Quan Tài Đầu Đông

Lượt đọc: 4345 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
lời nguyền trẻ sơ sinh

Gần đây, Dinh thự Lục gia ở công viên Hồ Tâm quận Thanh Phố xảy ra hai chuyện lớn. Thứ nhất là Trương Manh vợ Lục Văn Long mang thai đứa con thứ hai. Đúng lúc cả nhà chuẩn bị chào đón thành viên mới, một sự cố phát sinh đã biến không khí vui mừng thành đau thương, khiến cả gia đình chìm vào u ám. Đó là cái chết ly kì của Lục Nhân dưới nhà kho ngầm.

Sự cố bị truyền thông thổi phồng, lan truyền rầm rộ trên mạng. Các kiểu giật tít thi nhau xuất hiện, nào là “Án mạng rùng rợn ở dinh thự cũ”, nào là “Nhà từ thiện lừng danh đột ngột chầu trời”, “Gia tộc chìm trong truyền thuyết bí ẩn”... thoắt cái đã đẩy cả nhà họ lên đầu sóng dư luận. Thậm chí ngày nào cũng có vài kẻ nhiễu sự lẻn vào công viên Hồ Tâm thám thính tình hình, khiến cho gia đình vốn chưa nguôi ngoai nỗi đau càng thêm nặng nề khó chịu.

Trong thời đại thông tin phát triển, bất cứ tin tức nào cũng có thể nhào nặn thành tin nóng. Theo dòng sự kiện, trên mạng bắt đầu có người đào bới về Lục Vũ Quốc và lịch sử gia tộc họ Lục. Có nhà văn trinh thám còn tuyên bố sẽ đưa án mạng nhà họ Lục vào tiểu thuyết. Nhưng đột nhiên, nhà văn này bị tố sử dụng ma túy. Điểm nóng dư luận lập tức chuyển sang nhà văn đáng thương. Không lâu sau, chẳng còn mấy ai quan tâm đến gia đình họ Lục. Đây có lẽ là điều thú vị nhất trong thời đại internet, chúng ta mãi mãi không thể biết được, ngày mai hay tin sốt dẻo sẽ đến nhanh hơn.

Là khách trọ nhà họ Lục, tất nhiên Chung Khả không thoát khỏi sự bàn tán trên mạng. Mấy hôm đó, cô liên tục nhận được tin nhắn trên Weibo, phần lớn là đám rảnh rỗi dò hỏi về vụ án, có kẻ ác ý chỉ thẳng cô là hung thủ và đưa ra “lập luận” như thật. Khó chịu vì bị quấy rối, Chung Khả khóa luôn mục bình luận và tin nhắn, không dám lên Weibo nữa. Tâm trạng không tốt ảnh hưởng đến công việc, khiến cô mất tập trung.

Hôm đó, 2 giờ sáng Chung Khả mới rời phòng thu âm, người run cầm cập vì lạnh. Đang tuyệt vọng vì gọi mãi không được xe, tin nhắn WeChat của Lục Triết Nam bỗng nhảy ra, hỏi cô tan làm chưa. Chung Khả trả lời đang đứng gọi xe ở cửa phòng thu, và bất ngờ làm sao khi mười phút sau, một chiếc Mercedes-Benz đen dừng ngay trước mặt. Cửa sau mở ra, thân hình sồ sề của Lục Triết Nam xuất hiện.

“Ủa? Sao anh lại ở đây?” Chung Khả ngạc nhiên.

“Lên xe đi đã, chúng ta cùng về.” Dứt lời, Lục Triết Nam ngồi gọn lại, chừa ghế bên cạnh cho cô.

Thoát khỏi nỗi lo đêm nay không về được nhà, Chung Khả thở phào nhẹ nhõm, lên xe và dịu dàng cảm ơn. Năm ngoái, lúc mới quen biết, Chung Khả không có thiện cảm mấy vì thấy Lục Triết Nam vừa lười biếng vừa mồm mép. Nhưng sau một năm tiếp xúc, cô dần dần nhận ra cậu ấm otaku này cũng có vài ưu điểm, ví như hào phóng, tháo vát... Gã có tỏ tình nhiều lần, nhưng đa phần chỉ nói cho vui, không động chạm hay dồn ép gì gây khó chịu. Sau nhiều lần Chung Khả từ chối, giữa hai người dần dần đạt đến một sự ăn ý ngầm.

