Sớm biết Tần Hoài là cái kiểu chỉ cần tăng chút áp lực là sẽ phấn đấu vươn lên thế này, thì hồi đại học Âu Dương đã bảo thắng với hắn là bánh bao hắn làm còn chắng ngon bằng nhà ăn số sáu rồi, như vậy chắng phải Âu Dương sẽ được ăn bánh bao ngập mặt mỗi ngày sao.
"Không giống lắm." Trần Huệ Hồng cảm thấy không phải, "Tiểu Tần chắc không đến mức vì một câu nói mà thành ra thế này đâu, chị có cảm giác cậu ấy giống như bị thứ gì đó đả kích hơn."
Trong nháy mắt, một ý nghĩ đáng sợ lóe lên trong đầu Tần Tòng Văn.
"Wendy." Tần Tòng Văn lẩm bẩm, "Tôi biết ngay là tôi đọc khẩu hình miệng không sai mà."
"Chẳng lẽ Hoài Hoài nhà chúng ta thực sự yêu qua mạng rồi, cái cô người nước ngoài tên Wendy kia muốn ăn Bánh Bao Tửu Nhưỡng sao?"
Mọi người: 222
Cái quái gì thế này?
Tần Hoài ở trong bếp hoàn toàn không hề hay biết những suy đoán bên ngoài.
Nếu như hắn biết, nhất định hắn sẽ giơ bọc bột lên mà hô to: Bài trừ tin đồn nhảm, bắt đầu từ tôi, bắt đầu từ việc bắt Tần Tòng Văn không được đọc bừa khẩu hình miệng nữa.
Tần Hoài đứng canh xửng hấp, ngáp một cái.
Bao nhiêu năm qua, hắn chỉ ngáp vào lúc dậy sớm đi làm, đây là lần đầu tiên hắn ngáp khi sắp tan ca.
Hắn cũng chẳng biết bản thân bị làm sao nữa, hắn chỉ đơn thuần cảm thấy trong lòng bứt rứt khó chịu.
Đã rất nhiều năm rồi, hay nói đúng hơn là chưa từng có bao giờ, hắn lại trải qua cảm giác thất bại mãnh liệt đến thế.
Kể từ lần đầu tiên Tần Hoài nhào bột ở cô nhi viện đến nay, hắn chưa từng gặp phải tình huống này.
Trước nay đều là hắn học theo người khác dạy, làm theo từng bước trên thực đơn và video hướng dẫn, làm xong thấy thành phẩm không đạt, đồng thời phát hiện ra người dạy, thực đơn hay hướng dẫn có vấn đề, rồi sau đó hắn tự sửa lại.
Sửa được thành công thì tự nhiên là cả nhà cùng vưi, còn sửa không được thì cũng chăng thể trách hắn.
Cái cảm giác học theo hướng dẫn, hướng dẫn còn cực kỳ chi tiết, vậy mà làm thế nào cũng không ra được thành phẩm này quả thực là chuyện chưa từng có.
Mấu chốt nhất là làm đi làm lại nhiều lần như vậy, Tần Hoài vẫn không phát hiện ra hắn đã sai ở khâu nào.
Rõ ràng chỉ thiếu một chút xíu nữa thôi, từ B- lên B chỉ cách nhau mỗi một cái dấu trừ nho nhỏ, vậy mà làm cách nào cũng không vượt qua được.
Tần Hoài đứng canh xửng hấp, biết thời gian đã hòm hòm rồi.
Trực giác mách bảo hắn rằng, mẻ này cũng đi tong rồi.
Bánh ra lò.
Thật muốn vò đầu bứt tai.
Nhưng căn cứ theo nội quy nhà bếp, ở trong bếp thì không được phép sờ lên tóc.
Nếu bạn muốn hỏi nội quy này do ai đặt ra, thì chính là do hắn.
Tần Hoài lặng lẽ rời khỏi bếp.
