Phi Thường Mỹ Thực Ký

Lượt đọc: 4610 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 65
chương 65: hạn địa hoang niên (5) (2)

Sau lần dụ dỗ cuối cùng bất thành, Trương Bà quả quyết từ bỏ, mụ chỉ cho Trần Huệ Hồng con đường dẫn vào nội thành rồi đường ai nấy đi.

Sau khi tách khỏi đám người Trương Bà, Trần Huệ Hồng mới chậm rãi móc ra một dải vỏ cây, vừa đi vừa nhai.

Những ngày đi chung đường này đúng là làm cô bức bối muốn chết, ngày nào cũng chỉ đành quay lưng lại trước khi ngủ, nhân lúc mọi người đã nằm xuống không để ý mới lén lút ăn vỏ cây. Bây giờ bên cạnh chỉ còn mỗi Huệ Nương, cuối cùng Trần Huệ Hồng cũng có thể quang minh chính đại nhai vỏ cây rồi.

Huệ Nương rất bình thản đi theo sát Trần Huệ Hồng.

"Trương Bà bảo trên đường vào nội thành có nhà giàu phát cháo từ thiện, nạn dân chạy nạn cơ bản đều tập trung ở khu đó, chắc bố mẹ em cũng ở đấy, em có thể qua đó xem thử." Trần Huệ Hồng nói với Huệ Nương.

Huệ Nương có chút hoảng sợ: "Chị ơi, chị... chị không đi ạ?”

"Chị không hứng thú với mấy cái đó." Trần Huệ Hồng đáp, "Trương Bà nói trong nội thành náo nhiệt lắm, có Thuyết Thư, hát kịch, xiếc ảo thuật, rồi còn Bát Kỳ xách lồng chim chọi dế gì gì đó, đông vui lắm, đằng nào cũng cất công đến đây rồi thì chị phải vào đó chơi."

Huệ Nương chỉ đành ngơ ngác nói: "Vậy... vậy chị đi đường cẩn thận nhé."

Trần Huệ Hồng gật đầu, cảm thấy màn đi chung này thế là kết thúc viên mãn, cô tiêu sái quay người đi lên phía trước vài bước rồi lại khựng lại, ngẫm nghĩ một chút, có hơi luyến tiếc móc từ bên hông ra nửa con ngựa gỗ nhỏ mà cô yêu thích, do dự một lát lại nhét vào, móc ra bảy tám đồng tiền xu nhặt được dọc đường.

"Cái này cho em." Trần Huệ Hồng nhét hết đống tiền xu vào tay Huệ Nương, "Không phải em không muốn chết sao? Đừng ăn đồ ôi thiu nữa."

Huệ Nương nắm chặt mấy đồng tiền, cẩn thận nhét vào trong áo, giơ cái hũ lên trước mặt Trần Huệ Hồng: "Chị... chị Trần ơi, em không có tiền, em chỉ nhặt được cái hũ này, hay là chị mang theo cái hũ này để sau này bề uống nước nhé."

"Chị không thích uống nước." Trần Huệ Hồng lắc đầu, cất bước bỏ đi.

Tần Hoài đi theo Trần Huệ Hồng về phía trước ba bốn mươi bước, thấy cô thật sự không có ý định dừng lại hay quay về. Hắn lại ngoảnh đầu nhìn Huệ Nương một cái, phát hiện cô bé cũng không có ý định đi theo, trên đỉnh đầu hắn bất giác hiện ra một dấu chấm hỏi to đùng.

?

Giải tán thật luôn à?

Cốt truyện vốn đã chán ngắt rồi, bây giờ diễn viên chính lại còn bót đi một người, một khán giả như hắn biết xem cái gì đây?

Nhưng rất nhanh, Trần Huệ Hồng đã dùng hành động thực tế để cho hắn biết là xem cái gì.

Xem đi dạo phố.

