Những Cô Gái Mất Tích Ở Willowbrook

Lượt đọc: 1428 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

Vào buổi sáng thứ hai ở Khu D, Sage từ từ mở mắt, nheo mắt trước ánh đèn huỳnh quang chiếu xuống từ trần nhà nứt nẻ, đầu cô đau như búa bổ; miệng và môi khô khốc, đôi mắt đờ đẫn. Nếu không biết rõ, có lẽ cô sẽ nghĩ rằng mình đang say sưa chè chén. Ngoại trừ việc điều này còn tồi tệ hơn bất kỳ cơn say nào mà cô từng trải qua. Máu cô nặng trĩu như chì, tấm đệm bên dưới ướt đẫm nước tiểu. Váy của cô cũng ướt. Điều cuối cùng cô nhớ được sau khi Wayne ép cô uống thuốc là ai đó đã cho cô ăn bột xanh và uống nước cam. Nó giống như một cơn ác mộng - mọi thứ lộn xộn như một mớ bòng bong đằng sau một làn khói mờ ảo do thuốc gây ra. Cô ngồi dậy và đưa tay lên che mặt, cố gắng để đầu óc tỉnh táo.

Những cư dân khác đã sống sót như thế nào khi bị cho uống thuốc mỗi ngày? Có phải họ đã quen với cảm giác kinh khủng này? Mà có lẽ giờ họ đã nghiện thuốc rồi, tê liệt trước mọi thứ trừ sự phê pha. Và với những viên thuốc như vậy hay bất cứ thứ gì có trong nước cam, làm sao nhân viên có thể biết tình hình của cư dân như thế nào? Có lẽ họ không quan tâm.

Cô rời khỏi giường và đứng dậy, thử sử dụng đôi chân. Thật đáng kinh ngạc, chúng có thể giúp cô đứng vững. Cô liếc qua giường của Tina. Có lẽ cô ấy sẽ nhớ những gì đã xảy ra. Nhưng giường của Tina trống không. Sage nhìn qua căn phòng tắm lát gạch. Tina cũng không xếp hàng chờ đi vệ sinh. Không thấy cô ấy đâu cả. Ở phía bên kia của căn phòng, Norma ngồi trên chiếc giường dựa vào bức tường ở phía xa, nhìn Sage với ánh mắt giận dữ. Sage cụp mắt xuống và đi đến chỗ Marla. Cô ta đang đứng cạnh một chiếc giường để cởi bỏ quần áo ướt sũng nước tiểu của một người phụ nữ gần như bị hội chứng Catatonia [10] .

“Tina đâu rồi?” Sage nói.

“Đừng lo về chuyện đó,” Marla nói. “Hôm nay cô chỉ cần cư xử đúng mực và mọi thứ sẽ ổn thôi”

“Có chuyện gì xảy ra với cô ấy ư?”

Marla giật mạnh hai tay áo sơ mi ẩm ướt của người phụ nữ và ném chiếc áo xuống sàn. “Tôi đã bảo là đừng lo chuyện đó mà, không phải à?”

“Tôi biết, nhưng hôm qua cô ấy vẫn ổn.”

Marla ném cho cô một cái nhìn cáu kỉnh. “Cô ta sẽ quay lại sớm thôi. Đó là tất cả những gì cô cần biết. Giờ thì nhanh lên và sử dụng bệ xí đi hoặc cô sẽ là người tiếp theo.

“Ý cô là gì khi nói tôi sẽ là người tiếp theo? Tiếp theo cái gì?”

Marla nhướng một bên mày thiếu kiên nhẫn, cố gắng giữ cho người phụ nữ khỏa thân không bị rơi khỏi đệm. Sợ rằng mình đang làm điều dại dột, Sage làm theo lời cô ta và xếp hàng để sử dụng phòng tắm. Khi Marla nói rằng cô có thể là người tiếp theo, cô ta đang nói về việc Tina đang ở đầu hay điều gì đó đang xảy ra với cô ấy? Tina bị phạt ư? Có phải cô ấy đã bị xuống hầm? Bên trong căn phòng lát gạch, không có cư dân nào đang bị xịt nước, và không ai cọ rửa những bệ xí bẩn thỉu. Sage nín thở và đi vào trong. Nếu ngày hôm qua là dấu hiệu cho thấy đó là cách mọi thứ sẽ diễn ra, vậy thì đây là cơ hội duy nhất để cô giải tỏa nhu cầu cho đến khi quay lại phòng bệnh lần nữa, và ai biết được khi đó là khi nào. Không có gì ngạc nhiên khi các cư dân tự làm bẩn mình.

