Những Cô Gái Mất Tích Ở Willowbrook

Lượt đọc: 1426 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

Một tiếng hét inh tai đâm thủng không khí. Sage giật mình và mở mắt, ánh sáng chói lóa của đèn huỳnh quang xuyên qua tấm chăn mỏng trên đầu cô. Khi cô vùng vẫy cố gắng hít thở trong bầu không khí ngột ngạt dày như lông cừu, sự quay trở lại của nỗi sợ hãi dường như đẩy cô về phía tâm Trái đất. Vai và cánh tay đau nhức vì cô để chúng dưới chăn, gập người lại và cầu nguyện những cư dân khác ở đây sẽ để cô yên. Marla ở trong căn phòng làm bằng kính Plexiglas sau khi tắt đèn nhưng lại chẳng làm gì để ngăn họ lại, tiếng khóc lóc, la hét, đánh nhau và lảm nhảm cứ lặp đi lặp lại suốt đêm. Thay vào đó, cô ta chỉ ngồi đó, đọc sách, ngủ gật và nhấp từng ngụm từ chiếc bình màu bạc. Có một lúc, Sage nghĩ rằng có ai đó đã bị thương nặng, tiếng la hét của họ kéo dài tưởng như vô tận. Cô ngồi dậy và nhìn quanh căn phòng tối tăm để xem nó phát ra từ đâu, nhưng cô không thể đoán được. Marla phớt lờ nó. Cuối cùng, tiếng la hét ngày càng nhỏ dần rồi tắt hẳn.

Giờ đây, nỗi lo lắng đang nổ tí tách trong lòng cô, tựa như một tia lửa bập bùng rồi nhanh chóng bốc cháy thành ngọn lửa. Tay cô run và đầu cô đau nhói. Cô cần một điếu thuốc. Cô tung chăn ra và ngồi dậy, chắc chắn rằng mình sẽ nôn mửa. Có thứ gì đó bò trên chân cô. Cô gạt nó đi mà không thèm nhìn xem nó là gì hay nó bò đi đâu, rồi hít một hơi thật dài và sâu, cố gắng bình tĩnh lại. Cô gái ở giường bên cứ hát đi hát lại bài Ring Around the Rosy. Sage muốn cô ấy dừng lại.

Ở phía bên kia của căn phòng, Marla đứng ở lối vào căn phòng lát gạch, hét lên. “Thức dậy và ra khỏi giường thôi nào, các quý cô. Hôm nay là ngày tắm rửa. Các cô biết phải làm gì rồi đấy. Nếu các cô có thể đi lại và nghe thấy tôi nói, vậy thì cởi quần áo ra, đến đây và đợi đến lượt của mình”

Trước lối vào căn phòng lát gạch, khoảng một tá các cư dân khỏa thân nằm trong những chiếc xe đẩy bằng thép, trong khi những người khác lắc lư, khóc lóc và bồn chồn không yên, đứng thành một cụm gần bức tường. Nhiều cô gái trần truồng hơn ngồi co ro trên dãy bệ xí, khóc và rên rỉ, hoặc ngồi ôm đầu. Một nhóm khác đứng dựa vào bức tường đối diện, giơ hai tay lên, vai chụm lại, quay vòng vòng trong khi một nữ phụ tá mặc áo mưa dùng vòi nước xịt vào họ. Sau khi tắm rửa qua loa, nữ phụ tá mặc áo mưa xếp những cư dân ướt sũng thành một hàng, lau khô người họ một cách qua loa - dùng chung một chiếc khăn cho mọi người - rồi ra lệnh cho họ trở lại giường để mặc quần áo. Marla khập khiễng di chuyển tới lui, giúp những người ngồi trên bệ xí lau chùi, sau đó đưa họ đến bức tường nhà tắm để xịt nước. Sau khi giúp một nhóm khác đi vào nhà vệ sinh, cô ta đẩy một trong những chiếc xe đẩy bằng thép chở những cô gái tàn phế vào chỗ tắm rửa để nữ phụ tá mặc áo mưa có thể tắm cho họ. Khi Marla bước ra lần nữa, cô ta dừng lại, khoanh tay trước bộ ngực lớn của mình và nhìn xuống một phụ nữ trẻ đang nằm trong xe đẩy, một chân dang rộng ra ngoài thành.

“Lạy Chúa, Sheila,” cô ta cười nói. “Phẩm giá của cô đâu rồi?”