Trần Huệ Hồng với bộ dạng dân chạy nạn chuẩn không cần chỉnh đi giữa đám đông, lượn lờ ngó đông ngó tây, thấy ăn mày cũng dòm hai cái, thấy dân thường cũng ngó hai cái, thấy con em nhà giàu cũng liếc hai cái, người đeo kính cũng nhìn hai cái, người chống gậy cũng nhìn hai cái. Tóm lại là thấy cái gì cũng phải nhìn hai cái, nhìn cái gì cũng thấy mới mẻ.

Quán trà có người đang chém gió thì cô đứng ngoài cửa hóng chuyện, trước cửa võ quán có người đánh nhau thì cô cũng phải chen lên hàng đầu để hóng hớt cho bằng được.

Đáng lý ra một người ăn mặc như dân chạy nạn mà cứ chen lấn khắp nơi như vậy thì quần chúng xung quanh sẽ tỏ vẻ khó chịu, nhưng mức độ chấp nhận của mọi người lại vô cùng tốt.

Không phải vì dạo này trong thành có nhiều dân chạy nạn nên mọi người đã quen, mà lý do chính là vì chẳng ai nghĩ Trần Huệ Hồng là dân chạy nạn cả, phần lớn đều cho rằng cô là một kẻ điên trốn ra từ một gia đình quyền quý nào đó.

Thậm chí còn có mấy thanh niên con nhà giàu tỏ vẻ xót xa trước hoàn cảnh bi thảm của Trần Huệ Hồng.

"Người nhà ai đây? Thật là thiếu cẩn thận quá, cậu nhìn bộ dạng cô ta kìa, cho dù có ngây ngốc thì cũng không thể bỏ bê như vậy chứ. Nếu người làm nhà tôi mà dám đối xử với chủ nhân như thế, tôi đã sớm lôi ra ngoài đánh chết rồi." Một cậu ấm đang chơi chọi dế tay cầm lọ hít thuốc lá bình phẩm: "Cũng chẳng thấy ai ra ngoài tìm kiếm."

"Chắc đám người làm còn đang trốn việc lười biếng nên chưa phát hiện ra."

Một ông bác trưng niên cũng đang chơi chọi đế than thở: "Thế đạo thay đổi rồi, nếu như Lão Phật Gia còn..."

Người bên cạnh vội vàng bịt miệng ông ta lại.

Ông bác trung niên chỉ đành lắc đầu, trút sự thương xót vô cớ kỳ lạ của mình lên người Trần Huệ Hồng, sờ soạng trên người một hồi, móc ra được năm đồng xu, ném cho Trần Huệ Hồng y như đang bố thí.

"Cầm lấy."

Trần Huệ Hồng: ?

Trần Huệ Hồng khó hiểu nhìn ông bác trung niên một cái, ánh mắt lộ rõ vẻ "ông không bị bệnh đấy chứ?”".

Bày đặt màu mè cho lắm vào, cuối cùng chỉ cho có năm đồng xu, còn chẳng nhiều bằng số tiền cô vừa nhét cho Huệ Nương.

Trần Huệ Hồng chẳng thèm nhặt mấy đồng xu dưới đất, tay nắm khư khư nửa con ngựa gỗ của mình, vui vẻ chạy lên phía trước xem đánh nhau.

Người qua đường vây xem không khỏi lắc đầu cảm thán: "Quả nhiên là một kẻ điên ngốc."

Trần Huệ Hồng vẫn chưa biết mình đã tạo nên tiếng tăm điên khùng trên phố chỉ trong một thời gian ngắn, cô chỉ đơn thuần cảm thấy nhìn cái gì cũng mới mẻ. Bắc Bình quả nhiên không hổ là dưới chân thiên tử, đường xá bằng phẳng hơn những nơi khác rất nhiều.

Trần Huệ Hồng cứ thế vưi vẻ đi lượn lờ suốt cả buổi chiều.

Tần Hoài cũng đi theo cô lượn lờ vui vẻ suốt cả buổi chiều.

Nói thế nào nhỉ... đi dạo phố quả thực rất thú vị.

LVQ8371

Dịch: Gemini AI
Nguồn: Vnthuquan
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »