Phi Thường Mỹ Thực Ký

Lượt đọc: 4556 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37
chương 37: salad tốt lành

"Ai mà ngờ được vị trí này lại đắc địa thế, buôn bán lại phát đạt như vậy. Mới ngày đầu khai trương thôi đấy, tôi cũng không lường trước được." Tần Hoài từ tận đáy lòng cảm thán: "Biết thế tôi đã tuyển luôn một thợ làm điểm tâm rồi."

Âu Dương chỉ cảm thấy ngực như trúng một mũi tên.

Giờ phút này, hắn chỉ muốn túm lấy cổ áo Tần Hoài mà gầm lên.

Cái gã thợ thủ công đáng ghét này, cậu có biết làm ăn buôn bán khó khăn đến mức nào không hả?!

Cậu có biết...

Thôi bỏ đi.

Cậu sẽ không hiểu đâu.

Sau khi Âu Dương bi phẫn ăn xong bữa cơm rồi rời đi, Tần Hoài về nhà lấy đồ chuyển phát nhanh, tiện thể ngủ trưa luôn. Tần Tòng Văn, Triệu Dung và Tần Lạc đã sớm về ngủ bù. Tần Tòng Văn và Triệu Dung vì lo lắng chuyện khai trương nên cả đêm không ngủ, sau khi thấy bánh bao Ngũ Đinh bán đắt như tôm tươi thì tảng đá trong lòng cuối cùng cũng được gỡ xuống, cơn buồn ngủ lập tức ập tới, chưa đến 10 giờ đã buồn ngủ díp mắt, chịu không nổi nên phải về nhà ngủ trước.

Về đến nhà, Tần Hoài mới có thời gian mở bảng nhiệm vụ lên để xem nhiệm vụ chính tuyến mới nhận được.

Nhiệm vụ chính tuyến:

1. [Dẫn trước bỏ xa 1]: Là một nhân vật chính đạt chuẩn, vừa khai trương đã sương sương bỏ xa các đối thủ cùng ngành chính là tố chất cơ bản của bạn. Hãy đánh bại 25% các quán ăn trong khu vực về mặt danh tiếng, trở thành ngôi sao sáng giá không thể bàn cãi của ngày mai.

Phần thưởng nhiệm vụ: Thu hút nhân khí +500, [Sự công nhận của khu phố], [Một đoạn giấc mơ của Trần Huệ Hồng] (Lựa chọn: Có/Không)

Dẫn trước bỏ xa mà còn có phần 1 á?

Thế đằng sau còn có 2, 3, 4 nữa đúng không?

Vừa mới phát xong nhiệm vụ tân thủ mà mày đã phát chuỗi nhiệm vụ rồi sao?

Hệ thống trò chơi, mày có biết quanh đây có bao nhiêu nhà hàng không hả?

Có hiểu độ đắt giá của khu CBD không thế?

Sau khi Tần Hoài nhận nhiệm vụ, hắn phát hiện tiến độ nhiệm vụ đang là 6.1%/25% (23/94).

Tính nhẩm sơ sơ, để đạt được 25% thì cần đánh bại 94 nhà hàng, vậy tổng số nhà hàng xung quanh chắc phải là 375 cái.

Giờ phút này, Tần Hoài không biết là nên cảm thán quanh đây lại có tới tận 375 nhà hàng. Hay là nên cà khịa 23 cái nhà hàng bị đánh bại kia có danh tiếng tệ đến mức nào, Thực đường Vân Trung khai trương còn chưa đầy một ngày, còn chưa lên app đánh giá, cũng chưa hề bỏ một đồng nào ra chạy quảng cáo, vậy mà đã đánh bại được danh tiếng của bọn họ rồi.

Nhưng nhiệm vụ này rõ ràng không thể hoàn thành trong một sớm một chiều được. Danh tiếng là một thứ rất trừu tượng, nó sẽ dao động và cần thời gian để tích lũy.

Tần Hoài nhìn [Một đoạn giấc mơ của Trần Huệ Hồng] trong phần thưởng nhiệm vụ, hắn cảm thấy trong thời gian ngắn mình sẽ không thể xem được đoạn giấc mơ này rồi.

