Phi Thường Mỹ Thực Ký

Lượt đọc: 4555 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36
chương 36: dẫn trước bỏ xa (2)

Đối với một số nhân viên văn phòng đam mê đu trend check-in mà nói, sáng sớm tôi dậy đi làm uống một ly Americano đá đã đủ khổ rồi, đồng nghiệp đều đã được ăn cái bánh bao đỉnh của chóp/ngon kinh ngạc/quán ruột/ngon đến phát khóc ngay lập tức rồi, nếu tôi mà không ăn được, không đăng được lên vòng bạn bè thì sau này còn ngẩng mặt lên nhìn ai trong WeChat được nữa?

Phải check-in bằng được!

Cho dù phải đợi ông chủ làm tại chỗ, gói tại chỗ, hấp tại chỗ cũng phải check-in!

Sau khi biết bánh bao Tam Đinh và bánh bao Ngũ Đinh đã bán hết, hầu hết khách hàng đều chọn đổi sang bánh bao thịt, nhưng vẫn có một số ít khách hàng tỏ vẻ có thể chờ, đói meo bụng cũng phải chờ.

Lòng khao khát muốn ăn bánh bao khiến người ta phải cảm động.

Hoàng Tịch cảm thấy đây là một cơ hội rất tốt để giữ chân khách hàng, lập tức tạo một nhóm giao đồ ăn, thông báo có thể đặt hàng hẹn trước trong nhóm, trong vòng 1 km bữa sáng bữa trưa bữa tối đều có thể giao hàng tận nơi.

Tính đến 9 giờ, trong nhóm đã có 117 người, có người vốn dĩ không đặt hàng, nghe nói có nhóm thì vào thôi, chủ yếu là vào hóng hớt.

Tần Hoài chỉ có thể ngậm ngùi kiếm tiền, bắt đầu từ bước nhào bột, mọi thứ lại bắt đầu lại từ đầu.

Thu hết những điều này vào trong mắt, Tần Lạc đã ngồi chơi suốt ba tiếng đồng hồ, Vương Giả Vinh Diệu đã sớm vào chế độ chống nghiện nên đổi sang nick của Tần Hoài để cày tiếp cho hay:

Thì ra mở tiệm điểm tâm lại mệt mỏi như vậy à.

Sau này vẫn nên về nhà kế thừa tiệm ăn sáng thì hơn, tiệm ăn sáng nhàn nhã hơn một chút.

Quá trình làm việc chăm chỉ của Tần Hoài kéo dài đến tận 12 giờ trưa.

Không phải là công việc đã kết thúc, mà là ông chủ bãi công rồi.

Dựa theo kế hoạch ban đầu, sáng hôm nay điểm tâm mà hắn muốn làm gồm có: bánh cua vàng, bánh xốp hạt óc chó, bánh Lừa lăn, bánh đậu Hà Lan và bánh xốp bông tuyết.

Khi chỉ mới làm bánh bao mà đã đến tận 10 giờ, Tần Hoài lập tức bày tỏ: Ngày đầu tiên khai trương cũng không cần thiết phải làm nhiều điểm tâm đến vậy.

Bánh cua vàng thì phiền phức, bánh xốp hạt óc chó lại tốn sức giã hạt, bánh đậu Hà Lan phải để lạnh hơn 4 tiếng, hắn không muốn hoãn giờ tan làm đâu.

Vẫn nên làm loại đơn giản thôi, như bánh xốp bông tuyết có thể bảo quản trong hộp được vài ngày, và bánh Lừa lăn đã chuẩn bị sẵn nguyên liệu, chỉ cần cuộn lại là có thể lên kệ bán ngay!

Ông chủ chỉ có một, mệt chết rồi thì đào đâu ra người thứ hai.

Làm ít đi một chút vậy, dù sao khách hàng cũng đâu biết thực đơn có gì.

"Cho nên đây chính là lý do hôm nay không bán bánh cua vàng hả?" Âu Dương đang ngồi ăn trưa trên tầng hai, nghe được tin dữ này, nước mắt rưng rưng chực trào.

