Một cơn đau nhức nhối xé toạc đầu bàn chân của Sage, chạy dọc da thịt cô và từ từ đưa cô ra khỏi trạng thái mê man do thuốc gây ra. Sau nhiều lần cố gắng, cô mở mí mắt nặng trĩu, nhìn quanh và cố hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hai người, mỗi người một bên, đang khoác tay cô đi qua một lối đi hẹp, và đôi chân trần của cô đang chà trên sàn nhà lạnh giá, gồ ghề. Cô cố gắng bước đi, nhưng dư âm của mũi tiêm vẫn xoáy vào người cô, và đôi chân cô không chịu hợp tác. Cô liên tục loạng choạng và vấp ngã, và liên tục bị kéo cho đứng thẳng lại. Cô không biết mình đang ở đâu và đã bất tỉnh bao lâu.
Khi cuối cùng cũng có thể đứng vững và tầm nhìn bắt đầu rõ ràng, cô nhận ra có hai người phụ tá nam đang đỡ lấy mình, và họ đang ở trong một nơi trông giống như một đường hầm bằng đá. Nấm mốc xám xanh loang lổ trên tường, và những đường ống rỉ sét chạy dọc trần nhà, nhỏ một chất lỏng màu nâu xuống sàn. Những bóng đèn bám bụi phát ra ánh sáng yếu ớt, chập chờn trong những chiếc lồng kim loại, và mùi giống như hang động của nấm mốc và đá ướt tràn ngập không khí. Ngoại trừ ánh sáng và không có hình vẽ graffiti, đường hầm trông giống như những lối đi đổ nát bên dưới bệnh viện lao cũ.
“Không!” Cô kêu lên, vùng vẫy để thoát ra. “Các người đang làm gì vậy? Các người đưa tôi đi đâu?”
Các phụ tá siết chặt vòng tay. “Bình tĩnh nào” một trong số họ nói. “Chúng tôi chỉ đưa cô trở lại phòng mình thôi.”
“Làm ơn, anh phải nghe tôi nói. Đây là một sự nhầm lẫn khủng khiếp. Tôi không phải là Rosemary. Tôi là Sage, chị gái sinh đôi của con bé. Anh phải tin tôi.” Cô cố giao tiếp bằng mắt với họ, cố để họ thấy rằng cô hoàn toàn bình thường và lý trí, nhưng họ vẫn nhìn thẳng về phía trước, chuyên tâm làm việc của mình. Người phụ tá bên trái cô cao hơn và lớn tuổi hơn, với mái tóc đuôi ngựa màu xám và một chiếc khuyên kim cương trên tai. Người bên phải có khuôn mặt trẻ trung, ngây thơ với làn da đẩy mụn và quai hàm chắc khỏe. Trông anh ta như thể đang học trung học.
Không ai trong số họ phản hồi.
“Làm ơn,” cô nhắc lại. “Nếu các anh đưa tôi trở lại văn phòng của bác sĩ Baldwin, ông ta sẽ giải thích mọi chuyện. Các anh không thể làm điều này với tôi.”
“Im lặng đi!” Người phụ tá tóc xám nói. “Bác sĩ Baldwin là người đã bảo chúng tôi đưa cô trở lại nơi cô thuộc về.”
“Nhưng tôi không phải Rosemary!” Cô kêu lên.
“Ờ, ờ,” anh ta nói. “Cô luôn nói như vậy. Để tôi đoán, tên của cô là Sage?”
Ôi chúa ơi. Rosemary nói với tất cả mọi người tên nó là Sage ư? “Đúng vậy. Tôi xin anh đấy, làm ơn. Tôi đang nói sự thật. Rosemary, em gái tôi bị bệnh. Nó không biết mình nói gì cả.” Cô nói.
Người phụ tá tóc xám siết chặt cánh tay của cô và lắc mạnh. “Tôi đã nói là im đi” Anh ta gầm gừ. Sau đó, anh ta hướng sự chú ý của mình đến người phụ tá trẻ hơn. “Đúng rồi, có một trong những điều quan trọng nhất cậu cần nhớ nếu muốn vượt qua ngày đầu tiên.”
“Đó là gì vậy?” Cậu phụ tá trẻ nói.
