Những Cô Gái Mất Tích Ở Willowbrook

Lượt đọc: 1427 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

Trước trạm y tá nơi Sage nhìn thấy y tá Vic lần đầu tiên, hai người phụ tá lực lưỡng để cho từng cư dân một cầm cốc nhựa đựng thuốc từ một người phụ nữ có khuôn mặt lạnh lùng vô cảm trong bộ váy xám và áo blouse màu xanh. Y tá Vic giám sát quá trình từ phía sau quầy, đổ đầy ly nước và bổ sung thêm các cốc thuốc. Từng người một đưa cốc nước lên môi, uống một ngụm nước trong cốc và ngửa đầu ra sau để nuốt. Sau khi người phụ nữ mặc váy xám lấy những chiếc cốc rỗng của họ và đặt chúng trở lại quầy, y tá Vic vẫy tay ra hiệu những cư dân đi về phía cánh cửa đôi ở cuối hành lang. Dòng người khập khiễng di chuyển chậm rãi nhưng đều đặn. Ai ngồi xe lăn hay xe đẩy không tự ngồi được thì được người phụ tá đỡ thẳng dậy, người phụ nữ mặc váy xám bưng cốc nước lên miệng họ và cho họ uống một ngụm nước, bất cẩn để nước tràn xuống cằm và cổ. Nếu một cư dân vì lý do nào đó mà không hợp tác, dù ngồi hay đứng, những người phụ tá sẽ dùng ngón tay nhét những viên thuốc vào miệng họ mà không cho họ uống nước.

Sage không biết phải làm gì. Cô không thể để họ đánh thuốc mình.

Không thể để họ biến cô thành một thây ma ngủ gật, lắc lư và lảo đảo đi lại quanh cái hố địa ngục này. Cô sẽ không bao giờ ra khỏi đây nếu bị một viên thuốc tâm thần cực mạnh nào đó làm cho lên cơn hoặc bất tỉnh. Sau đó, cô nhận ra không ai kiểm tra xem các cư dân có thực sự nuốt thuốc hay không - không phải những người phụ tá, không phải người phụ nữ mặc váy xám, không phải y tá Vic. Nếu cẩn thận, cô có thể giấu những viên thuốc trong miệng và lấy ra sau. Sẽ không có ai biết. Chắc chắn cô không thể là người duy nhất ở Willowbrook làm điều này. Nếu bị bắt, có thể cô sẽ bị trừng phạt, nhưng đó là một rủi ro mà cô phải chấp nhận.

Rồi cô để ý thấy một cô gái mảnh khảnh với mái tóc vàng dâu quen thuộc ở phía trước hàng người lấy thuốc, lắc lư qua lại như đang nghe nhạc. Hơi thở của Sage nghẹn lại trong ngực cô.

Rosemary.

Cô buông chiếc xe đẩy và lách người sang một bên, đôi chân trần của cô cào vào bánh xe quá khổ khi len lỏi qua đám đông hướng về phía trạm y tá, quyết tâm đến chỗ em gái mình. Nhẹ nhàng đẩy các cô gái khác sang một bên và nghển cổ lên để xem, cô vấp phải những đôi chân và bàn chân ương ngạnh, va vào những bờ vai và những cái đầu, cố gắng không để mất thăng bằng. Chẳng có nơi nào để ngã xuống nữa; những cư dân lắc lư, đung đưa, xô lệch bị đè lên nhau như củi đốt, lấp đầy mọi khoảng trống có sẵn.

“Rosemary!” Cô hét lên.

Cô gái có mái tóc vàng dâu bước đến chỗ người phụ nữ mặc váy xám và lấy một chiếc cốc nhựa.

“Rosemary! Chị đây, Sage đây! Quay lại đi! Chị ở đây!”

Qua khóe mắt, Sage nhìn thấy Marla chen vào đám đông và bắt đầu tiến về phía cô, khuôn mặt cô ta hiện rõ sự tức giận. “Đừng để chiếc xe đẩy ở đó!” Cô ta hét lên. “Quay về chỗ ngay!”

Sage đông cứng người lại, chất adrenaline chảy trong huyết quản của cô như lửa đốt. Nếu Marla gửi cô xuống hầm hoặc cho y tá Vic đánh thuốc mê cô thì cô sẽ tiêu đời. Cô cố gắng quay trở lại với chiếc xe đẩy và nắm lấy tay cầm. May là Marla đã dừng lại, chờ đợi để chắc chắn rằng cô đang ở cùng với chiếc xe đẩy rồi quay lại và đứng đợi gần bức tường. Thở phào nhẹ nhõm, Sage nhón chân đi tìm Rosemary.

Rosemary đã uống những viên thuốc và đang trả lại cốc nhựa cho người phụ nữ mặc váy xám. Sage suýt nữa gọi to tên con bé một lần nữa, nhưng dừng lại. Sẽ có thời gian để tìm thấy con bé khi họ đến nhà ăn hoặc lớp học. Và dù sao thì họ cũng không thể tiếp cận nhau vào lúc này.

Sau đó, Rosemary quay người lại, để lộ khuôn mặt và trái tim của Sage chùng xuống. Cô gái có vầng trán cao và tròn, đôi mắt lồi và đôi môi chẻ.

Đó không phải là Rosemary. Chết tiệt. Sao mày có thể ngu ngốc như thế? Mày nghĩ chuyện này sẽ dễ dàng lắm sao?

Vả lại, nếu Rosemary trở về, bác sĩ Baldwin sẽ nhận ra Sage đang nói sự thật. Rosemary sẽ được đưa về phòng của mình, và Sage sẽ được trả tự do. Trừ khi bác sĩ Baldwin quyết định không để cô thoát và khiến cô không thể gọi cảnh sát đến bắt ông ta vì đã giam giữ bất chấp ý muốn của cô. Trừ khi ông ta đang cố che giấu sự thật rằng có điều gì đó tồi tệ đã xảy ra với Rosemary.

Không. Cô không thể nghĩ như vậy. Đây là cuộc sống thực, không phải một bộ phim kinh dị nào đó mà bác sĩ độc ác nhốt những người khỏe mạnh và giấu xác dưới tầng hầm. Nhưng không có bộ phim kinh dị nào có thể đáng sợ như Willowbrook.

Xua những ý nghĩ lố bịch ra khỏi tâm trí, cô nguyền rủa bản thân vì đã để trí tưởng tượng lấn át mình. Cô không có thời gian cho chuyện đó. Sắp đến lượt cô uống thuốc, và cô phải tìm cách giả vờ như mình đã nuốt chúng. Khi cô đẩy chiếc xe đẩy đến quầy, một trong những người phụ tá lực lưỡng nhấc cô gái bên trong xe ngồi thẳng dậy, và người phụ nữ mặc váy xám cúi xuống đưa thuốc vào miệng cô ấy và đưa cốc nước lên môi. Lần đầu tiên, Sage nhận thấy người phụ nữ mặc váy xám đi chân trần, điều đó có nghĩa là cô ấy là cư dân chứ không phải nhân viên. Tại sao một cư dân lại giúp phân phát thuốc? Thật kỳ lạ.

Sau khi chăm sóc cô gái trong xe đẩy, người phụ nữ đưa cho Sage một chiếc cốc nhựa chứa đầy nước đục. Quan sát y tá Vic để xem cô ta có chú ý không, Sage cầm lấy chiếc cốc và những viên thuốc nhìn giống như những quả trứng nhỏ màu cam trong cốc. Khi y tá Vic hạ mắt xuống để đổ thêm thuốc vào khay, Sage nhét những viên thuốc vào miệng và dùng lưỡi ấn chúng vào giữa hàm trên và gò má của mình. Nhưng khi bắt đầu uống một ngụm nước, cô lại do dự. Mọi người đều dùng chung một chiếc cốc, làm bẩn các mặt và viền bằng dấu vân tay, dấu môi và nước dãi. Nhưng không có thời gian để phản đối, và dù sao thì cô cũng không thể làm gì được. Cô nhắm mắt giả vờ uống vội một ngụm, cố gắng không bịt miệng, rồi ngửa đầu ra sau giả vờ nuốt. Xong xuôi, cô trả lại cốc và ly cho người phụ nữ, rồi không cần đợi họ vẫy tay ra hiệu đi tiếp, cô đẩy chiếc xe ra khỏi quầy để hòa vào những người đang bị dồn qua một bên của cánh cửa đôi ở cuối quầy.

Với vị đắng của thuốc hòa tan từ từ lấp đầy miệng, cô chỉ có thể cố gắng để không bị sặc và ho. Cô nhìn quanh xem có ai theo dõi không, sau đó nhổ mấy viên thuốc vào tay và chuẩn bị ném xuống sàn. Rồi cô dừng lại, nắm chặt chúng trong tay. Nếu ai đó nhìn thấy và nói với Marla hay y tá Vic thì sao? Có lẽ sẽ tốt hơn nếu đợi cho đến khi họ đến nhà ăn hoặc lớp học hoặc bất cứ nơi nào mà họ đến, để cô có thể bỏ chúng vào thùng rác hoặc ném chúng xuống gầm bàn.

