Phi Thường Mỹ Thực Ký

Lượt đọc: 4554 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35
chương 35: dẫn trước bỏ xa

Dù sao bánh bao trông cũng giống nhau, hai loại bánh bao này cũng chẳng mọc ra hoa, đặt cạnh bánh bao thịt giá 1.5 tệ có vẻ giống như sản phẩm đánh thuế IQ chuyên dành cho người giàu, có thể so tài cao thấp với cái dây buộc tóc giá lên tới 4k tệ của một thương hiệu xa xi nào đó.

Nhưng không ngăn được có người thích mua, cũng không cản nổi lượng người mua bánh bao vào giờ cao điểm đi làm quá đông.

Cho dù tỷ lệ mua chỉ có 1%, thì cứ bán ra 1000 cái bánh bao thịt cũng có thể bán được 10 cái bánh bao Tam Đinh/Ngũ Đinh.

Phản ứng đầu tiên của đa số mọi người khi cầm một cái bánh bao không phải vừa mới ra lò còn nóng bỏng tay chính là cắn một miếng trước.

Thực đường Vân Trung là một nhà ăn hai tầng trên dưới có diện tích hơn 700 mét vuông, tốc độ đi bộ của người bình thường sẽ không nhanh đến mức có thể bước ra khỏi tiệm rồi mới cắn miếng đó.

Ai cũng biết, bánh bao có mùi thơm.

Phần lớn thời gian đều là hương lúa mạch do vỏ bánh mang lại, đây là mùi vị chuẩn mực đến từ tinh bột, hương vị của buổi sáng, hương vị của điểm tâm sáng.

Nhưng rất rõ ràng, mùi thịt thơm của bánh bao Ngũ Đinh và bánh bao Tam Đinh lấn át hoàn toàn mùi lúa mạch.

Một cái bánh bao Ngũ Đinh vẫn còn nóng hổi khi cắn một miếng, mùi hương tỏa ra không quá nồng đậm, cũng không thể bay đi quá xa, nhưng đủ sức hấp dẫn lòng người. Đặc biệt là đủ để thu hút đám dân văn phòng sáng sớm đã phải dậy đi tàu điện ngầm chạy đến cửa công ty với cái bụng đói meo, đang cần gấp một miếng bữa sáng để duy trì sự sống.

Càng không cần phải nói bánh bao Ngũ Đinh và bánh bao Tam Đinh còn có những diễn viên mukbang chuyên nghiệp.

Cắn một miếng, nghỉ hoặc, khiếp sợ, mừng rỡ, thèm thuồng, ngấu nghiến, thòm thèm, dừng bước, lưu luyến, do dự, hạ quyết tâm, thêm một cái nữa, một chuỗi phản ứng này, mỗi một diễn viên mukbang đều có thể diễn ra những dáng vẻ khác nhau.

Nhưng mỗi một người diễn đều đang nói cho khán giả xung quanh biết, cái bánh bao này, rất ngon.

Tuy nó đắt, nhưng nó ngon.

Dây buộc tóc 4000 tệ mua không nổi, chứ bánh bao giảm giá xong còn 24.5 tệ lẽ nào lại không ăn nổi sao?

Sáng sớm dậy đi làm đã đủ khổ rồi, ăn một cái bánh bao đắt một chút để tự thưởng cho bản thân thì đã sao nào?

Bánh bao trông ngon như vậy, chẳng lẽ không đáng để mình dùng thử một chút, sau đó đăng một tấm ảnh check-in lên vòng bạn bè để làm tất cả mọi người phải trầm trồ sao?

Dưới tâm lý đó, quan niệm tiêu dùng của không ít thực khách đã chuyển từ "Đù má, bánh bao 1.5 tệ một cái mà còn giảm giá 30%, món hời này mình phải chớp lấy", biến thành "Bánh bao 24.5 tệ một cái, hương vị này mình phải nếm thử xem sao".

Lượng tiêu thụ của bánh bao Tam Đinh và bánh bao Ngũ Đinh tăng vọt.

