Mẹ kiếp, cái lão họ Vương này, ông nhớ lại chuyện xưa thì cứ nhớ, tự dưng đổi lời thoại làm øì, dọa tôi sợ chết khiếp.
Tần Hoài chuẩn xác bắt được một câu xa lạ lọt thỏm trong mớ lời thoại quen thuộc.
"Vương đại gia, trước đây ông đã từng ăn loại Bánh Bao Tửu Nhưỡng tương tự rồi ạ?"
"Ăn rồi, ăn rồi!" Vương đại gia vẫn đang kích động nhớ lại chuyện xưa: "Tiểu Tần sư phụ, không phải tôi dội gáo nước lạnh vào cậu đâu, nhưng Bánh Bao Tửu Nhưỡng tôi ăn năm đó ngon hơn của cậu nhiều."
Tào đại gia cảm thấy vẫn nên liên lạc với Y Sinh thì hơn.
Mắt Tần Hoài sáng rực lên, hắn trực tiếp chạy ra từ bếp sau, không kìm được mà hỏi: "Vương đại gia ông đừng đứng dậy cứ ngồi đó đi, ông có thể kể kỹ cho cháu nghe thử, Bánh Bao Tửu Nhưỡng năm đó ông ăn ngon hơn của cháu ở điểm nào không ạ?”
Tào đại gia: ...
Xong rồi, cái bệnh Alzheimer này còn lây nhiễm nữa.
Tiểu Tần sư phụ thế mà lại ngốc đến mức tin sái cổ mấy lời lảm nhảm chuyện xưa của Vương Lão Căn.
Tào đại gia miệng ngậm Bánh Bao, móc điện thoại ra, quyết định nghiêm túc tìm phương thức liên lạc của Y Sinh.
Để Vương đại gia có thể nhớ lại rõ ràng hơn, Tần Hoài lại bưng cho ông một đĩa Bánh Bao, để ông vừa ăn vừa từ từ hồi tưởng.
Vương đại gia dùng giọng điệu hồi tưởng chuyện xưa chậm rãi thốt lên: "Chính là... rất ngon."
Đám đông đang dỏng tai lên hóng hớt tưởng đâu sắp nghe được lời gì kinh thiên động địa: ...
"Cảm giác tổng thể của cái Bánh Bao đó hoàn toàn khác biệt. Khoảnh khắc vừa mở xửng hấp ra, cháu sẽ lập tức cảm thấy đúng là cái mùi vị này rồi. Bánh Bao đó đặc biệt thơm, có mùi Bánh Bao cực kỳ đậm đà, Tiểu Tần sư phụ cháu có hiểu ý tôi nói không? Cái mùi thơm đó giống như mùi rượu gạo hòa quyện hoàn hảo với mùi thơm của Bánh Bao vậy, chỉ ngửi thôi đã ứa nước miếng rồi."
"Tôi nhớ hồi đó Bánh Bao Tửu Nhưỡng của tiệm cơm quốc doanh chỉ bán vào ngày chủ nhật nghỉ làm, buổi sáng 7 giờ ra một mẻ, buổi trưa 11 giờ ra một mẻ. Cứ đến chủ nhật là con phố đó đông nghịt chật như nêm cối, bao nhiêu đứa trẻ con chuyên chạy qua đó góp vui, cũng chẳng phải để mua Bánh Bao đâu, chỉ là đứng ở góc phố hít hà cái mùi cho đỡ thèm thôi."
Thấy Vương đại gia càng nói càng lạc đề, Tần Hoài vội vàng kéo câu chuyện quay lại: "Vậy ăn vào thì có vị như thế nào ạ?”
"Dai hơn, mềm hơn, thơm hơn, vị ngọt ngào của rượu gạo đó như thấm hẳn vào trong Bánh Bao vậy, hơn nữa khi ăn chỉ thấy mùi thơm của rượu chứ không hề có mùi lạ nào. Tôi nhớ dạo đó mọi người đều khen kỹ thuật nhào bột của Tỉnh sư phụ rất đỉnh, nhân viên thu mua họ Tiết của xưởng tôi đi công tác, vợ ông ấy mua cho ba cái Bánh Bao nhét vào túi xách để mang lên tàu hỏa ăn, Bánh Bao bị đè bẹp cả một đêm, thế mà lúc lấy ra nó lại tự phồng lên như cũ, cháu bảo có lợi hại không!"