Nhóm người ngồi cùng bàn trong góc lập tức đứng phắt dậy, hệt như đám học sinh đang tụ tập buôn chuyện trong giờ tự học buổi tối thì đột nhiên thấy giáo viên chủ nhiệm bước vào từ cửa sau. Trong sự hoảng loạn xen lẫn chút chột dạ, mọi người luống cuống tay chân chẳng biết nên làm gì, dứt khoát đứng lên giả vờ như đang chuẩn bị ra về.
Trần Huệ Hồng, Âu Dương và Trần Tuệ Tuệ đứng lên xong mới muộn màng phản ứng lại là có gì đó sai sai, bọn họ chột dạ cái nỗi gì chứ?
Bọn họ đều là những hàng xóm nhiệt tình, nghe nói trạng thái của Tần Hoài không ổn nên mới chạy tới chi viện, tiện thể ăn ké hai cái Bánh Bao cơ mà!
"Bố ơi, mẻ Bánh Bao cuối cùng xong rồi, đều ở trong xửng hấp cả, lát nữa bố nhớ lấy ra nhé." Tần Hoài nói, "Con về ngủ trước đây."
Tần Tòng Văn vội vàng gật đầu: "Mau về đi con, ngủ một giấc cho ngon."
Tần Hoài vừa đi về phía cửa trong chưa được hai bước đã đột nhiên khựng lại, quay đầu nói với Hoàng Tịch: "Chị Tịch, cơm rượu dùng hết rồi, chị nhớ nhập thêm một đợt nữa nhé, lấy nhiều một chút."
"Nếu mua được cơm rượu thủ công nhà tự làm thì càng tốt, thứ này chắc cũng dễ mua thôi, trước kia trên phố đi bộ ở quê em có hẳn cửa hàng chuyên bán loại cơm rượu thủ công này đấy."
Hoàng Tịch gật đầu: "Yên tâm đi Tiểu Tần sư phụ, chị nhất định sẽ mua được cho sếp."
"À đúng rồi, còn nữa." Tần Hoài hơi áy náy nhìn về phía Trần Tuệ Tuệ, "Tuệ Tuệ, hôm nay bận quá nên anh không để ý là em tới."
"Anh Tần Hoài xin lỗi em nhé, đạo này chắc anh không có thời gian nghiên cứu Bánh Bao Kiều Mạch đâu, công việc ăn thử của em phải tạm dừng một thời gian rồi. Đợi anh bận xong việc, anh sẽ lại làm Bánh Bao Kiều Mạch mà em thích ăn, yên tâm đi, nhất định sẽ ngon hơn trước nhiều."
Trên tay Trần Tuệ Tuệ vẫn còn cầm chiếc Bánh Bao Tửu Nhưỡng chưa gặm xong, nghe Tần Hoài nói vậy, cô bé kiên định gật đầu, khuôn mặt tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối dành cho Tần Hoài.
"Em tin anh Tần Hoài mà, anh là số một! Anh nhất định có thể..." Trần Tuệ Tuệ sực nhớ đến chủ đề mọi người vừa bàn tán ban nãy, vội vàng đổi giọng, "...làm ra Bánh Bao Tửu Nhưỡng ngon hơn cả loại mà ông Vương từng ăn ở Cô Tô!"
Tần Hoài bị câu nói của Trần Tuệ Tuệ chọc cười, hắn phát hiện con bé này y hệt Tần Lạc hồi nhỏ, chẳng giấu được chuyện gì trong lòng. Hắn mỉm cười gật đầu, rồi đi về.
Về đến nhà, Tần Hoài lại mở video hướng dẫn ra xem thêm một lần nữa, sau đó buồn ngủ díp mắt lại rồi chìm vào giấc ngủ say.
Chăng biết là do ngày nghĩ gì đêm mơ nấy, hay là do làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng đến mức ma nhập thật rồi, tối đó lúc ngủ Tần Hoài lại mơ thấy mình đang đứng xem Tần Uyển làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng.
Không phải là góc nhìn quay cận cảnh đôi tay như trong video hướng dẫn, mà là góc nhìn của một người ngoài đứng xem.
LVQ8371