"Chị nghe rồi." Trần Huệ Hồng thản nhiên đáp: "Đều là nước rác rưởi ôi thiu thôi, ăn nhiều sẽ sinh bệnh, xui xẻo thì chết người như chơi."
"Nhưng mà..." Huệ Nương vẫn có chút thèm thuồng: "Được ăn thịt cơ mà."
Cùng chung suy nghĩ với Huệ Nương còn có mấy thằng nhóc đang nằm nghỉ ngơi, một thằng bé khó nhọc chống người ngồi dậy, khuôn mặt tràn đầy khao khát nhìn Trương Bà, hỏi: "Trương... Trương Bà, chúng cháu đến Bắc Bình, cũng có thể dùng một đồng ăn thịt sao?"
"Ăn ăn ăn, rặt một lũ chỉ biết ăn!" Trương Bà tức giận chửi bới: "Dọc đường đi đã ngốn của tao bao nhiêu lương thực rồi? Chân cẳng thì chậm chạp, đến Bắc Bình cho tụi mày ăn một bữa no đã là tốt phước lắm rồi, ai cho mày ngồi lên nói chuyện hả? Không biết ngồi nói chuyện tốn sức lãng phí thức ăn à?"
"Nằm xuống ngủ hết cho tao, trời vừa sáng là phải lên đường, đến Bắc Bình tao còn phải đi tìm người mua tụi mày, bán sớm được ngày nào tao đỡ tốn cơm ngày đó!"
Đám trẻ vội vàng năm xuống, Trương Bà cẩn thận gặm cho xong củ khoai lang, nhai kỹ nuốt chậm cả phần vỏ, sau đó ôm chặt cái túi cuộn người năm xuống ngủ.
Dường như chỉ trong chớp mắt, giữa đám đông chỉ còn lại Trần Huệ Hồng và Huệ Nương đang ngồi.
"Chị ơi, chúng ta đến Bắc Bình thì phải tìm việc làm chứ? Làm ăn mày hình như dễ bị đánh chết lắm." Huệ Nương nhỏ giọng hỏi.
"Đó là chuyện của em." Trần Huệ Hồng cất con ngựa gỗ đi, "Chị không biết phải đi đâu, em nói bố mẹ em có thể sẽ lên Bắc Bình, nên chị mới đi cùng em."
"Đến nơi rồi thì em tự đi tìm bố mẹ, chị đi đường của chị."
z+ ^ h h ^/ ý é % Nói xong, Trần Huệ Hồng liền năm xuống, nhắm mắt ngủ.
Huệ Nương vẫn giữ nguyên tư thế ngồi ôm hũ nước, ngồi ngẩn ngơ một lát rồi mới cẩn thận nằm xuống, dựa lưng sát vào lưng Trần Huệ Hồng, ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ.
Dưới ánh lửa bập bùng, Tần Hoài nhìn thấy Trần Huệ Hồng mở mắt liếc Huệ Nương một cái, cô khẽ điều chỉnh lại tư thế để Huệ Nương dựa vào không bị quá khó chịu, rồi mới nhắm mắt ngủ tiếp.
Trưa nay phát hiện con mèo trắng nhà tôi đi tiểu ra máu, phải đưa đi cấp cứu khẩn cấp, tốn mất 1720 tệ.
Khám bệnh cho mèo, đắt thật đấy!
Hành trình của nhóm người Trần Huệ Hồng vô cùng tẻ nhạt.
Ít nhất thì Tần Hoài nghĩ vậy.
Sáng ra lên đường, tối đến nghỉ ngơi, gặp suối thì uống nước, gặp người thì hỏi đường, gặp kẻ giàu thì xin ăn. Có lẽ do càng ngày càng gần đến Bắc Bình, nên Trương Bà có gặp những thương đội rõ ràng là rất giàu có cũng chẳng màng bán người, mà chỉ thuần túy xin ăn.
May mắn thì xin được một hai cái bánh khô, xui xẻo thì ăn ngay một roi.
Khi chỉ còn cách Bắc Bình một ngày rưỡi đường, đứa trẻ gầy yếu nhất trong đoàn đã gục ngã.