Càng nhiều người mua, bán càng chạy. Đa số mọi người đi đến một cửa hàng mới mua đồ đều có tâm lý đám đông, thấy mọi người đều đang mua thì liền cảm thấy thứ này chắc chắn rất ngon, phải thử xem sao.

Thế là Thực đường Vân Trung vào giờ cao điểm buổi sáng liền xuất hiện tình cảnh hoang đường: bánh bao thịt 1.5 tệ thì chẳng thèm ngó tới, còn bánh bao Ngũ Đinh 35 tệ thì lại đổ xô đi mua.

Dẫn đến việc Tần Hoài không chỉ không thực hiện được việc làm hai nghỉ một, mà còn hấp bánh bao trong bếp sau đến mức suýt chút nữa tạo ra tàn ảnh.

Tần Tòng Văn cũng nghi hoặc khó hiểu y như vậy.

Bán bánh bao giá chưa từng vượt quá 2 tệ cả đời, Tần Tòng Văn nghĩ nát óc cũng không hiểu nổi, bánh bao thịt to 1.5 tệ sao lại có người không thích chứ?

Vừa ngon... vừa rẻ mà.

Bận rộn cả buổi sáng nay đã bắt đầu nghỉ ngơi, Tần Tòng Văn cắn một miếng bánh bao thịt, hồi tưởng lại hương vị của cái bánh bao Ngũ Đinh vừa mới ăn.

Được rồi, về chuyện ăn uống này, nếu kinh tế cho phép, con người vẫn theo đuổi đồ ăn ngon hơn là tính kinh tế.

Chết tiệt thật, ở cái thứ gọi là thiên phú này, chênh lệch giữa người với người đúng là còn lớn hơn cả người với cây cán bột.

Con trai ông làm bánh bao sao lại ngon đến thế cơ chứ?!

"Hoài Hoài." Tần Tòng Văn đã rảnh rỗi nhìn về phía Tần Hoài hận không thể mọc ra tám cái tay, "Bố có thể ăn thêm một cái bánh bao Ngũ Đinh nữa được không?"

"Thực sự không được thì bánh bao Tam Đinh cũng được."

"Anh anh anh anh anh, em cũng muốn ăn thêm một cái!" Tần Lạc ngồi bên giá để đồ chơi điện thoại tích cực giơ tay lên, "Em vẫn còn ăn được nữa!”

Tần Hoài, người cứ tưởng kế thừa thực đường đổi đời làm ông chủ xong thì cuộc sống sẽ là nhàn nhã làm điểm tâm tận hưởng cuộc đời, cố nặn ra một nụ cười: "Đợi anh làm xong mẻ này đã."

Hắn lại nhìn nhân viên phục vụ ở đại sảnh bên ngoài.

Mặc dù khách rất đông, nhưng tuyệt đại đa số đều là mua trực tiếp mang đi chứ không ăn tại chỗ, ba nhân viên phục vụ đủ sức ứng phó, thậm chí thi thoảng còn có thể lười biếng một chút.

Cho nên, tại sao người bận rộn nhất của một cái thực đường lại là ông chủ chứ?!

Con bạch tuộc Tần Hoài bận rộn mãi đến tận chín giờ.

Trên thực tế, bánh bao Ngũ Đinh và bánh bao Tam Đinh đã bán hết sạch vào lúc 8 giờ 10 phút.

Nhưng không cản nổi sự nhiệt tình của các thực khách.

Thời buổi này mọi người làm cái gì cũng thích đăng lên vòng bạn bè. Bị tai nạn xe, chụp một tấm đăng vòng bạn bè; đồng nghiệp cãi nhau bóc phốt đánh ghen, chụp một tấm đăng vòng bạn bè; gần đây mới mở một nhà hàng ngon, chụp một tấm đăng vòng bạn bè; buổi sáng ăn một cái bánh bao vừa đắt vừa ngon, chụp một tấm đăng vòng bạn bè.

Bánh bao Ngũ Đinh và bánh bao Tam Đinh không biết đã xuất hiện trong vòng bạn bè của bao nhiêu dân văn phòng quanh đây rồi.

LVQ8371

« Lùi
Tiến »