Năm đói kém, con người ăn thịt lẫn nhau, sự đói khát tuyệt vọng đã biến con người thành dã thú, chồng của Trương Bà đã chết bất đắc kỳ tử trong một lần đi mua hàng. Trương Bà đứng từ xa chứng kiến tất cả bị dọa cho vỡ mật, mụ dẫn theo đám "hàng hóa” mới thu mua được chạy trốn ngay trong đêm, tránh xa đám đông, cuối cùng gặp được Trần Huệ Hồng và Huệ Nương cũng đang đi tránh chỗ đông người.
Huệ Nương xuất thân từ một gia đình làm nông có hoàn cảnh khá giả, so với những con bé xuất thân từ nhà nghèo khổ thực sự thì trông chắc khỏe và cao ráo hơn một chút. Lần đầu tiên Tần Hoài nhìn thấy Huệ Nương trong giấc mơ, hắn cảm thấy cô bé gầy gò nhỏ thó, suy dinh dưỡng trầm trọng, kém xa Trần Tuệ Tuệ ở thế giới thực. Nhưng nếu so với đám ranh con choai choai mà Trương Bà mua về, Huệ Nương còn khỏe hơn bọn chúng nhiều.
Trần Huệ Hồng thì càng không cần phải nói, chiều cao này, thể hình này, tướng mạo này, chuẩn xác là xuất thân từ gia đình quyền quý. Trước đó chỉ có một mình Huệ Nương để so sánh thì còn chưa rõ ràng, hiện tại đứng giữa đám người này quả thực là hạc lạc giữa bầy gà.
Huệ Nương biết đường, biết tìm nguồn nước, Trần Huệ Hồng nhìn có vẻ có ô dù, thân thể lại khỏe mạnh, còn biết đánh đấm. Trương Bà chết chồng lại còn mang theo mấy chục món "hàng" mới, sợ không giữ nổi lương thực mang theo trên người, nên mới bám riết lấy Trần Huệ Hồng xin đi cùng, mục đích là muốn tìm một vệ sĩ bảo vệ mình.
Lúc Trương Bà gặp Trần Huệ Hồng, bên cạnh mụ có hơn hai mươi đứa trẻ choai choai, đứa lớn thì mười ba, mười bốn tuổi, đứa nhỏ chỉ mới sáu bảy tuổi, có cả nam lẫn nữ.
Đi đến bây giờ, những con bé có nhan sắc khá khẩm đã bị mụ bán rẻ dọc đường, những đứa sức khỏe kém không theo kịp thì đã chết bỏ xác, số còn lại đến hiện tại đều coi như là hàng tuyển chọn kỹ lưỡng của Trương Bà. Từng đứa nhìn qua thì thoi thóp như sắp chết đến nơi, nhưng đợi đến Bắc Bình được ăn no hai bữa, khôi phục lại tinh thần là vẫn có thể bán được giá hời.
Hiện giờ nhắm chừng sắp tới Bắc Bình, Trương Bà bắt đầu nhòm ngó đến Huệ Nương.
Dọc đường đi, Huệ Nương dựa vào khẩu phần hai ngày một cái bánh khô đậu và những đồ ăn tự tìm được ven đường, trong đám nạn dân cũng coi như là sống khá ổn, đến lúc ra ngoài thành cũng thuộc nhóm nạn dân chất lượng cao có cơ hội được chọn mua nhiều nhất. Trương Bà đi chuyến này chết mất chồng, mất cả tiền tài, lại phải bán rẻ hàng hóa, về sau một thân một mình cũng không tiện làm nghề buôn người nữa, nên mụ tính toán làm cú chót kiếm thêm chút đỉnh, bán được đứa nào hay đứa nấy.
Để kiếm thêm chút đỉnh, Trương Bà thậm chí còn hào phóng nhét cho Trần Huệ Hồng và Huệ Nương mỗi người một củ khoai lang nhỏ.
Trương Bà dùng đá lửa mồi cỏ khô, nhóm củi nướng khoai lang tiện thể sưởi ấm. Huệ Nương ngồi bên đống lửa, tay ôm khư khư cái hũ đất nung đựng đầy nước chờ nước trong hũ lắng cặn. Trần Huệ Hồng có lẽ sợ ngọn lửa bén vào đống cỏ khô nhét trong quần áo nên ngồi khá xa, cô quay lưng lại lẳng lặng gặm vỏ cây, giấu củ khoai lang vào trong áo.
"Huệ Nương, trước đây mày và tiểu thư nhà mày đã từng tới Bắc Bình chưa?" Trương Bà bắt chuyện với Huệ Nương.
Huệ Nương lẳng lặng lắc đầu.
"Bắc Bình rộng lắm đấy, có hoàng cung, lại có cả vương phủ. Hiện tại hoàng đế không còn, nhưng mấy lão vương gia, bối lặc kia vẫn vung tiền như nước. Nếu mày mà được vào vương phủ làm việc, bánh khô đậu đừng nói là hai ngày một cái, mày có ăn một ngày mười cái cũng chẳng ai quản." Trương Bà tung ra mồi nhử bằng bánh khô đậu.
Huệ Nương chẳng hề mảy may dao động, tỏ vẻ mình là người từng trải sự đời: "Nhưng em muốn ăn Bánh Bao bột mì trắng cơ."
Trương Bà: "... Bánh Bao bột mì trắng cũng có luôn, mấy cô gái trong các con ngõ đó đừng nói là Bánh Bao bột mì trắng, nếu gặp nhà giàu có, mấy món như bánh đậu xanh, bánh nếp cuộn đậu đỏ, bánh cuộn đậu trắng mà trước đây chỉ có quý nhân trong cung mới được ăn thì cũng có phần. Đã nghe tên mấy món này bao giờ chưa? Đều là đồ ngon đắt tiền cả đấy, làm từ bột xịn, xay mịn hơn cả bột mịn, bỏ đẫm đường, ngọt hơn cả mật ong!"
Huệ Nương vẫn dửng dưng như không, bởi vì cô bé chưa từng được ăn bột xịn, cũng chưa từng nếm thử mật ong, nên căn bản chẳng thể tưởng tượng ra nổi Trương Bà đang nói cái gì.
Trương Bà vẫn không bỏ cuộc: "Bí quá thì vào mấy quán rượu, xưởng dầu làm chân sai vặt cũng được, có chỗ người ta chẳng kén chọn đâu. Những chỗ đó tuy cực nhọc một chút, nhưng cũng được ăn no bụng, nếu mày chê cơm đậu nhạt nhẽo thì có thể đi vớt đồ ăn thừa, một đồng một đũa, may mắn khéo lại vớt được miếng thịt."
Nói đến đây, Trương Bà chép miệng một cái như đang hồi tưởng lại hương vị: "Có một lần thằng Lý rỗ bán đồ ăn thừa, chẳng biết nó gom mâm cỗ thừa từ chỗ nào, nghe đâu là từ cái lầu Thái gì gì đó ngoài quan ải mở chi nhánh, cái mùi vị đó ấy à, ôi chao ôi, thiu rồi mà ăn vẫn ngon, một đồng bỏ ra đúng là không phí chút nào."
Cảnh tượng tươi đẹp bỏ ra một đồng được ăn thịt mà Trương Bà miêu tả đã đánh động Huệ Nương, cô bé ôm hũ chạy đến bên cạnh Trần Huệ Hồng, chìa hũ nước ra: "Chị ơi, uống nước đi."
Nước đã lắng cặn hòm hòm rồi.
Trần Huệ Hồng uống một ngựm nhỏ lấy lệ, trả lại hũ nước cho Huệ Nương, rồi tiếp tực nghịch nửa con ngựa gỗ nhặt được trước đó.
"Chị ơi, vừa nãy Trương Bà bảo vào trong thành Bắc Bình chỉ tốn một đồng là được ăn thịt đấy." Huệ Nương nhỏ giọng nói.
LVQ8371