“Đừng tin bất cứ điều gì những kẻ thiểu năng này nói.”
Sage bắt đầu chống cự một lần nữa nhưng rồi dừng lại. Cố gắng lý luận với họ là việc làm vô nghĩa. Họ chỉ đang làm công việc của mình. Thay vào đó, cô tập trung chú ý đến nơi họ đang đến, tìm kiếm các dấu hiệu hoặc con số trên tường để có thể tìm đường quay lại tòa nhà ban quản lý nếu có cơ hội. Nhưng mọi đường hầm họ đi đều giống nhau, và họ đi qua rất nhiều khúc ngoặt, hết lối này đến lối kia, cảm giác như họ đang ở trong một mê cung khổng lồ.
Cuối cùng, họ đi đến cuối một đường hầm, nơi có một tấm biển bị ăn mòn phía trên cánh cửa hoen rỉ ghi: CẦN CÓ CHÌA KHÓA RA VÀO. Người phụ tá tóc xám móc trong túi ra một chùm chìa khóa, sau đó mở khóa và mở cửa, để lộ một cầu thang hẹp với những bậc đá đổ nát. Hai người phụ tá đưa cô lên các bậc thang và dừng lại ở đầu cầu thang có một cánh cửa thép khác. Trong khi người phụ tá lớn tuổi hơn mở chốt cửa, cô liếc nhìn lại cầu thang, tự hỏi liệu mình có thể chạy thoát được không. Có thể cô sẽ thoát được khỏi người phụ tá lớn tuổi hơn nếu cô quay trở lại đường hầm, nhưng người trẻ hơn chắc chắn sẽ bắt được cô. Và dù sao thì cô cũng không biết phải đi đâu.
Như thể đọc được suy nghĩ của cô, người phụ tá tóc xám đẩy cửa và kéo cô qua đó. Họ bước vào một nơi trông giống như một phòng dự trữ với các kệ, giẻ lau, xô và các thùng cỡ lớn của Pine-Sol. Sau khi khóa cửa lại, những người phụ tá dẫn cô ra khỏi phòng dự trữ và bước vào một không gian với sàn lát gạch được bao quanh bởi quầy hình chữ L, không khí nơi đây có mùi chua của giẻ lau, chất khử trùng và thứ gì đó khiến cô nhớ đến những chiếc tã bẩn. Ở đâu đó, có ai đó hét lên. Ai đó khác rên rỉ. Một người khác đang khóc. Da gà nổi lên trên cánh tay cô. Đây là nơi như thế nào vậy? Tại quầy, một người phụ nữ tóc đỏ với chiếc mũi có hình dáng như củ hành đang ngồi trên ghế quay lại nhìn họ, một tay cầm điếu thuốc. Khi cô ta nhìn thấy Sage, đôi lông mày như bút chì của cô ta nhướng lên và miệng cô ta dường như há ra, vết son môi đỏ như máu. Cô ta trông giống như một người chuyên ăn thịt những đứa trẻ mồ côi và những chú chó con. Cô ta dập điếu thuốc vào một cái gạt tàn bằng kim loại và đứng dậy, vuốt phẳng bộ đồng phục y tá của mình.
“Ôi trời,” cô ta nói. “Họ đã tìm thấy cô ta.”
“Đúng vậy.” Người phụ tá tóc xám nói.
“Cô ta đã ở đâu?” Y tá nói. Mái tóc xỉn màu của cô ta rõ ràng là do nhuộm mà ra, và lớp trang điểm của cô ta không che được vết chân chim và cằm chảy xệ.
“Tôi không biết,” người phụ tá tóc xám nói. “Baldwin không nói với chúng tôi. Có lẽ chúng ta nên hỏi Wayne.”
Cô y tá đảo mắt. “Anh cứ làm như anh ta sẽ nói cho chúng ta biết vậy”
“Tìm hiểu một chút cũng đâu có hại gì.” Người phụ tá tóc xám nói.
