Phi Kiếm Vấn Đạo

Lượt đọc: 6316 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 63
chương 63: đắc tội không nổi

Nếu là cửu phẩm pháp bảo khác, Tần Vân chưa chắc đã muốn đổi.

Nhưng pháp bảo phi kiếm với hắn mà nói càng nhiều càng tốt. Khi giao thủ với địch nhân, bản mệnh phi kiếm có thể từ xa giết địch! Tuy nhiên, địch nhân cũng sẽ dùng đạo pháp và các thủ đoạn khác để đối phó, lúc đó cần một thanh pháp bảo phi kiếm tùy thời hộ thân. Hơn nữa, còn có một số phi kiếm chi thuật cho phép dùng nhiều thanh phi kiếm, lấy bản mệnh phi kiếm làm chủ, các phi kiếm khác làm phụ, cấu thành kiếm trận!

Cứ như bị một đám Kiếm Tiên vây công, hiệu quả vô cùng tốt.

"Pháp bảo phi kiếm?" Tần Vân cười nói, "Hồng Cửu huynh đệ, có thể cho ta xem pháp bảo phi kiếm này không?"

"Đương nhiên có thể."

Hồng lão cửu khẽ động ý niệm.

Vù.

Thanh bảo kiếm cắm trong vỏ bên hông hắn chậm rãi bay ra, đến bên cạnh Tần Vân.

Tần Vân nhận lấy. Thanh phi kiếm này toàn thân màu đen, trông rất bình thường. Tần Vân cẩn thận dùng một tia chân nguyên thẩm thấu vào phi kiếm, cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo.

"Dùng Hắc Vân Hàn Thiết làm vật liệu chính để luyện chế pháp bảo phi kiếm?" Tần Vân khẽ gật đầu, "Thủ đoạn luyện chế bình thường, không có gì đặc biệt, nhưng cũng đạt tiêu chuẩn."

"Nếu là phi kiếm pháp bảo lợi hại thì đã không phải cửu phẩm rồi." Hồng lão cửu mỉm cười nói.

Tần Vân gật đầu.

Phi kiếm chia làm hai loại.

Một loại, giống như luyện chế các pháp bảo khác, là luyện chế ra pháp bảo phi kiếm! Thường cần vật liệu cực kỳ quý hiếm, cùng với kỹ nghệ luyện khí cực cao. Loại 'pháp bảo phi kiếm' này khá giống pháp bảo thông thường, ví dụ như khi luyện chế đã tích chứa huyễn thuật, khi thi triển phi kiếm sẽ kèm theo huyễn thuật. Hoặc pháp bảo phi kiếm ẩn chứa chút ít lôi đình, khi thi triển sẽ có lôi đình tia chớp đi kèm, uy thế khủng bố.

Loại pháp bảo phi kiếm này thiên hình vạn trạng! Luyện chế thành hình dạng gì hoàn toàn do các cao thủ luyện khí quyết định.

Loại thứ hai, chính là bản mệnh phi kiếm.

Bản mệnh phi kiếm được nuôi dưỡng trong đan điền, dùng chân nguyên và hồn phách bồi đắp, dần dần hấp thu tinh hoa của các vật trân quý mà lớn lên, như một cái cây từ từ phát triển! Sự thần dị của bản mệnh phi kiếm thường được quyết định bởi 'kiếm ý' – hàm ý của Thiên Đạo. Dùng kiếm ý nuôi dưỡng bản mệnh phi kiếm... sẽ tự nhiên khiến nó phát triển phù hợp với kiếm ý của người tu luyện. Ví dụ, Tần Vân dùng Yên Vũ kiếm ý để nuôi dưỡng bản mệnh phi kiếm, lâu ngày nó cũng có thể được gọi là Yên Vũ phi kiếm.

Vì được nuôi dưỡng bằng hồn phách và kiếm ý, uy lực điều khiển trực tiếp đạt đến cực hạn hoàn mỹ nhất.

Tuy không thiên hình vạn trạng như loại pháp bảo phi kiếm thứ nhất, nhưng uy lực cao hơn đến hai phẩm! Đủ để người tu hành hâm mộ, dù sao tuyệt đại đa số người tu hành không có pháp môn tu luyện bản mệnh pháp bảo.

"Tốt." Tần Vân gật đầu, "Vậy Tác Vân Liên thuộc về Hồng Cửu huynh đệ."

Nói xong vung tay lên, sợi xích quấn quanh cổ tay bay ra, hướng về phía Hồng Cửu.