Cô ta nhấc chân Shelia lên và ấn hai đầu gối của cô ấy vào nhau, sau đó đưa cô ấy vào phòng tắm bằng chiếc xe đẩy. Khi bước ra cùng với cư dân đầu tiên ngồi trong xe đẩy, cô ta đặt cô gái đang run rẩy đó lên giường, để cô ấy trần truồng ở đó, sau đó nhấc một cô gái khác lên xe đẩy, cởi quần áo và để quần áo của cô ấy lên đệm. Ngay khi Marla đẩy chiếc xe đẩy về phía phòng tắm, người phụ nữ ở giường bên cạnh giật lấy một chiếc váy từ đống quần áo và giấu nó dưới gối. Sau khi chở thêm xe đẩy có các cư dân vào phòng tắm, Marla bắt đầu đi từ giường này sang giường khác với chiếc xe đựng đồ giặt ủi, dọn tã và quần áo bẩn. Khi đến giường của Sage, cô ta dừng lại. Sage đang ngồi, chiếc chăn mỏng quấn quanh vai.

“Thôi nào, cô gái, Marla nói. “Đừng làm khó tôi sáng nay. Cô biết tôi sẽ không chịu đựng chuyện này đâu đấy”

Sage phải đi tiểu, nhưng cô quyết tâm nhịn càng lâu càng tốt, hy vọng rằng có ai đó sẽ phát hiện ra cô là ai trước khi cô phải sử dụng những chiếc bệ xí bẩn thỉu đó. “Tôi không cần phải sử dụng phòng tắm và tôi không cần tắm, cô nói. “Hôm qua tôi đã tắm rồi. Ở nhà. Trong căn hộ của tôi.” Đó là một lời nói dối, nhưng cô muốn nêu rõ quan điểm.

“Ừm,” Marla nói, với lấy cô. “Hẳn là vậy rồi”

Sage lách sang một bên, ngoài tầm với của cô ta. “Tôi không phải Rosemary. Tôi là Sage, chị gái song sinh của con bé”

“Vậy ư?” Marla nói. “Tôi lại quên nữa rồi, cô ta sốt ruột ra hiệu cho Sage tiến về phía mình. “Giờ thì hãy đứng dậy và cởi quần áo đi để cô có thể sử dụng nhà vệ sinh và tắm rửa. Có Chúa mới biết khi nào cô mới lại được tắm”

“Tôi đang nói sự thật,” Sage nói. “Làm ơn, cô phải nghe tôi. Tôi biết em gái tôi đã mất tích. Nếu bác sĩ Baldwin gọi cho cha dượng của tôi, ông ta sẽ...”

Trước khi Sage nói hết câu, Marla đã nắm lấy vai cô, ấn mặt cô xuống giường và bắt đầu cởi quần áo của cô. Sage vặn người và đá, cố gắng đẩy cô ta ra, nhưng vô ích - Marla khỏe như một con bò mộng. Cô ta quàng cánh tay qua cổ Sage và ấn mạnh xuống, nghiến răng và ghì chặt cô vào đệm như một con thiêu thân bị đè dưới tảng đá.

“Tôi đã nói với cô rồi,” cô ta nói. “Hôm nay bà già Marla này sẽ không chịu đựng đâu. Bây giờ hoặc là cô hợp tác và đi tắm, hoặc là tôi có thể bảo y tá Vic đến đưa cho cô thứ gì đó để giúp cô bình tĩnh lại. Đó là thứ gì nhỉ?”

Sage cào vào cánh tay của Marla, hổn hển và không thể thở được. Marla ấn mạnh hơn. “Cô sẽ dừng cái chuyện tào lao này lại chứ?”

Sage gật đầu, miệng mở ra đóng vào như con cá sắp chết. Cuối cùng, Marla thả cô ra. Sage nằm nghiêng, đưa tay lên cổ họng, ho và bịt miệng.

“Đứng dậy đi” Marla ra lệnh.

Sage quay qua một bên đệm và đứng dậy trên đôi chân loạng choạng, vẫn ho và ôm cổ họng.

Marla chống tay lên hông và lườm cô. “Giờ thì cô sẽ tự cởi quần áo, hay tôi phải làm điều đó cho cô?”

Sage lắc đầu, sau đó dùng những ngón tay run rẩy để cởi cúc váy ra và đặt nó lên giường. Cô kéo chiếc áo ghi-lê đan móc và áo phông qua đầu, đặt chúng lên giường, sau đó mở chốt cài áo lót và tuột nó ra, lấy một cánh tay che ngực.

“Nhanh lên nào, cô gái,” Marla nói. “Tôi không có cả ngày đâu”

Một tay vẫn che ngực, Sage dùng tay còn lại kéo quần lót xuống và bước ra xa chiếc quần, sự xấu hổ và sợ hãi thiêu đốt khuôn mặt cô. Sau đó, cô đẩy quần áo của mình xuống dưới chiếc gối của em gái, cố gắng che vùng kín của mình bằng một tay. Ý thức thông thường nói với cô rằng không ai ngoài Marla chú ý đến cơ thể của cô và hầu hết những người khác cũng khỏa thân, nhưng điều đó chẳng ích gì.

