Phi Thường Mỹ Thực Ký

Lượt đọc: 4571 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 45
chương 45: tâm nguyện của trần tuệ tuệ

Mua vé combo 30 ngày được tặng 15 vé combo điểm tâm 150g + 3 vé combo lồng hấp nhỏ.

Mua vé combo 90 ngày được tặng 45 vé combo điểm tâm 150g + 15 vé combo lồng hấp nhỏ.

Mua vé combo 180 ngày được tặng 100 vé combo điểm tâm 150g + 40 vé combo lồng hấp nhỏ.

Mua vé combo 365 ngày được tặng 230 vé combo điểm tâm 150g + 100 vé combo lồng hấp nhỏ.

Tư duy bán hàng chỉ có một: mua nhiều tặng nhiều, hơn nữa mua theo vé combo cũng sẽ rẻ hơn so với gọi món lẻ.

Đi cùng với bộ vé combo còn có một chương trình ăn liên tục, khi khách hàng liên tục check-in 7/15/30/45/90/180/365 ngày, thực đường đều sẽ tặng vé combo điểm tâm và vé combo lồng hấp nhỏ.

Ngoài phương án vé combo, Hoàng Tịch còn đính kèm thêm một phương án sưu tầm thẻ cho hội viên.

Vé combo có thể là vé giấy hoặc vé điện tử tùy khách hàng lựa chọn, mỗi khách hàng mua vé combo sẽ tự động trở thành hội viên, chi tiêu sẽ được tích điểm, điểm tích lũy có thể đổi lấy điểm tâm.

Đồng thời trong thẻ hội viên có chức năng bộ sưu tập, hội viên cứ mua một loại điểm tâm là có thể mở khóa một hình ảnh, mỗi loại điểm tâm đều sẽ có bảng xếp hạng, hội viên mua một loại điểm tâm nhiều nhất trong tháng sẽ nhận được danh hiệu vinh dự, đồng thời nhận được món quà nhỏ ngẫu nhiên.

Bởi vì Tần Hoài ở trong bếp không rảnh tay để trực tiếp cầm bản kế hoạch lên xem, nên phương án này do Tần Lạc đứng ở bên ngoài vừa xem vừa đọc cho hắn nghe.

"Chức năng bộ sưu tập này hay quá nha, vừa có thể mở khóa, lại có bảng xếp hạng, còn có thể bình chọn hàng tháng thậm chí nhận được quà ngẫu nhiên nữa!” Tần Lạc khen ngợi phương án này không ngớt lời, "Cái này vưi quá đi mất! Nếu căng tin trường mình mà có chức năng này thì tốt biết mấy, em chắc chắn sẽ là ngôi sao trứng xào cà chua của mọi tháng luôn!”

"Ngôi sao trứng xào cà chua gì cơ?" Trần Huệ Hồng dắt theo Trần Tuệ Tuệ nghe tiếng liền bước tới, gọi lại y hệt thực đơn ngày hôm qua một phần, thấy trên khay sắt còn thừa mười mấy cái bánh cua vàng, chị liền muốn mua hết một lượt mang đến văn phòng làm phúc lợi cho Ủy ban khu phố.

Hôm nay Trần Tuệ Tuệ buộc tóc đuôi ngựa, cài kẹp tóc hình con thỏ, mặc chiếc váy màu kaki phối cùng đôi giày da hai màu, toàn bộ tông màu kết hợp với nhau trông cô bé hệt như một chiếc bánh kem hạt dẻ thơm ngon.

"Anh Tần Hoài, mẹ nói hôm qua anh làm salad, nhưng ăn không ngon lắm. Đây là sốt salad tháng trước mẹ mua để chuẩn bị cho cuộc thi nấu ăn, đây là trứng cá muối, đây là sốt mayonnaise, đều là đồ mới chưa bóc tem đâu ạ." Trần Tuệ Tuệ lần lượt đặt đồ lên bệ cửa sổ, làm một tư thế cổ vũ cố lên.

