Mọi người nhao nhao đánh giá cao tay nghề của hai sư phụ Điểm Tâm mới tới, ai cũng khen ngon, thích ăn, ghiền ăn, thậm chí trốn việc chuồn ra ngoài cũng phải ăn cho bằng được.
Nhưng mọi người đâu biết rằng, hai vị Trịnh sư phụ rất nhanh đã rơi vào tình trạng hoang mang y hệt Tiểu Tần sư phụ.
Cái Bánh Bao Hòe Hoa này, sao làm mãi mà không đạt được đúng trình độ chứ?
Suy nghĩ của Trịnh Tư Nguyên cũng giống hệt Trịnh Đạt, kỹ thuật, thủ pháp lẫn quá trình chế tác của Tần Hoài đều không soi ra lỗi sai nào quá lớn, nhưng thành phẩm làm ra lại hoàn toàn không tương xứng với trình độ của hắn.
Nói một cách đơn giản thì trình độ của Tần Hoài đang ở mức cấp B đến B-, bình thường nếu phát huy ổn định không có gì bất trắc, hắn hoàn toàn có thể làm ra Điểm Tâm cấp B đến B-.
Đương nhiên độ ngon cụ thể của Điểm Tâm còn phụ thuộc vào chủng loại và công thức, nhưng việc Tần Hoài có thể làm ra Điểm Tâm cấp B là điều không thể bàn cãi.
Hiện tại Bánh Bao Hòe Hoa chỉ đạt được hương vị cấp C đến C-, điều đó chứng tỏ đã có khâu nào đó xảy ra vấn đề.
Đó là còn chưa kể công thức của món Bánh Bao này là cấp S.
Vấn đề cực kỳ lớn.
Mà hiện tại vấn đề lớn nhất chính là không tìm ra được vấn đề nằm ở đâu.
Buổi chiều, Tần Hoài lại làm thêm một mẻ nữa.
Lần này Trịnh Đạt và Trịnh Tư Nguyên trực tiếp kéo ghế ra ngồi cạnh xem, chỉ thiếu điều vác máy quay ra ghi hình lại toàn bộ quá trình, đợi về nhà rồi bật lên soi từng khung hình một thôi.
Vẫn không tìm ra vấn đề.
"Không hợp lý chút nào." Lần này Trịnh Đạt thật sự đau đầu rồi.
Trịnh Đạt vốn tưởng rằng với kinh nghiệm của mình cộng thêm thiên phú của Trịnh Tư Nguyên, việc giải quyết một cái Bánh Bao cỏn con này quả thực dễ như trở bàn tay.
Ngờ đâu hiện tại hai bố con ông lại bị cái Bánh Bao này làm khó.
"Tư Nguyên, con có suy nghĩ gì không?" Trịnh Đạt nhìn con trai.
Trịnh Tư Nguyên trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Con có thể làm thử một mẻ được không?"
Trịnh Đạt cảm thấy đây đúng là một ý kiến hay, nếu đã nhìn không ra vấn đề, chi bằng tự mình bắt tay vào làm thử một lần.
Sau đó tình thế liền đảo ngược, biến thành Tần Hoài xách cái ghế đẩu ra ngồi chầu rìa, trố mắt nhìn Trịnh Đạt và Trịnh Tư Nguyên xắn tay áo lên làm.
Kết quả cũng chắng khá khẩm hơn là bao.
Trịnh Tư Nguyên thất bại thảm hại, Trịnh Đạt cũng thất bại sương sương.
Ba người, mỗi người cầm một cái Bánh Bao, hoàn toàn chìm vào im lặng.
Rất lâu sau, Trịnh Đạt mới lên tiếng: "Hay là thế này đi."
"Tư Nguyên, lát nữa hai bố con mình đi trung tâm thương mại mua thêm mấy bộ quần áo để thay."
"Gia hạn phòng khách sạn thêm một tuần nữa."
"Bố không tin, mất cả một tuần trời mà bố lại không xử lý nổi một cái Bánh Bao!"
Bố à, đừng mạnh miệng quá sớm.
Kẻo đến lúc đó đồ đệ không nhận được, mà Bánh Bao cũng chẳng xong.