Marla chỉ vào phòng tắm. “Tự mình đến đó đi,” cô ta nói. “Và đừng có giở trò nữa nếu không tôi sẽ gọi y tá Vic đến gặp cô đấy, cô nghe rồi chứ?”

Sage gật đầu và đi đến căn phòng lát gạch, len lỏi giữa những chiếc giường, xe lăn, xe đẩy và xe chở đồ, luồn lách giữa những cô gái và những người phụ nữ khỏa thân, la hét, khóc, cười. Nước mắt làm mờ tầm nhìn của cô khi cô liếc nhìn xuống trước mỗi bước chân để tránh những vệt ố vàng và những vũng chất lỏng sẫm màu trên sàn nhà. Marla đi theo, khập khiễng và quát tháo ra lệnh cho những cô gái khác. Khi đến lượt Sage bước vào căn phòng lát gạch, cô nín thở và đi đến dãy bệ xí. Marla đã thử xả nước vào một số bệ, nhưng không có tác dụng. Giấy vệ sinh và phân gần như lấp đầy mọi bệ xí. Gián chạy dọc theo các cạnh của sàn nhà. Sage đứng chết trân, cố gắng không thở hay nôn mửa.

“Đến đây đi,” Marla nói, chỉ vào một nhà bệ xí không có ai ngồi. “Đây không phải là lúc để kén chọn đâu”

Sage lắc đầu.

Marla bực tức tiến về phía cô, mím môi thành một đường giận dữ và khó chịu. Trước khi bà ta có thể tiếp cận cô, Sage đã đi vào chỗ bệ xí, nhắm mắt lại và ngồi xuống. Cô cố gắng đi tiểu nhưng không thể, mặc dù thực tế là bàng quang của cô đã đầy đến sắp vỡ tung. Không thể nín thở thêm một giây nào nữa, cô thở ra và để không khí lấp đầy phổi, mùi hôi thối của chất thải con người đốt cháy lỗ mũi và cổ họng cô. Những giọt nước mắt giận dữ và ghê tởm trào ra dưới mí mắt. Cô cố nén chúng lai giải phóng bàng quang của mình. Khi đã xong xuôi, cô tìm giấy vệ sinh sạch xung quanh nhưng không có. Marla kéo một cô gái ra khỏi một bệ xí và lôi cô ấy đến chỗ nữ phụ tá mặc chiếc áo mưa, rồi tiến về phía Sage. Sage đứng dậy và vội vã đi đến bức tường có vòi xịt và chờ đợi nước phun xuống.

Khi đến lượt mình, cô khạc nhổ, lắp bắp, cố gắng bảo vệ khuôn mặt và bộ ngực của mình khỏi dòng nước lạnh buốt, nhưng người phụ tá đã kéo tay cô lên và xoay tròn cô bằng đôi tay thô ráp. Sage quay về phía bức tường và đưa hai tay lên mặt, nước dội vào đầu, lưng và mông cô. Tắm xong, người phụ tá vỗ nhẹ người cô bằng chiếc khăn ướt sũng, rồi chuyển sang người tiếp theo. Marla ra lệnh cho Sage quay trở lại giường của mình và bảo cô mặc quần áo vào.

Cảm thấy rùng mình, Sage làm theo lời cô ta, răng cô va vào nhau lập cập. Những cô gái và phụ nữ trẻ may mắn có quần áo và có thể tự mình mặc, cố gắng mặc váy, áo và chân váy, trong khi những người còn lại nằm bơ vơ bên những bộ quần áo nhàu nát, bị lãng quên. Khi Sage trở lại giường của mình, cô mặc quần lót và quần áo của mình lên làn da vẫn còn ướt, kéo và giật mạnh vải, sau đó quấn chiếc chăn mỏng lên người và ngồi trên giường, xoa tay và chân cho ấm.

Cô nhìn ra cửa, cầu nguyện rằng ai đó sẽ bước vào và thừa nhận rằng đã có một sai lầm - bác sĩ Baldwin đã gọi lại cho Alan, ông ta đã giải thích mọi chuyện, và bây giờ cô được tự do về nhà. Tiền mua vé xe buýt đang ở trong văn phòng của ông ta, cùng với chiếc áo khoác da lộn và đôi guốc mà cô đã làm mất khi họ tóm lấy cô trong phòng chờ. Sau đó, bác sĩ Baldwin sẽ xin lỗi. Hoặc có thể Alan đang trên đường đến đón cô. Ông ta sẽ rất tức giận nếu phải đi đón cô, nhưng cô không quan tâm, miễn là ông ta đưa được cô ra khỏi đó. Đâu đó trong tâm trí, cô biết tất cả chỉ là mơ tưởng, nhưng đó là vọng duy nhất cô còn Sau khi tất cả các bệnh nhân đã được tắm rửa, thay tã và mặc quần áo, Marla đi khập khiễng quanh phòng bệnh, la hét và kéo những người có thể đứng dậy khỏi giường của họ, nhấc những người khác lên xe lăn và xe đẩy. Sau đó, cô ta dồn mọi người về phía cửa.

