Chuyện này rất bình thường, kỹ năng dùng dao là phải luyện mới ra, không thể lười biếng được. Tần Hoài không có sư phụ, làm Điểm Tâm thuần túy dựa vào thiên phú và tự học, quan trọng nhất là ở nhà hắn không cần phải thái rau.
Hồi nhỏ ở cô nhi viện, Tần viện trưởng và các nhân viên khác chỉ là nấu ăn không ngon thôi, chứ không có nghĩa là không biết thái. Cô nhi viện tuy nghèo, nhưng Tần viện trưởng cũng không đến mức mất trí mà bắt mấy đứa trẻ vài tuổi đi thái rau như mấy kẻ phản diện bạo hành trẻ em. Lúc ở cô nhi viện, Tần Hoài cơ bản chưa từng đụng vào dao.
Sau này được vợ chồng Tần Tòng Văn nhận nuôi, Tiệm Ăn Sáng Tần Gia có phân công vô cùng rõ ràng. Thái rau, băm thịt - những công việc bán đồ ăn sáng không đòi hỏi kỹ thuật gì và tốn sức lực này đều do Tần Tòng Văn và Triệu Dung phụ trách.
Thế nên lúc Tần Hoài phụ giúp ở tiệm ăn sáng cũng không phải chạm vào dao phay.
Về sau tốt nghiệp đại học về nhà bán bữa sáng, Tần Tòng Văn và Triệu Dung xót con trai, bản thân Tần Hoài cũng không đam mê dậy sớm, nên sáng nào Tần Tòng Văn và Triệu Dung cũng chuẩn bị sẵn nguyên liệu, bày biện đầy đủ mọi thứ, Tần Hoài mới dậy rồi trực tiếp bắt tay vào làm.
Có thể nói, từ nhỏ đến lớn Tần Hoài chưa từng luyện kỹ năng dùng dao, trong từ điển trù nghệ của hắn không hề có cựm từ "kỹ năng dùng dao”.
Hỏa hầu cũng tàm tạm, nhỉnh hơn kỹ năng dùng dao một chút. Dù sao thì lúc hấp bánh bao, hay lúc hầm lửa nhỏ nhân bánh Ngũ Đinh Bao, hắn vẫn phải canh hỏa hầu một chút.
Trước khi hệ thống trò chơi được kích hoạt, Tần Hoài vẫn luôn cho rằng mình kiểm soát hỏa hầu rất tốt.
Lúc hệ thống vừa kích hoạt, hắn thậm chí còn cảm thấy việc hệ thống đánh giá kỹ năng dùng dao và hỏa hầu của mình đều ở mức sơ cấp là hơi thiên vị. Kỹ năng dùng dao sơ cấp thì hắn chịu, quả thật là không biết.
Nhưng hỏa hầu sơ cấp thì hắn không đồng ý. Tần Hoài cảm thấy hỏa hầu của hắn vẫn ổn mà, không thành vấn đề. Nhìn mấy cái bánh bao kia xem, hấp vừa to vừa trắng thế cơ mà.
Mãi đến dạo gần đây hắn mới nhận ra, không phải hỏa hầu của hắn ổn, mà là hệ thống trò chơi này đánh giá kỹ năng thấp nhất là mức sơ cấp, kỹ năng dùng dao không còn đường nào để tụt xuống nữa.
Dạo này mấy món hắn làm đều hơi vượt quá phạm vi của một tiệm ăn sáng, độ khó tăng lên. Sau khi yêu cầu về kỹ năng cao hơn, Tần Hoài mới phát hiện ra, hỏa hầu của hắn thực sự không ổn chút nào.
Trường Thọ Diện cần canh gà, Viên Mộng Thiêu Bính cần thịt băm xào chín. Một khi Điểm Tâm đòi hỏi nhiều thứ liên quan đến điểm yếu của Tần Hoài, những chỗ hắn yếu kém sẽ lộ ra cực kỳ rõ ràng.
