Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 547 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
DẤU CHÂN MẤT HÚT

Tuy nhiên, ước nguyện của tôi không mau chóng thành hiện thực như tôi nghĩ. Phóng như bay với hết tốc lực ngựa chiến, chúng tôi đuổi theo dấu tới cả chục dặm mà chưa thấy bọn cướp đâu.

Hẳn bọn cướp biết chúng bị truy kích và tất nhiên phải chạy với tốc độ tối đa. Thế nhưng rõ ràng chúng cách chúng tôi không xa lắm. Tuy nắng khá dữ, nhưng lá cây bị bứt rách khi bọn cướp đi qua vẫn còn nhểu nhựa, dấu chân ngựa trên cỏ còn mới nguyên.

- Chúng qua đây chưa quá nửa tiếng. Nửa tiếng thôi, quỷ tha ma bắt chúng nó đi! - Ông lão Hicmen chửi đổng sau cả hai chục lần xem xét dấu vết. - Thật cả đời lão già này chưa bao giờ thấy bọn da đỏ đi nhanh đến thế. Chúng nó chạy y như trâu chạy cọp… Bọn khốn này chắc mồ hôi phải biết. Khối thằng có lẽ đã vắt bốn mươi lăm độ trên yên chứ không đùa…

Đoàn quân phá lên cười ầm ĩ.

- Anh em đừng có ngoác miệng ra thế! - Hicmen nghiêm khắc nói, cắt ngang chuỗi cười như sấm vỡ. - Thề có thánh địa Jeruxalem, chúng nó nghe thấy hết! Chúng mà nghe thấy thì bét ra cũng dăm chú phải chia tay với da đầu trước khi tắt nắng. Vì tấm da thân yêu, yêu cầu anh em nín như chuột giúp tôi. Chúng nó thính tai không kém sói đói đâu. Quỷ tha ma bắt lão già này đi, nếu chúng nó vượt quá mình một dặm!

Hicmen lại cúi xuống xem xét, nhắc lại:

- Anh em phải ngậm miệng như opoxxum, bảo đảm không đầy một tiếng nữa ta sẽ bắt kịp bọn khốn kiếp chúng nó.

Chúng tôi chấp hành mệnh lệnh, không nói một câu, men sát cỏ rìa đường để dập tiếng vó ngựa. Thỉnh thoảng khi cần lắm chúng tôi nói khẽ trao đổi. Cả đoàn quân căng mắt nhìn phía trước, sẵn sàng phát hiện những bóng người ngăm ngăm đỏ.

Chúng tôi vượt thêm nửa dặm nữa, song bọn cướp vẫn bặt tăm, chỉ thấy dấu chân chúng mới qua. Nhìn lên thấy thấp thoáng mảnh trời xanh, có nghĩa là rừng đã thưa dần. Chúng tôi mừng rỡ. Suốt mấy tiếng rồi luồn trong rừng tối, dây leo chằng chịt, cây đổ bão ngổn ngang, chúng tôi không sao đi nhanh được. Mọi người khấp khởi hy vọng, bây giờ đường dễ đi hơn, chắc chắn sẽ đuổi kịp bọn cướp. Tuy nhiên, những tay thợ săn già, nhất là hai người dẫn đường - Hicmen và anh chàng Wezerford - lại có tâm trạng khác hẳn. Ông lão Hicmen cáu kỉnh kêu lên:

- Mẹ cái đồng cỏ thổ tả này! Cả một xavanna rộng mênh mông! Quỷ tha ma bắt nó đi, hỏng bét cả!

- Tại sao? -Tôi hỏi.

- Rất đơn giản! Nếu bọn cướp qua xavanna rồi, chắc chắn chúng nó mang lại một hai thằng gác ở cửa rừng. Thế thì mình ra đồng cỏ nó biết tỏng còn gì. Nghễu nghện như đàn lạc đà thế này, sao nó lại không thấy? Nó thấy thì sao biết không? Chúng nó sẽ lẩn bằng hết, chạy tứ tán rồi mất hút, lúc ấy thì ngang với đáy bể mò kim.

- Vậy làm sao bây giờ?