Hồng Cửu nhận lấy, mừng rỡ trong lòng. Hắn không thể thi triển ngự kiếm thuật, một thanh pháp bảo phi kiếm đơn thuần trong tay hắn không phát huy được bao nhiêu uy lực. Còn 'Tác Vân Liên' có thể dài đến vài chục trượng, khi thu nhỏ lại thì như sợi xích quấn quanh ngón tay. Phối hợp với tài nghệ trận pháp của hắn, Tác Vân Liên có thể phát huy ra uy lực rất mạnh. Còn việc dùng nó trói buộc rồi quật địch như Thủy Thần đại yêu ư? Hồng Cửu chỉ thấy quá thô thiển.

"Phi kiếm pháp bảo này thuộc về Tần huynh, còn đây là năm mươi vạn lượng ngân phiếu." Hồng Cửu nhận lấy một cái túi từ tay Hồng đại thiếu, mở ra, bên trong là một xấp ngân phiếu.

Hồng đại thiếu đứng bên cạnh nhìn mà đau lòng.

Lần này...

Hồng gia gần như dốc hết tiền mặt. Dù là gia tộc đứng đầu Quảng Lăng quận, Hồng gia cũng có cả trăm vạn lượng của cải, nhưng phần lớn là đất đai, cửa hàng, vân vân. Tiền mặt gần được như vậy đã là cố gắng hết sức. Cũng chỉ có việc Hồng Cửu những năm gần đây thể hiện tài năng, khiến Hồng gia vô cùng tin phục, lần này mới chịu bỏ ra nhiều đến vậy.

"Ta có việc muốn nhờ Hồng đại thiếu." Tần Vân nhận lấy túi, liếc qua ngân phiếu bên trong liền xác định.

"Nhờ ta?" Hồng đại thiếu ngẩn người, lập tức nói, "Tần Vân huynh cứ nói."

Tần Vân lấy ra hơn một nửa, chừng ba mươi vạn lượng ngân phiếu, nói: "Ta cần hai trăm cân 'Tam Thải Ngân', mười cân 'Tử Kim Sa', ba mươi vạn lượng bạc đã đủ chưa?"

Hồng đại thiếu nghe xong liền nói: "Đủ rồi, đủ rồi."

Tần Vân không hề chiếm tiện nghỉ, giá này mua được đễ dàng. Tần Vân cần số lượng lớn như vậy, vì Tam Thải Ngân thực chất là bạc được tinh luyện, còn Tử Kim Sa là từ vàng mà ra. Chỉ có người như Hồng gia, có quan hệ rộng lớn mới có thể kiếm được nhiều Tam Thải Ngân và Tử Kim Sa nhanh như vậy.

"Vậy tốt rồi, tiền mặt thoáng cái trở về ba mươi vạn. Về phần Tam Thải Ngân và Tử Kim Sa, có thể nghĩ cách." Hồng đại thiếu tính toán, hắn là con trai trưởng, được gia tộc công nhận sẽ chưởng quản gia tộc trong tương lai. Còn 'Hồng Cửu' là nền tảng của gia tộc.

"Còn nữa, hai cô nương kia mang về đi." Tần Vân nhắc nhở.

Hồng đại thiếu nghe xong liền nói: "Tần Vân huynh, để lại bưng trà rót nước cũng tốt."

"Mang về." Tần Vân nhắc lại.

Hồng Cửu cười nói: "Đại ca, mang về đi."

Hồng đại thiếu lẩm bẩm: "Được rồi, mỹ nữ đưa đến tận cửa cũng không cần, Tần huynh, tu tiên cũng không thể không gần nữ sắc chứ."

Tần Vân nghe xong không biết nói gì.

Hai nha hoàn xinh đẹp tò mò nhìn Tần Vân, dù sao giao dịch đều là mấy chục vạn lượng bạc và Tiên gia Pháp bảo trong truyền thuyết! Hai người bọn họ đều là hạng nhất mỹ nhân trong Hồng phủ, được nuôi dưỡng cẩn thận, hôm nay bị coi như lễ vật đưa tới đây, lại còn bị từ chối?

Người nhà họ Hồng rời đi.

Tần Vân thu hồi đồ đạc còn lại, đồng thời gọi: "A Quý, A Phúc."

"Dạ."

Hai người hầu chạy vào từ ngoài viện.

"Đi, đem hai hộp quà này đưa đến chỗ mẹ ta." Tần Vân phân phó.