“Tôi đi xem concert của Zettai Ryoiki ở gần đây, tiện đường đón cô luôn.” Lục Triết Nam nhìn chiếc túi đầy ắp quà lưu niệm xách về từ buổi concert, khuôn mặt tràn đầy mãn nguyện.

“Zettai Ryoiki?”

“À, nhóm nhạc thần tượng đáng yêu, đang đại diện cho hãng sô cô la tôi thích ăn nhất đấy.” Lục Triết Nam tự hào giải thích.

“Ồ, đã hiểu, phải cảm ơn họ rồi. Bằng không anh đã chẳng đến đón và hôm nay tôi phải ngủ ngoài đường.” Chung Khả ngả đâu ra ghế, duỗi tấm thân mệt mỏi rã rời, nhưng tâm trí vẫn gợn lên thắc mắc. Bác cả bị giết, hung thủ còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật mà cậu cháu thảnh thơi đi xem hòa nhạc? Nhưng nghĩ lại, bình thường ở dinh thự, hai gia đình Lục Nhân Lục Nghĩa hầu như không giao thiệp, hiếm khi thấy họ cùng dùng bữa. Lục Triết Nam cũng kể Lục Nhân chỉ là anh em cùng cha khác mẹ với Lục Nghĩa Lục Lễ, là con chồng của Ngô Miêu, nên thực chất quan hệ giữa hai bên rất lạnh nhạt.

“Sau này nếu cần cô cứ gọi điện, tôi sẽ bảo bác Lý đến đón.” Lục Triết Nam đánh mắt về phía bác tài tóc mai điểm bạc đang lặng lẽ lái xe. Bác ta là Quý Trung Lý, tài xế riêng kiêm quản gia nhà họ Lục.

“Thế thì làm phiền mọi người quá.”

“Chuyện nhỏ thôi.” Lục Triết Nam day mũi, “Tôi biết dạo này cô chịu nhiều áp lực lắm, chẳng ai ngờ bác cả lại bị giết.”

Bầu không khí trong xe bỗng chốc trĩu nặng.

“Mong sớm ngày bắt được hung thủ giết bác ấy.” Chung Khả thở dài.

“Cô có sợ không?”

“Hơi sợ, thảm kịch xảy ra ở ngay nơi mình sống kia mà.”

“Theo cô...” Lục Triết Nam ngập ngừng. “Hung thủ có gây án tiếp không?”

“Hả? Gây án tiếp á? Là sao?” Chung Khả kinh hãi.

“Bác cả chết ở chính dinh thự... Cô nghĩ xem, có khi nào hung thủ nhắm đến toàn bộ người nhà tôi? Liệu hắn có đang chờ cơ hội để ra tay với thành viên tiếp theo không?” Giọng Lục Triết Nam không giống đang đùa cợt.

“Không đâu... Anh đừng thần hồn nát thần tính.” Chung Khả nhíu mày, đường đã tối đen lại còn thảo luận đề tài này, cảm giác càng đáng sợ.

“Ngày mai chúng ta đến xem hiện trường bác cả bị giết đi, tôi cứ thấy mọi chuyện lạ lùng thế nào ấy.” Lục Triết Nam tỏ ra tư lự, khác hẳn bộ dạng bông lơn đu idol thường ngày.

“Giờ tôi chỉ muốn ngủ thôi.” Chung Khả nhắm mắt thiếp đi, không hề để tâm đến nghi vấn của Lục Triết Nam.

Hôm sau, gần trưa Chung Khả mới thức dậy. Nhờ giấc ngủ ngon, tinh thần thoải mái hơn nhiều. Chung Khả nhớ mang máng đêm qua Lục Triết Nam có rủ mình cùng đến xem hiện trường vụ án. Cô rửa mặt, mặc áo len trắng rồi xuống phòng khách. Trong nhà ăn ngay bên cạnh, một cặp nam nữ trẻ đang ăn trưa. Chung Khả đi sang chào hỏi rồi ngồi xuống cạnh họ.

“Em dậy rồi hả? Hôm nay nấu mì gà đấy, ăn chung đi.” Thanh niên nói chuyện hơi điệu đà này là Lục Hàn Băng, anh họ Lục Triết Nam, làm nghề trang điểm, vóc dáng cao lớn, tóc chải lệch rất mốt, luôn ăn mặc sành điệu kể cả khi ở nhà.

