Tulu vừa giới thiệu vừa đảo mắt liên hồi.
Dole liếc nhìn cổng vào, tự hỏi làm sao để lọt qua đám đông này? Biển người chen chúc thế kia, xem ra hơi khó khăn đây.
Đúng lúc đó, anh thấy nhiều người đang chào hỏi Tulu, ngay cả những đoàn lính đánh thuê khét tiếng cũng phải cúi chào Tulu từ xa. Tulu chỉ khẽ gật đầu, không mấy để tâm.
Khóe miệng Dole giật giật, đây chính là phong thái của một Dược tề sư cấp tám sao?
Ngay lúc này, Tulu kéo anh đi, đột nhiên lên tiếng: "Đi theo ta, đây là lối vào của họ, chúng ta có thể đi cửa sau."
Dole gật đầu, cổng chính quá đông đúc, đi cửa sau tất nhiên là lựa chọn tốt nhất.
Đấu giá hành đệ nhất vô cùng rộng lớn, riêng khu vực cổng đã chiếm diện tích hàng chục mẫu, chưa kể tòa nhà chính của đấu giá hành còn rộng tới hàng trăm mẫu.
Từ phía trước đi vòng sang bên cạnh mất khá nhiều thời gian, nhưng cả hai đều dùng thủ đoạn riêng để rút ngắn quãng đường.
Đến bên hông đấu giá hành, đi thêm một đoạn, họ thấy một cánh cửa nhỏ có người canh gác. Không chỉ hai người họ đi lối này, lượng người qua lại cũng không ít, nhưng ai nấy đều phải đưa ra thứ gì đó để kiểm tra mới được vào trong.
Dole nhướng mày.
Tulu dẫn Dole chậm rãi bước tới. Người canh cửa nhìn thấy Tulu liền lập tức cung kính, chẳng cần kiểm tra, hắn giơ tay làm hiệu, khẽ cúi người: "Mời đại nhân Tulu vào trong, phòng ốc đã chuẩn bị xong, phòng số 2 tầng ba. Vị bằng hữu này là đi cùng ngài sao?"
Tulu cười ha hả, nhìn người kia rồi lắc đầu: "Vị này tuy là bạn ta nhưng không cần ta dẫn vào, cậu ấy có dược tề cấp tám ở trong đấu giá hành các người."
Người kia sững sờ, mắt sáng rực lên, hắn lập tức nghĩ ra điều gì đó.
"Có phải là Vu sư Dole không ạ? Vậy mời vào. Hai vị muốn dùng chung một phòng hay hai phòng riêng? Vì Vu sư Dole không báo trước nên chúng tôi chưa chuẩn bị phòng riêng," hắn cẩn trọng hỏi.
Tulu nhìn Dole, thấy anh không có ý kiến gì liền nói: "Chúng ta dùng chung một phòng là được."
---❊ ❖ ❊---
Từ cổng đi vào, Tulu vừa đi vừa cười nói: "Sau này cậu tới đây cũng có thể 'quẹt mặt' mà vào, hai bình Lôi Bạo dược tề của cậu mang lại cho đấu giá hành không ít lợi nhuận đâu."
Dole ừ một tiếng: "Tôi còn mở cả thẻ hội viên nữa."
Tulu cười hì hì, gật đầu: "Tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó, chúng ta phát triển dược tề mới thực ra rất tốn kém, có thẻ hội viên sẽ đỡ được một khoản kha khá."
Dole gật đầu đồng ý.
Đi từ lối cửa bên cạnh, men theo một cánh cửa nhỏ là tới đại sảnh phía sau đấu giá hành, từ đây có thể lên các phòng bao ở tầng trên.
Tầng một và tầng hai của đấu giá hành là đại sảnh rộng lớn, có thể chứa tới ba, bốn ngàn người. Từ tầng ba trở lên là các phòng bao. Phòng bao tầng ba hơi thấp, khoảng cách tới đài đấu giá khá xa, diện tích cũng không lớn, chỉ được cái giá cả phải chăng. Dole chợt thấy đấu giá hành này chẳng mấy hào phóng, anh bắt đầu có cái nhìn mới về sự keo kiệt của họ.
Tuy nhiên, ngồi ở đây vẫn tốt hơn là chen chúc ồn ào dưới kia.
Nhìn từ trên xuống, đại sảnh rộng rãi lúc này đang dần chật kín người từ phía ngoài tràn vào, đủ loại âm thanh ồn ào vang lên nhưng vẫn khá trật tự. Dole chỉ liếc nhìn một cái rồi không quan tâm nữa.
Hai người ngồi xuống, đóng cửa lại, ma pháp trận ngăn cách trong phòng từ từ khởi động, cô lập khí tức của cả hai với bên ngoài.
Dole nhìn quanh phòng rồi nhìn xuống phía dưới, sau đó ngồi xuống. Căn phòng trông có vẻ chứa được bốn người nhưng thực tế rất chật chội, thôi thì đành tạm bợ vậy.
Dole vừa ngồi xuống, Tulu đã hào hứng hỏi về chuyện Lôi Bạo dược tề. Dole cũng rất sẵn lòng thảo luận về dược tề với người khác, thế là hai người bắt đầu đàm đạo.
