Trong phủ đệ của Hồng gia, gia tộc đứng đầu Quảng Lăng quận.
Hồng đại thiếu tiến đến trước một căn phòng, nha hoàn canh giữ bên ngoài khẽ gật đầu chào. Hồng đại thiếu cất tiếng: "Cửu đệ, ta vào được chứ?"
"Vào đi." Thanh âm lạnh lùng từ bên trong vọng ra.
"Két..."
Hồng đại thiếu đẩy cửa bước vào, liền thấy một thanh niên tuấn tú đang khoanh chân ngồi trên giường. Thanh niên từ từ mở mắt, ánh mắt lóe lên một tia lưu quang, nhìn Hồng đại thiếu: "Đại ca, mọi việc đã xong xuôi?"
"Xong rồi, xong rồi." Hồng đại thiếu vội gật đầu.
Vốn là con thứ, địa vị của Cửu đệ trong Hồng gia rất thấp.
Nhưng Cửu đệ lại cực kỳ thông minh. Sau khi bái một tán tu làm sư phụ, cuối cùng đã bước chân vào con đường tu hành. Hồng gia mừng rỡ, lập tức coi 'Hồng gia lão Cửu' là trụ cột để bồi dưỡng. Hồng gia quật khởi có phần lớn nhờ vào mối quan hệ với Châu Mục đại nhân, nhưng dựa vào người khác không bằng dựa vào chính mình. Hồng gia lão Cửu, cũng là người tu hành đầu tiên của Hồng gia! Trước đây, Hồng gia chỉ cung phụng người tu hành bên ngoài mà thôi.
"Tốt." Thanh niên bước xuống giường, "Việc này không nên chậm trễ, chúng ta xuất phát gặp Tần đạo hữu ngay thôi."
"Gấp vậy sao?" Hồng đại thiếu ngập ngừng, "Cửu đệ, Tần gia hai ngày nữa mở tiệc chiêu đãi khách khứa rồi, hay là ta chờ thêm hai ngày nữa?"
"Muộn rồi, ta sợ người khác cướp mất cơ hội." Thanh niên lắc đầu, "Đi ngay thôi."
"Được, được." Hồng đại thiếu không dám nhiều lời.
Hắn dù là con trưởng của Hồng gia.
Nhưng Hồng gia lão Cửu mới là trụ cột hưng thịnh tương lai của Hồng gia.
Đoàn người Hồng gia đi trên đường phố, ai nấy thấy đều tránh xa, không dám mạo phạm.
Một trung niên nam tử mặc cẩm bào chủ động tiến lên, quỳ xuống nói: "Hồng đại thiếu gia, Hồng đại thiếu gia."
Hồng đại thiếu đang cưỡi ngựa đi đầu nhíu mày: "Lưu chưởng quỹ, ngươi có ý gì?"
"Tôi sai rồi, tôi lỡ lời khi say, tôi ngu xuẩn, xin Hồng đại thiếu gia giơ cao đánh khẽ, giơ cao đánh khẽ." Trung niên nam tử van xin.
"Ta không hiểu ngươi đang nói gì." Hồng đại thiếu cười lạnh.
"Chi cần Hồng đại thiếu gia trả lại quán rượu cho tôi, nợ nần tôi nhất định trả đủ, tôi sẽ không quên đại ân đại đức của Hồng đại thiếu gia." Trưng niên nam tử cầu khẩn.
Từ trong xe ngựa phía sau vọng ra thanh âm: "Đại ca, nhanh lên."
"Đuổi đi!" Hồng đại thiếu quát.
Hai gã hộ vệ lập tức tiến lên lôi trung niên nam tử sang một bên.
Mọi người xung quanh xì xào bàn tán.
"Nghe nói Lưu chưởng quỹ thua hết quán rượu vào sòng bạc rồi."
"Bản thân ham cờ bạc, trách ai được?"
"Ta lại nghe nói, do say rượu lỡ lời đắc tội Hồng đại thiếu. Có lẽ Hồng đại thiếu không biết chuyện này, tên 'Thượng Quan Cửu Chỉ' trong sòng bạc nịnh bợ Hồng đại thiếu, khiến Lưu chưởng quỹ thua hết cả quán rượu."
"Gan thật lớn! Dám đắc tội Hồng gia ở Quảng Lăng? Không muốn sống nữa sao?"
Đoàn người tiếp tục tiến về phía trước.
Hồng đại thiếu chẳng thèm liếc mắt. Ở Quảng Lăng quận, hắn chỉ giao du với công tử của Quận trưởng, Tần công tử tu tiên, còn mấy kẻ hào phú kia chỉ muốn nịnh bợ hắn. Sao hắn để ý đến một Lưu chưởng quỹ nhỏ bé, chắc là thủ hạ muốn nịnh bợ hắn nên tự ý làm mà thôi.
Rất nhanh.
Đến Tiểu Kính Hồ, Tần phủ.
Hồng gia lão Cửu từ trong xe ngựa bước xuống.
"Quả là Tần phủ." Hồng đại thiếu nhìn quanh, không khỏi cảm thán, "Cửu đệ, nghe nói Tần phủ do Quận trưởng đại nhân tự tay mua, là năm tòa trạch viện đập thông mà thành. Một phần Tiểu Kính Hồ cũng nằm trong phủ đệ! So với Hồng gia chúng ta cũng chỉ nhỏ hơn chút ít. Nhưng phủ đệ lớn như vậy, lại chẳng thấy mấy người canh gác."