Ở cuối hành lang, một người lao công đẩy cây lau nhà và xô đi qua một bên của cánh cửa đôi, sau đó dừng lại và bắt đầu mở cửa bên kia. Sage khó có thể cưỡng lại cảm giác thôi thúc cô lao qua đám đông. Cô cần phải ra khỏi hành lang tắc nghẽn này. Cô muốn hét lên để những cư dân khác nhanh chân lên và tránh đường cho cô, mặc dù thực tế là cô không biết họ đang đi đâu và tại sao. Dù là gì thì cũng tốt hơn là bị mắc kẹt trong biển người bị hành hạ, lắc lư, rên rỉ, khóc lóc và co giật.

Sau khi đẩy cánh cửa đôi ra, người lao công đẩy cái xô dọc theo hành lang, đứng sát tường, hai tay ôm lấy cán cây lau nhà. Anh ta mặc áo sơ mi trắng và quần xám, trông giống một sinh viên đại học hơn là một người lao công. Tất cả những người lao công mà Sage biết đều có tóc bạc và nhăn nheo, lưng còng, bụng bia và cằm hoa râm. Người lao công này khiến cô nhớ đến Len, bạn trai của Dawn, tiền vệ ngôi sao của đội bóng đá, với bờ vai rộng, mái tóc nâu dày và quai hàm chắc khỏe. Tại sao một người trẻ như vậy lại muốn làm việc tại Willowbrook? Xúc rác ở bãi rác Fresh Kills sẽ tốt hơn là làm việc ở nơi tồi tệ này. Bất cứ công việc nào cũng sẽ tốt hơn.

Rồi cô lại có một suy nghĩ khác. Anh ta trẻ hơn những nhân viên khác - có lẽ anh ta sẽ lắng nghe cô. Có lẽ anh ta sẽ tin cô nếu cô kể với anh ta về Rosemary. Trừ khi anh ta đã nghe câu chuyện đó hàng trăm lần, điều này rất có thể đã xảy ra, khi cân nhắc đến việc có biết bao nhiêu cư dân khác có lẽ cũng không thuộc về nơi này, hoặc tin rằng họ không thuộc về nơi này. Có lẽ anh ta đã nghe đủ loại câu chuyện và những lời cầu xin được giúp đỡ đầy tuyệt vọng. Đột nhiên cô nhận ra mình đang nhìn anh ta chằm chằm, và anh ta cũng đang nhìn lại. Cô nhìn đi chỗ khác, mồ hôi túa ra trên trán. Có lẽ nào anh ta biết cô đang giấu thuốc trong tay? Có phải anh ta sẽ mách tội cô? Thay vì chờ đợi như dự tính, cô mở nắm tay để thả mấy viên thuốc xuống sàn. Trước sự thất vọng của cô, chúng dính vào lòng bàn tay cô, khiến da cô chuyển sang màu cam. Cô hất chúng ra, nhưng thay vì rơi xuống sàn, chúng lại rơi vào chiếc xe đẩy gỗ, đáp xuống cạnh cô gái đang nằm bên trong. Chết tiệt. Cô cúi xuống vét mấy viên thuốc vào góc rồi chùi tay vào váy, cầu mong không ai để ý. Khi cô nhìn lên, người lao công đã đặt chiếc xô lau nhà của anh ta sát vào tường và đang len lỏi qua những cư dân để tiến về phía cô, khuôn mặt của anh ta là sự pha trộn kỳ lạ giữa sự sợ hãi và ngạc nhiên.

“Này.” Anh ta nói khi đến gần cô.

Cô lùi lại, mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước. Có lẽ nếu cô phớt lờ anh ta, anh ta sẽ bỏ đi. Tại sao anh ta lại quan tâm liệu cô có uống thuốc hay không? Anh ta chỉ là một người lao công. Rồi anh ta chạm vào cánh tay cô, những ngón tay dính đầy chất nicotin của anh ta ấn vào da cô như thể đang thử xem cô có phải là thật không.

“Rosemary?” Anh ta nói.

Cô lắc đầu, quá sợ hãi và bối rối để có thể lên tiếng.

“Để cô ta yên, Eddie!” Marla hét vào mặt anh ta từ bên kia sảnh. “Tôi sẽ không cảnh báo anh lần hai đầu!”

Anh ta liếc nhìn Marla, cảm thấy bất mãn rồi thì thầm. “Chúng ta sẽ nói chuyện sau.”

Cô muốn nói điều gì đó, bất cứ điều gì; tên của cô, yêu cầu anh ta cho cô biết anh ta là ai và tại sao anh ta biết Rosemary. Nhưng cô bị choáng ngợp. Các cư dân va vào cô. Có ai đó giẫm lên chân cô. Một cô gái hét vào tai cô. Một phụ nữ trẻ đẩy cô mạnh đến nỗi cô suýt ngã. Trước khi cô kịp trả lời, anh ta đã quay đi và bắt đầu lách qua đám đông. Khi đến gần xô lau nhà, anh ta đẩy nó về hướng ngược lại, liếc trộm cô qua vai. Cô nhìn anh ta lâu nhất có thể, rồi lại quay về phía trước và lê bước về phía cánh cửa đôi, tâm trí cô quay cuồng. Làm thế nào mà anh ta biết Rosemary? Họ có phải là bạn không? Những người lao công và cư dân ở đây có được phép kết bạn không? Đánh giá từ vẻ ngạc nhiên trên khuôn mặt anh ta, anh ta biết Rosemary mất tích, nhưng anh ta còn biết gì nữa? Và sau đây anh ta sẽ nói chuyện với cô như thế nào? Anh ta biết cô sẽ ở đâu ư? Ít nhất thì bản năng của cô có thể đã đúng khi cho rằng một người trẻ sẽ lắng nghe cô. Có lẽ khi cô đến được nhà ăn hoặc lớp học và nói chuyện với anh ta hay bất cứ người nào, mọi thứ sẽ được giải quyết ổn thỏa. Cô có thể được thả vào cuối ngày. Nếu như cô có thể thuyết phục một trong số họ tin rằng cô là chị em song sinh của Rosemary.

Sau đó, cô đẩy chiếc xe đi qua cánh cửa ở cuối hành lang và sự sợ hãi lạnh lẽo ngăn cô lại. Không có lớp học nào chờ ở phía bên kia cánh cửa. Không có phòng tập thể dục hoặc nhà ăn. Chỉ là một căn phòng rộng lớn không có cửa sổ với những chiếc ghế dài và ghế nhựa ố màu. Những hình ảnh chuột Mickey và vịt Donald được vẽ qua loa trên những bức tường xi măng, như thể những nhân vật hoạt hình có thể làm giảm bớt đau khổ. Một chiếc tivi được treo trên một bức tường gần một chiếc tủ bằng kính Plexiglas, bên trong có một chiếc bàn nhỏ, một chiếc ghế và một chiếc điện thoại.

Nhiều ghế nhựa và hơn chục chiếc bàn tròn nằm rải rác như thể ai đó đã cố tình chạy tán loạn qua căn phòng, đẩy chúng hết chỗ này đến chỗ khác trên sàn gạch ố màu vẫn còn ướt những vũng nước và vệt lau nhà. Bộ tản nhiệt kép rít lên trên bức tường phía xa, đèn huỳnh quang với bóng đèn kim loại treo trên trần nhà, tạo ra mảng tối dưới mắt các cư dân, khiến làn da của họ càng xanh xao và ốm yếu hơn. Mùi nồng nặc của Pine-Sol cùng với mùi hôi thối của phân người luôn hiện hữu, đốt cháy lỗ mũi cô.

Trên tất cả những thứ ấy là tiếng ồn - tiếng gào thét, la hét và rên rỉ bằng cách nào đó trở nên chói tai hơn trong căn phòng không cửa sổ so với trong phòng bệnh hay hành lang. Giống như tiếng kêu dưới lòng đất của một sinh vật cổ đại đang hấp hối vang vọng bên trong một hang động dưới lòng đất, những âm thanh đó hợp nhất với nhau cho đến khi tất cả chúng trở thành một thứ - một tiếng kêu la, một tiếng gào thét, một tiếng rên rỉ cứ lặp đi lặp lại, phồng lên và xẹp xuống liên tục. Mọi âm thanh bị mắc kẹt dường như được khuếch đại lên hàng nghìn lần - những giọng nói điên cuồng, những tiếng cười vui buồn thất thường, da cọ vào da, hơi thở nặng nề, tiếng nức nở và la hét, tiếng rên rỉ và than gào. Dường như con người không thể tạo nên những tiếng ồn khủng khiếp, tuyệt vọng đến như vậy, nhưng những linh hồn bị tra tấn gây ra những tiếng ồn đó đang ở ngay trước mặt cô. Nó đủ để khiến bất cứ ai cũng phải phát điên.