Nhìn lúc La Quân ăn Bánh Nướng buổi trưa là thấy rõ. Về sau ông ấy chẳng thèm kẹp thịt băm nữa, cứ thế gặm Bánh Nướng không.
Hành động này chẳng khác nào ăn bánh kẹp thịt mà chỉ ăn mỗi vỏ bánh.
Những thứ mà trước đây Tần Hoài có thể đễ dàng giải quyết nhờ vào cảm giác thiên phú, thì giờ đây hắn đành bó tay.
Trước đây chỉ cần dựa vào điểm môn chuyên là được, giờ phải tính tổng điểm, nên kẻ học lệch như Tần Hoài bắt đầu có chút theo không kịp tiến độ rồi.
Tần sư phụ - người vẫn luôn tưởng mình đã tốt nghiệp - quyết định quay lại trường học bổ túc, rèn luyện hỏa hầu cho ra trò.
Còn về kỹ năng dùng dao...
Trịnh Đạt đã nói, kỹ năng dùng dao của đầu bếp bạch án nhìn chung đều không tốt lắm, Tần Hoài chỉ là tệ một cách đặc biệt mà thôi, có cơ hội thì luyện sau vậy.
Băm nhân tốt cũng có thể cộng thêm ba điểm cho Điểm Tâm.
Ba điểm trên thang điểm một trăm.
Tần sư phụ tràn đầy nhiệt huyết bắt đầu lần đầu tiên nghiêm túc hầm canh gà.
Sau khi chứng kiến Trịnh Đạt hầm nước dùng như thế nào, Tần Hoài mới biết, những thứ trước đây hắn nấu chỉ là canh thịt lợn và canh gà, căn bản không phải là nước dùng.
Buổi sáng Tần Hoài nhắn tin thỉnh giáo Trịnh Đạt cách hầm nước dùng, Trịnh Đạt không trực tiếp trả lời về kỹ thuật. Có thể là vì kỹ thuật hầm nước dùng hơi phức tạp, nói qua WeChat sẽ không rõ, nhưng ông ấy đã gửi cho Tần Hoài công thức nước dùng mà mình hầm dạo trước.
Lúc Trịnh Đạt hầm nước dùng cũng không hề giấu giếm Tần Hoài, thậm chí ông ấy còn ôm tư tưởng trổ tài để Tần Hoài mở mang tầm mắt, sau đó kinh ngạc như thấy người trời mà lập tức bái sư. Thế nên lần đầu tiên hầm nước dùng, ông ấy chỉ thiếu điều cầm tay chỉ việc cho hắn.
Lúc đó Tần Hoài quả thực cũng đứng xem ở bên cạnh.
Trịnh Đạt bảo Tần Hoài tự làm thử vài lần trước, thấy có vấn đề ở đâu thì hẵng hỏi ông ấy.
Tần Hoài cảm thấy phương pháp này không tồi, chỉ là hơi tốn gà mái già.
May mà bây giờ Tần Hoài mở nhà ăn chứ không phải tiệm ăn sáng, nước dùng hầm nhiều thì trưa và tối có thể trực tiếp bán canh gà mái già, không sợ lãng phí.
Dựa theo công thức Trịnh Đạt đưa, nước dùng gà phải lấy gà mái già làm nguyên liệu chính, gà càng già càng tốt. Kết hợp thêm thịt lợn nạc, giăm bông, chân vịt, bì lợn và những tảng xương sống lợn lớn.
Những nguyên liệu này đều không cần chặt nhỏ, chỉ cần sơ chế đơn giản rồi cho nguyên tảng, nguyên con vào nồi là được.
Cho vào từ lúc nước lạnh, đun sôi rồi vớt bọt.
Tần Hoài sơ chế nguyên liệu xong liền chụp ảnh gửi cho Trịnh Đạt. Trịnh Đạt thấy hắn thực sự muốn luyện hầm nước dùng, lại gửi thêm mấy tin nhắn thoại dặn dò vài vấn đề dễ gặp phải khi hầm canh.
LVQ8371