“Đi nào!” Cô ta hét lên. “Đi thôi. Đã đến lúc di chuyển”

Trong khi Marla mở khóa cánh cửa đôi, người phụ tá mặc áo mưa bắt đầu lau sàn nhà, lấp đầy không gian bằng cái mùi nồng nặc của của nước tẩy Pine Sol. Sage đứng dậy, thấy biết ơn vì được rời khỏi phòng bệnh. Có lẽ cô sẽ tìm được ai đó lắng nghe mình. Nhưng cô gái có sẹo ở giường bên cạnh cũng đồng thời đứng đó, vẫn trần như nhộng, sau đó quay mặt về phía Sage, chặn đường cô. Làn da sần đỏ trên mặt và cổ của cô ấy kéo dài qua một bên vai và bao phủ một phần ngực, bao gồm cả một bên vú. Cô ấy giơ một chiếc váy có áo màu tím và chân váy phủ hoa tử đinh hương lên và cau mày với Sage.

“Tôi không muốn mặc cái này,” cô ấy nói. “Nhưng ai đó đã lấy mất chiếc còn lại của tôi và phải mất vài tuần nữa đồ giặt mới được mang đến.”

“Tôi rất tiếc.” Sage nói vậy vì cô không biết phải nói gì khác.

“Mẹ tôi đã gửi nó cho tôi, cô nhớ không? Và tôi đã giấu nó dưới đệm của mình vì tôi để dành nó cho lần tới bà ấy đến thăm.”

Khi cô gái đề cập đến việc mẹ cô ấy lại đến thăm, Sage không thể không nghĩ đến Rosemary. Con bé đã dành bao nhiêu ngày, bao nhiêu tuần, bao nhiêu tháng, bao nhiêu năm để chờ đợi mẹ mình làm điều tương tự? Đã bao lần trái tim con bé tan nát, khao khát một người sẽ không bao giờ đến? “Mẹ cô có hay đến thăm cô không?”

“Cô biết là không mà” cô gái nói. “Lần gần đây nhất là hai năm trước. Và tôi không biết khi nào bà ấy quay lại, nhưng khi rời đi bà ấy có nói, ‘Tina, mẹ sẽ quay lại sớm thôi, vì vậy hãy cư xử đúng mực. Và hãy đảm bảo rằng con luôn mặc một chiếc váy đẹp’”

Sage co rúm người lại bên trong. Hai năm? Điều gì đã khiến cô gái đáng thương này nghĩ rằng mẹ cô sẽ quay trở lại? “Cô đã ở đây bao lâu rồi?” Cô hỏi.

Tina nhìn cô như thể đó là câu hỏi ngớ ngẩn nhất thế giới. “Tại sao cô lại hỏi tôi như vậy? Chúng ta luôn nói về việc thật khó để nói về những chuyện như vậy ở đây mà. Nhưng theo những gì tôi có thể hình dung, tôi nghĩ đã khoảng tám năm kể từ khi mẹ tôi bỏ đi và cha giội nước sôi vào người tôi. Có lẽ lâu hơn một chút.”

Ôi chúa ơi . Vì thế mà cô ấy có những vết sẹo. Và tám năm ư? Điều đó có nghĩa là cô ấy vẫn còn là một cô bé khi chuyện đó xảy ra. “Tại sao cha cô lại làm điều đó với cô?”

“Cô biết tại sao mà. Vì đầu óc tôi đần độn và cha không muốn tôi nữa.”

Sage không biết phải nói gì. Sao một người cha có thể cố tình khiến con gái của mình biến dạng? Và làm thế nào mà Tina đáng thương vẫn tỉnh táo ở nơi khủng khiếp này trong tám năm dài? Đó là nếu cô ấy đã từng tỉnh táo.

“Không cần phải trông buồn bã thế” Tina nói. “Cô đã ở đây đủ lâu để nhận ra tôi không phải là đứa trẻ duy nhất đến từ một gia đình tan nát bị mắc kẹt ở đây.” Cô ấy chỉ vào một bé gái, khoảng bảy hoặc tám tuổi, đang lê bước về phía cửa với cái đầu cúi gằm. “Đó là Ginny. Con bé đến trong khi cô không ở đây. Bố con bé đã đưa nó đến đây trên một chiếc xe Cadillac sang trọng, thả con bé xuống và nói rằng ông ta không muốn nghe tin gì về nó nữa, ngay cả khi nó chết. Và con bé chẳng có vấn đề gì cả” Tina kéo chiếc váy màu tím hoa cà qua đầu và luồn tay vào ống tay áo. “Có lẽ tôi nên mặc cái này thay vì khỏa thân đi loanh quanh như một con chim giẻ cùi. Cô lại ở trong hầm à?”

