại hạ thấp phẩm cách đến hèn hạ không thể hiểu được như vậy? Không, không, không bao giờ!
Mặt khác, tại sao Pauell lại tha bổng cho đồn điền, nhà cửa của Arens Ringgold, một trong bốn kẻ tử thù anh đã thề phải giết? Chi tiết này, là điều khó hiểu và vô lý nhất đối với tôi.
Ringgold đang ở nhà, Pauell có thể dễ dàng túm cổ gã ngay trên giường ngủ. Vậy tại sao nhà gã không bị trừng phạt, tại sao gã không bị thiêu ra tro?
Nhưng một tin nữa mà tôi nghe được trên đường đã làm nảy sinh những phỏng đoán khác. Người ta nói rằng sở dĩ bọn cướp da đỏ phải vội vã rút lui vì bất ngờ thấy pháo hiệu của đội tuần canh tình nguyện. Họ bắn pháo hiệu vì thấy đồn điền nhà tôi bốc lửa. Có lẽ phát pháo hiệu đó đã cứu các đồn điền khác, trong đó có đồn điền nhà Ringgold.
Cách giải thích xem ra rất xác đáng. Căn cứ dấu chân trên đường, có thể thấy rõ toán cướp không đông, chỉ chừng năm chục tên trở lại. Vì thế chúng buộc phải rút lui.
Nếu quả đúng như thế thì mọi việc lại khác đi. Và vẫn rất có thể kẻ sát hại mẹ tôi, đốt phá nhà tôi lại là Oskeola!
Tôi tự hỏi mình không biết bao nhiêu lần: động cơ nào đã khiến Oskeola hành động tàn nhẫn?
Chao ôi, phải rồi.! Em tôi! Virginia! Có thể tình yêu… say đắm…
- Bọn da đỏ! Da đỏ! Da đỏ!
Tiếng tri hô cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Đinh ninh là gặp cướp, tôi phóng vụt lên. Nhưng bỗng nhiên đội quân buông cương, dừng cả lại. Những người đi chệch choạc sang bên vội vàng phóng vào đội hình, mấy người tách hẳn lên phía trước tức tốc quay trở lại. Té ra chính mấy anh chàng đi trước này đã báo động, khi quay lại một hai người vẫn còn la om sòm: “Da đỏ! Da đỏ!”
- Da đỏ à? - Ông lão Hicmen ngờ vực hỏi. - Các cậu thấy chúng nó chỗ nào?
- Đằng kia! - Một người trong đám nói.- Chỗ rừng thưa kia kìa. Đông nghẹt cả khu rừng...
- Thề cho quỉ sứ xé vụn xác tôi nếu tôi tin cái chuyện nhảm nhí đó! Ông lão Hicmen lắc đầu phản đối. - Không bao giờ bọn da đỏ chúng nó chịu đi trốn cái lũ chim mỏ vàng như các cậu đâu. Chúng nó bao giờ cũng nghe thấy trước khi nhìn thấy.
- Nhưng chúng tôi nghe tiếng chúng gọi nhau.
- Giỏi! - Ông lão gắt lên. - Nếu có bọn da đỏ thật thì các cậu chẳng được nghe chúng nó gọi nhau đâu. Các cậu sẽ được nghe súng nổ thì có. Quỷ tha ma bắt cái thứ da đỏ của các cậu đi! Các cậu nghe tiếng gấu trúc hay con gì đó nó kêu, thế rồi cuống đít lên… Thôi, đứng yên đấy, để tôi lên xem có chuyện gì…
Nói xong, Hicmen nhảy xuống ngựa, quăng dây cương lên một cành cây.
- Nào đi, Jim Wezerford, - Hicmen gọi anh bạn săn trẻ tuổi. - Ta ra xem mấy anh bạn trẻ vừa gặp ai nào. Không biết có quáng mắt nhìn mất gốc cây cụt ra lính da đỏ không?
Anh chàng thợ săn trẻ tuổi cùng ông lão Hicmen xách súng luồn qua các bụi cây. Toàn đội tập trung một chỗ, ngồi yên trên ngựa, chờ đợi. Nhưng chúng tôi không phải chờ lâu. Hai tay thợ săn, một già, một trẻ, vừa khuất được một lát, chúng tôi bỗng nghe tiếng họ cười vang. Chúng tôi vững dạ, lại gần. Wezerford đang cúi xuống xem xét dấu chân ai đó, còn ông lão Hicmen chỉ tay về phía những bụi cây còn lay động. Chúng tôi nhìn ra và thấy một đàn bò hoang. Thấy người xuất hiện đàn thú luồn rừng chạy trốn.
- Đó, da đỏ của các cậu đó! - Ông thợ săn già đắc thắng. - Da đỏ bảnh chưa, ha-ha-ha!
Mọi người phá lên cười theo, trừ mấy anh chàng thần hồn nát thần tính tri hô báo động ngầm.
- Tôi biết chỗ này làm gì có da đỏ. - Hicmen nói tiếp. - Họ mà đến thì không có vậy đâu! Đằng này các cậu nghe tiếng trước khi thấy bóng. Tôi có lời khuyên thế này với các chàng trai trẻ chưa biết phân biệt dân da đỏ với con bò hung: đi đâu cũng phải để người có kinh nghiệm đi trước. Số còn lại phải đi cụm vào với nhau, chớ chạy chơi ẩu, kẻo lát nữa phải ngủ không có da đầu thì khốn.
Mọi người tán thành lời khuyên khôn ngoan của Hicmen và đề nghị ông lão cùng với Wezerford dẫn đầu đoàn quân. Chúng tôi sát vai nhau tiến theo họ.
Rõ ràng bọn cướp không thể bỏ xa chúng lôi, căn cứ vào thời điểm chúng rút đi có thể khẳng định điều đó. Từ lúc về tới nhà, chúng tôi không bỏ phí thời gian vô ích, có chăng chỉ không mất quá mươi phút tập trung lực lượng. Tính từ lúc bọn cướp rút chạy đến lúc chúng tôi lên đường chưa chắc đã quá một tiếng đồng hồ. Chúng cũng không thể đi quá nhanh, bởi còn vướng đám tù binh đi bộ theo sau.
Nói chung trong đội không có ai ngán sợ bọn cướp. Ai cũng máu hái trả thù, quên cả sợ. Ngoài ra, qua dấu vết trên đường, có thể khẳng định bọn chúng không đông lắm, chỉ chừng năm chục tên. Chắc chắn đó là những chiến binh thiện chiến, vừa đủ chọi một với một đội truy kích. Nhưng những người tình nguyện đi giúp tôi cũng là những người cam đảm, lì trận, đáng mặt anh hào nhất làng. Tất cả hăng hái tiến lên, quyết tìm bằng được bọn giết người, thậm chí kể cả khi vào tận hang ổ của người da đỏ.
Tinh thần hăng hái và lòng trung thành của những người tình nguyện đem lại sức lực mới cho tôi, tôi vững tâm tiến về phía trước, cảm thấy giờ báo thù sắp đến.