Phi Thường Mỹ Thực Ký

Lượt đọc: 4550 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 33
chương 33: ông gọi đây là bánh bao á?

Hứa đại gia vẻ mặt thỏa mãn thở hắt ra một hơi dài, xoa xoa bụng, đứng dậy chuẩn bị đi ra phía cửa ngoài, nhưng vừa đi được hai bước thì lại dừng bước, quay người lại.

"Chàng trai trẻ, cho thêm 3 lồng nữa!" Hứa đại gia đi thẳng đến quầy thu ngân tính tiền, quét mã mà toát ra khí thế như đang quẹt thẻ vàng không cần nhìn giá.

10 phút sau, bởi vì Hứa đại gia ăn liền tù tì năm lồng bánh bao nên đã làm trễ mất mười phút, đám bạn chạy bộ buổi sáng bị cho leo cây bừng bừng lửa giận sát phạt vào thực đường, tóm gọn ông ngay tại trận ở bàn số 9.

"Hứa Đồ Cường!" Ông bác đi đầu lớn tiếng quát tháo.

Hứa đại gia trực tiếp nhét một cái bánh bao vào miệng ông ấy, nói: "Mời ông đấy."

Sau đó lại ngoảnh đầu gọi: "Cho thêm một lồng nữal”

Ông bác dẫn đầu theo bản năng cắn một miếng, cầm cái bánh bao trong tay, tức giận nói: "Đừng có ở đây mà... Ơ?"

Ông bác nhìn qua cái bánh bao.

Nhai hai miếng.

Nghĩ ngợi một lúc, ông liền đứng tại chỗ gặm bánh bao.

Mấy ông bác còn lại: ?

Lão Tào, ông làm sao thế hả? Bọn này còn đang đợi ông thực thi công lý, sao ông lại ăn bánh bao rồi?

Hai phút sau, 4 ông bác đến để thực thi công lý với Hứa Đồ Cường đã mở riêng một bàn, cô lập Hứa Đồ Cường, mỗi người gọi mấy lồng bánh bao Tam Đinh hoặc Ngũ Đinh, vừa ăn vừa cô lập.

Đợi đến khi Tào đại gia ăn xong hai cái bánh bao đã cơn thèm mới rảnh miệng ra để tiếp tục thực thi công lý: "Lão Hứa, ông đúng là không ra gì, trong khu nhà ông có chỗ tốt thế này mà ông lại giấu giếm bọn tôi."

"Ai thèm giấu các ông chứ." Hứa Đồ Cường đã ăn no đến mức nấc cụt uống nốt chút sữa đậu nành cuối cùng cho trôi, người ngả ngớn trên ghế, "Cái tiệm này cũng mới mở hôm nay thôi, hai hôm trước ở bên ngoài phát tờ rơi các ông không nhận được à?"

Nói xong, Hứa đại gia ợ một cái thật dài.

"Lát nữa có chạy nữa không?"

"Chạy cái rắm." Tào đại gia cắn mạnh một miếng bánh bao Tam Đinh, "Ăn nhiều thế này rồi còn chạy bộ cái gì nữa, giải tán, ngày mai chạy."

"Ngày mai chạy xong lại ra đây ăn!"

Nói xong Tào đại gia ngoảnh đầu nhìn giá treo trên bảng một cái, lộ ra vẻ mặt xót của: "Ngon thì ngon thật, nhưng mà đắt quá đi, 35 tệ một cái bánh bao, cắn hai miếng là hết sạch, người không biết lại tưởng đang ăn vàng đấy chứ."

"Vàng thì đắt hơn nhiều." Hứa Đồ Cường vô tình cà khia, "Có cái mà ăn là tốt rồi, tiền kiếm ra là để tiêu, chẳng biết cái lão Tào nhà ông suốt ngày giống như con tỳ hưu keo kiệt cái gì không biết. Dù gì cũng là người có tài sản 8 con số mà gọi có hai lồng bánh bao Tam Đinh, một lồng bánh bao Ngũ Đinh, không biết người ta lại trởng ông không có tiền ăn cơ đấy."