Sage không thể rời mắt khỏi Ginny, cô bé trông uể oải và khốn khổ, di chuyển như một thây ma giữa những cư dân còn lại. Có phải những lời đe dọa về việc gửi những đứa trẻ không vâng lời đến Willowbrook cũng là sự thật? Có bao nhiêu cư dân ở đây cũng giống như Ginny, khỏe mạnh nhưng bị cha mẹ vứt bỏ? Riêng suy nghĩ đó thôi cũng đã đủ kinh khủng rồi, nhưng làm sao một đứa trẻ có thể được đưa vào các nhà tình thương hoặc được nhận nuôi nếu chúng bị mắc kẹt ở đây? Và nếu chúng cố gắng sống sót và thoát được ra ngoài, làm thế nào để chúng có thể cảm thấy bình thường trở lại đây? Tina vẫy một bàn tay trước mặt Sage. “Xin chào? Cô có đang nghe không?”

Sage lắc đầu để xua đi những suy nghĩ đó. “Tôi xin lỗi. Cô nói gì cơ?”

“Tôi hỏi có phải cô lại ở trong hầm không”

“Hầm ư?”

“Thì là cái nơi tách biệt. Phòng cao su. Cái hầm ý?”

Sage lại lắc đầu. “Không, tôi không ở trong hầm.”

“Cô ở trong khu vực thí nghiệm à? Tôi nghe nói ở đó họ có sàn sáng bóng và rèm trên cửa sổ. Và cả đồ chơi, những đồ dùng bằng bạc và giấy để viết nữa”

“Khu vực thí nghiệm? Đó là gì vậy?”

Tina nhún vai. “Nơi họ làm thí nghiệm. Tôi không biết là loại thí nghiệm nào.”

“Trên người của các cư dân ở đây ư?”

“Ừ” Tina nói. “Đó là lý do tại sao ở đó có đồ chơi và đồ dùng”

Một cơn ớn lạnh chạy qua người Sage. Còn những tin đồn nào khác về Willowbrook là sự thật đây? Trong một giây, cô nghĩ đến việc nói cho Tina biết cô thực sự là ai, nhưng điều đó có thể phản tác dụng. Tina có thể không tin cô. Và nếu Tina là bạn của Rosemary, có thể cô ấy biết điều gì đó có ích. Nhưng nếu Sage cố thuyết phục cô ấy rằng Rosemary vẫn mất tích, có thể cô ấy sẽ cảm thấy bối rối, ngừng tin tưởng cô và giữ im lặng.

Tina nhăn mặt. “Được thôi, vậy thì khỏi cần nói cho tôi biết cô đã ở đâu. Chắc là tất cả chúng ta đều có bí mật riêng” Sau đó, cô ấy mỉm cười, và Sage thoáng thấy một hình ảnh hẳn là của cô gái ấy trước đây - ngây thơ và tràn đầy hy vọng vào tương lai. Nó khiến trái tim Sage đau nhói và đồng thời khiến cô nhớ đến Rosemary.

“Nói đến bí mật, cô biết gì về gã phụ tá tên Wayne đầu hói, xăm trổ không?” Cô hỏi Tina nhíu mày. “Ý cô là sao, tôi biết gì về anh ta ư? Anh ta thật tồi tệ, xấu tính và mọi người đều sợ anh ta. Đó là tất cả những gì tôi biết”

“Nhưng tại sao Leonard và y tá Vic lại nói rằng anh ta có thể biết nơi..” Cô do dự. “Tại sao họ lại nói rằng anh ta biết tôi ở đâu?”

“Bởi vì mọi người đều biết anh ta có tình cảm gì đó với cô. Có thể họ nghĩ anh ta đã lén lút đưa cô ra khỏi đây.”

“Liệu tôi có đi với anh ta không?”

Đường cau mày giữa hai mắt Tina sâu hơn. “Cô bị cái quái gì vậy? Cô đập đầu vào đâu và quên tất cả mọi thứ cô từng biết à? Tất nhiên cô sẽ không đi với anh ta! Dù sao thì cũng sẽ không tự nguyện đi.” Rồi đôi mắt cô ấy mở to đầy lo lắng. “Họ có làm gì cô khi cô mất tích không? Họ đã phẫu thuật thùy não [9] cho cô hay thử nghiệm gì đó lên cô à? Có phải vì thế mà cô không thể nhớ bất cứ điều gì không?”

Sage lắc đầu. “Không, không có chuyện đó đâu. Tôi chỉ... lúc này tôi hơi bối rối, thế thôi.”

“Chà, đừng lo lắng, cô sẽ sớm nhớ lại thôi. Hoặc có thể là cô không muốn. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nỗi buồn che mờ đôi mắt cô gái ấy. Rồi cô ấy lại mỉm cười.