Cô y tá lắc đầu. “Tôi không hỏi anh ta đâu. Tôi đã từng nằm trong cái danh sách chết tiệt của anh ta một lần. Chừng đó là quá đủ rồi”
Cố gắng gạt bỏ nỗi sợ hãi sang một bên, Sage lặp đi lặp lại cái tên đó trong đầu. Wayne. Cô cần phải nhớ tên hắn ta. “Wayne là ai?” Cô hỏi, cố tỏ ra chừng mực. “Và tại sao người đó lại biết về sự mất tích của em gái tôi?”
“Lại bắt đầu rồi đây,” người phụ tá tóc xám khó chịu nói. “Tôi đã phải nghe mấy thứ vớ vẩn đó suốt quãng đường tới đây rồi.”
“Vì nó là sự thật!” Sage nói. Cô nhìn cô y tá với ánh mắt van nài. “Cô làm ơn giúp tôi được không? Tôi là chị em sinh đôi của Rosemary, nhưng không ai tin tôi. Người nào đó từ Willowbrook đã gọi cho cha dượng của tôi để nói với ông ta rằng con bé đã mất tích. Đó là lý do tại sao tôi đến đây, để giúp tìm kiếm con bé. Nhưng bác sĩ Baldwin nghĩ tôi là nó và ông ta muốn nhốt tôi lại”
Y tá phớt lờ cô, vẫn chú ý đến người phụ tá tóc xám. “Anh biết cách thức mà, Leonard” cô ta nói. “Hoặc là lờ họ đi hoặc là đồng ý với họ. Đó là cách duy nhất để khiến họ im lặng”
“Vâng, vâng” Leonard nói. “Tôi biết. Cô muốn cô ta ở căn phòng cũ chứ?”
Cô y tá gật đầu. “Ừ, nhưng hãy cẩn thận. Norma đang ở đó”
“Tuyệt,” Leonard nói. “Đúng những gì chúng ta cần.
Phía sau cô y tá, ngoài hành lang, một nữ phụ tá đẩy một chiếc cũi màu trắng có thanh chắn cao chứa đầy trẻ sơ sinh đi qua quầy. Các em bé ở các độ tuổi khác nhau, từ vài tháng đến một tuổi. Ba đứa ngồi dậy, hai đứa nằm, một đứa đứng dậy khóc, hai bàn tay bé xíu bấu chặt vào thanh chắn của chiếc cũi sắt. Hai trong số các em bé có vầng trán rộng và đôi mắt hình quả hạnh nhân của hội chứng Down, một em bé bị cụt cả hai tay và một em bé bị mù. Sage nhìn chúng đi qua, cảm thấy kinh hoàng. Có lẽ tin đồn về việc những đứa con bị đưa đi của các bà mẹ tuổi vị thành niên là sự thật.
“Tại sao những đứa bé này lại ở đây?” Cô hỏi. “Đây là bệnh viện hay trường học?”
Các phụ tá và y tá hành xử như thể cô không tồn tại.
“Tối nay chúng ta vẫn tiếp tục chứ?” Cô y tá hỏi Leonard.
“Đương nhiên,” anh ta nói. “Chúng ta phải chỉ cho chàng trai trẻ này cách tiệc tùng với những người giỏi nhất ở Willowbrook”
Cô y tá mỉm cười với người phụ tá còn lại. “Cậu tên là gì thế anh chàng đẹp trai?”
“Dale.”
“Rất vui được gặp cậu, Dale. Tôi là Vicki, nhưng mọi người gọi tôi là y tá Vic. Chào mừng đến với Nhà Sáu.”
“Nhà Sáu?” Dale nói.
“Đó là cách chúng tôi gọi các nhà,” Leonard nói. “Nhà Sáu, Nhà Mười Ba. Cậu hiểu vấn đề mà”
Y tá Vic cười. “Cậu còn nhiều điều phải học đấy, nhóc. Nhưng đừng lo, ông già Leonard ở đây sẽ dạy cho cậu. Cậu đã sẵn sàng để vui vẻ tối nay chưa?”
Dale nhe răng cười. “Câu hỏi đúng phải là, hai người đã sẵn sàng chưa? Tôi khá chắc là tôi có thể dạy cho hai người đôi điều về tiệc tùng đấy”
“Tôi nghi ngờ điều đó đấy,” Leonard nói. “Tôi đã sống sót qua vụ Woodstock [7] đấy nhé”
“Thì sao nào?” Dale nghe có vẻ thích thú. “Anh trai tôi cũng vậy. Nhưng anh ấy không nói gì về việc đã nhìn thấy những ông già hippe ở đó.”