“Vâng ạ, cảm ơn anh.” Chung Khả tự múc một bát mì nóng hổi trong nồi ra.

Cô gái ngồi đối diện Lục Hàn Băng thoáng liếc Chung Khả, rồi lại chúi mũi vào điện thoại của mình. Cô ta là Diệp Vũ, tóc dài mái xéo, mặc áo da màu đen, cả người toát ra vẻ lạnh lùng xa cách. Diệp Vũ cũng là khách trọ, ở ngay sát phòng Chung Khả. Cô ta 26 tuổi, đang học thạc sĩ ngành tâm lý học, trường gần dinh thự nên thuê phòng ở đây. Lục Hàn Băng khá thân thiết với Diệp Vũ, cả hai hay ăn cơm cùng nhau, thỉnh thoảng còn cùng đánh bi da ở phòng giải trí trên tầng hai. Chung Khả ít khi tiếp xúc với cả hai nên không biết nhiều về họ. Trong nhà họ Lục, người thân với cô nhất tính ra vẫn là Lục Triết Nam.

Chung Khả vừa húp hết canh gà thì Lục Triết Nam bước vào phòng khách, tay hí hoáy mô hình Gundam, sở thích mới của gã.

“Cô dậy rồi à?” Nhìn thấy Chung Khả, gã lộ vẻ vui mừng, “Cho cô xem con Gundam Astray Red Frame bản giới hạn này, tôi mất cả buổi sáng để lắp ráp đấy, ngầu không?” Gã bày kiệt tác của mình ra cho cô xem, thái độ tư lự ngờ vực đêm qua đã biến mất tăm.

“Cừ ghê.” Vốn không hứng thú với mô hình, Chung Khả chỉ trả lời qua loa.

Lục Hàn Băng lườm em họ, “Này, tôi thấy chú nên ra ngoài tìm công ăn việc làm tử tế thì hơn, ngày qua ngày toàn nghịch mấy thứ vô dụng, thú vị lắm à?”

“Thì sao? Tôi nghịch thì đụng chạm gì đến anh? Làm anh đau chắc?” Lục Triết Nam không chịu yếu thế. Hai anh em tự nhiên cãi nhau.

“Xí, thằng ăn hại.”

“Ai ăn hại? Anh nói lại lần nữa xem, đồ ẻo lả!” Nam giận đỏ mặt.

“Tao nói mày đấy! Thằng ăn hại! Trong nhà vừa có người mất mà mày còn rỗi hơi đi xem concert, ráp mô hình, mày có phải con người không?” Lục Hàn Bàng cũng nổi cáu.

“Người mất thì mình không được sống nữa à? Có giỏi anh bắt hung thủ giết bác cả đi!”

Thấy họ cãi nhau mỗi lúc một kịch liệt, Diệp Vũ đứng phắt dậy, lẳng lặng bỏ lên tầng, không muốn vướng vào cuộc tranh cãi. Thật ra trong nhà họ Lục, việc hai anh em này đối đầu gay gắt là chuyện cơm bữa, thậm chí chẳng vì nguyên nhân gì cũng cãi nhau. Mối quan hệ căng thẳng của họ chủ yếu bắt nguồn từ thế hệ trước, hai ông bố Lục Nghĩa Lục Lễ không hợp nhau, bất hòa tích tụ lâu ngày dẫn đến việc hai cậu con trai cũng lục đục.

Chung Khả thấy vô cùng khó xử trước cảnh cãi vã của họ, ngặt nỗi không thể bỏ đi như Diệp Vũ. Cô thử khuyên, “Bình tĩnh, bình tĩnh đi... Sao cứ giáp mặt là gây sự vậy, người một nhà cả...”

“Ai một nhà với nó.” Lục Hàn Băng hất tay tỏ vẻ ghét bỏ, đùng đùng rời khỏi bàn ăn.

“Cái ngữ gì thế không biết!” Lục Triết Nam chửi với theo, chợt nhận ra thật mất phong độ nên cố nén cơn giận, nói với Chung Khả, “Ngại quá... để cô phải chê cười rồi.”

“Không sao.” Chung Khả không muốn dính dáng vào chuyện nhảm nhí này, liền chuyển chủ đề, “Anh bảo muốn đi xem hiện trường bác anh chết phải không?”

