Trần Tuệ Tuệ dùng ánh mắt đầy mong đợi nhìn Tần Hoài.
Tần Hoài lẳng lặng bưng đĩa màn thầu ra. Bánh vẫn còn bốc khói nghi ngút, bề mặt trông vô cùng mềm xốp, láng mịn, quả là những chiếc màn thầu đẹp mắt.
Âu Dương cầm một cái lên, hít hà ngửi thử: "Mùi vị này... cũng thanh mát phết."
Sau đó cậu ta cắn một miếng.
Thật kỳ quái. Mặc dù không đến mức khó nuốt, nhưng ký ức kinh hoàng về món salad ngày hôm qua tưởng chừng đã ngủ yên nay lại đột ngột ùa về tấn công hắn.
Trần Tuệ Tuệ cũng cầm một cái màn thầu lên, cắn nhẹ một miếng.
Nhai nhai.
Trần Tuệ Tuệ nhìn Tần Hoài, ánh mắt tràn ngập sự vỡ mộng như thể idol vừa bị bóc phốt.
Trong lòng cô bé, anh Tần Hoài là người làm điểm tâm đỉnh của chóp, bất kể là bánh bao, sủi cảo hay các loại bánh trái khác đều ngon xuất sắc. Vậy mà màn thầu anh ấy làm ra lại... bình thường đến thế này.
Trong cái sự bình thường ấy thậm chí còn thoang thoảng một mùi vị kỳ cục, chẳng ngon lành gì cho cam.
Trần Tuệ Tuệ sụt sịt mữi, cô bé hơi muốn khóc.
Mẹ ơi, màn thầu anh Tần Hoài làm dở ẹc à, hu hu hu hu hu.
Tuân thủ nguyên tắc không lãng phí thức ăn, Trần Tuệ Tuệ ráng ăn thêm miếng thứ hai.
"Tuệ Tuệ, mùi vị thế nào em?" Tần Hoài hỏi.
Trần Tuệ Tuệ ngập ngừng một chút: "Cứ là lạ sao á anh."
Sau đó cô bé lắc đầu, nói: "Anh Tần Hoài, anh làm màn thầu không ngon bằng bánh bao với sủi cảo đâu."
Nghe thấy lời chê bai của Trần Tuệ Tuệ, Tần Hoài trong lòng lại có chút mừng thầm.
Tốt quá rồi, Tuệ Tuệ chỉ đơn thuần là thích hương vị của kiều mạch, chứ không phải có gu ăn uống dị hợm.
Khẩu vị bình thường là tốt rồi. Hắn chỉ sợ khẩu vị của cô bé này khác người quá, có đoán mỏi óc cũng không ra, khéo còn ảo ma hơn cả mấy bài báo rác rưởi trên mấy tờ tạp chí ba xu.
Chỉ cần xác định được Trần Tuệ Tuệ thích hương vị và kết cấu của kiều mạch, thì cứ cắm đầu vào con đường làm màn thầu kiều mạch mà phát huy là được.
"Nếu không thích thì em đừng ăn nữa, lát anh bảo Lạc Lạc mang về cho gà ăn." Tần Hoài dỗ dành.
Sáng nay Triệu Dung đã bớt chút thời gian ra chợ mua hai con gà mái già còn sống về nhốt trong bếp, chuẩn bị hai ngày nữa mang đi hầm canh. Giờ cho gà ăn chút màn thầu xanh rờn healthy này cũng tốt.
Trần Tuệ Tuệ vô cùng nghe lời, lập tức đặt chiếc màn thầu xuống.
Trong lúc hai người mải nói chuyện, Âu Dương đã ăn sạch cái màn thầu.
Âu Dương căn bản chẳng thèm nghe hai người nói gì. Cậu ta chép miệng, vẻ mặt trông vẫn còn đang thòm thèm, lên tiếng: "Tần Hoài, cậu đừng có đùa, món mới hôm nay của cậu..."
"Tuy ăn vào thấy mùi vị có hơi lạ một chút, nhưng nhai kỹ lại thấy có một phong vị rất riêng.”
"Cũng ra gì phết đấy!"
Thì ra người có khẩu vị bất thường là cậu.
Anh bạn à, sao không nói sớm là cậu thích món này? Trong kho vẫn còn một bịch to đùng kìa, lát cậu gom hết mang về nhà mà nhâm nhi dần nhé, đừng có khách sáo.
Giá mà nhiệm vụ này là Tâm nguyện của Âu Dương thì tốt biết mấy. Với cái dạ dày không kén cá chọn canh đến mức ăn màn thầu vị vỏ cây du mà cũng nếm ra được sự ảo diệu và vị ngon trong đó của Âu Dương, Tần Hoài nhẩm tính có khi nhiệm vụ này đã hoàn thành từ đời tám hoảnh rồi.
Tiếc thật.
Tần Hoài nhìn Âu Dương rồi khẽ thở dài.
Âu Dương bị tiếng thở dài này làm cho khó hiểu, bèn chỉ vào cái màn thầu còn lại trong đĩa, hỏi: "Tần Hoài, cậu có ăn không? Cậu không ăn thì tôi ăn nốt đấy nhé."
Thấy Tần Hoài gật đầu, Âu Dương chộp luôn lấy cái màn thầu, cắn một miếng to tướng.
"Cái hương vị này."
"Thanh mát quá đi mất!”
Sau khi chắc chắn vị giác của Trần Tuệ Tuệ hoàn toàn bình thường, Tần Hoài liền bắt tay vào cuộc thử nghiệm màn thầu kiều mạch của mình.
Nếu Trần Tuệ Tuệ và Nhiệm vụ phụ tuyến đều đã đóng mộc khẳng định màn thầu kiều mạch chính là hương vị mà cô bé yêu thích, thì hắn đương nhiên phải dồn toàn lực vào hạng mục này rồi.
Làm màn thầu bình thường thì chẳng có gì khó khăn cả.
Bất cứ ai tay chân nhanh nhẹn một chút, dù chẳng có kinh nghiệm nấu nướng gì, chỉ cần làm theo hướng dẫn, kiểm soát tốt nhiệt độ và lượng nước lúc nhào bột, thì đều có thể làm ra những chiếc màn thầu (tuy chưa chắc đã ngon) một cách thành công.
Nhưng đi sâu vào chỉ tiết, thì làm màn thầu kiều mạch vẫn có vài điểm cần phải lưu ý.
Bởi vì bột kiều mạch ăn không ngon.
Không giống như bột ngô - loại lương thực thô vốn đã mang sẵn hương thơm đặc trưng và chút vị ngòn ngọt, bột kiều mạch nguyên chất thực sự rất khó nuốt.
Không những hạt bột to thô, ăn vào có cảm giác lợn cợn, rất khó để nhào thành một cục bột mịn màng, mà bản thân bột kiều mạch cũng chẳng có vị ngọt. Đã không ngọt thì chớ, nó lại còn hơi nhặng nhặng đắng, đây cũng chính là lý do tại sao khi làm màn thầu kiều mạch người ta thường phải cho thêm đường.
Bởi vì không cho thêm đường thì dở tệ.
Đa phần màn thầu kiều mạch đều không được làm từ bột kiều mạch nguyên chất, mà thường là pha tỷ lệ 50-50 giữa bột kiều mạch và bột mì đa dụng. Tùy thuộc vào lượng bột mì trắng được pha thêm, màu sắc của màn thầu kiều mạch cũng sẽ thay đổi theo. Về cơ bản, bánh càng trắng thì tỷ lệ bột mì trắng càng cao.
Tần Hoài nhắn tin WeChat hỏi Trần Huệ Hồng xem màn thầu kiều mạch mà nhà chị ăn dịp Tết có màu gì. Trần Huệ Hồng bảo là màu xám, chứng tỏ bà ngoại nhào thêm không ít bột mì trắng, nói một cách khắt khe thì cũng không hẳn là màn thầu lương thực thô.
Mọi thông tin đã được hỏi han rõ ràng, Tần Hoài bắt đầu tiến hành thử nghiệm theo phương pháp kiểm soát biến số.
LVQ8371