- Tốt nhất chúng ta đi men sát đầm lầy lớn. Bây giờ mọi người chờ đây mấy phút, tôi và Wezerford ra bìa rừng coi xem có đúng là chúng qua đồng cỏ không. Nếu đúng, ta sẽ lựa đầm lầy vòng qua đồng cỏ, sau đó tìm lại dấu. Không cẩn thận để chúng phát hiện thì mình chỉ có nước mãi mãi làm cái đuôi rồi thong thả kéo nhau về nhà là hết chuyện.

Chúng tôi nhất nhất tuân lệnh ông lão săn cá sấu, ai cũng biết ông dày dạn kinh nghiệm tới mức nào. Hicmen và Jim Wezerford xuống ngựa, thận trọng luồn ra đám cây bìa rừng.

Mất một lúc lâu không thấy hai người trở lại. Dăm ba người sốt ruột đã càu nhàu kêu mất thì giờ, dừng lại chỉ tổ để bọn cướp đi xa hơn. Một số đề nghị cứ theo dấu bọn cướp, phóng thẳng ra đồng cỏ, muốn ra sao thì ra.

Tuy lòng tôi như lửa đốt, ý kiến của những người tình nguyện rất hợp với mong muốn của tôi - tôi chỉ muốn mau mau sống mái một trận với bọn tử thù độc ác, song tôi biết trong tình thế này đuổi theo chúng qua đồng cỏ là hoàn toàn vô nghĩa.

Ông lão Hicmen và Jim Wezerford quay lại, cho biết đúng là bọn cướp đã qua đồng cỏ, vào khu rừng đối diện. Khi ra tới bìa rừng, họ thấy bọn cướp chưa khuất hẳn vào cửa rừng bên đó. Hicmen thậm chí còn thấy đuôi con ngựa đang lẩn ra sau bụi cây rậm rạp.

Tuy nhiên, các nhà trinh sát lành nghề đã khám phá thêm một sự thực đáng buồn: đoạn đường tiếp theo không có một dấu vết đích thực nào khả dĩ để chúng tôi đeo bám. Ra đồng cỏ, bọn cướp phi tứ tán, nói theo cách của hai thợ săn dẫn đường thì chúng rẽ thành “ty tỷ ngả”. Vô số vết chân ngựa trên cỏ đã khẳng định điều đó và tai hại thay, chỉ được một đoạn là mất sạch dấu.

Mánh khóe khôn ngoan của bọn cướp làm chúng tôi chán nản và thất vọng. Thế là hết, kẻ thù đã dắt mũi chúng tôi, xóa sạch dấu vết và chúng tôi không còn biết lối nào tìm chúng để thanh toán món nợ máu.

Mọi người bắt đầu ca thán, kêu ca - có tiếp tục tìm kiếm cũng vô ích. Một số nói trắng ra là nên quay về. Tình hình này đòi hỏi phải tức tốc kêu gọi mọi người, hâm lại căm thù sôi sục cho họ.

Đúng lúc căng thẳng đó ông lão Hicmen khôn ngoan đã lên tiếng, khơi lại hy vọng đã tắt ngấm trong đoàn quân, lấy lại tinh thần và khí thế. Tôi hết sức mừng rỡ khi ông lão nói:

- Các người anh em, đúng là chiều nay chúng ta không đổi kịp bọn chúng thật… - ông lão nhắc lại ý kiến của những người nói trước. Trời còn sáng, chúng ta không thể qua đồng cỏ. Xavanna quá rộng. Tôi thà đi vòng hai chục dặm còn hơn cất thẳng qua cái xavanna chết tiệt này. Nhưng không sao, anh em đừng nản! Chúng ta dừng lại đây đợi trời tối sẽ bí mật vượt xavanna! Sang bên kia, nếu tôi và Wezerford không tìm được dấu chân bọn cướp cho anh em, xin cứ coi chúng tôi cả đời chưa biết đến mùi thịt cá sấu! Bọn da đỏ đáng nguyền rủa chắc chắn chỉ hạ trại đâu đó trong rừng. Không thấy chúng ta, chúng yên chí là vô sự, như gấu ngồi chầu rìa bên cạnh hốc cây có mật ong vậy. Lúc đó chúng ta sẽ tấn công!

Mọi người tán thành đề nghị của ông lão, coi đó là kế hoạch tác chiến tiếp theo. Chúng tôi xuống ngựa, chờ hoàng hôn.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »