Phong Lan Mỉm Cười

Lượt đọc: 989 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tình nguyện

“Anh đang bò trên đất đai người khác

Đã Tình nguyện thì không hèn nhát

Tổ Quốc xa vời, Tổ Quốc lại kề bên…”

Câu thơ ấy sau này anh mới được đọc, còn giờ chỉ là nhiệm vụ và nỗi đau không che chở được dân mình vô tội, máu đỏ một vùng biên giới Tây Nam. Có ai yêu hòa bình hơn người Việt Nam? Chỉ trong một tuần, bộ đội ta đã đẩy bầy lũ dã man ấy chạy dài, sâu vào đất bạn hơn bốn mươi kilomet rồi rút lại hai mươi kilomet, cho Polpot một cơ hội tiến tới hòa bình. Nhưng chúng làm ngơ thiện chí của ta.

Sau này trên đất K tận mắt chứng kiến sự tàn bạo không thể tưởng tượng nổi với chính dân tộc Campuchia, ta mới hiểu quân diệt chủng ấy không được phép tồn tại.

Chúng được thể tấn công, vậy hãm lại ta.

Đầu năm 1978 trên đất Tà Keo rừng mênh mông, trận chiến đã bước sang ngày thứ hai. Mùa khô, mới mờ sáng mà không khí như đặc quánh, ngột ngạt. Cối 82 mà bọn Pốt thả như liên thanh vào trận địa, hình như đạn pháo chúng nhiều vô tận. “Panh panh oàng oàng” đinh tai nhức óc. Hình như đạn pháo chúng nhiều vô tận. Tứ phía bóng áo đen như ma ẩn hiện. Bụp, một quả cối rơi cạnh chân anh may sao không phát nổ chắc vì thiếu một thao tác, dù gì chúng cũng là con gái, nhưng lũ con gái này như thú dại… Rất gần nghe tiếng nữ mà quân ta gọi là “Pốt cái” hò hét xông lên.

Với lấy khẩu B41 của cậu lính đã hy sinh, anh bắn đại hai phát về phía đó và nghe tiếng giặc cái rống như bò. Thú thực đây là lần đầu dùng B41 của anh, lúc này chỉ huy cùng lính như nhau. Bẻ gãy sáu đợt tấn công, quân số đại đội anh còn một nửa…

Từ tối qua đơn vị hoàn toàn mất liên lạc. Đường dây hữu tuyến bị địch cắt từ sáng, phương tiện liên lạc duy nhất còn lại là cái máy vô tuyến Hai oát cũng đã tan tành cùng cậu lính thông tin hy sinh lúc chiều. Đội hình Trung đoàn bị địch bao vây chia cắt. Trận chiến quá bất ngờ, từ trưa hôm qua anh em không chút gì vào bụng nhưng cái đói không là gì với cái khát, hôm qua còn có nước giải, nay không ai “giải” được nữa rồi. Thương nhất anh em thương binh đã bắt đầu lả đi, vết thương bốc mùi khó chịu.

Không thể giấu mãi thực tế bi đát này nữa. Tranh thủ lúc Pốt ngừng tấn công như để giải lao, anh cùng các Bê trưởng hội ý thống nhất, nói thẳng tình hình, động viên anh em chiến đấu, Sư đoàn sẽ không bỏ rơi đơn vị.

Trước đó là cuộc tranh luận nảy lửa, Xê trưởng có phương án mở đường máu thoát ra nhưng anh không đồng ý. Thương binh, tử sĩ sẽ ra sao? Trên mặt trận này địch từng là học trò ta, vũ khí như nhau, nghe biết phía nào để thoát ra đây? Địch “giảo lao” thực ra là bộ binh chúng rút ra rồi gọi hỏa lực bắn vào trận địa, đơn vị lại thêm thương vong.

Panh… xẹt… oàng. Anh bị thương rồi. Mà vào cánh tay phải mới chán chứ, cùng mảnh đạn vào cằm. Hồi chống Mỹ ở mặt trận Tây Nguyên anh cũng một lần bị thương vào cằm, mất cảm giác và khi anh y tá trêu mất cằm rồi, anh buồn tê tái. Chết thì không sợ mà sợ bị thương vào mặt.

