Đùi gà kho, thịt xào ớt, thịt thăn chua ngọt và rau muống xào tỏi, còn kèm thêm một bát canh sườn rong biển phải trả thêm tiền nữa.
Bên cạnh bát canh sườn rong biển là một đĩa nhỏ bánh đậu xanh, phía trước bát canh và đĩa bánh còn đặt một hộp vải thiều tươi rói.
Ba mặn một rau một canh, một phần điểm tâm cộng thêm một phần hoa quả, cậu ta ăn còn sang hơn cả hắn.
Quan trọng nhất là hộp vải thiều kia Tần Hoài nhìn rất quen mắt. Nếu không có gì bất ngờ, giống vải trong hộp này chính là loại Quải Lục giá 14 tệ một quả mà hai hôm trước lúc đi siêu thị Tần Lạc đã nhìn đến mức hai mắt sáng rực.
"Dạo này cậu đang nghèo rớt mùng tơi, đến trà đá cũng chỉ dám mua chai to nhất để uống cơ mà?" Tần Hoài ngồi xuống đối diện Âu Dương.
Âu Dương cười hì hì: "Sáng nay tôi gọi điện thoại cho mẹ than nghèo kể khổ, mẹ tôi rất cảm động trước quyết tâm ủng hộ bạn học khởi nghiệp của tôi, nên từ nay về sau tiền ăn của tôi mẹ sẽ thanh toán hết."
"Thế còn cái này..." Tần Hoài chỉ vào hộp vải thiều.
Âu Dương đẩy hộp vải về phía Tần Hoài: "Về nhà tiện tay chôm đấy, lần trước Lạc Lạc chẳng bảo muốn ăn sao? Cầm về cho em ấy ăn đi, bảo với em ấy là anh Dương đây tiền mua hộp vải thì vẫn có, muốn ăn lúc nào cứ nói, tôi sẽ về thẳng nhà lấy."
"Có phải Lạc Lạc lại dậy sớm không? Vừa nãy tôi không thấy em ấy đâu, về nhà ngủ bù rồi à?"
"Không dậy sớm đâu." Tần Hoài đáp, "Tối qua chơi điện thoại đến tận 3 giờ sáng mới ngủ, sợ bị mắng nên giấu, 5 giờ 30 sáng chuông báo thức reo là lóc cóc chạy qua đây đúng giờ. Vừa nãy đang ăn bánh đậu xanh mà suýt cắm đầu vào nồi, tôi bắt con bé về nhà ngủ rồi."
"Tiện thể tịch thu luôn điện thoại của con bé rồi, sau này buổi tối khả năng cao là em ấy chỉ được chơi đồng hồ định vị trẻ em thôi.”
Âu Dương im lặng một chút, và vội hai miếng cơm, rồi lại bắt đầu chủ đề mới: "Buổi chiều đi xem phim không? Đợi Lạc Lạc dậy thì gọi em ấy đi cùng, sáng nay tôi còn chôm được hai cái thẻ xem phim từ chỗ mẹ tôi nữa."
Tần Hoài cảm thấy Âu Dương đúng là sinh nhầm thời đại. Nếu sinh ra ở thời cổ đại mà lên núi làm thổ phỉ, chắc chắn cậu ta sẽ là một tay lục lâm thảo khấu khét tiếng, hắn bèn hỏi: "Buổi chiều cậu không phải đi làm à?"
"Buổi chiều Hồng tỷ phải ra ngoài giải quyết công việc, tôi có thể đường hoàng cúp cua."
Tần Hoài: "... Chiều nay không được, tôi phải nghiên cứu món mới, để hai hôm nữa đi."
Nghe nói Tần Hoài muốn nghiên cứu món mới, hai mắt Âu Dương lập tức sáng rực lên. Cậu ta bày tỏ bản thân sẵn sàng hi sinh thân mình túc trực ở thực đường để làm người nếm thử món mới.
Tần Hoài cảm thấy lần này có khi Âu Dương phải hi sinh thân mình thật.