Như để khiến nỗi kinh hoàng của Sage càng lớn hơn, Wayne, người phục vụ đầu trọc, xăm trổ, đang dồn mọi người vào bên trong, la hét yêu cầu họ di chuyển đến cuối phòng. “Đẩy những chiếc xe vào gần tường” Anh ta hét lên. “Nào! Di chuyển nó đi!”

Sage tìm đường băng qua những viên gạch ẩm ướt có mùi Pine-Sol, đi men quanh một cô gái đầu trọc trong chiếc váy xếp nếp đang ngồi giạng chân trên sàn và một phụ nữ mặc đồ mỗi nửa người, trông có vẻ không có ý thức. Cô đặt xe đẩy giữa hàng chục chiếc xe lộn xộn khác bên dưới bức ảnh Vịt Donald khổng lồ, đôi mắt quá khổ của nó bị lác và có màu đen. Một vài chiếc xe đẩy chở hai, ba cô gái hoặc những người phụ nữ trẻ bên trong - một số khỏa thân, những người khác mặc tã vải hoặc áo buộc tay. Một số cô gái đang ngồi trong khi những người khác nằm cuộn tròn trong tư thế bào thai. Vẫn còn những người khác nằm bất lực, đôi chân trần và xương xẩu vắt qua thành xe hoặc duỗi thẳng ra gác lên tay cầm.

Sage nhìn xuống cô gái trong chiếc xe mà cô đang đẩy để xem cô ấy có ổn không. Đôi mắt cô ấy nhắm nghiền như thể đang ngủ, tứ chi được nhét an toàn vào trong chiếc hộp gỗ. Liếc nhìn xung quanh để chắc chắn rằng không có ai đang theo dõi, cô nhấc chân của một cô gái trở lại trong xe đẩy, sau đó di chuyển cánh tay của một cô gái khác từ trên đầu xuống một vị trí thoải mái hơn. Sau khi một người phụ nữ nắm lấy tay cô, một người khác cố gắng cắn cô, và một cô gái khác quay trở lại tư thế bất tiện mà Sage vừa thay đổi giúp, cô từ bỏ việc cố gắng giúp đỡ. Dù có cảm thấy thương xót họ đến mức nào, cô cũng không thể làm gì hơn. Và theo tất cả những gì cô biết, cô có thể gặp rắc rối nếu cố gắng làm vậy. Trên đôi chân run rẩy, cô vội vã đi đến chỗ một chiếc ghế ở góc xa của căn phòng, đưa tay bịt tai và khom vai lại để khiến mình trông nhỏ bé hơn. Một chiếc giày bay qua người cô và đập vào tường, khiến cô nhảy dựng lên.

Trong từng centimet vuông không gian của căn phòng là những người phụ nữ và bé gái ở nhiều độ tuổi khác nhau đang ngồi trên những chiếc ghế nhựa hoặc nằm trên sàn nhà lạnh lẽo, ẩm ướt. Một số đội mũ bảo hiểm, những người khác mặc áo buộc tay hoặc có dây da buộc cổ tay lại với nhau. Một số ngồi bệt trên xe lăn hoặc nằm trong những thùng gỗ có bánh xe, phân và nước tiểu bám đầy chân. Nhiều người đi lang thang không mục đích hoặc đứng yên, lảm nhảm không rõ ràng. Dường như tất cả đều có vết bầm tím, vảy và vết máu trên tay, chân hoặc mặt. Họ cào cấu nhau, đánh nhau và xô đẩy nhau. Họ dùng chân, tay và đầu đập vào tường và sàn nhà. Một cô gái trong bộ đồ ngủ rách rưới ngồi sát tivi và thẫn thờ nhìn lên màn hình đang chiếu chương trình The Dating Game (Trò chơi hẹn hò), môi cong lên, lưỡi thè ra thụt vào trong miệng. Một người phụ nữ mặc áo choàng bệnh viện đứng cạnh cô ấy và cứ vài phút lại cười to, rồi đi đi lại lại vặn vẹo hai tay. Sage không khỏi thắc mắc các cư dân nghĩ gì về hình ảnh những người chơi trong những bộ quần áo sạch sẽ ngồi bình thản trên ghế, cười nói vui vẻ được chiếu trên màn hình tivi. Họ nghĩ gì về các chương trình khác - những chương trình chiếu hình ảnh những ngôi nhà ấm áp, những gia đình bình thường và thanh thiếu niên nhảy múa trên American Bandstand? Họ có biết có một thế giới bên ngoài không? Họ có mong muốn được trở thành một phần của nó, hoặc nhớ lại lúc họ từng là một phần của nó không? Nó có khiến trái tim họ tan vỡ không?

Một nhóm ba cô gái, có lẽ khoảng chín hoặc mười tuổi, nằm nghiêng và co quắp trên bốn chiếc ghế nhựa như ba con búp bê vải bị bỏ quên, đầu cạo trọc, hai cánh tay quắp ra sau bên trong chiếc áo buộc tay bẩn thỉu. Một bé gái khoảng mười hai tuổi bôi phân lên tường, trong khi một thiếu niên đeo rọ mõm đứng gần cửa tự tát vào mặt mình. Một nhóm cư dân khỏa thân túm tụm quanh lò sưởi hơi nước để sưởi ấm, những vết bỏng chạy dọc trên cánh tay và vai của họ.

Sự hỗn loạn khiến Sage nhớ đến một bức tranh về địa ngục mà cô từng nhìn thấy, những tội nhân trên thế giới quấn lấy nhau như cá mắc lưới, một số bị mất tay và chân, một số bị quỷ ăn thịt, tất cả đều chảy máu, khóc lóc và la hét. Những đôi mắt lồi ra, trống rỗng trên những khuôn mặt hốc hác, những cái đầu khổng lồ và cơ thể gầy còm.

Họ sẽ bị giam giữ trong căn phòng tra tấn này bao lâu? Một giờ? Hai giờ? Hay đến hết ngày? Để tăng thêm nỗi sợ hãi ngày càng lớn của cô, Wayne đóng và khóa cửa sau khi mọi người đã vào trong, sau đó đi quanh phòng như một con thú xù lông đang thở, với một cây gậy đồ chơi của những chú chó trong tay. Không có phụ tá nào khác ở lại. Không có y tá hoặc nhân viên nào khác. Rõ ràng là Wayne rất mạnh mẽ và đáng sợ, nhưng làm sao anh ta có thể tự mình kiểm soát căn phòng đầy hỗn loạn này? Và ai sẽ bảo vệ cô nếu anh ta nghĩ cô là Rosemary? Cô có câu trả lời cho câu hỏi đầu tiên của mình gần như ngay lập tức. Sage nhìn Wayne kéo những cư dân ra xa nhau và đánh những người chống trả hoặc không hợp tác trong sự kinh hoàng. Anh ta vật một số người xuống đất và ép họ mặc áo buộc tay hoặc vặn tay họ ra sau lưng cho đến khi họ bình tĩnh lại. Một thiếu niên la hét nhảy lên lưng anh ta và anh ta giật cô ấy ra, sau đó đánh cô ấy bằng cây gậy. Sau khi tách hai cư dân đang đánh nhau, anh ta kéo một người lên ghế và đẩy người còn lại một cách thô bạo về hướng khác của căn phòng, sau đó bắt cô ấy đứng trong góc với hai tay giơ lên trời. Người phụ nữ kia đứng dậy khỏi ghế, liền khoác tay anh ta ngay khi anh ta quay lại, ngước nhìn và mím môi. Anh ta đẩy ra. Một cô gái tóc nâu nhấc một chiếc ghế qua đầu, chuẩn bị đập nó vào lưng một cô gái khác; anh ta lấy lại chiếc ghế, rồi trói cô ấy vào nó.

Khi một người phụ nữ đầu trọc đánh nhau với một người phụ nữ mặc áo choàng có họa tiết hoa chỉ vì một tờ giấy trên sàn, anh ta chạy đến để can ngăn nhưng không kịp. Người phụ nữ mặc áo choàng hét lên và đưa tay bịt tai, máu chảy xuống cổ. Wayne kéo tay người phụ nữ ra khỏi đầu để xem chuyện gì đã xảy ra và cô ấy hét to hơn. Đôi tai đẫm máu của cô ấy treo lủng lẳng trên hộp sọ bằng một mảnh da lởm chởm. Wayne kéo cô đến tủ kính Plexiglas và gọi điện thoại. Trong vòng vài phút, y tá Vic bước vào và đưa người phụ nữ bị thương đi. Sau khi người phụ nữ được đưa đi, Wayne đi quanh phòng, hét mọi người ngồi xuống, đe dọa họ bằng cây gậy và nắm đấm. Hầu hết mọi người đều thu mình lại và bỏ đi, nhưng có những người khác không nghe theo hoặc không nghe thấy. Khi mọi người đã tương đối bình tĩnh, anh ta đi đến căn buồng nhỏ, ngồi phịch xuống ghế và châm một điếu thuốc, chân anh ta giật giật lên xuống. Khi hút thuốc, mắt anh ta đảo quanh phòng, tìm kiếm nạn nhân tiếp theo.

