Tần Hoài tự nhận tay nghề nhào bột của mình không hề thua kém Tần Uyển trong video, quá trình lên men cũng nhìn chằm chằm theo dõi không rời mắt, lúc hấp bánh lại càng túc trực canh chừng bên cạnh, video hướng dẫn cũng đã xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần, dám chắc không bỏ sót bất kỳ bước nào.
Trình độ nấu nướng thần sầu của Giang Thừa Đức thì Tần Hoài thừa nhận là không bằng, nên món Bánh Bao Hòe Hoa hắn thậm chí còn chẳng buồn thử nghiệm.
Nhưng Bánh Bao Tửu Nhưỡng thì không lý nào lại thế!
Loại Bánh Bao này đâu đến mức làm mấy lần rồi mà vẫn không biết mình lật xe ở khúc nào đâu chứ!
Tần Hoài tự nhốt mình vào kho, xem lại video hướng dẫn thêm một lần nữa, rồi hùng hổ lao về bếp tái chiến.
Tần Tòng Văn cảm thấy cậu con trai bảo bối Tần Hoài của mình hình như hơi ma nhập rồi.
Mặc dù từ hơn 20 ngày trước Tần Hoài đã có chút bất thường, không biết vì lý do gì mà cứ nằng nặc ăn thua đủ với Bánh Bao Kiều Mạch, nhưng hồi đó ít ra vẫn còn trong tầm kiểm soát.
Dạo đó Tần Hoài vẫn kiên trì với nguyên tắc làm hai nghỉ một của mình, làm việc hai tiếng thì lười biếng một tiếng, đúng 12 giờ tan làm, buổi chiều làm Bánh Bao tính là tăng ca.
Nhưng hôm nay thì vô cùng bất thường!
Hôm nay Tần Hoài không thèm nghỉ ngơi lấy một phút!
Không những không nghỉ ngơi, mà còn không thèm đúng 12 giờ tan ca về ngủ trưal
Quần quật từ 4 giờ sáng đến tận 4 giờ chiều, tròn 12 tiếng đồng hồ, ngoại trừ việc lủi vào kho tự kỷ mấy chục phút thì toàn bộ thời gian còn lại Tần Hoài đều cắm rễ trong bếp làm Bánh Bao. Thế này đâu chỉ là bất thường, đây quả thực là ma nhập luôn rồi.
Chắc chắn là bị đả kích rồi!
4 giờ 05 phút chiều, khu bếp nghiễm nhiên trở thành một vùng cấm địa.
Ngoại trừ Tần Hoài vẫn đang đứng canh xửng hấp bên trong, tất cả những người còn lại đều ngồi chầu chực bên ngoài, vị trí phục kích còn không phải là bàn số 9 có view đẹp nhất, mà là mấy góc xó xỉnh khuất tầm nhìn từ trong bếp.
"Chú, chú bảo hôm nay Tần Hoài cày cuốc suốt 12 tiếng không ngừng nghỉ á?” Âu Dương - thanh niên trốn việc đi theo lãnh đạo - vừa gặm Bánh Bao vừa kinh ngạc hỏi, "Có phải sáng nay cậu ấy lỡ tay nốc nhầm ly Americano đá đậm đặc gấp bốn lần tưởng là sữa đậu nành nên mất ngủ không?”
Tần Tòng Văn tự động phớt lờ nửa câu sau của Âu Dương, mặt mày ủ rũ ngáp một cái: "Từ 4 giờ sáng đến giờ, nó vẫn luôn ở rịt trong bếp. Cậu thấy đống Bánh Bao bày đằng kia không? Bình thường Bánh Bao buổi chiều toàn phải tranh nhau mua, hôm nay nó đem tặng luôn, mỗi người tặng hẳn một túi, tặng đến giờ mà vẫn còn thừa mứa ra kìa."