Xong xuôi, cô đi đến bức tường đối diện, nơi mọi người đứng để cởi quần áo, để có thể giũ sạch váy và đồ lót của mình. Nhấc phần cuối của vòi phun lên, thứ có vẻ giống vòi cứu hỏa hơn là thứ nên dùng cho con người, cô tìm thấy vòi nước và bật nó lên. Không có nước chảy ra.

“Cô nghĩ mình đang làm cái quái gì vậy hả?” Người nào đó hét lên. Đó là Marla, trừng mắt nhìn cô từ phòng chính, hai tay chống nạnh. “Đặt nó xuống ngay. Hôm nay không phải ngày tắm.”

Sage bỏ vòi xịt xuống và tắt nó đi. “Tôi chỉ muốn giũ sạch váy của mình thôi”

Marla lắc đầu. “Ra đây ngay.” Cô ta nói. “Cô sẽ phải đợi nhận quần áo sạch như những người khác”

Sage bắt đầu tiến về phía cô ta. “Đó là khi nào?”

“Khu giặt là có nói cho tôi đâu mà tôi biết,” Marla nói. “Chúng cứ thế xuất hiện thôi. Giờ thì lấy một chiếc xe đẩy và chuẩn bị đi”

Cố gắng phớt lờ bộ quần áo ướt sũng của mình và nỗi sợ hãi của việc thêm một ngày nữa bị mắc kẹt trong phòng sinh hoạt chung với Wayne, Sage đi sang phía bên kia của căn phòng và chộp lấy một chiếc xe đẩy có hai cô gái bên trong - một cô không mặc gì ngoài tã vải, cô còn lại mặc áo cộc tay và đóng bỉm - rồi đi theo những cư dân khác vào hành lang. Hy vọng rằng y tá Vic sẽ lại có mặt tại trạm y tá, có lẽ cô có thể nói chuyện với cô ta. Lênh đênh giữa biển cư dân đang náo động, cô từ từ vòng qua góc vào sảnh chính và kiễng chân để xem ai đang ở trạm y tá. Khi cô nhìn thấy một y tá với mái tóc bạc đang đổ đầy khay thuốc, vai cô chùng xuống. Người cư dân mặt lạnh như đá trong bộ áo xanh và váy xám lại ở đó, phát những chiếc cốc nhựa như một người máy được huấn luyện bài bản, nhưng không thấy y tá Vic đâu cả.

Cô sẽ phải làm tốt nhất có thể. Ai mà biết được - có lẽ bà y tá tóc bạc này biết nhiều về Rosemary hơn y tá Vic. Có lẽ bà ta cũng sẽ thân thiện hơn. Cuối cùng khi Sage đến quầy, cô nói với y tá mới bằng giọng nghe có vẻ biết điều nhất mà cô có thể.

“Xin thứ lỗi.”

Bà y tá đặt khay cốc lên quầy và nở một nụ cười vừa dịu dàng vừa hờ hững với cô. “Vâng?”

“Điều này nghe có vẻ giống như một câu hỏi kỳ lạ, Sage nói. “Nhưng bà có nhớ Rosemary, em gái tôi không? Và bà có tình cờ biết bất cứ điều gì về con bé và Wayne không?”

Bà y tá tóc bạc chỉ ngón tay cong queo, bị ảnh hưởng bởi thấp khớp về phía cô. “Nào, nào,” bà ta nói. “Cô biết là sáng nay chúng ta không có thời gian cho mấy chuyện vớ vẩn đó mà. Uống thuốc và đi tiếp đi”

“Nó không vô nghĩa,” Sage nói. “Rosemary vẫn đang mất tích và tôi là chị gái sinh đôi của con bé. Tôi đến Willowbrook để tìm nó”

Bà y tá tóc bạc phớt lờ cô và tiếp tục thả những viên thuốc màu cam vào cốc nhựa.

“Làm ơn” Sage nói. “Tôi cần nói chuyện với một người sẽ lắng nghe tôi. Tôi cần...”

Bà y tá ngừng đổ đầy cốc và lạnh lùng nhìn cô. “Cô cần Marla giúp cô uống thuốc không?” Bà ta nói. “Tôi có thể đưa cô ta đến đây nếu cô muốn.”

Sage lắc đầu, vẻ thất vọng như thiêu đốt khuôn mặt cổ, rồi cô ngoan ngoãn nhận lấy chiếc cốc nhựa từ người cư dân mặc váy xám. Sau khi giấu những viên thuốc vào miệng một lần nữa, cô đẩy chiếc xe đẩy cùng với hai cô gái về phía phòng sinh hoạt chung. Rồi nhìn quanh để chắc chắn rằng không có ai đang theo dõi, cô nhổ những viên thuốc vào tay mình. Như cô mong đợi, Eddie sẽ bước vào hành lang, tay đẩy cây lau nhà và xô, rồi đẩy cánh cửa đôi của phòng sinh hoạt mở ra. Anh ta sẽ một lần nữa nói điều gì đó với cô chứ? Liệu anh ta có nhận ra cô không phải là Rosemary? Nhưng người lao công không phải là Eddie. Anh ta là một người đàn ông gầy như que củi với đôi giày chỉnh hình [11] màu đen trông quá to so với đôi chân khẳng khiu của anh ta. Có lẽ hôm nay là ngày nghỉ của Eddie. Có lẽ anh ta đã gặp rắc rối vì nói chuyện với cô. Có thể đó là lý do tại sao anh ta trông rất nghiêm túc khi hút thuốc với Wayne ngày hôm qua? Khi người lao công mới đẩy xô lau nhà đi ngang qua, cô nghĩ đến việc nói chuyện với anh ta, hỏi anh ta về Eddie. Nhưng anh ta vẫn dán mắt xuống sàn, vẻ mặt trống rỗng. Trông anh ta gần như sợ hãi khi nhìn lên. Nếu cô thử nói chuyện với anh ta, ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra? Thay vào đó, cô tiếp tục đi vào phòng sinh hoạt chung, tránh xa Wayne nhất có thể. Tại sao anh ta không có ngày nghỉ nhỉ?

Sau khi cất chiếc xe cạnh những chiếc xe khác bên dưới bức tranh vẽ Vịt Donald thô sơ, cô quay lại nhìn Wayne. May mắn là anh ta quá bận dồn những cư dân còn lại vào trong, ra lệnh và la hét như một gã chăn gia súc, để xem cô sắp làm gì. Cô vội vã đi đến một góc xa của căn phòng, đặt những viên thuốc màu cam dưới chân sau của một chiếc ghế nhựa, và ngồi mạnh xuống. Sau khi những viên thuốc bị nghiền nát, cô đứng dậy và phủi những mảnh vỡ vụn trên sàn nhà ẩm ướt có mùi Pine-Sol bằng đôi chân trần của mình, làm mờ bột xung quanh sàn nhà và đẩy những mảnh vụn lớn hơn xuống dưới một chiếc ghế dài, một mắt nhìn Wayne.

Khi hoàn thành, cô lại ngồi xuống, quyết tâm tránh xa rắc rối cho đến khi biết được phải làm gì tiếp theo. Cùng với mọi thứ khác, cơn đói bắt đầu gặm nhấm lồng ngực cô. Sage đặt tay lên bụng. Cô ao ước có một chồng bánh kếp hoặc thậm chí là một miếng bánh mì nướng khô thay vì bất cứ thứ gì họ sẽ phục vụ vào ngày hôm nay, cô không thể nhớ nổi bất cứ thứ gì ngoài bột yến mạch đầy nước. Sau đó, cô nhận thấy Norm đang dựa vào tường, quan sát cô. Chết tiệt. Hy vọng rằng cô ấy không nhìn thấy những gì cô đã làm với những viên thuốc. Cô giả vờ kiểm tra móng tay, cầu nguyện rằng Norma sẽ thấy chán và để cô yên.