Nỗi “sợ” nữa của anh là bị bắt. Bọn Pốt không có chính sách tù binh. Khi ta tìm được anh em tử sĩ thì thấy được sự tàn bạo đến ghê rợn của chúng. Trong túi quần là hai quả lựu đạn anh dành cho mình trong tình huống xấu nhất.

Hết hỏa lực, quân Pốt lại hò hét tấn công. Kẹp khẩu AK vào nách trái anh bắn điểm xạ. Cùng anh em hô xung phong mà anh nghĩ: “Chắc chưa mất cằm đâu vì mình hô được to thế mà”… Mỗi lần Pốt tấn công, cứ tại chỗ hô xung phong, thương binh cũng rầm rầm hô theo, và trò lừa của anh đã có tác dụng. Địch không dám xông lên. Cứ thế hết ngày thứ hai, đêm đã buông, đêm thứ hai căng thẳng đến tột cùng cái đói và cái khát.

Bê trưởng hôm qua còn là chiến sĩ mới trải qua vài trận đánh. Xê trưởng hôm qua còn là Bê trưởng… với quyền chỉ huy cao nhất anh “thăng chức” cho anh em. Đưa thương binh tử sĩ về hầm trung tâm, có lính trẻ còn sợ ma mới tức chứ, tức mà thương vô cùng.

Anh vòng hết các mũi một lượt, động viên anh em cố gắng vượt qua đêm nay. Gọi là chỗ dựa tinh thần nhưng có lẽ các em thương anh mà chịu đựng. Vết thương bắt đầu không chịu nổi. Mơ một trận mưa dịu cơn khát, mơ được đơn vị nào đó đến giải vây mà trong anh lo lắng với bao câu hỏi. Biết nói gì với sáu mươi bà mẹ của các em đây?

Mờ sáng ngày thứ ba, cối các loại của địch lại đua nhau bay vào trận địa, cành cây răng rắc gãy, lại khói bụi mù mịt… Xa xa có tiếng máy bay.

Chiếc máy bay lao vút qua rồi loạt bom nổ rung chuyển mặt đất. Nghe đất đá bay rào rào mà anh mừng nghẹt thở. Cấp trên đã xác định chính xác tọa độ đơn vị anh để cứu trợ. Anh đã giữ được lời hứa với đồng đội rồi… Như có sức mạnh kỳ diệu tiếp thêm, anh lom khom vòng quanh trận địa, nhắc anh em phải để đến thật gần, nhìn rõ mới được nổ súng.

Kiệt sức trở lại hố công sự nông choèn, trong ngàn đom đóm che mờ mắt anh vẫn thấy thoáng bóng áo xanh phía lùm cây, giờ thì không còn mật khẩu gì nữa, anh quát to: “Ai đấy?” Câu trả lời bao mong đợi: “Sáu tư đây”.

- E 64 cứu mình rồi các em ơi!

Như ngọn đèn hết dầu bùng lên lần cuối, anh hét to rồi như mê sảng lao về phía lùm cây ấy. Tỉnh dậy giữa những bóng áo blu trắng mờ ảo với điệp khúc “nước… nước”. Mãi theo anh là giấc mơ ám ảnh, uống cạn cả dòng sông.

Hai tháng nằm viện. Trở lại đơn vị trong sự ngỡ ngàng của anh em. Anh mới biết khi đồng đội e64 đưa anh lên trực thăng về Bệnh viện 175 thành phố Hồ Chí Minh, do công tác bàn giao thương binh có sự nhầm lẫn, đơn vị nghĩ anh đã bị Pốt huỷ xác và báo tử.

Qua giây phút mừng tủi, giọng Chính trị viên trầm xuống: “Sau trận đánh giải vây đơn vị vận tải đi tìm anh xuyên đêm bị Pốt phục kích”… lặng đi. Nụ cười chợt tắt. Đợt sóng lạnh buốt trùm lên anh đau đớn hơn rất nhiều nỗi đau thân thể anh đã trải qua. Hy sinh một, bị thương ba người lính nữa ư?

Sau ba đêm không chút nước với vết thương, tim anh sao còn đập? Nơi anh nằm ấy vẫn rất gần đất mẹ Tổ Quốc ấm áp. Anh sẽ thanh thản mà, tìm anh làm gì… Đồng đội ơi.

z17/12/2021

« Lùi
Tiến »