Nói ra cũng thật ảo ma, trên thực đơn của Thực đường Vân Trung vốn đĩ không hề có món bánh bao chay này, Tần Hoài cũng chưa từng có ý định bán bánh bao chay. Dẫu sao thì giai đoạn thử nghiệm rất dễ thất bại, hơn nữa số lượng làm ra cũng rất ít, căn bản không thích hợp để đem bán.
Nhưng lại không cản nổi việc có người muốn ăn.
Ai cũng biết, bánh bao chay là một loại thức ăn vừa rẻ tiền lại vừa có tính bao dung rất mạnh.
Gu thưởng thức bánh bao của mỗi người mỗi khác. Có người thích ăn bánh mới ra lò, có người lại chuộng bánh để qua đêm, có người thích bánh mềm xốp, có người lại mê cái độ dai dai, có người thích bánh nhạt, có người lại thích bánh ngọt, thậm chí có người còn có sở thích quái đản là nhét bánh vào lò vi sóng quay 2 phút cho cứng đơ ra rồi mới ăn.
Về mặt lý thuyết mà nói, tất cả những loại thức ăn làm từ bột hấp lên mà không có nhân thì đều có thể gọi chung là màn thầu (bánh bao chay).
Sau khi bung lụa hết mình, Tần Hoài làm bánh bao không còn gò bó trong ba nguyên liệu đơn điệu là bột, nước và đường trắng nữa, mà các nguyên liệu thêm vào cũng trở nên phong phú đa dạng hơn.
Nguyên liệu vừa phong phú, thì lúc hấp bánh mùi thơm tỏa ra đặc biệt nức mũi.
Vị cư dân Khu dân cư Vân Trung đầu tiên bước vào thực đường với ý định mua bánh bao, chính là bị cái mùi thơm này câu dẫn mà vào.
'Thật sự không phải do tôi háu ăn đâu, chủ yếu là mùi lúa mì của cái bánh bao đó thơm nức mũi luôn. Lúc ấy tôi vừa hay đang đói bụng, nghĩ bụng bánh bao lương thực thô ăn cũng tốt cho sức khỏe nên mua hai cái nếm thử. Thấy mùi vị ngon quá nên tôi mới đăng lên nhóm chat của cư dân để chia sẻ, ai dè lại gây bão luôn.'
Ông Lâu - một chủ hộ giấu tên sống ở phòng 1701 tòa A, người lúc 4 giờ chiều dẫn cháu nội đi chơi trong khu dân cư, vì trời quá nóng nên muốn tìm một chỗ có điều hòa để trốn việc bèn bước vào Thực đường Vân Trung, vì thèm ăn nên mua hai cái bánh bao rồi tiện tay chụp bức ảnh gửi vào nhóm cư dân, để rồi phải hối hận cho đến tận bây giờ - đã trần tình như vậy.
Hôm nay, ông Lâu giấu tên cũng đang chen chúc trong hàng người tranh mua bánh bao, phấn đấu vì mục tiêu cân bằng đinh dưỡng và tăng cường ăn lương thực thô trong dịp nghi hè của cháu nội.
"Lạc Lạc, hôm nay bánh bao vị nào ngon thế em?" An Du Du đang trong trạng thái làm việc, mặc đồng phục, đội mũ, đeo khẩu trang và găng tay kín mít đứng ở quầy phục vụ quay đầu lại hỏi Tần Lạc.
Tần Lạc tay cầm bánh bao, miệng vẫn đang nhai nhóp nhép, khó nhọc vươn một ngón tay ra chỉ trỏ: "Cái này, cái này và cái này nữa!"
"Đặc biệt là cái có thêm mật hoa hòe này, ngon xỉu luôn!"
Lời này vừa thốt ra, đám thực khách đang chực chờ mua bánh bao bên ngoài quầy lại càng thêm kích động.
"Cho hai cái mật hoa hòef”
"Cho tôi hai cái luôn!"
"Loại si rô phong sữa tươi hôm qua còn không?"
"Lạc Lạc, Lạc Lạc, còn nhớ ông không, hôm qua ông mới cho cháu quả dưa lưới đấy. Còn vị nào ngon nữa không? Mau bật mí cho ông với nào!"
Tần Hoài vẫn đang cặm cụi nhào bánh bao: ...
Này, thưa các vị hàng xóm láng giềng trong khu, hàng xóm láng giềng khu bên cạnh và cả mấy anh chị dân văn phòng trốn việc chuồn ra ngoài mua bánh bao ơi.
Bánh bao của thực đường chúng tôi không phải để bán đâu, trên thực đơn làm gì có món bánh bao chay này!
Mọi người có thể đừng làm như đang tranh nhau mua hàng phiên bản giới hạn như thế được không?
Mọi người làm thế này, tôi thật sự có cảm giác như mình đang phải tăng ca vậy.
Tần Hoài thực sự rất muốn treo một tấm biển trước cửa thực đường, trên biển in mấy chữ to đùng mạ vàng: Tẩy chay tăng ca, người người có trách nhiệm, bắt đầu từ ông chủ!
Nhưng hắn không thể làm vậy.
Bởi vì nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành.
Hơn nữa, việc buôn bán bánh bao dạo này quả thực rất đắt khách.
Trong khoảng thời gian này, Tần Hoài tình cờ phát hiện ra vài loại nguyên liệu cực kỳ hợp cạ với bánh bao kiều mạch. Những mẻ bánh làm ra vô cùng thành công, nhận được cơn mưa lời khen, bán chạy như tôm tươi.
Thậm chí còn có người lén lút dúi phong bì cho Tần Lạc, hy vọng cô bé có thể "đi cửa sau" thuyết phục Tần Hoài, để chiều nào Thực đường Vân Trung cũng tung ra loại bánh bao kiều mạch với hương vị được chỉ định. Dưới sự ủng hộ nhiệt tình của hàng xóm láng giềng trong khu, giá bánh bao đã tăng từ 1.5 tệ lên 4 tệ một cái, thậm chí còn có dấu hiệu tiếp tục tăng, đạt tới mức chỉ cần sản xuất hàng loạt là có thể kiếm bộn tiền.
Thấy bánh bao được tra chuộng đến vậy, Tần Tòng Văn lập tức gác lại giấc mơ khởi nghiệp với món mì thủ công, lao vào tập luyện làm bánh bao điên cuồng, chỉ mong sớm ngày làm ra được món bánh bao kiều mạch đạt chuẩn để đưa vào sản xuất quy mô lớn cho bữa sáng, kiếm một vố đậm.
Tần Hoài lại cảm thấy không cần thiết.
Không phải là sợ Tần Tòng Văn mệt, mà chủ yếu là Tiệm ăn sáng nhà họ Tần hơn chục năm nay ngày nào cũng bán bánh bao nhân thịt, chứ ít khi bán bánh bao chay. Kỹ thuật nhào bột của bố hắn không được tốt lắm, bánh bao làm ra cũng chẳng ra sao, giờ có nước đến chân mới nhảy thì cũng vô dụng thôi.
Tần Hoài đã nhờ Trần Huệ Hồng tìm giúp một vị đầu bếp chuyên làm các món bột giỏi làm bánh bao, tốt nhất là tìm thêm hai phụ bếp giỏi làm điểm tâm nữa, để mở rộng quy mô gian bếp của Thực đường Vân Trung, giúp hắn sớm hiện thực hóa ước mơ tan làm lúc 11 giờ trưa.
Đồng thời, sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì buổi chiều hắn cũng không cần phải tăng ca làm bánh bao nữa.
LVQ8371