"Anh Tần Hoài cố lên, ở nhà em vẫn còn mấy chai nữa, anh cứ luyện tập cho tốt, nhất định anh sẽ làm ra được món salad ngon tuyệt!" Nhìn là biết, Trần Tuệ Tuệ đã học được sự nhiệt tình y đúc Trần Huệ Hồng.

Tần Lạc ngơ ngác: "Salad gì cơ? Anh, hôm qua anh trộn salad à?”

Con bé Tuệ Tuệ này có một sự nhiệt tình mặc kệ sống chết của người khác.

"Làm bừa thôi, không quan trọng đâu." Tần Hoài nhét cho Tần Lạc một lồng bánh bao Ngũ Đinh nhỏ để bịt miệng con bé lại, sau đó hắn vội ngăn Trần Huệ Hồng đang bắt đầu đếm xem có bao nhiêu chiếc bánh cua vàng để chuẩn bị thầu hết.

"Hồng tỷ, mẻ bánh cua vàng này đã ra lò được một lúc rồi. Nếu chị không vội thì lát nữa quay lại, ăn lúc vừa mới ra lò còn nóng phỏng miệng mới ngon."

Trần Huệ Hồng hơi chần chừ một chút, nhưng vẫn quyết định mua hết.

Mẻ này đem phát cho nhân viên Ủy ban khu phố, đợi mẻ mới ra lò sẽ mua thêm một mẻ nữa để tự ăn.

"Hồng tỷ, phúc lợi bên Ủy ban khu phố của các chị cũng xịn ghê, lại còn có cả điểm tâm để ăn." Tần Hoài cười trêu đùa.

Trần Huệ Hồng cũng không hề kiêng dè, nói thẳng: "Bình thường toàn mua chút hoa quả với bánh quy nhỏ thôi, bây giờ thực đường của Tiểu Tần em khai trương rồi, đương nhiên là phải ủng hộ việc buôn bán của em chứ. Có khó khăn gì cứ nói một tiếng, hoa quả của công ty vận chuyển, công ty quản lý tòa nhà, hay siêu thị cũng có thể đổi thành điểm tâm hết."

Tần Hoài suýt chút nữa muốn "bịch" một tiếng quỳ xuống ôm lấy đùi Trần Huệ Hồng mà hét lớn: Hồng tỷ ơi, em thật sự không muốn cố gắng nữa đâu!

Đương nhiên, Tần Hoài không hề làm như vậy, hắn chỉ giữ nụ cười như thường ngày, giọng nói càng thêm phần chân thành: "Hồng tỷ, chị và Tuệ Tuệ có muốn ăn món điểm tâm gì không?"

"Bánh cua vàng hôm nay là Âu Dương chỉ định muốn ăn, hai mẹ con chị muốn ăn gì thì ngày mai em làm cho."

Trần Huệ Hồng bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ, mặc dù chị từng ăn không ít đồ ngon, nhưng ở bên phía thành phố Sơn thực ra chẳng có mấy tiệm điểm tâm nổi tiếng, tay nghề của Tần Hoài trong lòng chị cũng được coi là có số có má rồi.

Bình thường lúc đi làm về tạt qua mua vài món ăn thử đã là rất tuyệt rồi, nếu còn có thể chỉ định món ăn nữa thì...

Trần Huệ Hồng cảm thấy phải chọn lựa thật kỹ lưỡng mới được.

"Bánh bao ạ." Trần Tuệ Tuệ giòn giã nói, "Anh Tần Hoài, em muốn ăn bánh bao màu xám!"

"Bánh bao màu xám ư? Bánh bao kiều mạch sao?" Tần Hoài hỏi, hắn không ngờ Âu Dương lại nói đúng thật, món điểm tâm mà Trần Tuệ Tuệ thích ăn lại thực sự là bánh bao.

Trần Huệ Hồng vội vàng gật đầu, giải thích thay con gái: "Đúng thế, chính là bánh bao kiều mạch. Mẹ chị biết làm, Tuệ Tuệ thích ăn món này lắm, mỗi năm về quê ăn Tết con bé hận không thể ngày nào cũng ôm lấy mà gặm. Chị với em trai chị thì lại chẳng thích ăn, cái thứ đó mùi vị thô quá."

LVQ8371

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang