Thực khó tả hết cảm xúc của tôi giây phút đó. Phía sau tôi là thi hài bầm giập của mẹ tôi, của ông bác bất hạnh, là ngôi nhà cháy rụi thành đống tro tàn, trước mắt tôi là em gái bị bọn cướp giật khỏi vòng tay bất lực của mẹ, tàn nhẫn lôi đi và có khi còn bị lên thủ lĩnh ác quỷ làm nhục! Và tên giết người khốn nạn, đồ tráo trở vong tình ấy cũng đang ở trước mặt tôi! Lòng tôi trào lên một nỗi căm thù điên dại.
Tôi nhìn tên bạo tặc, cơn cuồng nộ mỗi lúc một réo sôi dữ dội. Tôi không thể dằn lòng được nữa.
Bắp tay tôi cuộn gồ, giật mạnh, máu rân rân như suối lửa chạy khắp nơi. Tôi gần như quên phứt mình đang ở đâu, toàn bộ tâm trí tôi chỉ ngùn ngụt một ý nghĩ: trả thù! Tên tử thù đang đứng trước mặt tôi! Nó không biết có tôi, vẫn gà gật như đang ngủ. Nó đó, rất gần, ngay trong tầm bắn, chỉ cần tôi chĩa súng lên…
Tôi nâng súng ngang tầm dẻ lông đà điểu rủ xuống, ngắm vào chót đuôi. Tôi biết, chỗ đó là mắt nó. Ngón lay tôi đã đặt ngang cò…
Một phút nữa thôi, tên sát nhân đã một thời là biểu tượng anh hùng trong mắt tôi sẽ lộn cổ xuống cỏ, lìa đời. Nó phải chết…
Nhưng ông lão Hicmen đã kịp chụp được khóa nòng, bàn tay to bè chặn ngắc kim hỏa. Còn Jim Wezerford giật chúi nòng súng xuống.
Tôi sôi máu, tức điên người. Nhưng chỉ một giây, tôi hiểu những người bạn tôi đã làm rất đúng. Ông thợ săn già ghé sát tai tôi, thì thầm:
- Quá sớm, anh Jorge! Vì mạng sống của chính mình, xin anh đừng đánh động chúng. Anh giết nó thì giải quyết được việc gì? Bọn khốn kiếp sẽ cắp các cô nhà chuồn mất. Chúng ta ba người không chặn chúng được đâu, chỉ hy sinh da đầu vô ích. Tốt nhất ta bí mật quay lại, kêu anh em bao vây chúng… Phải thế không Jim?
Wezerford sợ ồn ào dễ lộ, khẽ gật đầu.
- Đi! - Hicmen nói tiếp, rất khẽ. - Không được chần chừ nữa. Phải thật nhanh vào! Bò, bò, thấp nữa Xuống! Khẽ thôi! Lạy Chúa, khe khẽ thôi!
Gần như ép sát đất, ông lão thợ săn bò giống hệt như cá sấu, loáng một cái đã khuất dạng. Tôi và Wezerford theo sau. Chúng tôi bò miết, cách đống lửa khá xa mới đứng dậy. Chúng tôi dừng lại, nghe ngóng, xem bọn cướp có phát hiện chúng tôi không. Nhưng trại da đỏ vẫn lặng như tờ, chỉ nghe tiếng ngáy của bọn sát nhân man rợ và tiếng ngựa bứt cỏ xoàn xoạt. Hãn hữu lắm mới có một hai tiếng vó ngựa dậm còm cộp xuống đất cứng.
Yên tâm vì không bị đối phương phát hiện, chúng tôi tức tốc quay lại tìm đồng đội, theo lối cũ đã khá quen. Chúng tôi đi như chạy. Bỗng cả ba sững người dừng bước: một phát súng bất ngờ nổ vang, chát chúa.