Sage cố gắng đáp lại nụ cười, nhưng nó thật yếu ớt và run rẩy. Tuy nhiên, thật tuyệt khi biết có ít nhất một người đứng về phía Rosemary. “Tôi biết điều này nghe có vẻ ngu ngốc, nhưng cô có nghĩ rằng anh ta đã đưa tôi đi đâu đó không? Hay cô có biết nơi tôi có thể đã đi không? Tôi đang gặp khó khăn trong việc nhớ lại.”

“Xin lỗi,” Tina nói. “Tôi không biết. Cô cứ liên tục nói rằng cô sẽ ra khỏi đây. Vậy thôi. Tôi đã nghĩ là cô nói đùa.”

Sage cân nhắc những gì Tina nói. Có lẽ Rosemary đã trốn thoát. Có thể Wayne đã giúp đỡ, hoặc có thể là con bé đã tự mình làm điều đó. Sau những gì Tina nói về Wayne thì điều thứ hai dường như có nhiều khả năng hơn; có vẻ là anh ta không thể kéo con bé vừa đấm đá vừa la hét ra ngoài mà không bị ai để ý. Nhưng con bé đã đi đâu? Và làm thế nào mà nó sống sót được? Sau đó, cô có một suy nghĩ khác, một suy nghĩ chưa từng xuất hiện trong đầu cô cho đến bây giờ, và trái tim cô thắt lại. Nếu như Rosemary trốn thoát và nằm chết ở đâu đó trong rừng, dần dần bị chôn vùi dưới tuyết thì sao? “Này,” cô nói. “Đây có lẽ là một câu hỏi ngu ngốc khác, nhưng có cách nào để kiếm một điếu thuốc lá không?” Hỏi điều này có lẽ là vô ích - ngay cả khi có thể lén hút thuốc ở đâu đó thì cô cũng sẽ gặp rắc rối nếu bị bắt gặp - nhưng nó đáng để thử. Cô cần một thứ gì đó, bất cứ thứ gì, để xoa dịu thần kinh.

Tina khoanh tay và nhìn cô nghiêm khắc. “Tại sao cô lại muốn mấy thứ kinh tởm như thế?”

Sage nhún một bên vai. “Tôi không biết nữa, chỉ là thử thứ gì đó khác đi thôi”

“Ồ, điều đó thực sự ngu ngốc đấy. Và dù sao thì tôi cũng không biết gì về những thứ đó. Cô có chắc là họ không làm gì não của cô khi cô mất tích không?”

Marla hét vào mặt họ từ phía bên kia phòng. “Đi thôi, các quý cô! Đừng có tám chuyện vớ vẩn nữa và di chuyển đi!”

Tina nhìn qua vai, rồi nắm lấy tay Sage và kéo cô về phía cửa. “Đi thôi, chúng ta phải đi.”

Giật mình, Sage giật tay ra khỏi cái nắm tay của Tina. Tina quay lại đối mặt với cô, một cái nhìn bối rối, bị tổn thương kéo dài trên khuôn mặt cô ấy.

“Sao vậy?” Cô ấy hỏi.

“Tôi không…” Sage bắt đầu, rồi dừng lại. Cô không thể nói ra sự thật về lý do tại sao cô rút tay lại, điều đó thật vô nghĩa và tàn nhẫn; để Tina nắm lấy tay cô có nghĩa là cô là một trong số họ, một trong những linh hồn thống khổ gọi Willowbrook là nhà. Và cô sẽ không bao giờ là một trong số họ. Cô sẽ không bao giờ để chuyện đó xảy ra. “Tôi xin lỗi,” cô nói. “Tôi thấy không khỏe và tôi không muốn cô bị lây từ tôi.”

“Ồ, thế thì phiền thật” Tina nói. “Hy vọng cô sẽ sớm khỏe hơn vì tôi thực sự rất vui khi cô quay trở lại.”

“Cảm ơn cô.” Sage nói. Sau đó, trước khi cô có thể hỏi họ sẽ đi đâu, Tina đã quay lại và đi về phía cửa. Sage xoa xoa cánh tay và đi theo, hy vọng cô đã không làm phật lòng người duy nhất đối xử tử tế với mình kể từ khi đến đây. Cô cần một đồng minh, một người hiểu tường tận về Willowbrook và có thể giúp cô tìm thấy Rosemary. Nhưng đúng là cô thấy không khỏe. Dạ dày cô sôi lên vì axit và sợ hãi. Sau đó, cô nảy ra một ý tưởng. Có lẽ nếu cô nói với ai đó rằng cô bị ốm, họ sẽ cho cô đi khám bác sĩ; thậm chí có thể là ai đó ngoài bác sĩ Baldwin.