Sage cố gắng kiểm soát nỗi sợ hãi của mình, tìm cách hỏi anh ta về Rosemary. Cô có thể đến đó và cố gắng xin một điếu thuốc. Đó sẽ là một cái cớ tốt để tiếp cận anh ta và có thể anh ta sẽ nhận ra cô không phải là Rosemary - trừ khi Rosemary đã hút thuốc, điều này có vẻ đáng ngờ. Nhưng một lần nữa, hỏi xin một điếu thuốc có thể khiến cô gặp rắc rối. Có lẽ anh ta sẽ trói cô lại hoặc bắt cô mặc một chiếc áo buộc tay. Trước khi cô có thời gian để quyết định, một cuộc chiến khác đã nổ ra. Wayne dập điếu thuốc vào thành buồng, phóng ngang qua phía bên kia phòng và kéo hai người phụ nữ trẻ ra xa nhau.

Một phút sau, cửa mở và Marla cùng hai người phụ tá khác bước vào, đẩy những chiếc xe đẩy có chứa đồ ăn. Wayne khóa cửa lại sau lưng và bắt đầu dỡ những cái khay đầy bát từ xe đẩy. Marla và một người phụ tá mang khay đến những chiếc bàn và bắt đầu cho những cư dân ngồi ở đó ăn. Người phụ tá thứ hai rót nước cam vào cốc nhựa và phát cho những người có thể cầm chúng. Wayne giúp đỡ bằng cách ép những người ngồi ở bàn uống nước trái cây của họ, sau đó lấy cốc rỗng đi. Sage cầm lấy chiếc cốc mà cô được đưa cho và uống một ngụm, lần đầu tiên nhận ra cổ họng của mình bị đau và khô. Nước trái cây rất loãng, nhưng nó đã giúp ích. Sau đó, một mùi kim loại kỳ lạ lấp đầy miệng cô, giống như dư vị của thuốc trên lưỡi. Cô quệt môi bằng mu bàn tay và nhìn vào cốc để xem mình đã nuốt bao nhiêu. Có phải cô đã uống một ngụm lớn? Hay là hai ngụm lớn? Cô không thể nhớ. Khi Marla bắt đầu khập khiễng tiến về phía cô với khay thức ăn, cô đổ phần nước trái cây còn lại ra sau ghế, cầu nguyện rằng Marla sẽ không nhìn thấy.

Sau khi cầm lấy chiếc cốc rỗng của Sage, Marla đưa cho cô một bát trông giống như bột yến mạch nhiều nước. “Cô biết phải làm gì rồi đấy” cô ta nói. “Mang bát đến khi nào cô ăn xong” Rồi cô ta chuyển sang cô gái tiếp theo.

Phần bột yến mạch loãng hầu như không tràn xuống đáy bát. Và không có thìa. Sage nhìn quanh xem có ai cầm thìa không. Không ai cầm ngoại trừ những người phụ tá, họ đang đi quanh các bàn, sử dụng cùng một chiếc thìa để đút cho những người không thể tự ăn. Sau khi xúc một vài thìa đầy ắp vào miệng một cư dân, những người phụ tá kiểm tra để chắc chắn rằng cốc nước trái cây của họ đã cạn, sau đó chuyển sang người tiếp theo. Ai cũng chỉ ăn được vài miếng trước khi Wayne nhặt bát và cất chúng vào xe đẩy.

Những người có thể tự ăn thì ăn bằng tay, ngấu nghiến nhét bột yến mạch vào miệng trước khi Wayne và những người phụ tá lấy bát đi. Một số đổ thức ăn xuống sàn và liếm nó như những con chó. Tiếng rên rỉ, la hét và than gào vẫn diễn ra xuyên suốt, và Wayne luôn sẵn sàng giúp đỡ và kiểm soát mọi người.

“Tốt hơn là cô nên ăn đi, ai đó nói vào tai Sage, khiến cô giật mình. “Cô biết chúng ta không có nhiều mà. Cô sẽ vẫn sẽ thấy đói khi đi ngủ.”

Là Tina. Cô ấy đứng cạnh Sage trong chiếc váy phủ hoa tử đinh hương, xoắn một lọn tóc mỏng qua lại giữa ngón tay và ngón cái.

“Của cô đâu?” Sage nói.

“Tôi ăn xong rồi. Sắp hết giờ ăn nên cô phải nhanh lên đi”

“Vị của nó có tệ như hình thức của nó không?”

Tina nhún vai. “Tôi không thể nhớ đã từng ăn thứ gì có vị ngon hơn thế. Tôi đoán là mình đã ở đây quá lâu rồi”

Sage nhìn vào bát bột yến mạch đầy nước. Tina đã đúng. Nó có thể có hình dạng và mùi vị kinh khủng, nhưng dù muốn hay không, cô cần phải ăn để giữ sức trong trường hợp không được thả ra ngay như cô mong muốn. Cô hít một hơi thật sâu, nhấc chiếc bát lên và dùng hai ngón tay xúc đẩy đồ ăn cho vào miệng. Đúng như dự đoán, bột yến mạch, hay dù nó được gọi là bất cứ thứ gì, có vị như bột nhão. Cô nuốt xuống mà không nhai, nóng lòng muốn làm cho xong.

Ở phía bên kia phòng, Wayne kéo một người phụ nữ ra khỏi chiếc thùng rác cạnh buồng Plexiglas, ép cô ấy vào một chiếc ghế dài và trói mắt cá chân của cô ấy vào chân ghế. Khi anh ta bỏ đi, người phụ nữ đứng dậy và cố gắng đi theo, nhưng cô ấy đi hết chiều dài sợi dây buộc rồi ngã xuống, sau đó đập tay xuống sàn và la hét.

“Chết tiệt, Betty,” Tina nói, nhìn người phụ nữ. “Cô không bao giờ học được bài học sao? Đó là những gì cô nhận được khi đi nhặt rác đấy”

“Nhặt gì cơ?” Sage nói, tuyệt vọng trong việc đánh lạc hướng bản thân khỏi món ăn mà cô đang ăn.

Ôi chúa ơi ” Tina nói. “Cô thực sự đã quên mọi thứ, phải không? Cô biết mà, đó là khi cô nhặt rác để tìm kiếm thức ăn.” Cô ấy chỉ vào một cô gái trẻ đang ngồi trên sàn ở phía đối diện. “Đó là người thích cắn. Cô ấy chỉ vào những người khác. “Kia là người luôn thích lắc lư. Người ở đằng kia thì thích nhặt những gì rơi rớt. Kia là người hay ị đùn. Người kia thì hay nôn mửa.”

Sage nhăn mặt và từ bỏ việc cố gắng ăn hết bát bột yến mạch. Tuy cô biết ơn khi có một người rất hiểu về Willowbrook để trò chuyện, nhưng có một số điều cô không muốn biết. “Cô có biết trong nước cam có gì không? Tôi không thể nhớ được”

Tina nhún vai. “Một loại thuốc an thần. Chúng ta nhận được nó trong mỗi bữa ăn, dù đó là cháo yến mạch hay bột.

“Bột?”

“Ừ, họ nghiền nó ra để không ai bị nghẹn. Bột màu nâu là thịt. Bột xanh là một số loại rau. Và bột trắng là khoai tây hoặc gạo. Nhưng hầu như chúng được trộn lẫn với nhau nên dù sao cô cũng không thể biết cái nào là cái nào.”

“Tuyệt,” Sage nói. Như thể nó không quan trọng. Thức ăn là điều cô ít lo lắng nhất. Và nếu may mắn thì dù sao cô cũng sẽ được thả trước bữa trưa. “Chúng ta sẽ đi đâu sau khi xong chuyện này?”

Tina nhăn mặt. “Ý cô là gì?”

“Khi chúng ta ăn sáng xong” Sage nói. “Họ sẽ đưa chúng ta tới đâu tiếp theo?”

Tina bật ra một tiếng cười không chút hài hước. “Thỉnh thoảng họ cho chúng ta ra ngoài nếu vào mùa hè ở đây quá nóng, nhưng ngoài chuyện đó ra thì chính là như thế này. Chúng ta ở đây cả ngày cho đến sau bữa tối.”

Sage há hốc miệng nhìn Tina, nỗi sợ hãi ép mạnh vào ngực cô. “Nhưng còn trường học thì sao?” Cô nói. “Chúng ta học ở đâu?”

“Chỉ những đứa trẻ sống trong khu thí nghiệm mới được học.”

Ôi chúa ơi . Nỗi sợ hãi của cô là thật: Willowbrook chỉ là một ngôi trường trên danh nghĩa. “Còn bác sĩ thì sao? Chúng ta có thường xuyên nhìn họ không?”

