Phi Thường Mỹ Thực Ký

Lượt đọc: 4552 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34
chương 34: ông gọi đây là bánh bao á? (2)

^ ^ v `» . ^ » ^ , Ũ ^ À lệ ` - ^ . Trần Tuệ Tuệ mặc đồng phục học sinh, trên đầu buộc tóc hai bên bằng nơ bướm màu hồng, còn cài một chiếc băng đô màu hồng đính ngọc trai, đeo chiếc cặp sách nhỏ màu hồng vưi vẻ bước vào.

"Anh Tần Hoài chào buổi sáng." Trần Tuệ Tuệ chạy đến cửa sổ, cười chào hỏi Tần Hoài trong phòng bếp, "Anh Tần Hoài, sáng nay có bánh bao hình thỏ không ạ?"

"Có chứ." Tần Hoài dịu dàng nói, "Tuệ Tuệ muốn ăn mấy cái?"

"Hai cái ạ!" Trần Tuệ Tuệ giơ hai ngón tay cái lên, "Mẹ nói ăn nhiều đồ ngọt sẽ bị sâu răng, chỉ được ăn hai cái bánh bao nhân đậu đỏ thôi."

Tần Hoài theo bản năng nhìn về phía Trần Huệ Hồng.

Kể từ khi biết khả năng cao Trần Huệ Hồng không phải là người, thái độ của Tần Hoài đối với chị ấy có chút phức tạp.

Sợ hãi thì không có, chỉ là rất tò mò.

Tò mò không biết chị ấy rốt cuộc là thứ gì.

Hai ngày nay Tần Hoài cũng phân tích một chút, hắn cảm thấy muốn mở khóa giống loài của Trần Huệ Hồng thì trước tiên phải mở khóa giấc mơ của chị ấy. Nhưng cái thứ giấc mơ này nên mở khóa như thế nào, hiện tại hắn vẫn chưa nghĩ ra.

Giấc mơ lần trước là nhờ chạm vào bánh bao hình động vật do Trần Huệ Hồng làm mới lấy ra được, Tần Hoài không chắc có phải chỉ cần chạm vào điểm tâm do Trần Huệ Hồng tự tay làm thì sẽ rớt ra ngẫu nhiên hay không, hay là chỉ cần tiếp xúc nhiều với chị ấy là có thể rớt ra ngẫu nhiên.

Tính ngẫu nhiên của cái thứ này hình như hơi lớn, Trần Huệ Hồng xuống bếp vốn đã là chuyện có xác suất nhỏ. Hơn nữa lần trước điểm tâm là do Trần Tuệ Tuệ đưa cho Tần Hoài, thậm chí hắn còn không thể xác định rốt cuộc là lấy ra được giấc mơ từ trên người ai trong hai mẹ con họ.

Tần Hoài dự định tiếp xúc với Trần Huệ Hồng và Trần Tuệ Tuệ nhiều hơn, cày độ hảo cảm, tranh thủ sớm ngày cày ra được giấc mơ.

Trần Huệ Hồng đang ngẩng đầu nhìn bảng món ăn, chỉ vào bánh bao Ngũ Đinh: "Bánh bao này có phải là điểm tâm bên Quảng Lăng không, hình như chị từng ăn rồi."

Không hổ là phú bà, đúng là kiến thức rộng rãi.

"Chị nói đúng rồi."

"Cho một lồng bánh bao Ngũ Đinh, một lồng bánh bao Tam Đinh, hai bánh bao đậu đỏ hình thỏ, một bát chè đậu xanh, một bát sữa đậu nành, sữa đậu nành lấy nửa bát là được, Tuệ Tuệ uống không được nhiều." Trần Huệ Hồng bắt đầu gọi món, dắt Trần Tuệ Tuệ đến ngồi ở bàn số 9.

Giờ này bánh bao đều có sẵn, rất nhanh đã được dọn lên đủ.

Đĩa nhỏ, lồng nhỏ, bát nhỏ bày ra bàn, nhìn cũng khá thịnh soạn.

Trần Huệ Hồng lấy điện thoại ra chụp tách một cái trước, sau đó gắp cho Trần Tuệ Tuệ một cái bánh bao đậu đỏ hình thỏ, còn mình thì gắp bánh bao Ngũ Đinh lên bắt đầu ăn.

Trần Tuệ Tuệ không ăn ngay, mà cầm bánh bao đậu đỏ hình thỏ lên tay ngắm nghía.