Cài báo thức lúc 4 giờ chiều xong xuôi, Tần Hoài nằm xuống ngủ bù.

Đợi đến khi Tần Hoài quay lại Thực đường Vân Trung, hai vị đầu bếp trong bếp đã bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu, những người còn lại thì đang ngồi ở sảnh tầng một tán gẫu.

Buổi trưa Thực đường Vân Trung chỉ rặt bán cơm hộp phần, nên khâu chuẩn bị khá đơn giản, chỉ cần xào các món trên thực đơn là xong. Buổi tối ngoài cơm hộp ra thì có phục vụ thêm các món xào gọi món, nên sẽ vất vả hơn một chút.

Thấy Tần Hoài tới, mọi người thi nhau chào hỏi, ngay cả đầu bếp trong bếp cũng rướn cổ lên gật đầu tỏ vẻ tôn trọng sếp.

Trải qua đợt mở bán đầu sáng và giữa sáng, tất cả mọi người đều nhìn ra được trụ cột của nhà hàng này là ai. Có một ông chủ kiểu vứt bỏ mọi việc cho nhân viên, không quản chuyện cũng không nhiều chuyện thì tất nhiên là vui vẻ rồi, nhưng có một ông chủ phấn đấu vươn lên, có thể dẫn dắt công ty tạo ra doanh thu, đảm bảo doanh số để giữ vững bát cơm cho mọi người thì lại càng đáng tin cậy hơn, cũng dễ dàng giành được sự tôn trọng hơn.

Tần Hoài tuy rằng còn chưa nhận mặt được hết mọi người, cũng chẳng gọi tên được mấy ai, nhưng hắn vẫn cười gật đầu với tất cả, làm bộ như mình biết hết vậy.

Vỏ cây du đang để trong nhà kho.

Tần Hoài không mua nhiều, hắn chỉ mua một túi nhỏ. Trước khi đến, hắn còn đặc biệt hỏi chăm sóc khách hàng xem loại vỏ cây du này có đủ chuẩn nguyên sinh thái không, có qua gia công thêm gì không, và có thể ăn trực tiếp được không.

Ban đầu chăm sóc khách hàng tưởng Tần Hoài đang nói đùa, sau khi nhận ra hắn hỏi thật thì bèn bày tỏ rằng ăn thì cũng ăn được đấy, chỉ có điều thời đại này thay đổi rồi, thời buổi này dẫu có muốn ôn nghèo nhớ khổ để giáo dục trẻ em thì cũng chẳng cần phải ép bọn trẻ ăn vỏ cây đâu.

Ăn được là được rồi.

Tần Hoài cầm vỏ cây đi vào bếp.

Hai vị đầu bếp đều đang thái rau trước thớt, Tần Hoài chọn một bàn bếp cách xa bọn họ nhất. Hắn cẩn thận chọn ra một miếng vỏ cây trông có vẻ dễ nuốt nhất từ trong túi, dùng dao tỉ mỉ cắt ra một đoạn nhỏ, đem cân thử, 3 gram, vừa vặn luôn.

Giây tiếp theo, trên vỏ cây hiện lên dòng thông báo.

[Vỏ cây cấp F].

Xong rồi!

Tần Hoài nhìn miếng vỏ cây, ngẫm nghĩ một chút, hắn lại cắt thêm một đoạn nhỏ nữa, nhét vào miệng muốn nếm thử mùi vị ra sao.

Tần Hoài đã tìm kiếm hướng dẫn ăn vỏ cây trên mạng, về mặt lý thuyết thì cách ăn đúng nhất phải là phơi khô, nghiền thành bột, rồi ăn như ăn bột mì.

Kiểu ăn của Trần Huệ Hồng và Huệ nương trong giấc mơ... có hơi quá nguyên thủy rồi.

Tần Hoài muốn thử nghiệm kiểu nguyên thủy đó xem sao.

Đã nghĩ là phải làm!

Cắn.

Thật khó nhai, cứ như đang gặm miếng gỗ mục vậy.

LVQ8371

« Lùi
Tiến »