Bên mặt không có sẹo của Tina nhăn lại, cô đang suy nghĩ. “Ừm, lần cuối cùng tôi nhìn thấy một người là khi Marla làm gãy tay tôi. Tôi nghĩ đó là khoảng một năm rưỡi trước. Cô nhìn Sage, ánh mắt lo lắng. “Cô có chắc là họ không làm gì cô khi cô không ở đây không? Có vẻ như cô đã quên tất cả mọi thứ”

Bột yến mạch loãng trở nên chua chát trong dạ dày của Sage. “Cô đang nói là họ không thỉnh thoảng tái đánh giá các cư dân để xem họ đang như thế nào ư?”

“Tôi không biết tái đánh... dù từ đó là gì. Tôi không biết nó có nghĩa là gì.

“Tái đánh giá có nghĩa là xem xét tình trạng của cô để xem cô đang khá hơn hay tệ đi.”

“À, họ đã nói với tôi từ lâu rằng tôi sẽ không bao giờ khá hơn.”

Sage nhắm mắt lại và cố gắng hít thở sâu, cố gắng đẩy lùi sự hoảng loạn. “Cô không sao chứ?” Tina hỏi. “Trông cô không ổn lắm.”

Sage mở mắt và quan sát Tina, một lần nữa tự hỏi làm thế nào cô ấy có thể giữ được sự tỉnh táo lâu như vậy. Sage chưa ở đây trọn vẹn một ngày và đã cảm thấy như mình mất trí. “Tôi không sao,” cô nói, giọng run run. “Tôi sẽ ổn thôi.” Cô nuốt xuống nỗi lo lắng đang dâng lên và nói lại lần thứ ba để thuyết phục bản thân. “Tôi không sao”

Sau khi những người phụ tá cho những người cần giúp đỡ ăn - bữa sáng đã xong và kết thúc trong mười phút nữa - họ thu thập bát và cốc, đặt chúng trở lại xe đẩy và rời khỏi phòng sinh hoạt chung. Wayne khóa cửa sau lưng họ, ngồi xuống trong buồng nhỏ và châm một điếu thuốc khác. Nước cam có tẩm thuốc dường như đang kiểm soát các cư dân, cắt đi một chút cơn cuồng loạn, làm giảm đi những giọng nói điên cuồng và những hành động hỗn loạn. Thay vì khóc lóc, họ rên rỉ. Thay vì la hét, họ khóc. Thay vì túm lấy người khác và đánh nhau, họ bồn chồn và tự giật tóc mình, nói chuyện một mình hoặc đấm vào đầu, bụng và chân. Ngay cả Tina cũng lặng lẽ ngồi vào chiếc ghế nhựa nứt bên cạnh Sage, tay vẫn vân vê tóc.

Điều cuối cùng mà Sage muốn làm là nói chuyện với Wayne, nhưng cô không có lựa chọn nào khác. Cô phải tìm hiểu xem anh ta biết gì về em gái cô. Có lẽ khi nghe cô nói, anh ta sẽ biết cô không phải là Rosemary. Cô đứng dậy và hướng về phía căn buồng nhỏ, đi ngoằn ngoèo qua biển cư dân luôn thay đổi không ngừng, di chuyển quanh những vũng nước tiểu, những vệt phân và bột yến mạch trên sàn.

Đi được khoảng nửa căn phòng, một cô gái mặc chiếc váy màu vàng ố bước tới trước mặt cô, đôi mắt bị hư hại tìm kiếm khuôn mặt của Sage. Trông cô ấy lớn hơn Sage khoảng một hoặc hai tuổi, có thể hơn, với mái tóc nâu không có sinh khí, vầng trán đầy mụn và một chiếc băng gạc quấn quanh cánh tay. Sage đóng băng, một chút sợ hãi xuyên qua trái tim cô.

Đó là Norma, cô gái đã cắt cổ tay mình trên ghế.

“Em đã đi đâu thế, Rosemary?” Cô ấy hỏi. “Hay hôm nay em là Sage?”

Sage cố gắng di chuyển xung quanh cô ấy, nhưng Norma đã chặn đường cô. “Em... em không đi đâu hết.” Cô nói.

“Em đã nói là sẽ không bao giờ để chị ở đây một mình nữa mà. Norma nói. “Vậy tại sao em lại nói dối chị? Chúng ta là chị em mà, em nhớ không? Chị em mãi mãi?”

“Em xin lỗi,” Sage nói. “Em không cố ý. Em... em bị lạc.”

Norma nhe răng. “Không, em không lạc. Em bỏ rơi chị. Em đã nói sẽ không bao giờ làm điều đó một lần nữa. Không bao giờ. Cô ấy nắm lấy cổ tay Sage và siết chặt, móng tay cắm sâu vào da. “Nhưng em đã làm. Em nói dối!”

Sage cố gắng cạy những ngón tay có móng vuốt của Norma ra, nhưng bàn tay cô ấy nắm chặt như một cái kẹp. Cô nhìn về phía căn buồng, hy vọng Wayne sẽ giúp đỡ, nhưng nó trống rỗng. Sau đó, cô nhìn thấy anh ta quỳ xuống bên cạnh một cô gái ở trên sàn, trông giống như cô ấy đang lên cơn động kinh. “Em đã nói là em xin lỗi,” cô nói với Norma. “Nhưng em đã quay trở lại rồi, được chứ? Làm ơn, hãy buông em ra.

Norma siết chặt hơn, rồi đột ngột quay đầu lại như thể ai đó đã thì thầm vào tai cô ấy. “Tôi biết cô ấy đã làm vậy, cô ấy nói chuyện với một người không có ở đó. “Tôi biết.”

Tóc gáy Sage dựng đứng. Rosemary cũng từng nói chuyện với những người tưởng tượng. “Chị đang làm em đau đấy. Cô nói.

Norma nhìn cô chòng chọc lần nữa. “Chị tưởng hắn ta tóm được em rồi,” cô rít lên. “Chị tưởng hắn ta cũng tóm được em như tóm những người khác.”

“Chị nghĩ ai tóm được em cơ?” Sage nói, vẫn cố gắng rút tay ra. Norma không chịu buông tay.

“Em biết đó là ai mà” Norma nhổ nước bọt. “Cropsey”

Miệng Sage khô khốc. “Sao... làm sao chị biết về Cropsey ?”

“Mọi người đều biết về Cropsey,” Norma nói. “Vậy nên em đừng cố lừa chị nữa. Cô ấy quay đi và một lần nữa nói chuyện với người trong tưởng tượng. “Không sao đâu, cô ấy đã biết rồi”

“Em không lừa chị, Sage nói. “Em chỉ... làm ơn, buông tay em ra.”

“Hắn ta bắt cả những cô gái đó nữa, Jennifer và Midge. Phút trước họ còn ở đây, phút sau họ đã biến mất” Cô ấy búng ngón tay. “Chỉ như vậy. Và những cô gái đã chết trên giường của họ tuần trước thì sao? Mọi người đều nói rằng họ đã bị cho dùng thuốc và bị trói. Nhưng Cropsey đã làm chuyện đó. Chị biết hắn ta đã làm. Hắn ta đã bóp nghẹt họ”

Sage nuốt nước bọt, bột yến mạch như muốn làm loạn trong dạ dày cô. Norma đã mất trí. Cô ấy đã chứng minh điều đó. Nhưng tại sao cô ấy lại nói về việc Cropsey giết các cư dân ở Willowbrook? Nếu như sau tất cả những nghi ngờ và sợ hãi của Sage, hắn ta có thật thì sao? Và nếu hắn ta đã bắt được Rosemary thì sao? “Chị có... chị có biết Cropsey là ai không?”

Norma lắc đầu. “Dĩ nhiên là không. Nếu biết thì chị đã giết hắn ta.” Sau đó, cũng nhanh như khi nắm lấy cánh tay của Sage, cô ấy buông ra. “Em biết gì không? Giờ chị không muốn nói chuyện với em. Hãy để chị một mình.” Cô ấy nhổ nước bọt xuống sàn rồi giậm chân bỏ đi, lầm bầm với con người tưởng tượng trong đầu.

Sage run lên vì nhẹ nhõm và sợ hãi, biết ơn vì Norma đã biến mất, đồng thời tự hỏi liệu cô có nên đi theo cô ấy không. Nếu có một khả năng nhỏ nhất là Cropsey có thật và hắn ta đã làm gì đó với Rosemary, thì cô phải biết. Nhưng làm sao cô có thể tin bất cứ điều gì Norma nói? Cô xem xét những vết móng tay trên cổ tay - những hình bán nguyệt màu đỏ xếp ngay ngắn thành hàng, giống như những khuôn mặt cười mà cô thường vẽ trong vở học. Da không bị rách, nhưng những vết lằn thì trông có vẻ hằn sâu và giận dữ. Cô xoa xoa cánh tay, rồi tự mắng mình sao mà ngốc thế. Cô không thể tin được Norma. Rõ ràng là những truyền thuyết đô thị về Cropsey đã tìm được đường vào Willowbrook và lây lan như một căn bệnh, truyền từ nhân viên sang cư dân. Norma không biết mình đang nói về ai hay về cái gì. Cropsey không có thật. Và dù có thật đi chăng nữa, hắn ta không thể vào trong nơi này mà không bị nhìn thấy. Mọi cánh cửa thép đều có chấn song và chốt, mọi phòng đều có khóa và chìa.