Có trời mới biết Âu Dương đã mong ngóng được ăn bánh cua vàng bao lâu rồi.

Không phải là chỗ khác không mua được, chủ yếu là hắn muốn ăn đồ do chính tay Tần Hoài làm.

Đương nhiên lý do quan trọng hơn là dạo này ví tiền của Âu Dương thực sự hơi xẹp, nên hắn muốn ăn chực.

"Ai bảo kế hoạch không theo kịp biến hóa chứ." Tần Hoài bất đắc dĩ nói, bèn chuyển chủ đề: "Buổi chiều cậu có ở Ủy ban khu phố không? Hai ngày nay tôi mới nghiên cứu ra một món salad hương vị mới, muốn nhờ cậu và Hồng tỷ nếm thử giúp."

Vỏ cây du đặt trên mạng hai ngày trước cuối cùng cũng giao tới rồi, món salad vỏ cây cũng có thể đưa vào lịch trình.

"Có chứ." Vừa nghe nói được nếm thử món mới, Âu Dương lập tức tỉnh cả ngủ: "Salad gì vậy? Bơ? Thịt bò? Cá hồi? Hay là Caesar?"

"Thì là... salad thôi."

Mặc dù cảm thấy có chút không ổn, nhưng mặc kệ đi, có cái ăn là được rồi.

"Cho nên hiện tại Thực đường Vân Trung sáng sớm bán đồ ăn sáng, giữa sáng bán điểm tâm, thời gian còn lại hoạt động bình thường, buổi chiều để trống nghỉ ngơi à?" Âu Dương hỏi.

Tần Hoài làm ra vẻ mặt nghiêm túc: "Là giữa sáng và buổi chiều bán điểm tâm, chúng tôi là nhà ăn chất lượng cao mở cửa cả ngày đấy."

"Nhưng vừa rồi không phải cậu mới nói với tôi, vì cậu lười biếng bớt xén công đoạn chỉ làm hai loại, nên điểm tâm của cậu vừa làm xong đã bán hết sạch rồi sao?" Âu Dương mặt không cảm xúc.

Tần Hoài lảng tránh ánh mắt: "Cái này không phải là vì... không lường trước được sao."

Tần Hoài lẳng lặng nhìn khay thức ăn của thực khách bàn bên cạnh.

Rau muống xanh mướt, cá rán vàng ruộm, trứng xào cà chua đỏ vàng xen kẽ, cơm trắng dẻo thơm, bánh Lừa lăn hòa quyện giữa màu vàng nhạt và màu đậu đỏ, cùng một hộp nhỏ bánh xốp bông tuyết đã bóc ra ăn mất một nửa.

Màu sắc phong phú, kết hợp thật kỳ dị.

Nhìn xem, đây mà là bữa trưa người bình thường ăn sao?

Tần Hoài tỏ vẻ hắn làm sao biết được uy lực của [Thu hút nhân khí +200] lại khủng khiếp đến vậy. Vừa đến giờ tan làm, đám dân văn phòng đeo thẻ nhân viên chạy tới ăn bữa cơm giảm giá 30% đã ùn ùn kéo đến. Chưa tới 12 giờ 20 phút mà đã xếp thành hàng dài, có khách nghỉ trưa chỉ có một tiếng đồng hồ, vì tiết kiệm thời gian nên trực tiếp bưng khay đứng ăn luôn.

Bánh Lừa lăn và bánh xốp bông tuyết vốn không phải là điểm tâm giá cao gì, cắt thành từng miếng nhỏ xếp vào hộp sau khi giảm giá 30% thì căn bản chẳng đáng bao nhiêu tiền. Rất nhiều thực khách căn bản không hề nhận ra đây thực chất là điểm tâm bán vào giữa sáng và buổi chiều, họ còn cảm thấy nhà ăn này rất tuyệt, buổi trưa lại còn phục vụ cả đồ tráng miệng.

Giảm 30%, rẻ thế, mua thôi, nếm thử cho biết!

LVQ8371

« Lùi
Tiến »