Bánh bao thỏ được điểm thêm đôi mắt trông càng thêm sống động, Trần Tuệ Tuệ quả thực yêu thích không buông tay, thích đến mức hoàn toàn không phát hiện ra người mẹ bên cạnh đã ngẩn người.

Trần Huệ Hồng ngẩn người thật rồi.

Trần Huệ Hồng kiến thức rộng rãi lúc ăn Há cảo Tứ Hỉ, chỉ đơn thuần cảm thấy tay nghề của Tần Hoài thật sự không tồi, há cảo này ăn rất ngon, sắp đuổi kịp tay nghề của mấy vị sư phụ bán điểm tâm ở các cửa hiệu lâu đời rồi.

Lần này, Trần Huệ Hồng bắt đầu hoài nghi trí nhớ của chính mình.

Trong ấn tượng của chị ấy, bánh bao Ngũ Đinh không ngon đến mức này.

Chăng lẽ là mấy năm trước khẩu vị của chị ấy kén chọn quá, bánh bao ngon như vậy cũng không lọt vào mắt?

Không đến mức đó chứ?

Trần Huệ Hồng nhìn cái bánh bao, trông bình thường chẳng có gì lạ.

Nhai kỹ một miếng, ngon đến kinh ngạc.

Trần Huệ Hồng lại nhớ tới lời tự giới thiệu trước đó của Tần Hoài.

Nhà hắn mở tiệm ăn sáng ở huyện thành, là cửa hiệu lâu đời, khá có tiếng tăm, hàng xóm láng giềng xung quanh đều rất thích.

Huyện thành phía Nam lại đáng sợ đến mức này sao.

"Tuệ Tuệ." Trần Huệ Hồng gọi Trần Tuệ Tuệ đang chuẩn bị ăn bánh bao lại, giữ tay cô bé, "Khoan hãy ăn."

Trần Tuệ Tuệ: ?

Trần Huệ Hồng giơ tay lên, ra hiệu cho thêm một lồng bánh bao Ngũ Đinh.

"Ăn cái này đi." Trần Huệ Hồng đẩy lồng hấp tới trước mặt Trần Tuệ Tuệ, vẻ mặt kiên định, "Ngon lắm.”

Trần Tuệ Tuệ khó hiểu cầm bánh bao lên, cắn nhẹ một cái.

Trần Tuệ Tuệ ăn uống vốn luôn từ tốn, tốc độ cực kỳ chậm chạp nay lại hiếm hoi nhanh chóng há miệng, ngay sau đó cắn luôn miếng thứ hai.

"Mẹ ơi." Nuốt bánh bao xuống xong, Trần Tuệ Tuệ vui vẻ ngẩng đầu, "Trưa nay chúng ta cũng ăn bánh bao có được không? Con không muốn ăn ở căng tin trường đâu."

Trần Huệ Hồng kiên định gật đầu: "Được!"

Con gái cưng, mẹ cũng đang có ý này!

"Một lồng bánh bao Ngũ Đinh!"

"Hai lồng bánh bao Tam Đinh!"

"Hai lồng bánh bao Ngũ Đinh, một lồng bánh bao Tam Đinh!"

"Tiểu Tần sư phụ, bánh bao Ngũ Đinh còn bao lâu nữa mới xong vậy?"

“Bánh bao Ngũ Định còn được gọi thêm món không?”

"Bánh bao Tam Đinh gọi thêm sáu lồng!"

Dựa theo dự tính ban đầu của Tần Hoài, buổi sáng ngày đầu tiên khai trương đáng lẽ phải là——

4 giờ dậy sớm chuẩn bị trước, 6 giờ bắt đầu vui vẻ lười biếng, 8 giờ tiếp tục làm điểm tâm, 12 giờ tan làm bắt đầu một ngày vui vẻ.

Ngặt nỗi kế hoạch không theo kịp biến hóa.

Tần Hoài biết, cư dân quanh đây rất có tiền.

Giá nhà đã bày ra đó, không có tiền thì không thể ở khu này được.

Tần Hoài cũng biết, tiền lương của dân văn phòng quanh đây sẽ không quá thấp. Dù sao giá thuê các tòa nhà văn phòng quanh đây cũng không rẻ, công ty không có chút thực lực thì không thể thuê ở đây được.

Nhưng hắn không ngờ, mọi người lại có thực lực đến mức này.

Thật ra ban đầu lượng tiêu thụ của bánh bao Tam Đinh và bánh bao Ngũ Đinh không được tốt.

LVQ8371

« Lùi
Tiến »