Hai người hầu nhìn hai hộp quà đựng san hô đỏ và một viên trân châu lớn, không khỏi sáng mắt lên. Đây đều là trân bảo hiếm thấy, giá trị tuy chỉ vài ngàn lượng bạc, nhưng hiếm có khó tìm! Hai người hầu lập tức cẩn thận ôm hộp quà đi ra ngoài, đưa cho phu nhân Thường Lan.

Tần Vân suy tư: "Đã có Như Yên Thủy đổi được từ Nguyên Phù tiền bối, Tam Thải Ngân và Tử Kim Sa chắc mười ngày nửa tháng sẽ gom đủ, búa của Bạch Hổ Đại yêu còn thừa mấy trăm cân có thể luyện hóa. Lại nhờ Ôn Trùng mua hai ba mươi vạn lượng bạc trân tài nữa là đủ, bản mệnh phi kiếm của ta đủ để tu luyện tới thất phẩm!"

Pháp bảo cửu phẩm bát phẩm thất phẩm thì nhiều, nhưng Tần Vân vẫn trả một cái giá lớn như vậy.

Nếu muốn lên lục phẩm? Thậm chí cao hơn? Cái giá phải trả sẽ còn khoa trương hơn nữa.

Thủy Thần đại yêu... Cùng sư tôn của hắn là Cửu Sơn Đảo chủ mặc cả, Hắc Thủy Ngưu Giác Xoa cũng chỉ là lục phẩm Pháp bảo! Đó là lý do Y Tiêu cho rằng mình chiếm được món hời lớn, nên mới để hết các chiến lợi phẩm khác cho Tần Vân, không lấy món nào.

*+#+x*+x#+x£

Hồng gia.

Hồng lão gia đang ngồi có chút nôn nóng, chợt thấy Hồng Cửu và Hồng đại thiếu đi tới từ xa.

"Lăng Thông, thế nào?" Hồng lão gia đi tới, ông biết đứa con thứ chín đi giao dịch, nhưng đã lấy đi gần hết tiền mặt của Hồng gia.

"Thành rồi!" Hồng Cửu mỉm cười nói, "Tác Vân Liên đã về tay, dù là Phương đại thống lĩnh, Mai Hà đại sư hay Bạch Hổ Đại yêu kia, con đều có thể đấu một trận."

Hồng lão gia lập tức sáng mắt lên, lộ vẻ mừng rỡ.

Thực lực của gia tộc, mới là thứ đáng tin cậy!

"Đợi Cửu đệ ngươi bước vào Tiên Thiên, chẳng phải còn mạnh hơn sao?" Hồng đại thiếu nói.

"Cha, đại ca." Hồng Cửu nhắc nhở, "Ở Quảng Lăng quận những người khác thì thôi, nhưng mà Tần Vân kia... chớ đắc tội!"

Hồng lão gia và Hồng đại thiếu đều hơi ngẩn người.

Hồng đại thiếu nhịn không được nói: "Tần Vân kia cũng chỉ ngang với Bạch Hổ Đại yêu thôi mà?”

"Không thể đắc tội, không thể đắc tội." Hồng Cửu quay đầu rời đi, "Cha và đại ca chỉ cần nhớ kỹ là được." Theo cảm ứng của hắn, dù có Tác Vân Liên, Tần Vân muốn giết hắn thì hắn trốn cũng không thoát! Nhưng việc này liên quan đến chuyện Hồng Cửu che giấu Tiên gia truyền thừa, nên hắn không nói quá kỹ.

Hồng lão gia và Hồng đại thiếu đều ngẩn người.

Không thể đắc tội?

"Sao lại không thể đắc tội?" Hồng đại thiếu nghi hoặc.

"Chắc là sư tôn và tông phái sau lưng hắn." Hồng lão gia nói, "Tóm lại, cứ nghe theo Cửu đệ của con, tuyệt đối không sai.”

Những việc xảy ra mấy năm nay đều chứng minh một điều, nghe theo Hồng Cửu thì không sai!

Buổi chiều, giữa ngày hè nóng nực, trên Tiểu Kính Hồ lác đác vài chiếc thuyền, trong đó có một chiếc du thuyền.

Trên du thuyền có hai nam một nữ, chậm rãi chèo thuyền, mắt nhìn về phía Tiểu Kính Hồ và một hướng, nơi có một tòa phủ đệ xa hoa, chiếm cả một phần Tiểu Kính Hồ.

"Kia là Tần phủ."

"Tiến vào giết Tần Vân kia, tìm cho ra đồng nam đồng nữ huyết mà chủ nhân cần."

« Lùi
Tiến »