Phi Thường Mỹ Thực Ký

Lượt đọc: 4559 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38
chương 38: salad tốt lành (2)

Mùi vị không tính là khó ăn, thậm chí nhai đi nhai lại còn thấy hơi ngòn ngọt, nhưng lại rất kỳ cục, chăng phải là mùi vị bình thường gì.

Muốn nuốt, nhưng nuốt không trôi.

Cào rách cả họng.

Cố gắng nhai suốt hai ba phút, Tần Hoài phát hiện Huệ nương trong giấc mơ quả thực là đã luyện qua rồi, miếng vỏ cây bà ấy ăn cũng chẳng nhỏ bé gì, thế mà nhai hai ba cái đã nuốt ực xuống.

Sau khi cách ăn nguyên thủy thất bại, Tần Hoài trực tiếp "tiện tay" chôm vài loại rau trộn salad từ chỗ hai vị đầu bếp, rồi mang số rau này thái đại ra trộn với sốt. Hắn lại tìm dụng cụ nghiền nát lớp vỏ cây ra, rắc lên trên đĩa salad rồi trộn đều, cuối cùng đặt vài lát xoài và cà chua bi lên để trang trí.

Một phần salad giảm cân healthy đã ra lò.

Tần Hoài bưng đĩa salad bước ra ngoài, hỏi: "Mọi người có ai đói bụng không?"

Lời này vừa thốt ra, chẳng có ai đáp lời.

Mọi người đều không hiểu rõ dụng ý của Tần Hoài, dù sao Thực đường Vân Trung cũng bao nuôi ăn uống mà. Bữa tối thì dọn ra sau khi kết thúc giờ bán hàng, những người làm ca ngắn cứ tan ca là có thể đi ăn cơm.

Có lẽ vì sự im lặng này trông quá mức gượng gạo, một cô gái mặt tròn ngồi cạnh bàn trông có vẻ nhỏ tuổi nhất, thậm chí nhìn như học sinh cấp ba rụt rè giơ tay lên: "Em... hình như hơi đói."

Tần Hoài có chút ấn tượng với cô bé này, là một nhân viên tạp vụ "ngon bổ rẻ”, bằng cấp hai, người Kiềm Châu, hình như vừa mới trưởng thành.

"An..."

"An Du Du ạ." An Du Du vội vàng tiếp lời.

Tần Hoài đặt đĩa salad trước mặt An Du Du, còn chu đáo đưa kèm đôi đũa: "Món mới tôi vừa nghiên cứu đấy, đói thì nếm thử đi."

Mặc dù là món salad rau củ quả thuần chay không thịt, nhưng An Du Du nhìn thấy bên trong có xoài và cà chua bi thì vẫn khá vui vẻ, cô bé cầm đũa lên: "Là xoài này, xoài ở đây đắt hơn chỗ quê em nhiều lắm, em còn chẳng nỡ mua ăn, cảm ơn sếp ạ!"

Nói xong liền há to miệng ăn.

Nhoáng một cái, chưa đầy hai phút cô bé đã càn quét sạch sẽ cả đĩa.

Tần Hoài nhìn cô bé: "Mùi vị thế nào?"

An Du Du thành thật trả lời: "Dở ẹc ạ."

"Toàn là lá rau chẳng có mùi vị gì cả, chỉ thấy vị nước sốt thôi, mà vị nước sốt cũng là lạ nữa, nhưng xoài thì ngon lắm."

Không ngon là đúng rồi, Tần Hoài cũng chẳng trông mong cái thứ này có thể ngon được.

"Thế em còn đói không?" Tần Hoài hỏi thẳng.

An Du Du bị hỏi đến ngẩn người, cố gắng cảm nhận một chút rồi ngập ngừng đáp: "Hình như... không còn đói lắm nữa ạ."

Tần Hoài gật đầu, hài lòng rời đi, để lại một An Du Du đang gãi đầu gãi tai không hiểu chuyện gì cùng mấy nhân viên phục vụ bên cạnh đang tò mò muốn chết xem Tần Hoài rốt cuộc đang làm cái gì nhưng lại không dám hỏi.

Nếu nghiền nát vỏ cây trộn salad mà buff vẫn có tác dụng, thì chứng tỏ loại vỏ cây này thực sự có thể dùng như một loại gia vị có chứa buff. Tuy buff no bụng này hơi vô thưởng vô phạt, nhưng dù sao cũng là một vũ khí giảm cân lợi hại, biết đâu sau này lại gặp được món ăn hay điểm tâm nào đó kết hợp được với vỏ cây du để làm thành thực đơn giảm cân.

Không tồi, cũng coi như có thu hoạch nhỏ.

Tần Hoài quyết định đem hai phần vỏ cây còn lại trộn salad luôn, rồi mang sang cho Âu Dương và Trần Huệ Hồng, xem thử có rớt ra được giấc mơ nào không.

Tần Hoài vừa đi khuất, nhân viên phục vụ bên cạnh An Du Du đã không nhịn được tò mò hỏi: "Thật sự không đói sao? Chị mà ăn cái món này xong thì hận không thể gặm thêm cả một con bò ấy chứ."

An Du Du cũng không dám chắc chắn: "Em không biết nữa, lúc nãy em ngại không dám nói, chứ mùi vị của món salad này thực sự rất kỳ cục, em sợ nhịn không nổi nên mới ăn nhanh cho xong. Sếp không biết đã cho thêm cái gì vào mà nước sốt trở nên dở tệ. Dù sao bây giờ em cũng chẳng có cảm giác thèm ăn gì cả, lúc trước còn hơi muốn ăn vặt, giờ thì chẳng muốn ăn gì sất."

Cô nhân viên phục vụ hít hà một hơi: "Khó ăn đến mức đó cơ à."

“May mà lúc nãy chị không đòi ăn.”

"Không ngờ sếp làm điểm tâm đỉnh như thế, vậy mà đến trộn salad cũng không biết làm."

Tần Hoài ở trong bếp hoàn toàn không biết việc danh tiếng của mình đã bị hủy hoại chỉ vì một đĩa salad. Sau khi làm xong hai phần, hắn đóng hộp cẩn thận, mang theo đũa, thong dong rời đi đến Ủy ban khu phố tìm Trần Huệ Hồng và Âu Dương.

Ủy ban khu phố nằm ngay đối diện khu dân cư Vân Trung, rất gần, cách Thực đường Vân Trung chỉ 3 phút đi bộ.

Theo như lời Âu Dương nói, làm việc ở Ủy ban khu phố ngoài việc lương hơi bèo ra thì quả thực là công việc trong mơ: việc nhẹ lương gần nhà, có đầy đủ bảo hiểm, ngày lễ ngày Tết còn được phát quà.

Cổng lớn của Ủy ban khu phố đang mở toang, bên trong là một văn phòng bình thường, ngay sát vách là trung tâm sinh hoạt người cao tuổi. Trong văn phòng trồng không ít chậu hoa cây cảnh, không khí thoang thoảng mùi thơm dịu nhẹ của hoa cỏ, nhìn qua một màu xanh mướt tươi tốt, khiến người ta vô cùng thư thái.

Tại các bàn làm việc trong văn phòng có vài người đang ngồi, người thì đan áo len, người thì bấm điện thoại, người thì buôn dưa lê, có thể thấy công việc ở đây vô cùng nhàn rỗi.

Chỗ ngồi của Âu Dương nằm ngay ở cửa, máy tính đang mở file Excel, nhưng người thì lại đang lén lút xem video.

Thấy Tần Hoài tới, Âu Dương mừng rỡ ngẩng đầu lên, ánh mắt khóa chặt vào hộp cơm trên tay hắn, nhiệt tình nhận lấy: "Ây dà, Tần Hoài cậu thật là, món ăn thử thì cứ hú một tiếng để tôi qua lấy là được rồi, còn đích thân mang tới tận đây, ngại chết đi được."

LVQ8371

« Lùi
Tiến »