Gần đến cửa, cô tiến lại gần Marla với một tay đặt trên bụng. Marla vừa mới tách hai cô gái đang la hét và giật tóc nhau, và giờ cô ta đứng giữa họ với hai cánh tay dang rộng, giống như một trọng tài đứng giữa hai võ sĩ quyền anh.

“Tôi xin lỗi đã làm phiền, nhưng...” Sage bắt đầu.

“Có chuyện gì thế?” Marla nói, ném cho cô một cái nhìn cáu kỉnh.

“Tôi nghĩ mình không ổn lắm,” Sage nói. “Tôi cần gặp bác sĩ. Cô cúi người về phía trước và nhăn mặt, giả vờ đau đớn.

Marla ném cho các cô gái một cái nhìn đe dọa rồi thả tay xuống và nhìn Sage từ trên xuống dưới, môi mím lại. “Cô cần khâu vết thương à?”

Sage lắc đầu.

“Cô sắp chết?”

Cô lại lắc đầu.

“Vậy thì, cô biết luật mà. Không chảy máu, không gãy xương, không cận kề cái chết, không bác sĩ. Marla ra hiệu về phía những chiếc xe gỗ xếp thành hàng gần bức tường phía xa. “Giờ thì hãy tỏ ra mình có ích và lấy một cái tật đi”

“Nhưng dạ dày của tôi,” Sage nói. “Nếu ruột thừa của tôi sắp nổ tung hoặc lá lách của tôi bị rách thì sao?”

Marla chống tay lên hông. “Cô lại đang thử thách tôi đấy à, cô gái? Thứ quái quỷ gì đã nhập vào cô trong khi cô ở bên ngoài thế? Cô cần phải nhớ ai là người phụ trách ở đây. Giờ thì lết cái xác của cô đến mấy cái xe tàn tật đó trước khi tôi gọi y tá Vic và để cô ta chỉnh đốn cô.

Sage định mở miệng đáp lại, nhưng Marla quay người và khập khiễng bước đi.

Cố gắng cưỡng lại việc cất lên một tiếng hét thất vọng, Sage nhìn quanh tìm Tina nhưng không thấy cô ấy đâu cả. Cô lách qua đám đông để đến hàng xe đẩy, né tránh những đôi chân ngỗ nghịch, những bàn tay vươn ra và những cái đầu lắc lư. Nếu những người phụ tá không cho phép các cư dân gặp bác sĩ khi họ bị thương hoặc bị ốm, vậy thì làm sao cô có thể nói chuyện với bất kỳ ai khác ngoài bác sĩ Baldwin? Làm sao cô tìm được một người sẽ lắng nghe hoặc quan tâm? Cô cố gắng bình tĩnh lại. Nếu Marla không lắng nghe cô, có thể người khác sẽ nghe. Có thể cô và những cư dân khác đang rời khỏi khu vực để đến nhà ăn, nơi cô phục vụ của nhà ăn sẽ thông cảm và tin cô, hoặc một lớp học nơi một giáo viên tận tâm sẽ nhận ra cô đang nói sự thật. Cô nắm lấy tay cầm của một chiếc xe đẩy và nhìn xuống người đang im lặng ngồi trong chiếc hộp gỗ, một cô gái vị thành niên không mặc gì ngoài một chiếc tã vải và đang nhìn chằm chằm lên trần nhà. Không có chăn lót dưới hộp, thậm chí không có một tấm vải mỏng hay một chiếc gối phẳng. Mặc dù chẳng muốn tỏ ra thân thiện nhưng Sage cố gắng mỉm cười với cô gái ấy để cho cô ấy thấy rằng cô quan tâm, nhưng cô gái không có dấu hiệu nhận thức. Sage nghĩ đến việc chào hỏi và hỏi xem cô ấy có ổn không nhưng cô không nghĩ mình làm được điều đó mà không khóc. Nỗi kinh hoàng và đau đớn về sự tồn tại như một cơn ác mộng của cô gái tội nghiệp - cùng với mọi linh hồn đau khổ khác đang vật lộn để sống sót bên trong Willowbrook - dày đặc và nặng nề như hít phải chì. Thay vì cố gắng giao tiếp, Sage đẩy chiếc xe về phía cửa, tập trung vào việc đặt một chân trước chân kia, cố gắng không va vào bất kỳ ai hoặc giẫm lên bất cứ thứ gì. Tất cả những gì cô có thể làm bây giờ là tránh xa rắc rối và cầu nguyện điều gì đó sẽ thay đổi.