Một tuần sau, Trịnh Đạt lại gia hạn khách sạn thêm một tuần nữa.
Hai tuần sau, Trịnh Tư Nguyên cảm thấy đã đến lúc bố mình nên cân nhắc chuyện mua luôn một căn nhà quanh đây cho rồi, ngày nào cũng ở khách sạn phiền phức thật sự.
Nếu không nhờ Tần Hoài dăm lần bảy lượt giải thích với Trần Huệ Hồng rằng Trịnh Đạt và Trịnh Tư Nguyên thực sự không phải là thợ làm Điểm Tâm mới của Vân Trung Thực Đường, việc tuyển dụng vẫn phải tiếp tục, thì Trần Huệ Hồng đã sớm gọi điện bảo em trai gỡ thông báo tuyển người xuống rồi.
Trong bếp, Trịnh Đạt và Trịnh Tư Nguyên vẫn đang nhìn chằm chằm vào mẻ Bánh Bao Hòe Hoa vừa mới ra lò mà vò đầu bứt tai nghĩ mãi không ra. Còn bên ngoài, Tần Hoài đã bắt đầu lười biếng trốn việc rồi.
Nói là trốn việc thì cũng không đúng lắm, bởi vì Tần Hoài thực sự đang có chính sự.
Bên Cư Ủy Hội đã chốt ngày đi thăm hỏi La Quân rồi, chính là ngày kia.
Nghe nói là vì dạo trước bác sĩ Khuất có việc phải đi công tác xa, không có bác sĩ Khuất và Trần Huệ Hồng dẫn đầu chống đỡ, các đồng nghiệp ở Cư Ủy Hội rất khó đối mặt giao tiếp trực tiếp với La Quân, thành ra thời gian thăm hỏi cứ bị trì hoãn mãi.
Những cụ già neo đơn khác đều đã được thăm hỏi xong xuôi, bài đăng trên tài khoản WeChat chính thức cũng đã viết xong, riêng vụ đến thăm La Quân thì mọi người vẫn còn đang phải chuẩn bị tâm lý.
"10 giờ sáng ngày kia, chị Hồng bảo tôi ra báo cho cậu một tiếng. Tần Hoài, tốt nhất là cậu nên chuẩn bị tâm lý cho kỹ, đến lúc đó nhớ mang thêm chút Bánh Bao, Điểm Tâm, trà thảo mộc mới làm các kiểu, tiện thể mua thêm ít trái cây cho đẹp mắt nữa. Ông La bên Cư Ủy Hội bọn tôi là nhiếp ảnh gia đấy. Ông ấy phụ trách chụp ảnh, lúc tặng quà cậu nhớ tạo dáng một chút cho dễ lên hình nhé." Âu Dương dặn dò.
Tần Hoài gật đầu, cũng chẳng để tâm nghe lắm.
Nếu hôm nay Âu Dương không tới tìm, hắn suýt nữa đã quên mất mình còn cái Chi Tuyến Nhậm Vụ này.
Nếu nói đạo trước làm Bánh Bao Kiều Mạch là tấu hỏa nhập ma, thì khoảng thời gian này làm Bánh Bao Hòe Hoa đại khái giống như tu luyện ma công không suôn sẻ, sắp sửa phản bội lại Ma giáo luôn rồi.
Tần Hoài liếc nhìn Trịnh Đạt và Trịnh Tư Nguyên trong bếp.
Ừm, hai vị này vẫn còn đang ở giai đoạn nhập ma.
Một cái Bánh Bao Hòe Hoa mà ép điên cả ba sư phụ làm Điểm Tâm, chỉ có thể nói Bánh Bao cấp S quả nhiên không phải dạng vừa.
"Biết rồi, tôi sẽ chuẩn bị nhiều đồ một chút." Tần Hoài nói, "Có chuyện này tôi muốn hỏi cậu."
Âu Dương liền tỏ vẻ rửa tai lắng nghe.
"Mấy hôm trước chị Hồng đột nhiên tìm mẹ tôi, giới thiệu cho Lạc Lạc rất nhiều trường cấp ba tư thục, có trường ở tỉnh Việt, cũng có trường ở đây."
LVQ8371