“Ừ, đi chung nhé?” Thái độ đêm qua lại trở về với Lục Triết Nam. “Lát nữa tôi kể cô nghe chuyện này.”

Đã hơn hai tuần trôi qua từ ngày Lục Nhân bị giết, quanh nhà kho ngầm phía Tây Bắc dinh thự giăng dây phong tỏa màu vàng, nhưng không có cảnh sát đứng gác. Ngay từ đầu, cảnh sát đã gắng sức thu thập mọi chứng cứ liên quan tại hiện trường và lấy lời khai chi tiết tất cả các thành viên nhà họ Lục. Nhưng đến nay, công tác phá án vẫn chưa tiến triển, đến manh mối về nghi phạm cũng chẳng có.

Đến đầu cầu thang dẫn xuống kho, Chung Khả tò mò cúi nhìn, cánh cửa phía dưới đóng chặt.

“Bác cả anh bị giết ở đây à?” Tim Chung Khả đập nhanh, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy hiện trường án mạng.

“Ừ.” Lục Triết Nam cầm đèn pin, dè dặt bước xuống cầu thang, đẩy cửa vào. Chung Khả theo sau.

Tầng ngầm tối đen như mực phảng phất mùi thối rữa, chai rượu rỗng trên sàn đã được cảnh sát mang về kiểm tra, nền nhà chỉ còn nét phấn vẽ hình dáng thi thể. Chung Khả bước thật cẩn thận, tránh giẫm phải chỗ xác chết từng nằm. Lục Triết Nam bật đèn pin soi một vòng quanh kho, chợt nói, “À, cảnh sát có hỏi cô về máy bơm không?”

Chung Khả nhớ lại quá trình khai báo, “Có, họ cũng hỏi anh à?”

“Ừ, họ hỏi tất cả mọi người xem có ai nghe thấy tiếng máy bơm không, nhưng câu trả lời đều là không.”

“Sao cảnh sát lại hỏi chuyện này nhỉ?" Chung Khả nghiêng đầu thắc mắc.

“Nghe nói bác cả bị giết sau khi lối vào kho ngập nước, nhưng hiện trường án mạng lại khô ráo, nghĩa là từ đầu đến cuối cửa kho chưa hề mở ra...”

“Hả? Thế thì làm sao xác bác ấy ở đây được?”

“Thì thế, nên cảnh sát mới nghi là có người dùng máy bơm hút nước. Nhưng hỏi thì không ai trong nhà nghe thấy tiếng máy bơm. Tình trạng thành ra án mạng phòng kín.” Dứt lời, Lục Triết Nam bước đến bên cửa sổ nhỏ, ngẩng đầu quan sát.

Chung Khả cũng ngẩng đầu quan sát theo, “Hay hung thủ đút xác qua đây?”

“Không thể nào, cửa sổ nhỏ quá.” Lục Triết Nam lắc đầu.

Ở lâu dưới tầng ngầm sẽ có cảm giác thoát ly hiện thực. Chợt liên tưởng đến bộ phim kinh dị The Conjuring* của James Wan, Lục Triết Nam ớn lạnh. Vốn định bắt chước thám tử điều tra hiện trường vụ án, nào ngờ không tìm ra manh mối, lại còn bị sợ hãi bủa vây. Hai người quyết định quay lên mặt đất.

Đi hết cầu thang, Lục Triết Nam rẽ sang phải, đến chỗ cửa sổ thông gió rồi trỏ móc cửa, “Cô có biết chuyện dây rốn không?”

“Dây rốn?” Chung Khả ngơ ngác, “Chưa từng nghe.”

“Hôm ấy Tiểu Vũ ra đây chơi, nhặt được một thứ mắc ở cửa sổ, hóa ra là dây rốn trẻ sơ sinh. Theo cô, tại sao ở đây lại có dây rốn?”

“Gì cơ?!” Chung Khả phát hoảng. “Dây rốn móc ở cửa sổ? Kinh vậy, hung thủ treo vào sao?”

Lục Triết Nam đổi sắc mặt, “Đi theo tôi, tôi cho cô xem cái này.”

Về gần đến nhà, Chung Khả trông thấy Lục Hàn Băng và Diệp Vũ vòng ra sau dinh thự. Họ đi mỗi lúc một xa, tiến về phía ba căn nhà nhỏ treo lơ lửng gần hồ Thai, cách mặt đất hơn hai mét, trông như thể đã thoát khỏi lực hút của trái đất.