Ăn cơm xong, Tần Hoài về nhà chợp mắt ngủ trưa một lát. Hơn hai giờ chiều hắn quay lại thực đường, bắt đầu nghiên cứu món mới.
Làm màn thầu không giống như làm bánh bao, màn thầu có yêu cầu khá cao về độ ngon của bột, cần phải lên men lần thứ hai. Lúc lên men phải cho thêm nhiều nước để đảm bảo độ ẩm cho cục bột. Đồng thời, để tăng thêm mùi thơm và vị ngọt cho màn thầu, lúc nhào bột người ta thường cho thêm các nguyên liệu như sữa tươi, trứng gà, đường trắng hay mật ong để gia tăng hương vị.
Hôm nay Tần Hoài cũng muốn gia tăng hương vị cho phần bột của mình.
Chỉ có điều hương vị mà hắn thêm vào hơi bị độc đáo một chút.
Nước luộc vỏ cây du.
Nước vỏ cây du luộc ra, cũng y chang như vỏ cây du nhai sống vậy, thoạt nhìn đã thấy chẳng ra sao cả.
Vỏ cây không được liệt vào danh sách thực phẩm thường ngày của con người đúng là có nguyên nhân của nó.
Tần Hoài bắt đầu nhào bột.
Vào giờ này, nhân viên của Thực đường Vân Trung đều đang trong thời gian nghỉ ngơi. Có nhân viên phục vụ chạy ra trung tâm thương mại gần đó dạo phố, hai vị đầu bếp thì gục đầu ngủ trên tầng hai, những người còn lại đều ở đại sảnh tầng một. Ngoài Hoàng Tịch đang ngồi trước máy tính chỉnh sửa bản kế hoạch ra, thì An Du Du và một nhân viên phục vụ khác đang cắm mặt vào điện thoại.
"Du Du, nhìn gì thế?" Cô phục vụ Triệu Giai Hủy đang nghịch điện thoại phát hiện An Du Du cứ rướn cổ lên nhìn chằm chằm vào bếp, "Em định học lỏm đấy à?"
"Làm điểm tâm phải được sư phụ cầm tay chỉ việc cơ, em đứng cách xa cả mét thế này thì học lỏm kiểu gì được." An Du Du vẫn tiếp tục nhìn, "Em chỉ thấy màu nước sếp dùng để nhào bột trông cứ là lạ thế nào ấy."
Không chỉ An Du Du ở bên ngoài thấy lạ, mà ngay cả Tần Hoài đang nhào bột cũng cảm thấy hơi gợn gợn.
Chuyện dùng thứ nước luộc từ vỏ cây ra để nhào bột làm màn thầu trắng này phải nói thế nào nhỉ...
Mấy vị phụ huynh tôn sùng phương pháp giáo dục bằng sự chịu khổ mà đi ngang qua chắc cũng phải thốt lên một câu: Thực sự bí quá thì mình hái ít rau dại về luộc lấy nước cũng được mà, dẫu sao cũng phải làm thứ gì nuốt trôi được chứ.
Hai tiếng sau, những chiếc màn thầu vị vỏ cây du hơi ngả vàng đã nóng hổi ra lò.
Tần Hoài không làm nhiều, hắn chỉ làm đúng 3 cái.
Vẫn chưa dám nếm thử, Tần Hoài bèn gọi điện cho Âu Dương, báo với cậu ta món mới đã ra lò, bảo cậu ta mau mau qua thực đường nếm thử.
Mười mấy phút sau, Âu Dương dắt theo Trần Tuệ Tuệ đủng đỉnh đi tới.
"Ngày mai Tuệ Tuệ thi cuối kỳ nên chiều nay tan học đúng giờ, Hồng tỷ không có thời gian đón nên nhờ tôi đi đón giúp.” Âu Dương giải thích, rồi cười nói, "Tuệ Tuệ, hôm nay em có lộc ăn rồi nhé, anh Tần Hoài của em vừa mới làm món mới chiều nay đấy."
LVQ8371