Khoảng thời gian này không chỉ Tần Lạc ăn bánh bao kiều mạch đến phát ngán, mà Tần Hoài cũng sắp ăn đến phát ói rồi.
Tuy nói bánh bao kiều mạch là Tâm nguyện của Trần Tuệ Tuệ, thành công hay không chủ yếu phải xem khẩu vị của cô bé. Nhưng Tần Hoài với tư cách là đầu bếp làm bánh bao, không thể nào hoàn toàn không nếm thử, hắn phải thông qua hương vị của bánh bao để phán đoán sở thích của Trần Tuệ Tuệ, trên lý thuyết mà nói hắn còn ăn nhiều hơn cả Trần Tuệ Tuệ.
Càng không cần phải nói làm bánh bao kiều mạch là tính vào giờ tăng ca, vi phạm nghiêm trọng quan niệm làm việc 12 giờ trưa tan làm của Tần Hoài, mỗi ngày tăng ca xong lại ăn chính sản phẩm mình làm ra lúc tăng ca, đúng là tự làm tự ăn rồi còn gì.
Thấy Tần Lạc và Tần Hoài đều đồng ý, sự tự tin của Tần Tòng Văn tăng lên gấp bội, cứ ngỡ tay nghề làm mì xuất sắc của mình đã chinh phục được các con. Trong lúc nhất thời, hắn thậm chí còn thấy hơi tiếc nuối vì không kiếm được tiền nên đã sớm từ bỏ sự nghiệp làm mì, nếu không bây giờ hắn ít nhất cũng là một bậc thầy làm mì danh chấn Cầu Huyền rồi.
Triệu Dung đã sớm nhìn thấu chân tướng, bà chỉ lẳng lặng ăn mì mà không nói tiếng nào.
"Đúng rồi bố." Tần Hoài nuốt nốt ngựm nước mì cuối cùng, "Nếu ngày mai bố dùng bột mì trắng làm bánh bao đường đỏ, vậy chỗ bột xám còn lại cứ để đó cho con nhé.”
"Hả?"
"Con cảm thấy dùng bột xám trộn với bột kiều mạch để làm bánh bao kiều mạch chắc là cũng mang một phong vị rất riêng, con muốn thử xem sao." Tần Hoài nói.
Trần Tuệ Tuệ đang cắm cúi ăn mì: (=°Д°=) Vẫn bắt ăn nữa sao?!
Trần Tuệ Tuệ gào thét trong lòng: Anh Tần Hoài ơi, có thể nghỉ làm hai ngày được không, cô bé muốn ăn gà rán cơ.
Nhưng Trần Tuệ Tuệ không dám nói ra, cô bé chỉ kiên cường nuốt mì xuống, trong lòng âm thầm rơi một giọt nước mắt.
Ngày hôm sau, Tần Lạc đã được như ý nguyện ăn món bánh bao đường đỏ làm từ bột mì trắng.
Sau đó rút ra kết luận, bánh bao đường đỏ làm từ bột mì trắng tinh khiết của bố cô bé làm còn không ngon bằng bánh bao kiều mạch do anh trai làm, xét ở một mức độ nào đó thì kỹ thuật vẫn quan trọng hơn nguyên liệu. Sự thành công vang dội của món mì bột xám có lẽ chỉ đơn thuần là do mọi người ăn bánh bao đến phát ngán rồi nên muốn đổi khẩu vị mà thôi.
Bánh bao đường đỏ của Tần Tòng Văn thất bại thảm hại, mà bánh bao kiều mạch bột xám của Tần Hoài cũng chẳng nhận được sự công nhận của Trần Tuệ Tuệ.
Về mặt kết cấu mà nói, sự pha trộn giữa bột xám và bột kiều mạch quả thực khiến bánh bao kiều mạch tăng thêm vài phần hương vị đặc thù. Sự kết hợp giữa loại lương thực tinh không được mịn màng cho lắm và loại lương thực thô ráp này có lẽ sẽ khá phù hợp với khẩu vị thích sự mới lạ của những đứa trẻ thành phố từ nhỏ đã quen ăn đồ tinh chế, chưa từng ăn đồ thô, nhưng nó vẫn không phải là chiếc bánh bao trong mộng của Trần Tuệ Tuệ.