“Lén lén lút lút, chẳng đểu cũng gian.” Lục Triết Nam ngó thấy, liền làu bàu.

“Tôi vẫn thắc mắc mãi, nhà đằng kia là thế nào hả?” Chung Khả giơ tay trỏ ba căn nhà.

“À, nhà treo.”

“Nhà treo? Là sao?”

“Là nhà treo nghỉ mát dựng từ hồi mới xây công viên Hồ Tâm.” Lục Triết Nam nghiêm túc giải thích, “Bên bờ hồ có dựng giàn thép, treo nhà đua ra hồ, trông ngầu lắm phải không? Sàn bằng kính cường lực trong suốt, vào nhà nhìn xuống là thấy mặt hồ Thai, cứ như mình đang lơ lửng trên nước ấy. Loại nhà treo vọng cảnh này là trào lưu mới thời bấy giờ, hồi xưa treo cả dãy ấy chứ, nhưng sau công viên đóng cửa đã dỡ gần hết, chỉ để lại ba căn cho gia đình dùng thôi. Đó, cái thằng ẻo lả kia chiếm một căn làm phòng giải trí riêng rồi kìa.” Nói đến đây, Lục Triết Nam

lại nổi giận, “Kháy tôi vô công rồi nghề, bản thân thì dắt gái đi chơi? Đồ mặt dày!”

“Chúng ta đi thôi, anh định cho tôi xem cái gì?” Chung Khả vội giục, dù sao ngoài trời cũng hơi lạnh.

Hai người về đến dinh thự, đi qua hành lang phía Đông phòng khách đến phòng riêng của Lục Triết Nam. Phòng này ở góc trong cùng phía Đông tầng một, trông thẳng ra phía Tây hồ Thai. Nhìn từ trên xuống, phòng lấn ra hồ, ba mặt có nước bao quanh, mùa hạ nồng nặc mùi rong rêu.

Lục Triết Nam lấy chiếc chìa luôn mang theo người, mở cánh cửa phòng màu vàng sẫm. Gã luôn khóa cửa khi ra ngoài để khỏi ai đụng chạm vào đống báu vật trong phòng, đến mức dọn dẹp vệ sinh cũng tự làm chứ không nhờ giúp việc.

Đây là lần đầu Chung Khả bước vào phòng này. Đập vào mắt cô trước tiên là thảm trải sàn màu vàng nhạt. Thảm phủ khắp nền nhà, chính giữa in hình thiếu nữ truyện tranh xinh đẹp ăn mặc gợi cảm. Phòng không rộng nhưng bài trí rất rối mắt, cứ như phòng triển lãm manga và anime* vậy. Tủ kính bên phải bày đầy mô hình và garage kit* sặc sỡ, ví như bộ lego đã ráp xong, mô hình siêu anh hùng trong hoạt hình Mỹ, mô hình Kamen Rider, mô hình Gundam... Cạnh tủ kính là giá sách sáu tầng đầy nhóc truyện tranh, tiểu thuyết và đĩa DVD.

Giường kê đối diện cửa ra vào, mang tông màu tươi sáng nhất phòng, chăn và ga giường in các mẫu hoạt hình sặc sỡ. Gối ôm to bằng người nằm ngang góc trong giường, vỏ gối in hình thiếu nữ xinh đẹp với tư thế khêu gợi. Lố hơn nữa là quanh giường mắc rèm họa tiết hoạt hình, tấm rèm dài rộng có thể kéo ra thu vào theo đường ray trên trần.

Bàn đọc sách kê cuối giường, ngay bên cửa sổ nên tràn ngập ánh sáng. Bàn rộng, có hai màn hình tinh thể lỏng, cái nhỏ nối với máy tính chủ, cái to dùng cho xem phim và chơi điện tử. Để tiết kiệm không gian, máy chơi game PS4 đặt thẳng đứng trên bàn, hộp đĩa game chính hãng xếp đầy giá nhựa treo trên tường cạnh cửa sổ.

Mặt trong cửa phòng treo lịch ảnh rất to, choán đến một nửa diện tích cửa, hình ảnh trên lịch chính là nhóm nhạc thần tượng Zettai Ryoiki cùng vũ đạo tràn đầy sức sống.

