Bánh bao thành công rực rỡ, Trần Tuệ Tuệ nếm thử cũng vô cùng vưi vẻ. Có Tần Lạc làm nhân viên nếm thử tiên phong kiêm luôn khâu kiểm định chất lượng, những chiếc bánh bao mà Trần Tuệ Tuệ ăn đều là hàng đã được "đóng mộc” chứng nhận độ ngon, khẩu phần lại không lớn, hoàn toàn có thể dùng làm điểm tâm buổi chiều.
Mỗi ngày học xong lớp học thêm hè, Trần Tuệ Tuệ không về nhà ngay mà chạy thẳng tới thực đường ăn bánh bao trước, ăn xong lại còn được thưởng thức những món điểm tâm ngon lành do Tần Hoài làm hồi sáng, cuộc sống trôi qua quả thực là sung sướng như tiên.
Càng không cần phải nói kỹ thuật làm bánh bao của Tần Hoài cũng ngày càng điêu luyện.
Hiện tại, bảng thuộc tính của hắn đã chễm chệ đổi thành:
Nhào bột (Trung cấp): Kỹ thuật nhào bột của bạn đã đánh bại 99% đầu bếp tiệm ăn sáng trên toàn quốc. (699/10000)
Trộn nhân (Cao cấp): Trình độ trộn nhân của bạn đã đánh bại 100% đầu bếp tiệm ăn sáng trên toàn quốc. (379/100000)
Kỹ thuật nặn (Sơ cấp): Bạn hoàn toàn không biết tạo hình cho điểm tâm. (89/1000)
Chiên rán (Trung cấp): Quẩy do bạn chiên ra cũng không tệ đâu. (19/10000)
Kỹ năng dùng dao (Sơ cấp): Trình độ nấu ăn gia đình. (6/1000)
Canh lửa (Sơ cấp): Ăn không chết người được. (68/1000)
Kinh doanh (Trung cấp): Coi như cũng biết buôn bán, không đến nỗi lỗ vốn. (211/10000)
Nói dối (Cấp Bậc thầy): Gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ chính là bạn đấy! (982/1000000)
Mặc dù không có sự đột phá về chất, hơn nữa tiến độ của kỹ năng Nói dối rõ ràng đang dẫn đầu bỏ xa các kỹ năng khác, nhưng độ thuần thục của kỹ năng Nhào bột xếp ngay vị trí thứ hai cũng đủ chứng minh gần đây Tần Hoài làm bánh bao quả thực rất chăm chỉ.
Và hắn thật sự không hề đụng đến dao thớt để băm nhân.
Có thể nói trong quá trình làm nhiệm vụ lần này, ngoại trừ việc nhiệm vụ mãi chưa hoàn thành mang lại chút tiếc nuối ra, thì Trần Tuệ Tuệ có được những chiếc bánh bao và điểm tâm ngon lành, Tần Lạc nhận được sự yêu quý và cả "tiền hối lộ" từ cư dân trong khu, Thực đường Vân Trung có thêm một khoản doanh thu đáng kể, Tần Tòng Văn tìm thấy mục tiêu phấn đấu mới, Tần Hoài cũng tăng được độ thuần thục kỹ năng đáng mừng, còn các thực khách thì được thưởng thức món bánh bao kiều mạch bất ngờ ra lò vào mỗi buổi chiều, tất cả mọi người đều có một tương lai tươi sáng.
Tần Hoài tỏ vẻ, giá như cái nhiệm vụ chết tiệt này mà hoàn thành nốt thì còn tuyệt vời hơn.
Năm giờ chiều, Tần sư phụ sau một ngày vất cả đang ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ bên cạnh kệ hàng trong bếp, bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
Lượn lờ một vòng bên ngoài, Tần Lạc ôm một đống nào là đào tiên, đào mật, quả mơ, dưa lưới, vải thiều và cả thịt bò khô trở về chia sẻ chiến lợi phẩm cho Tần Hoài, tiện thể báo cáo luôn yêu cầu thực đơn.
