Phi Thường Mỹ Thực Ký

Lượt đọc: 4582 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 51
chương 51: màn thầu kiều mạch

Hắn làm trước 18 loại, lấy tỷ lệ đường cùng tỷ lệ bột kiều mạch pha với bột mì trắng làm biến số, đem hấp thử một mẻ để nếm mùi vị trước đã.

Buổi chiều ngày thứ hai, trong nhà bếp của Thực đường Vân Trung tràn ngập mùi thơm nồng đậm của bánh bao kiều mạch.

Bánh bao được xem là một trong những món điểm tâm bột mì đơn giản nhất.

Làm bánh bao rất nhẹ nhàng, bất kể nhào bột hay hấp bánh đều rất nhàn nhã, thoải mái đến mức Tần Hoài thậm chí có thể vừa xem chương trình tạp kỹ vừa canh lửa.

"Anh ơi, anh đang nghiên cứu món gì vậy? Sao em ngửi thấy giống bánh bao thế, anh Dương bảo chiều hôm qua anh làm một loại bánh bao đặc biệt ngon, có phải là loại chiều hôm qua không? Khi nào thì ra lò vậy? Em muốn nếm thử!" Tần Lạc vừa ngủ trưa dậy, tràn trề sức sống bám lấy cửa bếp hỏi.

"Khẩu vị của anh Dương em độc lạ lắm, đừng tin lời xạo sự của cậu ta, mẻ này hấp toàn là bánh bao kiều mạch em không thích ăn đâu. Trong tủ đông còn bánh đậu xanh lạnh đấy, tự đi mà lấy, anh cố ý phần em đó, trưa nay Âu Dương khóc lóc ¡ ôi đòi anh chia cho một nửa mà anh còn chẳng cho." Tần Hoài nói.

Tần Lạc cười hì hì nói: "Cảm ơn anh, thật ra anh chia cho anh Dương hai miếng cũng được mà, hôm qua anh Dương còn mang vải thiều cho em, đắt... lắm đó!"

Đương nhiên Tần Hoài sẽ không nói cho Tần Lạc biết, nguyên nhân buổi trưa hắn không chia cho Âu Dương là vì Âu Dương đã đi cửa sau mua hẳn nửa cân rồi. Nửa cân bánh đậu xanh lạnh mà ăn hết trong một ngày, hắn còn sợ Âu Dương ăn xong đi cấp cứu luôn ấy chứ, san thêm cho cậu ta một phần là chuyện không thể nào.

Có mẹ ruột bao nuôi tiền cơm, Âu Dương mua đồ cứ gọi là phóng khoáng, điểm tâm toàn mua theo nửa cân, mà là mỗi loại nửa cân cơ đấy.

Tần Lạc thay quần áo xong, vào bếp lấy bánh đậu xanh lạnh từ trong tủ đông ra, ngồi bưng ăn bên cạnh Tần Hoài, tiện thể xem ké chương trình tạp kỹ.

Hôm qua Triệu Dung biết chuyện Tần Lạc dám chơi điện thoại đến tận 3 giờ sáng thì giận lôi đình, lập tức đặt ra thời gian biểu dùng điện thoại cực kỳ khắt khe cho cô bé, mỗi ngày không được chơi quá ba tiếng, lố giờ là tịch thu.

Sáng nay Tần Lạc đã xài hết sạch quota ba tiếng rồi, chiều nay chỉ đành xem ké chương trình tạp kỹ của Tần Hoài.

"Anh ơi, sao anh lại nghĩ đến việc làm bánh bao kiều mạch vậy?" Tần Lạc cắn từng miếng nhỏ bánh đậu xanh lạnh.

Nguyên liệu làm bánh đậu xanh lạnh của Tần Hoài chỉ có nhân đậu xanh và mật ong, mùi đậu xanh rất đậm đà, thanh mát mềm mịn. Theo lời Tần Lạc, bánh đậu xanh lạnh vừa lấy từ tủ đông ra ăn rất giống bánh mousse ướp lạnh, tuyệt đối là món điểm tâm thanh nhiệt tuyệt hảo cho mùa hè.

"Dì Trần của em nói Tuệ Tuệ thích ăn bánh bao kiều mạch, nhưng chưa từng được ăn loại nào đặc biệt ngon. Dù sao bánh bao kiều mạch cũng không khó làm, nên anh định dứt khoát làm thử xem sao, biết đâu lại làm ra được hương vị mà Tuệ Tuệ thích."

Tần Lạc tỏ vẻ không thể hiểu nổi tại sao lại có người thích ăn bánh bao kiều mạch, là bánh bao đường đỏ không đủ ngọt, hay là bánh bao bột mì trắng không đủ mềm, hoặc là bánh bao bã rượu...

Bánh bao bã rượu thì thôi bỏ đi, Tần Lạc cảm thấy anh trai cô bé làm bánh bao bã rượu cũng bình thường, không ngon bằng bánh bao đường đỏ.

"Vậy anh ơi, sau này buổi sáng chúng ta có bán bánh bao kiều mạch không?" Tần Lạc hỏi.

"Không bán." Tần Hoài đáp như đinh đóng cột.

Nhiệm vụ là nhiệm vụ, cuộc sống là cuộc sống. Tần Hoài tự nhủ hắn sẽ kiên quyết quán triệt nguyên tắc 12 giờ trưa tan làm, tuyệt đối sẽ không cho thêm loại đồ ăn như bánh bao kiều mạch - thứ vừa cần lên men lần hai, vừa bán không được giá, lại còn có nguy cơ ảnh hưởng đến giờ tan làm của hắn - vào thực đơn bữa sáng.

Một tập tạp kỹ kết thúc, bánh bao cũng thuận lợi ra lò.

Những chiếc bánh bao kiều mạch với màu sắc đậm nhạt khác nhau được xếp thành một hàng, thoạt nhìn giống như một tác phẩm nghệ thuật do một bệnh nhân rối loạn ám ảnh cưỡng chế nào đó làm ra để chứng minh rằng bánh bao cũng có thể phai màu vậy.

Trần Tuệ Tuệ còn 3 phút nữa là sẽ đến thực đường.

Thời gian thi cuối kỳ đúng là tuyệt, không dạy lố giờ không họp hành, thi xong là tan học, rất tiện cho Tần Hoài canh chuẩn thời gian bánh bao ra lò.

Tần Lạc đã ăn sạch một đĩa nhỏ bánh đậu xanh lạnh, nhìn một hàng bánh bao kiều mạch đang bốc khói nghi ngút trước mắt, đột nhiên cô bé cảm thấy bánh bao kiều mạch có lẽ cũng không đến mức khó ăn như trong ký ức của mình.

Nếu Trần Tuệ Tuệ đã thích ăn, vậy chứng tỏ bánh bao kiều mạch chắc chắn phải có điểm ngon riêng của nói

Tần Lạc chớp chớp mắt nhìn Tần Hoài, ánh mắt tràn ngập thông điệp: Anh ơi, nhiệm vụ quan trọng thế này sao anh có thể quên em được chứ? Em là nhân viên nếm thử số một của anh cơ mà!

Tần Hoài cũng không nói tiếng nào, hắn chỉ lẳng lặng cắt bánh bao thành từng miếng nhỏ.

Lát nữa Trần Tuệ Tuệ phải nếm thử tận 18 loại bánh bao kiều mạch, nếu không cắt nhỏ ra một chút, con bé ăn đến mấy cái sau là no căng bụng mất.

Ba phút sau, Trần Huệ Hồng dắt Trần Tuệ Tuệ bước vào thực đường, nhìn thấy những chiếc bánh bao với màu sắc từ đậm đến nhạt được xếp thành một hàng dài trên bàn ăn, hai mẹ con đều ngớ người.

Đây là... tiệc bánh bao sao?

Một bữa tiệc thật là độc lạ.

"Tuệ Tuệ, anh không biết cụ thể em thích khẩu vị thế nào, nên anh làm trước 18 loại cho em nếm thử xem có ưng loại nào không nhé."

Trần Tuệ Tuệ ngơ ngác ngồi xuống.

LVQ8371

« Lùi
Tiến »