Chung Khả hơi sợ trước cách bày biện của căn phòng. Cô từng thấy ảnh chụp phòng otaku trên mạng, nhưng đây là lần đầu tận mắt chiêm ngưỡng ngoài đời, ít nhiều cũng choáng ngợp. Tường mặt Tây và mặt Bắc phòng đều có tủ âm tường, chứng tỏ các món trưng bày bên ngoài mới là một phần nhỏ của bộ sưu tập.

“Ngại quá, phòng hơi bừa bộn.” Lục Triết Nam chuyển ghế tựa cạnh bàn ra giữa phòng mời Chung Khả ngồi, rồi kéo sofa lười ở một góc ra cho mình. Thân hình phục phịch lún xuống sofa khiến nó trông như cục bột nhào bị nghiền thành bánh.

“Anh bảo cho tôi xem thứ gì nhỉ?”

Khuôn mặt Lục Triết Nam hơi tối lại, “Cô đã nghe nói đến lời nguyền trẻ sơ sinh bao giờ chưa?”

“Hả? Lời nguyền gì cơ?”

“Lời nguyền trẻ sơ sinh.” Lục Triết Nam nhắc lại.

Ngày xưa, ở một làng nọ, chẳng biết tự khi nào có lệnh cấm sinh con gái. Dân làng luôn tuân thủ lệnh cấm mà họ coi là luật trời này, kể cả khi đàn bà trong làng ngày càng ít dần, và đàn ông phải lao tâm khổ tứ để tìm cưới đàn bà làng khác.

Mỗi khi trong làng có sản phụ lâm bồn, bà đỡ phải đứng bên trông coi. Sinh con trai thì dùng tã đỏ quấn đứa bé lại, giao cho cha nó ở ngoài cửa. Sinh con gái thì quấn bằng tã trắng rồi đem đi, xem như sản phụ chưa từng mang thai.

Trên bãi cỏ dại cạnh làng có tòa tháp đá màu xám cao tầm năm sáu mét. Tháp hình chóp, đỉnh khoét lỗ vuông, có cầu thang lộ thiên xây bằng đá vụn, tổng thể nhìn từ xa rất giống một nấm mồ khổng lồ. Đêm khuya, trong tháp vọng ra tiếng trẻ sơ sinh nghe như bản nhạc đêm kì dị.

Tháp đá này gọi là tháp Trẻ Sơ Sinh. Bà đỡ đem bé gái đi, loạng choạng trèo lên tháp rồi vứt nó xuống lỗ, sống chết mặc bay. Lâu ngày, trong tháp chất đầy hài cốt trẻ thơ, đến gần sẽ ngửi thấy mùi khắm lặm nồng nặc. Không ai đếm nổi có bao nhiêu trẻ sơ sinh bị vứt vào đó nữa.

Ngày nọ, một sản phụ tỉnh dậy không thấy đứa con đáng lẽ phải nằm cạnh mình đâu, bèn hỏi chồng thì anh ta im thin thít. Trong nháy mắt, sản phụ như bị ma nhập lao vút ra khỏi nhà, chạy thẳng đến tháp Trẻ Sơ Sinh, hành động gần như không tưởng đối với người vừa lâm bồn còn đuối sức. Sản phụ chật vật trèo lên đỉnh tháp, nhìn xuống cái lỗ nhỏ hẹp, thấy con mình đang nằm gào khóc giữa đống xác chết thối rữa. Sản phụ cố dốc cạn chút sức lực còn lại để thò cánh tay gầy gò xuống lỗ, muốn kéo con lên nhưng không với tới, gắng sức đến đâu thì ngón tay run rẩy cũng chỉ chạm hờ tới gò má âm ấm của đứa bé. Sản phụ tuyệt vọng, khóc đứt ruột đứt gan, nước mắt khô cạn, cuối cùng ngất đi.

Khi tỉnh lại, sản phụ thấy mình đang nằm trong một gian nhà tranh. Người cứu cô là lão phù thủy tà ác khét tiếng trong vùng. Sản phụ yếu ớt níu chặt tay lão, bằng lòng đánh đổi tính mạng để lão báo thù cho con mình. Bày tỏ xong di nguyện, cô ta tắt thở, nhưng đôi mắt trợn trừng vẫn nhìn chòng chọc vào mặt nạ trắng bệch trên mặt phù thủy, đợi lão gật đầu rồi mới nhắm mắt.