"Anh ơi, ông Lâu bảo muốn ăn vị si rô phong, chị Hà thì cảm thấy vị sữa lạc đà là bổ dưỡng nhất, cô Vương lại cho rằng trứng gà thêm sữa bò mới là sự kết hợp chuẩn truyền thống. Chú Trần còn hỏi ngày mai anh có thể làm bánh bao bột mì trắng luôn được không, ăn kiều mạch mãi hơi ngán rồi, nếu không được thì làm bánh tổ ngô cũng ô kê." Tần Lạc vừa nhai thịt bò khô nhóp nhép vừa nói.
Tần Hoài chẳng buồn lên tiếng, hắn chỉ muốn tiếp tục chìm đắm trong sự hoài nghi nhân sinh của mình.
Tần Lạc vô cùng tỉnh ý nhận ra Tần Hoài đang có tâm sự, cô bé liền đặt đống trái cây vào rổ rau, chọn quả dưa lưới ra bổ, chia làm ba phần: mình một phần, Tần Hoài một phần, phần còn lại cất đi phần Âu Dương sắp tan làm. Cô bé gặm dưa ngồi xuống đối diện anh trai, bày ra vẻ mặt của một cô em gái ngoan hiền chu đáo.
"Anh ơi, bánh bao anh làm bây giờ chẳng phải đang rất ngon sao, lại còn được mọi người săn đón nhiệt tình, Tuệ Tuệ cũng rất thích ăn nữa. Anh cứ chọn ra vài loại dạy lại cho bố, buổi sáng để bố làm, bán rẻ hơn hai tệ là được rồi, rốt cuộc thì anh đang muộn phiền cái gì vậy?"
Tần Hoài mang vẻ mặt sầu thảm: "Em không hiểu đâu, nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành."
Tần Lạc: "... Anh à, rốt cuộc là anh muốn làm ra cái loại bánh bao kiều mạch như thế nào vậy? Hiện tại ăn đã ngon lắm rồi mà!"
Tần Hoài lắc đầu: "Anh cứ có cảm giác vẫn còn thiếu thiếu một chút gì đó."
Tần Hoài không hề lừa Tần Lạc. Những ngày cắm mặt tăng ca làm bánh bao này, cùng với việc thêm thắt đủ loại nguyên liệu và tạo ra nhiều hương vị khác nhau, những chiếc bánh bao có mùi vị ngon đến mức chẳng còn giống bánh bao kiều mạch nữa đã ra đời, nhưng càng làm hắn lại càng cảm thấy hình như vẫn còn thiếu một thứ gì đó.
Cảm giác này giống như việc một tựa game có thêm trứng phục sinh ẩn vậy. Hiện tại Tần Hoài đã phá đảo tựa game với độ thám hiểm đạt một trăm phần trăm, trứng phục sinh chẳng ảnh hưởng gì đến kết cục, có cũng được mà không có cũng chẳng sao, chỉ là dệt hoa trên gấm, nhưng chưa lấy được thì hắn cứ thấy thiêu thiếu, không được hoàn mỹ cho lắm.
Hơn nữa tựa game này lại chẳng có hướng dẫn, cũng không có cách nào tra cứu cẩm nang, căn bản là không biết phải tìm trứng phục sinh ở đâu.
Tần Lạc tỏ vẻ không hiểu, cô bé chỉ đành tiếp tục hóng hớt, sau đó hỏi sang chuyện mà mình có thể hiểu được: "Anh ơi, anh bảo với số điểm này của em thì có thể đỗ vào trường cấp ba nào ạ?"
Điểm thi vào cấp ba của Tần Lạc đã có từ hai ngày trước, không có gì bất ngờ, thi khá tệ.
Ngoại trừ môn Tiếng Anh, Sinh học và Thể dục, các môn còn lại cơ bản là toàn quân bị diệt, thành tích thảm hại đến mức Triệu Dung suýt chút nữa không nhịn được mà lôi Tần Lạc dậy nện cho một trận lúc hai giờ sáng.
LVQ8371