Nói xong, Hứa Đồ Cường vẫy tay đầy phong độ: "Người đẹp ơi, cho thêm một lồng bánh bao Tam Đinh, một lồng bánh bao Ngũ Đinh gói mang về nhé, đem về cho bà lão nhà tôi nếm thử."

Bị Hứa Đồ Cường khích tướng như vậy, Tào đại gia không nhịn được, theo sát phía sau gọi thêm món.

Nhà Hứa Đồ Cường chỉ có một bà vợ, còn nhà ông có vợ, con trai, con dâu và cháu trai cơ mà, năm miệng ăn, sức ăn rất tốt.

"Người đẹp, cho tôi thêm 18 lồng bánh bao Ngũ Đinh, 5 lồng bánh bao Tam Đinh nữa!" Lão Tào dùng giọng vang dội hơn hô lớn.

Tần Hoài trong phòng bếp: ...

Không phải chứ, thói ganh đua của mấy ông bác có tiền kỳ lạ vậy sao?

Từng thấy khoe xe, khoe đồng hồ, khoe du thuyền, chứ đọ số lượng mua bánh bao thì đây là lần đầu tiên thấy.

10 phút sau, mấy ông bác hùng dũng oai vệ mỗi người xách một túi bánh bao mãn tải mà về. Trong đó Tào đại gia ưỡn lưng thẳng nhất, hết cách rồi, nhà ông ấy đông người, cháu trai lại đang tuổi ăn tuổi lớn, một đứa ăn bằng ba đứa.

Nhân viên mới vừa tới cửa nhìn thấy có khách xách bánh bao đi ra khỏi thực đường thì đều bối rối, tưởng mình xem sót thông báo đẩy giờ làm lên sớm. Ngày đầu tiên đi làm đã đến trễ, các nhân viên mới nơm nớp lo sợ bước vào trong tiệm, chỉ sợ vừa nhận việc đã bị trừ tiền.

Hoàng Tịch bình tĩnh giải thích tình hình cho ba người họ, bảo họ mau chóng thay quần áo chuẩn bị làm việc.

Sự xuất hiện của mấy ông bác chỉ là ngoài ý muốn, nhưng nếu đã mở hàng rồi, nhân viên cũng đã có mặt, Hoàng Tịch dứt khoát đổi luôn biển treo bên ngoài thành đang kinh doanh, mở cửa sớm.

Giờ này không có mấy khách, các tòa nhà văn phòng gần đây cơ bản đều 9 giờ mới làm việc, phải đợi đến sau 8 giờ lượng người mới đông. Sau 6 giờ, lục tục có mấy người khách đi vào từ cửa ngoài, có người chê không có bún phở canh, liếc nhìn bảng món ăn một cái rồi rời đi, cũng có người thấy bánh bao thịt khá rẻ nên mua mấy cái mang đi.

Bánh bao Tam Đinh và bánh bao Ngũ Đinh vì mức giá nên vẫn không ai ngó ngàng tới, đa số mọi người chỉ cần nhìn lướt qua bảng giá là đã thốt lên kinh ngạc. Dù sao đây cũng không phải là khu du lịch, 35 tệ một cái bánh bao vẫn hơi vượt quá mức tiêu dùng của người bình thường.

Thấy khách không nhiều, còn chưa tới giờ cao điểm, Tần Hoài dứt khoát chuyển cái ghế đẩu nhỏ sang cạnh giá để đồ, ngồi xuống tại chỗ lười biếng, định bụng cứ ngồi chơi đến 7 giờ.

Triết lý làm việc làm hai tiếng chơi một tiếng này vẫn luôn là điều hắn thích.

Làm việc hai tiếng, lười biếng một tiếng, niềm vui nhân đôi.

Tần Hoài cứ ngồi chơi như vậy cho đến tận 6 rưỡi.

Vừa đúng 6 giờ 30 phút, Trần Huệ Hồng và Trần Tuệ Tuệ đúng giờ bước vào Thực đường Vân Trung từ cửa trong.

LVQ8371

« Lùi
Tiến »