Chạng vạng, lão phù thủy lẻn vào làng, lén đặt đinh đóng quan tài dưới gối mọi người trong làng. Đống đinh này đều được nạy ra từ quan tài trẻ sơ sinh và đã được ếm bùa phép. Màn đêm buông xuống, cảnh tượng đáng sợ xuất hiện. Trong tháp Trẻ Sơ Sinh, những đứa bé nhung nhúc bò ra từ lỗ đen hun hút, mười đứa, ba mươi đứa, một trăm đứa... Cơ thể chúng toàn thịt rữa, trơ cả xương, có đứa mất mắt, có đứa thiếu tai. Đám trẻ như lũ chuột thời dịch hạch, kết bè kết đội xuất hiện giữa đồng hoang, trong đống cỏ, dưới lòng sông... Chúng khóc rống lên inh tai nhức óc, bò roàn roạt về phía ngôi làng, xâm chiếm toàn bộ nhà dân. Tiếng kêu gào và than khóc thảm thương vang vọng trời đêm... Tối hôm ấy, ngôi làng biến thành địa ngục trần gian.

Hôm sau, trong làng không còn ai sống sót, tất cả các xác chết đều bị gặm nhấm đến mất hết diện mạo. Và trong mỗi nhà, đều sót lại dây rốn trẻ sơ sinh.

“Thứ mà lão phù thủy gieo rắc cho dân làng chính là lời nguyền trẻ sơ sinh, một lời nguyền chết chóc. Tuy đây chỉ là truyền thuyết dân gian, nhưng nhìn chung bùa chú tà thuật là không thể xem thường được.” Lục Triết Nam nói rất nghiêm túc. “Lời nguyền trẻ sơ sinh là một loại tà thuật truyền nhiễm* thời cổ đại, bắt nguồn từ tà thuật của Miêu Cương.”

“Anh am hiểu tà thuật thế nhỉ?” Chung Khả lộ vẻ ngạc nhiên.

“Tất nhiên rồi. Trông thế này thôi chứ tôi thích thần bí học lắm.” Lục Triết Nam tự hào nói, “Phong thủy, tà thuật, phép thuật phương Tây, ma cà rồng, mảng nào tôi cũng biết một chút.”

“Không ngờ anh lại nhiều sở thích như vậy.”

“Tại lúc trước tôi mơ ước làm họa sĩ truyện tranh, muốn tạo ra một tác phẩm độc nhất vô nhị nên đọc đủ thứ sách vở trên trời dưới bể. Sau này nhận ra mình không hợp làm họa sĩ nên đành từ bỏ, nhất là khi biết người có năng khiếu sáng tạo thực sự phải như thế nào.” Lục Triết Nam bùi ngùi kể. “Nhà tôi có quen một người kiểu ấy đấy, gần đây anh ta còn đến dinh thự tìm đề tài nữa...”

“Được rồi, quay lại chuyện chính, anh kể với tôi về lời nguyền trẻ sơ sinh vì cho rằng nó liên quan đến cái chết của bác anh hả? Vì trên cửa sổ thông gió ở hiện trường có dây rốn...”

“Tôi nghi vậy.” Môi run run, Lục Triết Nam đứng dậy đến chỗ bàn đọc sách, mở ngăn kéo lấy một thứ bọc trong khăn tay, giở ra cho Chung Khả xem. “Cô nhìn này.”

Chung Khả đưa mắt nhìn, đó là đinh sắt đã gỉ sét, rất nhỏ, không nhìn kĩ còn tưởng là kim, “Đinh hả?”

“Không phải đinh bình thường đâu...” Lục Triết Nam tái mét mặt. “Đây là đinh đóng trên nắp quan tài.”

“Đinh đóng quan tài?” Chung Khả chết điếng. “Sao nhỏ thế?”

“Đinh quan tài trẻ sơ sinh mà. Trẻ con chết yểu cũng phải chôn cất chứ. Khi ấy cần quan tài vừa với chúng, thường có hình thỏi vàng, nắp đóng ba cây đinh loại này."

“Anh tìm thấy nó ở đâu đấy?”

Lục Triết Nam dùng mu bàn tay quệt mồ hôi trên mũi, “Mấy hôm trước, tôi tìm thấy ở phòng bác cả."

« Lùi
Tiến »