Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 556 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TRẠI KHÔNG NGƯỜI

Lát sau chúng tôi nghe tiếng người và ngựa, nhận ra đồng đội bèn gọi to. Họ đang tiến về phía chúng tôi. Nghe hai tiếng súng bất thường, họ ngỡ chúng tôi đụng cướp nên vội vàng kéo ra ứng cứu.

- Ê, anh em - Ông lão Hicmen nói khi họ tới gần. - Bill Williams và Ned Spens có đó không? Chúng nó đâu?

Không có tiếng đáp lại. Im lặng chết chóc bao trùm mấy giây. Rõ ràng chúng không có mặt trong đoàn quân, bởi nếu có chúng đã phải lên tiếng.

- Chúng nó đâu? Đâu hở? - Đoàn người bắt đầu xôn xao.

- Bây giờ thì rõ chúng nó đâu rồi, - Hicmen nói. - Thề có cá sấu, hai thằng khốn đó lại giở trò đểu gì đây. Nào anh em, tiến! Bọn da đỏ ngay phía trước anh em đó. Bò như rùa thế này không được đâu. Bọn cướp chỉ đâu đây thôi, ta phải đến trại chúng trước khi con sóc kịp ngoáy đuôi ba cái, không chúng nó thoát mất! Tiến lên, xin chúng ít da đầu! Súng đạn sẵn sàng đi! Tiến! Phải giết hết bọn chó má!

Vừa hô, ông lão Hicmen vừa phóng ngựa thẳng về phía trại da đỏ. Chúng tôi ồ ạt tràn theo, đội hình lộn xộn, anh em chủ yếu hy vọng vào yếu tố thần tốc, may ra kịp đến trại da đỏ trước khi chúng tẩu tán. Chúng tôi tính xông thẳng vào đám cướp, bắn một loạt đạn phủ đầu, dao kiếm sẵn sàng đâm chém. Phương án tác chiến cấp thời của chúng tôi là như thế.

Đội quân đã đến khá gần trại da đỏ, có lẽ còn cách chừng ba trăm yard. Tiếng huyên náo ở trại chỉ đường cho chúng tôi rất hữu hiệu. Nhưng bất ngờ tiếng huyên náo tắt ngấm, không còn một tiếng người, tiếng ngựa. Trại da đỏ bỗng lặng như tờ, chỉ còn ánh lửa yếu ớt bập bùng qua những kẽ cây giúp chúng tôi định hướng. Tình hình đó buộc chúng tôi thận trọng gấp đôi. Sự im ắng đột ngột xem ra rất đáng ngờ, ít lành nhiều dữ. Chúng tôi e đối phương giăng lưới phục kích, bởi quá biết thủ lĩnh bộ lạc Khúc Côn Đỏ là một tay thiện nghệ về chiến thuật này…

Cách bãi trống chừng một trăm yard chúng tôi dừng lại. Vài người trong đội xuống ngựa, lần ra rìa bãi trống quan sát. Chỉ lát sau họ đã quay lại, cho biết bãi trống không còn một bóng người. Cả trại không còn một dấu vết nhỏ, người, ngựa, các nữ tù binh, đồ cướp bóc… đều đã biến mất. Trên bãi trống chỉ còn duy nhất đống lửa sắp tàn. Nhìn đống lửa có thể xác định bọn cướp rút đi rất vội, nháo nhào không trình tự. Những mẩu than nhỏ tung tóe khắp bãi trống, lửa leo lét lụi dần.

Các trinh sát tiếp tục kiểm tra địa hình, xem xét kỹ một vùng bán kính tới cả trăm yard. Nhưng không đâu thấy một dấu chân da đỏ hay dấu hiệu phục kích. Chúng tôi đã chậm chân - bọn cướp mọi rợ đã xỏ mũi chúng tôi, yên ổn tẩu thoát cùng các nữ tù binh của chúng!

Đuổi theo chúng trong đêm tối không thể được. Thất vọng, chúng tôi ra bãi trống, nghỉ ngay tại khu trại đối phương vừa rút bỏ. Chúng tôi quyết định nghỉ một chút qua đêm, rạng sáng sẽ tiếp tục đuổi theo bọn cướp.

Trước hết chúng tôi giải quyết cơn khát cháy cổ cho người và ngựa. Sau đó tắt hẳn lửa, cắt cử phân nửa quân số canh gác trong quãng rừng thưa quanh bãi trống. Ngựa cột neo sát gốc cây. Nửa số quân còn lại nằm ngủ ngay tại chỗ kẻ thù vừa ngủ.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »