Sau khi các ông bác rời đi, Tần Hoài lặng lẽ mở bảng nhiệm vụ ra xem lướt qua tiến độ.
10.4%/25% (39/94)
Tiến độ rất khả quan.
Mấy ông bác cũng rất có thực lực, chắc hẳn ngày thường không ít lần đi ăn hàng quán quanh đây.
Sáng lúc ra khỏi cửa mới là 31/94, 5 ông bác đã trực tiếp đánh bại 8 quán ăn.
Tần Hoài thầm thả một nút like cho các ông bác trong lòng.
Sau khi các ông bác mãn tải trở về, một khay bánh vỏ cua lớn vừa ra lò trong nháy mắt đã vơi đi một nửa. Âu Dương ăn no nê tưng bừng, ngồi phịch trên ghế nhàn nhã bấm điện thoại, thỉnh thoảng lại xoa xoa bụng, nhìn cái điệu bộ của hắn là biết trước khi đi làm còn muốn tiện tay thó thêm hai cái bánh vỏ cua mang tới chỗ làm.
Tần Hoài trong bếp đã chuyển từ chế độ bận rộn chuẩn bị đồ ăn sang trạng thái nhàn nhã nặn bánh bao, thấy Âu Dương rảnh rỗi như vậy, hắn dứt khoát bảo đối phương chuyển ghế ra trước cửa sổ, hai người cách cửa sổ Điểm Tâm trò chuyện.
"Phát tờ rơi sao rồi?" Tần Hoài hỏi.
"Yên tâm đi, có tôi kiểm tra đột xuất định kỳ, tuyệt đối không ai dám lười biếng giở trò đâu, không có chút vấn đề gì cả!" Âu Dương vỗ ngực cam đoan.
Tần Hoài gật đầu: "Thế thì tốt. Còn một vấn đề nữa..."
Âu Dương từ từ ngồi thẳng dậy.
"Hồng Tỷ và Tuệ Tuệ bình thường có thích ăn Điểm Tâm gì không? Bánh bao hay Bánh Bao bình thường cũng được, có đặc biệt thích hương vị nào không?" Tần Hoài nghiêm túc hỏi.
Âu Dương: ?
Không phải chứ người anh em, cậu chuyển chủ đề nhanh quá đấy!
Âu Dương gãi đầu cẩn thận suy nghĩ một chút, không chắc chắn lắm: "Hồng Tỷ... tôi không rõ lắm, nhưng Tuệ Tuệ chắc là ăn Bánh Bao khá nhiều."
"Bánh Bao á?" Tần Hoài phóng tới một ánh mắt hoài nghi.
"Thật đấy!" Âu Dương gằn giọng nhấn mạnh, "Hồi tôi mới lên đại học, bố tôi chẳng mua cho tôi một chiếc ô tô sao. Dù bây giờ vì không có tiền đổ xăng nên xe đã đưa cho mẹ tôi lái rồi, nhưng tốt xấu gì tôi cũng là một tay lái lụa có nhiều năm kinh nghiệm mà."
"Năm ngoái có lần Hồng Tỷ đi công tác xa, nhờ tôi chăm sóc Tuệ Tuệ, lái xe đưa đón con bé đi học, tiện thể lo luôn bữa sáng và bữa tối. Hai buổi sáng hôm đó tôi hỏi Tuệ Tuệ muốn ăn gì, con bé đều bảo muốn ăn Bánh Bao, chính là loại bán trong cửa hàng tiện lợi đối diện ấy. Nào là bánh kếp trái cây, bánh kếp xé tay, mì lạnh nướng, bánh bao cà ri, cơm nắm, bánh rán vừng đều không ăn, chỉ ăn mỗi Bánh Bao thôi."
Tần Hoài gật đầu ghi nhớ, Bánh Bao, đứa nhỏ Tuệ Tuệ này đúng là giản dị mộc mạc y hệt như trong mơ.
Nói xong, Âu Dương khá hào hứng nhìn Tần Hoài: "Sao thế, Lão Tần, cậu còn biết làm món Bánh Bao bí truyền trong truyền thuyết à?”
Tần Hoài xua tay: "Làm gì có Bánh Bao bí truyền nào chứ? Thêm chút đường đỏ thì làm cho cậu Bánh Bao đường đỏ, cùng lắm là thêm tí thịt để làm Bánh Bao nhân thịt, tôi còn có thể biến tấu Bánh Bao thành hoa được chắc?"
Vừa dứt lời, Tần Lạc vừa ngáp vừa bước vào quán, ủ rũ tiếp lời: "Bánh Bao gì cơ? Anh, trước đây chẳng phải anh từng làm cái món Bánh Bao bã rượu gì đó sao?"
Mắt Âu Dương lập tức sáng rực lên, vẻ mặt tràn đầy biểu cảm "tôi biết ngay là tiểu tử cậu còn giấu nghề mà".
Câu tiếp theo của Tần Lạc đã dập tắt ngay tia sáng trong mắt Âu Dương: "Có điều là ăn không ngon thôi."
Âu Dương lập tức nổi hứng thú: "Tần Hoài mà cũng làm ra Điểm Tâm không ngon á? Lạc Lạc, không phải em từng nói với anh là anh trai em làm Điểm Tâm toàn xem sách dạy nấu ăn, xem một lúc là biết làm sao?”
Tần Lạc không trả lời, mà cúi đầu nhìn lướt qua bánh vỏ cua trên khay, vô cùng tự giác đeo găng tay, cầm kẹp gắp cho mình một đĩa, vừa ăn vừa nói, vụn vỏ bánh rơi đầy đất.
"Như thế đâu có giống nhau."
"Theo như trong sách nói, Bánh Bao bã rượu được lên men từ men rượu, có độ đàn hồi, tay bóp một cái là xẹp, thả ra là nảy lại. Dù có cất trong túi đè lên cả chục phút, lấy ra vẫn có thể phồng lại nguyên hình."
"Hương vị thì không miêu tả nhiều, chỉ nói là có mùi thơm của rượu, mang một phong vị rất riêng, trên lý thuyết thì chắc chắn là ngon."
"Nhưng Bánh Bao bã rượu mà anh em làm ra chỉ là Bánh Bao bình thường, không đàn hồi đến thế, mùi rượu trộn trong Bánh Bao ăn cũng kỳ kỳ, nói chưng là em không thích ăn lắm." Tần Lạc nhét trọn cái bánh vỏ cua vào miệng, chỉ chỉ miệng, nói năng lúng búng không rõ chữ: "Em thick ăn kái nèi!”
Tần Lạc ăn xong bánh vỏ cua lại gặm thêm hai cái bánh bao nữa, sau đó mới đi thay quần áo vào bếp phụ giúp bố mẹ ruột nặn bánh bao. Làm một lúc hai công việc lao công và tạp vụ, nhưng chỉ nhận được một nửa mức lương, tỷ lệ p/p (hiệu năng trên giá thành) cao đến mức khiến người ta phải cảm động.
6 giờ 26 phút - 6 giờ 29 phút, mấy nhân viên ca sáng lục tục có mặt, canh giờ đi làm cực kỳ chuẩn xác.
"Tiểu Tần sư phụ, đây là các đơn đặt trước trên nhóm hôm qua, đều yêu cầu giao đến trong khoảng 9:10 đến 9:25. Chỗ này tôi đã in ra thành một danh sách rồi, cậu xem..." Hoàng Tịch cầm mấy tờ đơn đứng gần cửa sổ.
"Để em giao cho, để em giao cho!" Tần Lạc tích cực giơ tay, tỏ vẻ con bé rất rành công việc này.
Hồi còn ở quê, Tiệm Ăn Sáng Tần Gia tuy không mở dịch vụ giao hàng, nhưng thỉnh thoảng vẫn nhận được đơn giao tận nơi của khách quen, may mắn thì còn vớ được đơn hàng lớn.
LVQ8371