Thanh niên tuấn tú chủ động tiến đến trước cổng, gõ cửa.
Người gác cổng Lý bá mở cửa nhìn ra.
"Hồng Lăng Thông, Hồng gia lão Cửu đến thăm Tần nhị công tử, xin chuyển lời." Thanh niên tuấn tú mỉm cười.
"Được, được, được." Lý bá cười ha hả đáp lời, rồi sai người đi báo.
Hồng lão Cửu đứng chờ trước cổng, Hồng đại thiếu cũng đứng bên cạnh.
Một lát sau, cửa mở.
Tần Vân mặc áo bào màu xanh nâu giản dị bước ra, cười nói: "Hồng đại thiếu, vị này là Hồng Lăng Thông, Hồng Cửu thiếu gia?"
"Là Cửu đệ ta." Hồng đại thiếu cười đáp.
Vừa nhìn Tần Vân, Hồng lão Cửu đã giật mình. Trong đan điền hắn có một mai rùa cổ quái lơ lửng, trên mai có một vết nứt dài hẹp. Lúc này, mai rùa rung nhẹ truyền đến một thông tin, Hồng lão Cửu kinh hãi: "Người này không thể địch? Nếu đối địch, sẽ có nguy cơ chết người? Với những thủ đoạn bảo vệ tính mạng của ta, nếu Tần Vân chỉ mạnh ngang Bạch Hổ Đại yêu như lời đồn, ta đánh không lại nhưng vẫn có thể bảo toàn tính mạng. Lẽ nào thực lực của hắn còn đáng sợ hơn lời đồn?"
"Bái kiến Tần công tử." Hồng lão Cửu khom người tỏ vẻ kính trọng.
Tần Vân đỡ lấy, nói: "Đều là đạo hữu tu hành, ta không dám nhận lễ lớn như vậy.”
"Những gì Tần công tử làm cho Quảng Lăng quận, xứng đáng nhận lễ này." Hồng lão Cửu truyền âm bằng chân nguyên.
Tần Vân ngạc nhiên.
Chuyện mình và Y Tiêu giết Thủy Thần đại yêu không hề công khai. Nhưng Hồng gia biết được, cũng không có gì lạ.
"Mời." Tần Vân dẫn đường.
Hồng lão Cửu, Hồng đại thiếu cùng theo sau, nha hoàn xinh đẹp bưng lễ hộp cũng đi theo.
Đến một sân nhỏ yên tĩnh, Tần Vân, Hồng lão Cửu, Hồng đại thiếu ngồi xuống.
"Hồng đại thiếu, Hồng Cửu đệ đến đây, không biết có việc gì?" Tần Vân cười hỏi.
"Tôi nghe nói Tần huynh cùng đệ tử Thần Tiêu Môn liên thủ chém Thủy Thần đại yêu, trừ một mối họa lớn cho Quảng Lăng quận. Tôi vô cùng khâm phục." Hồng lão Cửu nói, "Thật lòng mà nói, sau khi bước chân vào con đường tu hành, tôi luôn mong có người diệt trừ Thủy Thần đại yêu, chỉ tiếc lực bất tòng tâm. Hôm nay đến đây, không giấu gì Tần huynh, là có việc muốn nhờ."
"2" Tần Vân nhìn Hồng lão Cửu.
Tần Vân từng nghe nói.
Hồng lão Cửu theo một tán tu học đạo, am hiểu đạo pháp, trận pháp.
"Tôi biết, Tác Vân Liên sau khi Thủy Thần đại yêu chết, đang ở trong tay Tần huynh?" Hồng lão Cửu hỏi.
Tần Vân gật đầu: "Đúng vậy."
"Tôi muốn Tác Vân Liên." Hồng lão Cửu nói.
"Tác Vân Liên là pháp bảo bậc tám." Tần Vân nói.
Bất kỳ pháp bảo nào cũng đều rất đắt đỏ. Một gia tộc tích lũy chưa lâu như Hồng gia, dốc toàn lực cũng chỉ mua được một pháp bảo bậc tám hoặc bậc chín. Mà còn phải xem người tu hành có chịu bán hay không!
Hồng lão Cửu mỉm cười: "Tôi đương nhiên sẽ không chiếm tiện nghi."
"Bốp bốp bốp!!!"
Hồng lão Cửu vỗ tay nhẹ nhàng.
Hai nha hoàn xinh đẹp từ ngoài viện đi vào, ôm hai hộp lễ, đặt lên bàn đá, đồng thời mở ra. Một hộp là san hô đỏ tinh xảo, hộp còn lại là trân châu to bằng nắm tay, đều là trân bảo hiếm thấy.
"Biết Tần huynh vừa chuyển nhà, có lẽ còn thiếu nhân thủ. Hai nha hoàn này xin tặng cho Tần huynh, cả hai vẫn còn trinh tiết." Hồng lão Cửu mỉm cười nói, hai nha hoàn này đều là mỹ nữ được Hồng gia chọn lựa kỹ càng, không hề thua kém kỹ nữ nổi tiếng.
"Đương nhiên, đây chỉ là lễ vật."
Hồng lão Cửu nói tiếp, "Vật tôi dùng để đổi pháp bảo Tác Vân Liên với Tần huynh, là một thanh phi kiếm pháp bảo bậc chín, cùng với năm mươi vạn lượng bạc!"
"Pháp bảo phi kiếm?” Tần Vân khẽ động lòng.