Cô nhìn quanh phòng tìm Wayne một lần nữa. Anh ta đang bế cô gái lên cơn co giật đến một chiếc ghế dài và đặt cô ấy lên đó, đứng gần và quan sát với hai tay chống nạnh. Cô gái trông có vẻ mất ý thức, đầu nghiêng sang một bên, mắt nhắm nghiền. Sage tiến về phía anh ta, chậm lại khi cô đến gần hơn, sẵn sàng bỏ chạy nếu anh ta cố tóm lấy cô. Khi nhìn gần, trông anh ta thậm chí còn có vẻ cao và to hơn, như thể nơi anh ta thuộc về là võ đài đấu vật.

“Cô ấy sẽ ổn chứ?” Cô nói.

“Lùi lại” Anh ta liếc qua vai, giọng cứng rắn.

Cô lùi lại vài bước. “Xin lỗi” Cô nói.

“Cô muốn gì?” Anh ta hỏi.

“Trông cô ấy giống như cần một bác sĩ”

Anh ta đột ngột quay về phía cô, đôi mắt tăm tối và hung dữ. “Còn cô thì lo chuyện của mình đi”

Trước khi cô có thể nói thêm, anh ta quay đi và bắt đầu băng qua phòng. Cô đi theo, tránh một chiếc ghế không biết từ đâu lao ra và trượt ngang qua sàn nhà.

“Anh sẽ gọi cho ai đó chứ?” Cô gọi với theo.

Anh ta tiếp tục đi. “Đừng bảo tôi phải làm công việc của mình như thế nào, anh ta gầm gừ. “Cô ta sẽ ổn thôi.

“Làm ơn, nói chuyện với tôi một chút được không?”

Anh ta dừng bước và quay người lại đối mặt với cô, một đường gân xanh nổi lên trên trán. “Về cái gì?” Mồ hôi làm ướt phần nách của bộ đồng phục màu trắng, và có dấu vết của những vết kim tiêm đâm vào phía bên trong khuỷu tay anh ta.

Tuyệt. Đã là một thằng khốn nạn và một kẻ bắt nạt, anh ta còn là một kẻ nghiện ngập. Nắm chặt tay để khỏi run, Sage vờ như không để ý. “Tôi tự hỏi,” cô nói. “Anh biết Rosemary, em gái tôi đến mức nào?”

Anh ta bật ra một tiếng cười khúc khích khó chịu. “Ồ, tôi hiểu rồi,” anh ta nói. “Cô lại muốn chơi trò này. Cô không nghĩ mình đã gây đủ rắc rối rồi sao?” Có điều gì đó trong mắt anh ta khiến cô khựng lại. Chúng điểm tĩnh và lạnh lùng, giống như của Alan, nhưng tối tăm hơn. Đôi mắt của kẻ săn mồi.

Cô lắc đầu. “Tôi không biết trò chơi anh đang nói đến là gì”

Anh ta liếm môi. “Cái trò mà cô giả vờ là một người khác ý?” Một phụ nữ trẻ chạy đến và cào vào ngực anh ta. Anh ta đẩy cô ấy ra. “Bằng cách đó, bất cứ khi nào cô làm điều gì sai, cô có thể đổ lỗi cho chị gái của mình” Anh ta dùng ngón tay làm thành dấu ngoặc kép xung quanh từ “chị gái”.

Cô lại lắc đầu, nỗi hoảng sợ thắt chặt cổ họng. Với những gì Norma đã nói về việc trở thành “chị em” và những gì anh ta nói về việc Rosemary giả vờ là một người khác, không có gì ngạc nhiên khi không ai tin cô. “Tôi thề là tôi không chơi trò gì cả” Cô nói. “Tôi không phải Rosemary. Mọi người nghĩ như vậy, nhưng thật sự không phải. Tôi là Sage, chị gái sinh đôi của con bé. Tôi phát hiện ra con bé mất tích, vì vậy tôi đến đây để giúp tìm kiếm con bé”

“Cô tới đây tìm kiếm cô ta? Đó có phải là những cô đang nói với mọi người không?”

“Đúng” Cô nói. “Nhưng bác sĩ Baldwin nghĩ…”

Anh ta giơ một bàn tay dày như tấm ván lên. “Câm mồm đi” Anh ta quát. “Hôm nay tôi không có tâm trạng cho câu chuyện nhảm nhí của cô.” Anh ta quay trở lại căn buồng, đẩy mọi người ra khỏi đường đi của mình.

Cố gắng bắt kịp, cô né những cô gái và phụ nữ vấp phải sự tấn công dữ dội của anh ta. “Làm ơn,” cô nói. “Tôi cần nói chuyện với anh về Rosemary. Y tá Vic và Leonard nói rằng có thể anh biết con bé đã đi đâu. Nếu anh là bạn của con bé, có lẽ anh có thể giúp đỡ. Có lẽ anh biết điều gì đó chứng minh được tôi không phải là nó”

Anh ta dừng lại và lần nữa quay về phía cô, khoanh hai cánh tay xăm trổ đồ sộ trước bộ ngực rộng. “Tôi không biết cô đang cố bày trò gì,” anh ta nói. “Nhưng cô biết là y tá Vic và Leonard thích thêu dệt mấy chuyện vớ vẩn mà. Và cô lúc nào cũng nói với mọi người tên của cô là Sage. Cô chưa bao giờ dừng trò đó lại, anh ta nhìn lướt qua căn phòng, rồi chỉ vào Norma. “Cô cũng nói cô ta là chị em của cô. Giờ thì hãy để tôi yên.” Anh ta lại bước đi.

“Làm ơn,” cô nói lần nữa, vẫn đi theo anh ta. “Anh phải giúp tôi. Tôi không thuộc về nơi này”

“Ừ, mọi người đều nói như vậy,” anh ta gầm gừ qua vai. “Ít nhất là những người có thể nói chuyện”

“Đó là sự thật! Thật đấy! Tôi cầu xin anh, làm ơn. Anh phải tin tôi.”

Khi đến được căn buồng nhỏ, anh ta quay lại đối mặt với cô. “Nghe này, đồ ngu ngốc. Tôi đã bảo cô để tôi yên mà. Cô đã gây cho tôi đủ rắc rối rồi.”

Cô lùi lại. “Tôi đã gây rắc rối cho anh như thế nào?”

“Cô biết rõ mà. Suýt nữa thì họ đã sa thải tôi khi cô biến mất.”

“Tại sao họ lại sa thải anh? Anh có liên quan gì đến chuyện đó à? Anh có biết Rosemary ở đâu không? Tôi nghe nói anh đã phải lòng con bé.” Lời vừa ra khỏi miệng, Sage liền thấy hối hận.

Khuôn mặt anh ta tím tái vì giận dữ, những đường gân xanh trên trán anh ta trông như sắp nổ tung. “Tôi cảnh cáo cô lần cuối. Tránh xa tôi ra hoặc tôi sẽ đưa cô quay lại hầm đấy. Và lần này sẽ dài gấp đôi.”

Cô cụp mắt xuống, gần như héo úa trước sức nóng của ánh mắt sôi sục ấy.

“Phải thế chứ,” anh ta nói. “Giờ thì biến đi”

Nước mắt suýt ứa ra, cô quay lại và đi về phía bức tường đối diện, đầy những bàn tay đang mò mẫm ra và di chuyển xung quanh những cơ thể trần truồng. Rõ ràng Wayne đang che giấu điều gì đó. Nhưng là điều gì? Và tại sao anh ta suýt bị sa thải khi Rosemary biến mất? Quan trọng hơn là làm thế nào mà anh ta có thể thoát khỏi chuyện này và giữ được công việc của mình? Đi được nửa căn phòng, cô để ý thấy một cô gái có mái tóc vàng dâu đang ngồi khoanh chân kiểu Ấn Độ trên chiếc ghế quay mặt vào tường. Cô ấy có dáng người mảnh khảnh giống như em gái cô, cánh tay và chân cũng gầy guộc giống nhau. Không thể ngăn bản thân mình bất chấp tỷ lệ xảy ra là rất thấp, cô lao tới và đi vòng qua phía trước chiếc ghế.

Đó không phải là Rosemary. Da cô gái trắng như tờ giấy, mỏng như giấy da. Những bóng mây xám xịt lấp đầy đôi mắt mù lòa, nhưng dường như cô ấy cảm nhận được sự hiện diện của Sage và nói: “Ai đó?”