Marla để mở cả hai bên cánh cửa đôi, rồi đưa một trong những cư dân ngồi xe lăn vào sảnh. Những cư dân còn lại đi theo sau, những người có thể đi bộ đẩy những người ngồi trên xe đẩy gỗ và xe lăn. Ngoài hành lang, nhiều cư dân và phụ tá tràn ra từ các khu vực khác để hòa vào đám đông - các cô gái trẻ, thanh thiếu niên và phụ nữ trưởng thành; một số di chuyển giống như thây ma, hợp lại thành nhóm, vụng về và chậm chạp, những người khác cố gắng lao về phía trước, xô đẩy và va vào mọi người xung quanh. Qua những cánh cửa mở của một khu vực, Sage có thể nhìn thấy dường như hàng trăm phụ nữ khỏa thân trên sàn, đang ngồi hoặc ngồi xổm, quỳ gối hoặc khoanh chân hoặc cúi khom người, nhưng tất cả họ đều đung đưa, di chuyển, lắc lư. Không có giường lấp đầy căn phòng. Không bàn ghế. Chỉ có những người phụ nữ.

Sage tìm kiếm em gái mình khắp nơi, xem xét mọi khuôn mặt trong các phòng và ngoài hành lang. Với nhiều người như thế này trong một tòa nhà, cô nghĩ Rosemary sẽ dễ dàng quay trở về mà không có ai nhìn thấy và bị bỏ qua, lạc vào vô số những người phụ nữ và bé gái chen chúc trong một tầng - đặc biệt là khi có quá nhiều người trông giống nhau đến thế, với khuôn mặt hốc hác, đôi mắt trống rỗng, tay chân gầy guộc và mái tóc xù. Tìm thấy em gái mình giữa những cư dân khác là điều không thể, nhưng cô có thể hy vọng.

Hét lên ra lệnh cho mọi người tiếp tục di chuyển, những người phụ tá của các khu vực dồn cư dân về phía trước, dẫn họ vào hành lang chính như những con vật vào máng chế biến, thúc ép họ giữa những chiếc giường và xe đẩy ở cả hai bên. Mọi người đứng quá gần nhau. Họ chen lấn không gian của Sage và dồn ép ngày càng gần hơn. Cô bị chen lấn và xô đẩy, chân cô bị giẫm lên, và khuỷu tay va vào xương sườn. Có vẻ như hàng nghìn người đang la hét và khóc lóc, lẩm bẩm và la hét. Giữa cảm giác bị đè bẹp, tiếng ồn ào hỗn loạn vang vọng từ các bức tường và mùi hôi thối khủng khiếp lơ lửng như một làn khói dày đặc trong không khí, cô gần như không thể thở được.

“Làm ơn lùi lại,” cô nói. “Đừng dựa vào tôi. Làm ơn. Cô không cần phải đứng gần như vậy.”

Không ai nghe cả.

Cô hướng khuỷu tay ra ngoài, bám sát vào chiếc xe đẩy, và lê bước cùng với đám người đang trườn bò, di chuyển lảo đảo và ngắt quãng. Trong khi nhìn xuống để tránh những vết bẩn màu nâu và những vũng nước màu vàng trên sàn, cô đã vô tình đâm vào một cư dân khác ở phía trước xe đẩy. Cô hốt hoảng dừng lại và nhìn lên, hy vọng mình không làm đau bất cứ ai. Một cô gái chưa đến hai mươi tuổi mặc tã vải và áo len màu hồng đứng khom người, một tay ôm lấy mu bàn chân trần.

Ôi chúa ơi ,” Sage nói. “Tôi rất xin lỗi. Cô không sao chứ?”

“Không sao, không sao,” cô gái nói, mắt nhìn lên trần nhà. “Không sao, không sao.” Rồi cô ấy đứng thẳng, quay lại và tiếp tục đi.

Cảm thấy xấu hổ, Sage nhanh chóng giữ chiếc xe lại để xem cô gái có bị bầm tím hay chảy máu không. Rất may, không có dấu vết nào làm đỏ làn da nhợt nhạt của cô ấy. Không có máu chảy xuống chân.

Khi Sage bắt đầu tiếp tục di chuyển, cô kiễng chân lên và nhìn qua những cái đầu đang nghiêng ngả và những đôi vai nhấp nhô để xem họ đang đi đâu. Cô cũng tìm kiếm Tina, nhưng không thể chọn lấy được một người trong đám đông đang náo động. Ở cuối hành lang là một dãy cửa thép đôi, hy vọng là họ đang được đưa vào lớp học, với bàn học, giáo viên và một vài thứ có vẻ ngăn nắp. Sau cùng thì Willowbrook cũng được gọi là trường học. Chắc chắn hầu hết các bậc cha mẹ gửi con cái của họ đến đó vì lợi ích của các nhà giáo dục đặc biệt, những người biết cách làm việc với người khuyết tật. Phải có lý do nào đó thì họ mới để con mình sống ở đây. Tia hy vọng nhỏ nhất bùng lên trong cô. Chắc chắn một người giáo viên sẽ lắng nghe cô.

Sau đó, cô nhìn thấy nơi họ đang hướng tới, và một nỗi kinh sợ lạnh lẽo đè lên ngực cô.

« Lùi
Tiến »