Nhờ ma pháp trận ngăn cách, căn phòng vô cùng yên tĩnh. Hai người thảo luận được khoảng nửa tiếng thì một giọng nói xuyên qua ma pháp trận truyền vào trong phòng.
"Hôm nay là ngày cuối cùng của tháng 2, rất vinh hạnh được đứng đây giới thiệu với quý vị các vật phẩm đấu giá lần này. Tôi là Claude, đấu giá sư của ngày hôm nay. Không dài dòng nữa, xin quý vị giữ yên lặng trong một phút, vật phẩm đấu giá đầu tiên sắp được đưa lên sàn."
Dole quay đầu, nhìn qua lớp kính xuống đài đấu giá phía dưới.
Đúng lúc đó, có người gõ cửa phòng. Tulu đứng dậy nói: "Là người đưa danh mục vật phẩm tới." Anh đẩy cửa ra, quả nhiên bên ngoài có một người phụ nữ cầm theo danh mục đấu giá.
Nhận lấy danh mục, đóng cửa lại, hai người cùng ngồi xem. Mục đích chính của Dole là xem náo nhiệt, mua hay không cũng tùy hứng, dù sao trên người anh cũng chẳng còn mấy tiền, tiền bạc đều phải dùng để mua đủ loại nguyên liệu, còn lại chẳng đáng là bao. Thế giới này tuy ma tinh có giá trị cao, nhưng giá nguyên liệu còn đắt đỏ hơn nhiều. Thánh Giáp Trùng cần nuôi dưỡng, cần cả một bộ trang bị, tính ra cũng phải từ chục triệu ma tinh trở lên. Việc tự luyện chế Vu sư tháp lại càng là một cái hố không đáy, thực ra anh rất nghèo. Một bình dược tề bán ra hơn một trăm triệu, nhưng tính theo tỷ lệ thành công hiện tại, riêng tiền nguyên liệu đã mất sáu, bảy chục triệu, chẳng kiếm được bao nhiêu.
Chỉ là kiếm được chút danh tiếng, mà danh tiếng này với Dole cũng chẳng có tác dụng gì mấy.
Hai người cùng xem danh mục, Tulu xem rất say sưa: "Thứ này tốt thật, tiếc là không mua nổi."
"Thứ này cũng được, chỉ là dùng để đấu giá thì đắt quá."
"Ơ, lần này lại có cả thứ này sao? Thật khó tin, hèn gì lần này nhiều người tới vậy, chắc là vì thứ này mà đến."
Đột nhiên Tulu chỉ vào một mục trong danh sách, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, thậm chí có chút sợ hãi. Dole nhìn theo ngón tay của anh, chưa thấy tên đã nhíu mày: "Mảnh vỡ không tên chứa thần tính."
Tulu đột nhiên lên tiếng: "Lần này có vẻ rắc rối rồi. Thứ chứa thần tính thường là thứ mà bán thần hoặc thần bộc tranh giành. Đấu giá hành mang thứ này ra, lát nữa sợ là sẽ xảy ra hỗn chiến mất."
Dole nhướng mày, lên tiếng: "Chỉ là chứa thần tính thôi chứ có phải thần cách đâu, chắc không đến mức đánh nhau đâu nhỉ? Hơn nữa, cũng chẳng phải thứ gì quan trọng, thứ chứa thần tính chắc cũng có nhiều chứ?"
Tulu thở dài: "Cậu không hiểu đâu. Những thứ như thần tính này, ngoài thần linh ra thì đối với bất kỳ cao thủ cấp chín trở lên nào cũng đều có tác dụng to lớn. Thần tính ở một mức độ nào đó có thể thay thế thần cách, có thể tiêu trừ tạp chất trong tín ngưỡng chi lực, ngưng tụ thần lực ở một mức độ nhất định, chỉ là nó chỉ dùng được như một vật tiêu hao. Thần lực cậu biết chứ? Đó là sức mạnh của thần linh đấy! Thần tính này không biết thuộc về vị thần nào, nhưng riêng khả năng lọc tạp chất tín ngưỡng thôi đã đủ khiến vô số cao thủ cấp chín và bán thần phát điên rồi."
Dole chớp chớp mắt, thầm nghĩ, hóa ra còn có tác dụng này, anh vốn không biết thần tính cũng có thể dùng làm bộ lọc tín ngưỡng, trước đây cứ tưởng chỉ có thần cách mới làm được.
Thần tính là gì?
Anh suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Vô Thương Thành chẳng phải nổi tiếng là canh phòng nghiêm ngặt sao, tại sao anh lại nói sẽ xảy ra đại chiến?"
Tulu thầm nghĩ, cậu làm sao biết được sự điên cuồng của những kẻ cấp chín và bán thần đó. Anh hắng giọng, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Lát nữa cậu sẽ biết. Chắc giờ này Phủ thành chủ Vô Thương Thành đang điều binh khiển tướng rồi, họ chắc cũng nhận được tin tức. Người đang nắm giữ Vô Thương Thành hiện tại là Liệt Thổ thân vương, cả Phủ thành chủ và quân đội tỉnh đều đã xuất động rồi."