Trần Huệ Hồng hơi kinh ngạc một chút, rồi có chút ngại ngùng lên tiếng: "Tiểu Tần à, hôm qua chắc là Tuệ Tuệ chỉ thuận miệng nói vậy thôi, em không cần phải cất công..."
"Bình thường em cũng ít khi làm bánh bao, vừa hay Tuệ Tuệ muốn ăn nên em dứt khoát nghiên cứu thử xem sao. Nhỡ đâu làm ra được món bánh bao kiều mạch siêu ngon bán đắt hàng, thì thực đường cũng có thêm món mới mà chị." Tần Hoài cười nói.
Trần Huệ Hồng không nói gì, chỉ thầm nhủ trong lòng rằng ngày thường chị đã là một người cực kỳ nhiệt tình rồi, không ngờ Tần Hoài cũng chẳng hề kém cạnh, thảo nào chị lại thấy Tiểu Tần thân thiết đến thế, hóa ra đều là người cùng một giuộc.
Trong nháy mắt, độ hảo cảm của Trần Huệ Hồng dành cho Tần Hoài lại tăng thêm một bậc.
"Tuệ Tuệ, để anh giới thiệu với em nhé, đây là bánh bao kiều mạch số 1. Không đường, 90% bột kiều mạch, 10% bột mì đa dụng. Sau khi ăn xong nếu em thấy dở thì cứ lắc đầu, nếu thích thì bảo anh, có góp ý hay suy nghĩ gì em cứ nói bất cứ lúc nào, chúng ta ăn cái nào đánh giá cái đó, chịu không?"
Trần Tuệ Tuệ chưa từng làm nhân viên nếm thử bao giờ, nghe Tần Hoài nói vậy, lập tức cảm thấy những chiếc bánh bao mình ăn hôm nay vô cùng quan trọng. Cô bé kiên định gật đầu, tỏ vẻ mình nhất định sẽ nghiêm túc ăn thử bánh bao.
Trần Tuệ Tuệ cầm chiếc bánh bao kiều mạch số 1 lên, dứt khoát nhét vào miệng, ra sức nhai, vô cùng nghiêm túc thưởng thức.
0.1 giây sau, kiên định lắc đầu.
Quá dở!
Trần Tuệ Tuệ nhận xét bánh bao kiều mạch số 1 ăn vừa thô ráp, vừa nhám lưỡi, lại còn hơi đắng. Dù mùi kiều mạch rất rõ nét, nhưng thực sự dở tệ, còn khó ăn hơn cả cái bánh bao có mùi vị kỳ cục ngày hôm qua.
Tần Hoài liền tiếp tục với cái thứ hai: "Đây là bánh bao kiều mạch số 2, có đường trắng, 90% bột kiều mạch, 10% bột mì đa dụng.”
Trần Tuệ Tuệ lại nghiêm túc nhai.
0.1 giây sau, lắc đầu còn kiên định hơn.
Tuy có ngọt hơn cái trước một chút, nhưng cái bánh bao kiều mạch này vẫn dở tệ như vậy.
"Đây là bánh bao kiều mạch số 3, không đường, 85% bột kiều mạch, 15% bột mì đa dụng."
Đợi đến khi Trần Tuệ Tuệ nếm thử tới cái bánh bao kiều mạch số 8, Âu Dương - người vừa hóng hớt được tin Thực đường Vân Trung đang tổ chức đại hội nếm thử bánh bao - liền ngang nhiên cúp cua chạy tới hóng chuyện.
Trần Huệ Hồng hoàn toàn không nhận ra Âu Dương vừa trốn việc chạy tới, chị còn chu đáo tường thuật lại kết quả nếm thử của mấy chiếc bánh bao kiều mạch lúc nãy.
Đều không mấy khả quan.
Trần Tuệ Tuệ nếm thử theo thứ tự màu sắc bánh từ đậm đến nhạt, màu càng đậm thì tỷ lệ bột kiều mạch càng cao. Tuy cô bé thích mùi vị của kiều mạch, nhưng không có nghĩa là cô bé thực sự thích ăn cái loại lương thực thô 100% này.