Sau khi đổi loại bột mà vẫn không thành công, Tần Hoài ý thức được rằng, nhiệm vụ này có thể sẽ là một cuộc chiến trường kỳ, không thể "phá đảo” nhanh được.
Nếu đã không thể giải quyết nhanh gọn, vậy chi bằng cứ bung lụa hết mình.
Tần Hoài tỏ vẻ, ở cái khoản bung lụa này thì hắn là dân chuyên nghiệp.
Năm đó lúc thử nghiệm nguyên liệu làm sủi cảo Tứ Hỷ, Tần Hoài đã thử qua tất tần tật những thứ hắn có thể nghĩ ra, nào là khổ qua, cà tím, dưa chuột, đậu đũa, thịt cá, thịt lợn, thịt vịt, thịt ngỗng... Chỉ cần là rau củ mua được ngoài chợ, thì không có thứ gì mà hắn không nhét vào làm nhân sủi cảo.
Hai anh em Tần Hoài và Tần Lạc, một người dám làm, một người dám ăn. Sự thành công của món sủi cảo Tứ Hỷ hiện tại chính là được xây dựng trên nền tảng Tần Lạc bị ăn đòn ba trận và phải xơi những món ăn hắc ám suốt hơn một tháng trời.
Hơn nữa Tần Lạc không phải là kiểu nhân viên nếm thử có sức ăn nhỏ giọt như Trần Tuệ Tuệ, Tần Lạc thực sự rất biết ăn, cũng rất dám ăn. Cô bé mang trong mình một tỉnh thần vì sự nghiệp thử món mà đững cảm tiến lên, quên mình vì người, quyết không bỏ cuộc.
Cân nhắc đến việc Trần Tuệ Tuệ không có sức chịu đựng siêu phàm, Tần Hoài liền để Tần Lạc làm người nếm thử tiên phong cho Trần Tuệ Tuệ.
Để Tần Lạc ăn trước, khi nào cô bé gật đầu ra hiệu cái bánh bao này nuốt được, thì mới đưa cho Trần Tuệ Tuệ ăn.
Còn về chuyện làm bánh bao thì có thể bung lụa đến mức nào ư...
Tần Hoài tỏ vẻ, chỉ cần bạn dám nghĩ, thì lúc nhào bột có cả đống thứ để cho vào.
Trứng gà, trứng vịt, trứng ngỗng, trứng cút, trứng đà điểu...
Sữa bò, sữa dê, sữa lạc đà...
Đường trắng, đường đỏ, đường đen, mạch nha, si rô phong, mật ong...
Trong đó chỉ riêng mật ong thôi cũng có thể chia nhỏ thành: mật bách hoa, mật nhãn, mật hoa cải, mật tỳ bà, mật cam quýt, mật vải, mật hoa hòe, mật hoa kinh điều, mật hoa táo...
Thêm vào đó là việc kiểm soát liều lượng của những nguyên liệu này, cũng như việc chúng có thể kết hợp với nhau hay không. Theo lý thuyết mà nói, phiên bản bánh bao kiều mạch bung lụa này hoàn toàn có thể khiến Tần Lạc ăn đến mức béo tròn như cái bánh bao luôn.
Dưới chế độ làm bánh bao như thế này, Tần Hoài bắt đầu trải qua một cuộc sống vô cùng quy củ: 12 giờ trưa tan làm, 2 giờ chiều bắt đầu tăng ca, sáng bán bánh bao nhân thịt và điểm tâm, trưa làm bánh bao kiều mạch.
"Ông chủ, hôm nay có bánh bao gì vậy? Cho hai cái loại ngon ngon đi."
4 giờ chiều, đội quân săn lùng bánh bao đúng giờ bước vào Thực đường Vân Trung.
LVQ8371