“Tôi xin lỗi,” Sage nói. “Tôi tưởng cô là người khác.

“Là cô đó hả, Rosemary?” Cô gái nói. “Cô đã ở đâu thế? Tôi đã lo cho cô đấy?”

“Không, tôi không phải Rosemary. Tôi là Sage, chị gái của con bé.”

“Ồ,” cô gái nói. “Tôi xin lỗi. Tôi bị lẫn lộn.”

Lúc đầu, Sage rất ngạc nhiên vì cô gái đã tin mình quá dễ dàng, sau đó cô nhớ lại những gì Wayne đã nói: Rosemary luôn tự gọi mình là Sage. “Tôi không có ý làm phiền cổ” cô nói. “Nhưng tôi cũng thấy lo cho Rosemary. Cô có biết gì về con bé và Wayne không? Họ có phải là bạn không?”

“Wayne không làm bạn với bất kỳ ai cả. Cô gái nói.

“Cô có biết tại sao y tá Vic lại nghĩ anh ta có liên quan gì đến vụ mất tích của Rosemary không?”

Cô gái thở hổn hển. “Rosemary biến mất à?” Đột nhiên cô ấy cào vào đầu và hét lên, khiến Sage nhảy dựng. “Cô ấy ở đâu? Cô ấy đã đi đâu?”

Sage với lấy cô ấy với hy vọng làm cô ấy bình tĩnh hơn, rồi dừng lại. Ai biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô chạm vào cô ấy? “Suỵt” cô nói. “Làm ơn. Đừng hét. Tôi xin lỗi.”

Cô gái hét lên lần nữa. Và một lần nữa.

“Không sao đâu, không sao đâu,” Sage nói. “Tôi xin lỗi vì đã làm cô khó chịu. Tôi sẽ để cô một mình.” Cô liếc nhìn Wayne. Anh ta đang đi thẳng về phía họ. “Tôi đi đây. Nhưng tôi sẽ cho cô biết khi nào Rosemary quay lại.”

Cô gái tiếp tục la hét.

Sage vội vã quay trở lại phía bên kia của căn phòng, tìm một chiếc ghế trống và ngồi phịch xuống, trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Một cơn bão lo lắng khác ập đến trong cô, khiến cô run rẩy. Cô thu chân vào ghế, vòng tay quanh đầu gối và cố gắng đẩy lùi nỗi sợ hãi, dập tắt cơn lốc hoảng loạn trước khi nó phá hủy bức tường bình tĩnh mong manh mà bằng cách nào đó cô đã cố gắng duy trì cho đến nay. Vào lúc này, sụp đổ là một ý tưởng tồi. Sau đó, cô nhận thấy vết bẩn màu nâu trên ngón chân và lòng bàn chân của mình. Cô nhanh chóng đặt chân trở lại sàn nhà và nghiến răng, cố gắng không nghĩ đến hỗn hợp chất thải của con người và Pine-Sol đang làm sạm đen làn da của mình. Ít nhất thì cô gái mù đã ngừng la hét - hoặc là thế hoặc là tiếng la hét của cô ấy đã không còn có thể nhận biết được nữa trước đám đông định tại điên loạn còn lại. Tự nguyền rủa mình đã không cẩn thận hơn, cô cố gắng đẩy vụ việc ra khỏi tâm trí. Ít nhất là cô đã rời khỏi đó trước khi Wayne tiếp cận cô và đưa cô xuống hầm.

Giá như lúc nãy cô nói chuyện với y tá Vic khi cô ta phát thuốc. Không phải là cô ta sẽ lắng nghe nhưng nó có thể đáng để thử. Lần tới khi Sage gặp cô ta, cô sẽ hỏi những gì cô ta biết về Wayne và Rosemary. Hiện tại, cô cần nghỉ ngơi. Cô cần suy nghĩ một lúc và tìm ra bước đi tiếp theo của mình. Có lẽ Tina có nhiều thông tin hơn.

Sage nhìn quanh căn phòng, tìm kiếm Tina trong mớ bòng bong những cơ thể, cánh tay, chân và đầu không ngừng chuyển động. Cuối cùng, cô nhìn thấy Tina đang ngồi khoanh chân giữa một cái bàn, mắt nhắm nghiền, miệng mấp máy như thể đang cầu nguyện hoặc thiền. Có lẽ nếu họ nói chuyện sau khi quay trở lại phòng bệnh thì sẽ tốt hơn. Nó sẽ bớt hỗn loạn hơn, và dù sao thì cô cũng không muốn phải đi qua căn phòng một lần nữa. Sự kiệt sức đè nặng lên cô như thể có hàng nghìn xiềng xích quanh vai.

Sau đó, trước sự ngạc nhiên của cô, người lao công trẻ bước vào phòng, đẩy một chiếc xe dọn dẹp chất đầy chổi và cây lau nhà. Cô ngồi thẳng dậy và cố nhớ tên anh ta. Marla đã gọi anh ta là gì? Jimmy? Bobby? Eddie? Đúng rồi, là Eddie. Sau khi khóa cửa lại, Eddie đẩy chiếc xe đến căn buồng nhỏ của Wayne, đổ rác vào một chiếc túi rồi buộc nó vào chiếc xe đẩy của mình. Khi Wayne đến gần anh ta, một người phụ nữ hốc hác trong chiếc áo choàng tắm cáu bẩn khập khiễng bước tới, nắm lấy cánh tay của Eddie và bắt đầu nói chuyện với anh ta. Trông như thể cô ấy đang cầu xin. Khi Eddie nhẹ nhàng thoát khỏi cái nắm tay của cô ấy, cô ấy khuỵu xuống trước anh ta, chắp hai tay vào nhau như thể đang cầu nguyện. Eddie phớt lờ. Cô ấy nắm chặt lấy ống quần của anh ta và bắt đầu khóc, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn. Wayne hét lên bảo cô ấy đi đi, rồi giật mạnh một cây chối khỏi chiếc xe dọn dẹp và đập cái cán gỗ vào tường, một lần, hai lần, ba lần. Người phụ nữ tiếp tục van xin. Wayne giơ chổi lên, dọa đánh cô ấy. Cô ấy co rúm lại và kêu lên. Eddie giơ tay ra ngăn lại và nói điều gì đó với Wayne. Cuối cùng, anh ta hạ chổi xuống, lắc đầu và cười như thể đó là một trò đùa, người phụ nữ đứng dậy và để Eddie yên.

Sau khi cô ấy đi rồi, Wayne đặt cây chổi trở lại xe đẩy và mời Eddie một điếu thuốc, sau đó lấy điếu thứ hai ra khỏi bao và thò tay vào túi lấy bật lửa. Khi châm thuốc cho Eddie, anh ta hất cắm về phía Sage, rồi nói gì đó và nhe răng cười. Eddie hít một hơi thuốc dài và nhìn sang cô, khuôn mặt không thể đoán định. Sau đó, anh ta quay lại nhìn Wayne và nói điều gì đó với anh ta, Wayne nhún vai. Trong khi họ nói chuyện, Eddie liếc nhìn cô thêm vài lần với vẻ mặt nghiêm nghị, lạ lùng.

Sage không thể quyết định phải làm gì. Cô có nên đến đó và nói chuyện với Eddie trước khi anh ta rời đi không? Hay là chờ đợi và hy vọng cô sẽ gặp lại anh ta? Rõ ràng anh ta nghĩ cô là Rosemary, và anh ta đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy cô ở hành lang, nhưng có điều gì đó trên nét mặt của anh ta mà cô không thể đọc được. Thật khó để biết đó là sự lo lắng hay nhẹ nhõm. Hoặc có thể đó là một lời cảnh báo hãy tránh xa, không đến gần anh ta trước mặt Wayne.

Eddie và Wayne nói chuyện thêm vài phút nữa, vai họ thỉnh thoảng rung lên vì những tràng cười. Sau đó, Eddie ném điếu thuốc xuống dưới ủng, nhặt mẩu thuốc và bỏ vào túi. Sage nhấc người ra khỏi ghế và đứng dậy. Wayne sẽ tức giận nếu cô đến gần họ, nhưng cô có thể gặp Eddie ở cửa và nói điều gì đó, hoặc hỏi anh ta một câu trước khi anh ta rời đi. Cô bắt đầu hướng về phía cửa, đi chầm chậm, vòng qua những cư dân khác. Hy vọng rằng Wayne sẽ không chú ý.

Eddie lại đặt tay lên xe đẩy, chuẩn bị rời đi. Khi anh ta liếc về phía cô, cô di chuyển nhanh hơn, hy vọng anh ta đọc được sự tuyệt vọng trong mắt mình. Sau đó, Wayne cười và vỗ vào lưng anh ta, kéo sự chú ý của anh ta đi. Eddie cũng cười và bắt đầu đi về phía cửa. Cô chạy vội về phía anh ta, cầu nguyện rằng anh ta sẽ nói chuyện với cô trước khi rời đi, rằng anh ta sẽ nói điều gì đó quan trọng trước khi Wayne đến. Cô đi vòng quanh một người phụ nữ với những mảng hỏi trên đầu. Chỉ còn vài mét nữa thôi là cô sẽ ra đến cửa. Đột nhiên có ai đó nắm lấy cánh tay cô và kéo cô dừng lại. Cô quay lại và chuẩn bị tinh thần, chắc chắn rằng Wayne đã lẻn ra sau lưng cô.

Đó là Norma.

“Em đang làm cái quái gì thế?” Norma nói. “Lại cố gắng bỏ đi à?”

“Buông em ra. Sage nói, vùng vẫy mạnh đến mức suýt ngã. Cô lấy lại bình tĩnh và đi về phía cửa một lần nữa. Nhưng đã quá muộn. Eddie đã lủi vào hành lang và biến mất.

“Em định đi đâu đó mà không có chị sao?” Norma nói.

“Không” Sage nói. “Em không đi đâu cả.” Sự thật trong lời nói của cô làm cổ họng cô nghẹn lại. Cô quay trở lại chiếc ghế nhựa ở góc xa, hy vọng vẫn chưa có ai lấy nó. Norma cũng đi theo.

“Tốt hơn là em không nên cố trốn thoát nữa. Vì chị sẽ biết nếu em làm như vậy” Norma nói.

Sage phớt lờ cô ấy và ngồi xuống. Norma im lặng nhìn cô trong vài phút rồi quay người và loạng choạng bước đi, không nói thêm lời nào. Sage thở dài, cảm thấy nhẹ nhõm. Nếu việc phớt lờ Norma làm cô ấy để cô yên thì từ giờ trở đi cô sẽ cố gắng làm điều đó.

Ngoài những lúc ngăn các cuộc đánh nhau, Wayne nhìn chằm chằm vào tivi, hút thuốc hoặc ngủ gật. Sage không biết làm thế nào mà anh ta có thể ngủ với những tiếng ồn ào như vậy. Có lẽ bên cạnh việc thiếu một trái tim, anh ta cũng đang thiếu một linh hồn. Hoặc ít nhất là anh ta thiếu mất một phần não bộ bên, phần mà khiến ta cảm thấy phiền muộn trước sự đau khổ và hỗn loạn xung quanh. Và có vẻ như hầu hết các nhân viên khác cũng bị thiếu phần não đó. Hoặc có thể là họ đã trở nên tê liệt.

Không có cửa sổ hay đồng hồ để biết thời gian đã trôi qua bao lâu, phút giống như giờ và giờ giống như ngày. Như thể cô bị mắc kẹt trong căn phòng tập thể này mãi mãi. Nhưng vẫn chưa có ai mang bữa trưa đến, nghĩa là vẫn chưa đến buổi chiều. Sao có thể như thế? Cô lấy tay ôm đầu và nhắm mắt lại, bóng tối sau mi mắt như một sự giải thoát dễ chịu khỏi nỗi kinh hoàng và đau khổ vây quanh cô. Rồi cô nghe thấy Wayne hét lên và nhìn lên.

Đứng cao chót vót trên một chiếc xe đẩy, anh ta chỉ vào thứ gì đó trong tay và gầm gừ với người ngồi trên xe. Sage không chắc chắn, nhưng có vẻ như đó là chiếc xe đẩy mà cô đã đẩy vào trước đó. Sao cô gái đáng thương nằm trong chiếc hộp đó có thể gặp rắc rối được chứ? Cô ấy không thể đi lại, cô ấy không thể nói chuyện, cô ấy hầu như không thể di chuyển. Rồi Sage nhớ ra.

Những viên thuốc.

Cô nhảy dựng lên và chạy đến chiếc xe đẩy. Wayne đang bế cô gái lên, sẵn sàng nhét những viên thuốc xuống cổ họng cô ấy. “Dừng lại!” Cô hét lên. “Tôi đã vứt chúng ở đó! Chúng là của tôi!”

Wayne để cô gái xuống và đứng thẳng dậy, cau có với Sage. “Cô nói gì cơ?”

“Tôi không biết chúng là gì, cô nói, thở dốc. “Vậy nên tôi không uống chúng. Tôi đã cố gắng vứt chúng xuống sàn, nhưng thay vào đó chúng lại rơi vào trong xe đẩy”

“Nhảm nhí,” anh ta nói. “Nó giống với những thứ cô vẫn uống hằng ngày.”

“Tôi... tôi quên mất”

Anh ta đưa chúng cho cô. “Giờ thì cô biết rồi đấy. Uống đi. Cô lùi lại, lắc đầu.

“Uống ngay hoặc là xuống hầm”

“Làm ơn,” cô nói. “Đừng ép tôi uống nó”

“Ồ, tôi sẽ ép cô đấy, anh ta nói, tiến về phía cô. “Cô có thể chắc chắn về điều đó. Vậy nên chúng ta làm điều này theo cách khó khăn hay dễ dàng, là tùy cô.”

Cô cố kìm nước mắt và đưa tay ra. Anh ta thả những viên thuốc vào lòng bàn tay cô, khoanh tay và chờ đợi. Cô nhìn anh ta, ánh mắt van nài.

“Tôi có cả ngày.” Anh ta nói.

“Nhưng tôi không cần uống thuốc,” cô nói. “Tôi không gây rắc rối gì cả”

“Ừ, đúng” Anh ta nói. “Cả buổi sáng nay cô đã cố gắng để được xuống dưới hầm. Tôi thực sự bắt đầu nghĩ rằng cô thích ở đó đấy. Giờ thì uống mấy viên thuốc chết tiệt này đi”

“Tôi không có nước.” Cô nói.

“Tệ thật,” anh ta nói. “Đáng lẽ cô nên uống sớm hơn.”

Cô nhắm mắt lại và cho viên thuốc vào miệng, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt. Rồi cô ngửa đầu ra sau và nuốt khan. Những viên thuốc cứng và có sạn, giống như những cục phấn, và chúng gần như mắc kẹt trong cổ họng cô. Cô nuốt xuống hết lần này đến lần khác cho đến khi chúng trôi xuống.

“Thế mới ngoan. Cô thấy chuyện dễ dàng hơn bao nhiêu khi cô làm theo những gì được bảo chứ? Giờ thì ngồi xuống và ngậm miệng lại” Wayne nói, gần như gầm gừ với cô. “Hôm nay tôi không muốn nghe thêm một lời nào từ cô nữa.” Rồi anh ta quay lưng bước đi.

Lại một lần nữa lui về cuối căn phòng, cô ngồi phịch xuống một chiếc ghế, nỗi sợ hãi đang xé toạc bên trong cô. Cần sa và rượu là một chuyện, nhưng thuốc là một chuyện hoàn toàn khác. Cô chưa bao giờ hít cocaine hay uống quá nhiều thuốc, nhưng cô đã chứng kiến ảnh hưởng đến những người khác như thế nào. Và không phải lúc nào nó cũng tốt. Thêm vào đó, bộ phim Don't Do Drugs (Đừng nghiện ngập) trong lớp học về sức khỏe đã khiến cô khiếp sợ. Cô bấu ngón tay vào đùi, nhìn căn phòng đầy những cư dân đang la hét, loạng choạng, vùng vẫy, và chuẩn bị tinh thần cho một cuộc phiêu lưu tồi tệ. Bên cạnh cô, cô gái lên cơn co giật trước đó đang nằm trên ghế dài, đầu nghiêng sang một bên, mắt vẫn nhắm nghiền. Trông cô ấy như thể đã chết. Sự hoảng loạn lan khắp cơ thể Sage, chạy dọc dây thần kinh của cô như một luồng điện giật.

Sau đó, đầu óc cô trở nên mù mịt. Cô đưa tay ra nhưng không thể nhìn thấy đầu ngón tay. Cô không thể nhớ mình đã từng cảm thấy mệt mỏi, lạ lùng như vậy bao giờ chưa. Bằng cách nào đó, có thấy mình như đang ở bên ngoài cơ thể. Da cô vừa lạnh vừa nóng, và cô xé toạc tay áo; cô không thể chịu được khi có vật liệu chạm vào cánh tay mình. Tiếng than vãn và rên rỉ không chút thay đổi của những cư dân khác như dao đâm vào tai cô. Cô muốn chạy, nhưng không thể. Cô muốn hét lên, nhưng không thể. Mọi người đang nhìn cô, nhìn chằm chằm vào cô. Dừng lại, cô nghĩ. Dừng lại. Dừng lại đi! Nỗi kinh hoàng bao trùm lấy cô. Cô không thể cử động tay hoặc chân. Lưỡi cô có vị như than chì, đôi môi nặng trĩu và trở nên vô dụng bên ngoài những chiếc răng.

Rồi cô ngã ra khỏi ghế, và thế giới biến mất.

« Lùi
Tiến »