Hứa Đồ Cường đã ăn xong Bánh Bao và bắt đầu uống sữa đậu nành tráng miệng, hừ lạnh một tiếng: "Khoác lác vừa thôi, làm gì có chuyện Bánh Bao bị đè bẹp dí cả đêm mà vẫn phồng lên được, có mà sớm thành cái bánh đa rồi ấy."
Hứa Đồ Cường không tin, nhưng Tần Hoài thì tin.
"Vương đại gia, ông đã từng thấy người ta làm cái Bánh Bao đó như thế nào chưa ạ?" Tần Hoài hỏi.
Vương đại gia lắc đầu: "Nhà bếp của tiệm cơm quốc doanh thì người không phận sự sao được phép vào, bọn tôi xếp hàng lết được đến cửa tiệm đã là may lắm rồi, làm sao mà thấy được cách họ làm chứ."
Tần Hoài ngẫm lại thấy cũng đúng, kỹ thuật nhào bột Phát Diện đỉnh cao cỡ này tuyệt đối thuộc hàng tuyệt học gia truyền, sao có thể dễ dàng để cho người ngoài nhìn thấy được.
Tần Hoài mỉm cười: "Vương đại gia, cảm ơn ông nhé. Dạo này cháu đang nghiên cứu Bánh Bao Tửu Nhưỡng, nếu ông rảnh thì năng ghé qua giúp cháu ăn thử với nhé. Cháu nhớ ông thích ăn Bánh Xác Cua nhân tôm tươi đúng không? Thật trùng hợp, ngày mai quán sẽ có món Điểm Tâm này, sáng mai 6 giờ ông cứ đến đúng giờ là có thể thưởng thức mẻ bánh nóng hổi vừa ra lò."
Vương đại gia cắn một miếng Bánh Bao, nước mắt cảm động suýt chút nữa thì trào ra khỏi tròng.
Tuyệt vời quá, món Bánh Xác Cua yêu dấu của ông, cuối cùng cũng được công ty để mắt tới rồi!
Sau khi các ông bác bà cô rời đi, Vân Trung Thực Đường lại trở về với sự vắng vẻ ngắn ngủi.
Tần Hoài vừa gói Bánh Bao, vừa ngẫm nghĩ về những lời miêu tả ban nãy của Vương đại gia.
Thành thực mà nói, lời miêu tả của Vương đại gia chắc chắn có yếu tố thêm mắm dặm muối. Ai hiểu Vương đại gia đều biết, công việc làm kế toán ở xưởng dệt bông Cô Tô mấy chục năm trước chính là toàn bộ thanh xuân và ký ức tươi đẹp của ông, chỉ cần là những ký ức liên quan đến Cô Tô thì tự động trở nên hoàn hảo, đều được phủ thêm lớp filter làm đẹp, đều được buff sức mạnh.
Dưới lớp filter thần thánh đó, việc hương vị và chất lượng của Bánh Bao Tửu Nhưỡng được tâng bốc lên một tầm cao mới cũng là chuyện hết sức bình thường.
Nhưng việc Vương đại gia từng được ăn loại Bánh Bao Tửu Nhưỡng ngon hơn thì tuyệt đối không thể nghi ngờ.
Tần Hoài không biết tuyệt học của Tần Ký Bột Bột Phô có được truyền lại hay không, nhưng núi cao còn có núi cao hơn là quy luật tất yếu.
Sau khi chuẩn bị xong các món ăn cơ bản, Tần Hoài lại làm thêm một mẻ Bánh Bao Tửu Nhưỡng.
Lần này, Tần Hoài càng nghiêm túc, tỉ mỉ hơn, gần như mỗi một bước đều dùng nhiệt kế kiểm soát nhiệt độ cực kỳ chuẩn xác, chỉ thiếu nước viết luôn báo cáo thí nghiệm để phân tích số liệu nữa thôi.
Vẫn còn thiếu một chút gì đó.
Thế nhưng rốt cuộc là kém ở đâu chứ?
LVQ8371