Trương Bà thử cạy miệng thằng bé ra đút cho một miếng bánh đậu, thấy nó ngay cả chút sức lực nhai nuốt cuối cùng cũng chắng còn, lại cạy miệng nó ra móc miếng bánh đậu nhét vào miệng mình nhai, vừa ăn còn không quên dùng cái giọng điệu tiếc rẻ nói: "Cái thứ đồ ngon thế này mà cũng nuốt không trôi, xem ra là chết thật rồi."
"Đúng là cái đồ vô phúc, sắp tới nơi rồi, tốn công phí phạm lương thực dọc đường của tao."
Những đứa trẻ còn lại chẳng dám ho he nửa lời, chỉ dám len lén ngẩng đầu thèm thuồng nhìn chằm chằm vào miếng bánh đậu mà Trương Bà đang nhai, chẳng ai thèm quan tâm đến kẻ đang nằm thoi thóp trên mặt đất.
Nuốt xong bánh đậu, Trương Bà lại tu một ngụm nước, tắng hắng giọng rồi lớn tiếng quát: "Đi nhanh lên, cấm có lười biếng, nhiều nhất là hai ngày nữa là đến rồi. Đến nơi là có cơm đậu ăn no nê, đừng có học theo cái đứa vô phúc này."
Nói xong, Trương Bà lại cười tít mắt tiến đến bên cạnh Huệ Nương, dịu giọng hỏi: "Con ranh Huệ, đã suy nghĩ kỹ chưa? Đợi lúc tiểu thư nhà mày vứt bỏ mày thì mày cứ đến chỗ tao, tao cho mày ăn bánh bột đen no căng bụng, không giống như bọn chúng đâu."
Huệ Nương rụt cổ lại, ôm chặt hũ nước trốn ra sau lưng Trần Huệ Hồng.
Trương Bà bĩu môi, liếc Trần Huệ Hồng một cái rồi chẳng dám hó hé gì thêm, tiếp tục lên đường.
Đoàn người tiếp tục tiến về phía trước, chỉ là đã thiếu đi một người.
Huệ Nương đi bên trái Trần Huệ Hồng, nhỏ giọng nói: "Chị ơi, hôm qua củ khoai chị cho, em đã bẻ cho nó một miếng, nhưng nó vẫn chết."
"Nếu em bẻ cho nó thêm một miếng nữa, liệu nó có thể sống sót đến tận Bắc Bình không chị?"
Trần Huệ Hồng liếc nhìn Huệ Nương, thản nhiên đáp: "Em không cho nó ăn, hôm qua nó đã chết rồi. Cho thêm một miếng thì tối nay nó cũng sẽ chết, con người trước sau gì cũng phải chết, em chăng cứu được đâu."
Huệ Nương ngớ người, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Nhưng mà... em không muốn chết."
Nói xong, Huệ Nương ngẩng đầu cố nặn ra một nụ cười, nhìn Trần Huệ Hồng: "Chị ơi, người nhà của chị cũng thực sự ở Bắc Bình sao?"
"Không ở đó." Trần Huệ Hồng thành thật đáp, "Chị đã nói rồi, chị chỉ đi cùng em đến Bắc Bình thôi. Đến nơi em đi tìm bố mẹ em, chị lo việc của chị, tới Bắc Bình là chúng ta đường ai nấy đi, không làm phiền lẫn nhau."
Huệ Nương ngậm miệng không nói nữa, bước chân chậm lại, lẳng lặng lẽo đẽo theo sau.
Tần Hoài vẫn luôn lượn lờ tới lui trong đoàn người, thử xem có nghe ngóng được thông tin mấu chốt nào không, thầm nghĩ: Hắn cá bằng một xửng Bánh Bao Kiều Mạch, cặp đôi này mà đến Bắc Bình chịu tách nhau ra thì mới là lạ.
Một ngày rưỡi sau, cái đoàn người rách rưới này rốt cuộc cũng đến được thành Bắc Bình.
Nhà Trương Bà nằm ngay ngoại ô thành phố, có một căn nhà lụp xụp với một cái giếng cạn, chẳng cần phải vào trong thành. Tuy mụ vẫn muốn lừa bán Huệ Nương để kiếm chác một vố, nhưng niềm vui sướng khi thoát chết trở về nhà rốt cuộc vẫn chiến thắng lòng tham tiền bạc.
LVQ8371