Sau khi những cư dân được phục vụ một bữa sáng khác với bột yến mạch nhão và nước cam pha thuốc - thứ mà Sage lại đổ ra sau ghế của mình - người lao công trong đôi giày chỉnh hình bước vào phòng để đổ rác. Anh ta luôn cúi đầu khi làm việc, chỉ nhìn lên khi một bệnh nhân cản đường anh ta, rồi rời đi mà không trao đổi một lời nào với Wayne.

Một lúc sau, bà y tá tóc bạc bước vào, đẩy một cư dân đang bất tỉnh trên xe lăn. Sau khi khóa cửa lại, bà ta đẩy chiếc xe lăn đi qua phòng và đặt nó cạnh những chiếc xe lăn khác bên dưới đôi giày khổng lồ màu vàng của chuột Mickey. Một số cư dân theo dõi trong sự im lặng nghiêm trọng, đôi mắt lo lắng của họ nói lên nhiều điều; phần còn lại ít hoặc không chú ý. Khi Sage nhận ra ai đang ngồi trên xe lăn, cô nín thở.

Tina ngồi trên chiếc xe, đầu ngả ra sau, nửa khuôn mặt không có sẹo tái nhợt như xác chết. Một dây đai bằng da ở ngực giúp cô ấy không bị ngã khỏi xe lăn, và nhiều dây đai khác quấn quanh cổ tay và mắt cá chân.

Ngay khi bà y tá bước đến nói chuyện với Wayne, Sage vội vã đến và ngồi xóm bên cạnh chiếc xe lăn. Một vệt máu khô sẫm màu lấp đầy góc trong mắt phải của Tina, một bên lỗ mũi của cô ấy có nhiều máu hơn.

“Tina?” Sage nói. “Cô có tỉnh táo không?”

Không lời hồi đáp.

“Họ đã làm gì cô?”

Tina ngẩng đầu lên, cố gắng mở mắt, căng thẳng như thể nó nặng cả nghìn cân. Rồi cô ngả đầu lên một trong những tay cầm của xe lăn, mắt vẫn nhắm nghiền.

“Cô có nghe thấy tôi không?” Sage nói.

Cuối cùng, Tina mở mắt ra. Nhưng cô ấy nhìn chằm chằm vào hư vô như thể bị mù, điếc và câm. Không có giao tiếp bằng mắt, không có cái gật đầu để thể hiện rằng cô ấy đang lắng nghe. Thậm chí không có manh mối nào cho thấy cô ấy đang ở đây.

“Phẫu thuật thùy não.” Một giọng nói đều đều vang lên phía sau Sage.

Sage nhìn qua vai để xem ai vừa lên tiếng. Đó là Norma, khuôn mặt nghiêm trọng và lo lắng, đôi mắt tăm tối và hoang dại. Sage quay lại với Tina, hình ảnh một cây rìu phá băng đâm xuyên qua hốc mắt và đi vào não khiến cô buồn nôn.

“Tại sao họ lại làm thế với cô ấy?” Cô nói, giọng nghẹn lại. “Cô ấy không có vấn đề gì hết. Cô ấy không phải là một kẻ gây rối hay gì cả”

“Có lẽ là cần dạy một bác sĩ mới cách thực hiện,” Norma nói. “Chuyện này xảy ra suốt. Vậy nên tốt hơn là em nên cẩn thận.” Sage đặt tay lên tay Tina. Những ngón tay của cô ấy lạnh như băng, cứng như xương.

“Nhưng tại sao lại là cô ấy?” Cô nói. “Không hợp lý chút nào.”

“Tại sao lại không?” Norma nói. “Ít nhất cô ấy không chết như một số người khác”

« Lùi
Tiến »