Thật ngạc nhiên biết bao, tiếng súng nổ không phải từ phía trại da đỏ, mà từ phía ngược lại, nơi có đồng đội của chúng tôi. Điều lạ lùng là tiếng súng nghe rất to, nếu đồng đội tôi bắn thì đứng chỗ này không thể nghe to đến thế. Có lẽ chờ đợi sốt ruột quá, chịu không nổi, các bạn tôi đã rời chỗ, tìm về phía chúng tôi chăng? Nhưng dù có vậy, cũng không, ai trong đội lại có thể bắn bừa bãi vô lối như thế. Bắn ẩu có nghĩa là phiêu lưu: phát súng sẽ dựng cả trại da đỏ dậy. Mà họ bắn ai nhỉ? Hay đơn giản là súng cướp cò? Đúng thế, chắc là súng cướp cò…
Chúng tôi chưa kịp trao đổi những thắc mắc bất ngờ thì lại nghe một tiếng nổ nữa, cũng hướng đó. Rõ ràng hai tiếng nổ phát ra từ hai khẩu súng, vì chúng cách nhau chỉ trong tích tắc, trong thời khắc ngắn như vậy không ai có thể nạp kịp phát đạn thứ hai, dù đó là tay súng cừ khôi bậc nhất. Hai người thợ săn cũng thắc mắc không kém. Có lẽ chỉ có cách giải thích duy nhất cho hai phát đạn khó hiểu là một vài tên cướp da đỏ đi lạc bắn chỉ thiên gọi đồng bọn.
Tuy nhiên chúng lôi không có thì giờ để thắc mắc lâu. Cả trại da đỏ đã bật dậy, báo động. Tiếng người ngựa huyên náo. Không suy nghĩ gì nữa, chúng tôi chạy bổ về phía đồng đội.
Bất ngờ chúng tôi thấy hai bóng người phi ngựa phía trước, luồn lách rất lẹ như những bóng ma. Không ai nghi ngờ gì nữa, chính bọn này đã nổ súng. Chúng là ai - da đỏ hay da trắng.
Bất chấp lộ tung tích, ông lão Hicmen gọi giật chúng lại.
Chúng tôi dừng chạy, nghe ngóng. Hai bóng đen bí mật vẫn không lên tiếng. Chúng lặng thinh, phi nhanh rẽ về một hướng khác, không về phía bọn cướp, cũng không về phía đồng đội của chúng tôi.
Hành tung hai kỵ sĩ lạ mặt thật khó hiểu. Tại sao chúng nổ súng, rồi cắm cổ chạy miết, không rẽ về trại, trong khi nghe tiếng huyên náo chúng thừa biết trại nằm hướng nào. Hành vi của chúng đúng là không giải thích nổi. Với ông lão Hicmen việc đó xem ra có phần dễ hiểu hơn đối với tôi, song chính ông cũng ngạc nhiên và phẫn nộ:
- Cầu cho quỉ sứ dìm chúng xuống đầm lầy chết quách đi! Mẹ cha hai cái thằng khốn kiếp chó đẻ đó, nếu đúng đấy là chúng… Tôi biết súng của chúng nó mà! Cậu thấy sao, Jim? Nhận ra chúng không?
- Có lẽ tiếng nổ kiểu đó lôi đã nghe đâu đó rồi, nhưng ở đâu thì không nhớ, - anh chàng thợ săn trẻ trả lời. - À khoan, Ned Spens!
- Đích thị! Còn thằng kia là Bill Williams. Hai con quỉ dữ ấy muốn gì đằng đó nhỉ? Ban nãy chúng ở lại cùng cả đội cơ mà. Điệu này tôi tin là chúng lần mò trong rừng, bắn ẩu để phá chúng ta đây. Quỷ tha ma bắt hai cái thằng trời đánh ấy đi! Một ý đồ quỉ sứ… Bọn phiêu lưu đáng nguyền rủa! Tôi sẽ bắt chúng trả giá! Lẹ lên, anh em! Phải nhanh chóng tìm gặp đồng đội, kẻo trễ mất. Không nhanh thì bọn cướp cao chay xa bay trước khi chúng ta đến được trại chúng. Mấy phát súng khốn nạn! Hỏng bét cả rồi. Nhanh chân lên, theo tôi!
Tôi và Jim theo lệnh ông lão, chạy như bay trong rừng tối.