"Nếu không phải vì lo cho Hoài Hoài thì chú đã chuồn về ngủ từ sớm rồi, mẹ nó 3 giờ chiều là đã gục ngã chịu không thấu. Lạc Lạc thì 2 giờ đã mò về, chú đoán chú ráng gồng thêm được đến tầm 5 giờ, lúc đấy con bé Lạc Lạc chắc cũng tỉnh rồi, để nó qua trực thay ca cho chú."
"Mọi người có biết thằng Hoài nhà chú rốt cuộc là bị làm sao không? Tối qua chú không có ở quán, hay là tối qua lúc làm Bánh Bao nó bị đả kích gì rồi? Có ai bới móc nó à? Mỉa mai nó à? Chửi nó là rác rưởi à? Chê Bánh Bao nó làm chẳng ra cái hệ thống gì sao? Bảo nó kém cỏi hơn người khác à? Hay chửi nó là đồ vô dụng?"
Đám đông: ...
Tại sao chú lại quen thuộc với mấy lời mia mai này đến mức vừa mở miệng là tuôn ra một tràng như vậy?
Âu Dương thanh minh: "Không hề nha, tối qua cháu ăn, Lạc Lạc ăn, mấy người chị Tịch cũng ăn, ai cũng khen ngợi hết lời luôn!"
Hoàng Tịch gật đầu hùa theo: "Đúng thế, hôm qua Tiểu Tần sư phụ đột nhiên tới quán bảo muốn làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng, còn sai em đi tìm cơm rượu cho sếp ấy. Lúc Bánh Bao ra lò thì trong quán làm gì còn khách nữa, số lượng cũng ít nên mấy người bọn em tự chia nhau ăn hết rồi."
"Chuẩn chuẩn chuẩn." An Du Du gật đầu lia lịa để chứng minh sự trong sạch: "Bọn em đều khen Bánh Bao cực kỳ ngon, mà đúng là ngon thật sự, hương vị y hệt mẻ hôm nay luôn. Hôm qua phản ứng của Ông Chủ cũng rất bình thường, chị Tịch hỏi sếp ấy Bánh Bao Tửu Nhưỡng có phải món mới của quán mình sắp tới sẽ đưa vào thực đơn không, sếp ấy cũng gật đầu xác nhận, còn sai chị Tịch đi làm biển tên món nữa mà."
"Thế có khi nào là hôm nay gặp đả kích gì không?" Chuyên gia nhiệt tình Trần Huệ Hồng ân cần hỏi, rồi quay sang hỏi Trần Tuệ Tuệ đang mải mê gặm Bánh Bao tiệc trà chiều: "Tuệ Tuệ, anh Tiểu Tần của cháu có hỏi cháu hôm nay Bánh Bao ăn có ngon không?"
Trần Tuệ Tuệ lắc đầu, có chút hụt hãng: "Chiều nay anh Tần Hoài cứ ở mãi trong bếp, chăng thèm nói chuyện với em.”
Cảm thấy mình sắp thất nghiệp, sắp đánh mất công việc nhân viên ăn thử quý giá này, Trần Tuệ Tuệ tỏ vẻ vô cùng buồn bã.
Ánh nắng rọi xuống chiếc Bánh Bao Tửu Nhưỡng trên tay Trần Tuệ Tuệ, cô bé cúi đầu cắn một miếng thật to, nuốt luôn cả ánh nắng ấm áp cùng chiếc Bánh Bao ngọt ngào vào bụng.
"Tôi nhớ ra rồi!" Tần Tòng Văn vỗ bàn, "Sáng nay tôi hình như nghe Vương đại gia nói Bánh Bao của Hoài Hoài không ngon bằng loại ông ấy từng ăn ở Cô Tô hồi trẻ."
"Chẳng lẽ nó bị câu nói này kích thích rồi?"
Âu Dương càng kinh ngạc hơn: "Không thể nào, Tần Hoài đâu phải kiểu người chỉ vì dăm ba câu nói mà bị kích thích đến mức làm việc quần quật 12 tiếng đồng hồ đâu?”
LVQ8371