Cái sự thích này giống như một đứa trẻ bình thường bị bố mẹ cấm cản không cho ăn khoai lang nướng lề đường, thỉnh thoảng mới được ăn một củ nên thấy thích. Chứ nếu bắt cô bé giống như mấy hộ nông dân nghèo đói hồi thế kỷ trước, bữa nào cũng phải độn khoai lang, ăn đến xót ruột, ăn đến buồn nôn, thì e là cô bé cũng chẳng còn thích khoai lang nữa đâu.
Phải đợi đến khi nếm thử chiếc bánh bao kiều mạch pha bột mì trắng theo tỷ lệ 50-50, Trần Tuệ Tuệ mới gật đầu lần đầu tiên.
Phải công nhận, con bé Tuệ Tuệ này rất có nghị lực, tính tình cũng không tồi.
Bình thường mấy đứa trẻ con nhà giàu được nuông chiều từ bé, mà bắt ăn liền mấy cái bánh bao dở tệ thế này thì chắc chắn đã trở mặt từ lâu rồi. Trần Tuệ Tuệ tuy chê sạch sành sanh mấy cái bánh bao lúc nãy, nhưng động tác ăn của cô bé vẫn rất dứt khoát, sự hào hứng cũng chẳng hề thuyên giảm.
Có lẽ đối với Trần Tuệ Tuệ mà nói, hôm nay có được ăn bánh bao ngon hay không không quan trọng, việc hoàn thành sứ mệnh nếm thử cao cả này mới là điều quan trọng nhất.
Tần Hoài bắt đầu ghi chép lại những chiếc bánh bao được Trần Tuệ Tuệ đánh giá tốt.
Nhìn hai người này thực sự biến buổi nếm thử thành một cuộc nghiên cứu thực nghiệm, Âu Dương liền quay sang nhỏ giọng hỏi Tần Lạc: "Lúc trước anh trai em cũng như vậy à?"
Tần Lạc bình tĩnh gật đầu: "Lúc nào cũng vậy mà."
"Anh em toàn làm điểm tâm kiểu từng bước thử nghiệm như vậy đấy, làm bánh bao là dễ nhất rồi. Mấy loại điểm tâm có nhân, mà làm theo công thức lại không ngon cần phải thay đổi nguyên liệu mới phiền phức cơ. Phải mua cả đống thứ về thử từng loại một, một ngày làm bảy tám món, làm liên tục hai ba mươi ngày cũng là chuyện bình thường."
Âu Dương hơi kinh ngạc: "Thế ai ăn thử?"
"Em chứ ai!” Tần Lạc đắc ý ngẩng cao đầu, "Bao năm nay đều là em làm người nếm thử đấy!"
"Em là nhân viên nếm thử xịn nhất nhà họ Tần cơ mà!"
Tần Hoài nghe thấy lời khoe khoang của Tần Lạc, cũng thầm gật đầu đồng tình trong lòng.
Chắc chắn rồi, con bé Tần Lạc này từ nhỏ đã dễ ăn mà sức ăn lại còn lớn, con bé không làm người nếm thử thì ai làm.
Trần Tuệ Tuệ nếm đến chiếc bánh bao kiều mạch số 15 thì rõ ràng đã hơi no rồi, động tác nuốt cũng bắt đầu trở nên chậm chạp.
Tần Hoài liền ghi chú vào cuốn sổ nhỏ: Sức ăn của Tuệ Tuệ hơi kém, một lần nếm thử lý tưởng nhất là 14 loại.
Tính sai mất rồi, Tần Lạc hồi bằng tuổi Tuệ Tuệ, bét ra cũng phải xơi được 26 loại.
Khóe mắt Tần Hoài liếc về phía Tần Lạc, hắn phát hiện cô bé đã lẻn vào bếp lấy chiếc bánh bao kiều mạch số 10 được Trần Tuệ Tuệ đánh giá cao nhất ra, bẻ làm đôi, cô bé một nửa, Âu Dương một nửa.
Cả hai đã bắt đầu nhồm nhoàm nhai rồi.
LVQ8371