Sage muốn họ ngậm miệng lại. Cô cần họ im lặng và lắng nghe cô. Họ không thể nhìn thấy cô đang sợ hãi sao? Họ không biết cô đang suy sụp sao? Còn tiếng khóc và tiếng rên rỉ phát ra từ ngoài hành lang thì sao? Họ không thể nghe thấy nó ư? Họ không quan tâm à?”
Y tá Vic nháy mắt với Dale. “Chúng tôi không già như cưng nghĩ đâu. Để xem ai dạy ai nhé.
Leonard và Dale cười, sau đó kéo Sage về phía cuối quầy. Cô nhìn y tá Vic qua vai khi họ kéo cô đi. “Làm ơn,” cô kêu lên. “Điều này không đúng!”
Y tá Vic ngồi xuống và châm một điếu thuốc khác.
Khi họ đi vòng qua quầy và bắt đầu đi xuống hành lang, Sage ngạc nhiên tột độ. Nếu các phụ tá không đỡ lấy cô, có lẽ cô đã khuỵu xuống.
Các cô gái trẻ, ở độ tuổi từ trẻ em đến thanh thiếu niên, xếp thành hàng hai bên hành lang. Các nhóm hai, ba người chen chúc trên những chiếc giường, ghế và xe lăn. Một số chiếc giường trông giống xe ngựa hơn, có bánh xe lớn và tay cầm để đẩy, và một số xe lăn làm bằng gỗ, có bánh xe rỉ sét và tay vịn mỏng manh, như thể chúng được kéo ra từ một viện bảo tàng thời Victoria. Nhiều chiếc xe lăn có những chiếc hộp dài bằng gỗ thay cho ghế ngồi, giống như những chiếc quan tài không có nắp đậy, trong đó các cô gái nằm co ro trên những tấm khăn trải giường cáu bẩn, chân tay gầy guộc, nhợt nhạt của họ thu vào như tư thế bào thai, cổ tay và bàn tay khoanh lại trước ngực.
Hầu hết các cô gái đều mặc tã vải, ở những vị trí không có quần áo hay trần truồng; tất cả đều gầy guộc, sống lưng của họ như những chóp núi nhợt nhạt, xương bả vai nhô ra như đôi cánh sắc nhọn. Những vết bầm tím và vết trầy xước bao phủ trên da, và một số vết bỏng trông giống như vết bỏng do thuốc lá. Lúc đầu, Sage nghĩ rằng một số người trong số họ đã chết, các đặc điểm và tay chân của họ rất giống xác chết, nhưng sau đó cô nhận ra họ đang ngủ, không thể hoặc không muốn cử động. Một số lúc lắc cái đầu, đôi mắt mù tìm kiếm và tìm kiếm, trong khi những người khác nhìn Sage với ánh mắt ám ảnh, phản ánh tất cả nỗi kinh hoàng mà cô cảm thấy.
Một cô gái nào đó với khuôn mặt sần sùi và chảy máu như thể bị nổ tung từ bên trong. Một số người khác mất các bộ phận cơ thể, cánh tay, chân hoặc bàn tay, trong khi những người khác có cái đầu, tứ chi hoặc phần thân bị biến dạng. Những vết bẩn sẫm màu và những vũng nước màu vàng nâu lốm đốm trên sàn lát gạch, và những tiếng rên rỉ, tiếng than khóc, tiếng nói lắp bắp cùng với mùi hôi thối của chất thải con người tràn ngập khắp không khí.
Một nỗi kinh hoàng ghê tởm lớn lên trong lồng ngực của Sage, khiến cô nghẹt thở và nghẹn họng. Những tin đồn là sự thật. Đây không phải là trường học. Đây là một cơn ác mộng, một bãi rác cho những kẻ bệnh tật, mất trí và không được cần đến. Không có gì ngạc nhiên khi những người phụ trách không bao giờ cho phép cha mẹ bước vào các khu vực phòng bệnh. Họ sẽ báo cảnh sát. Một lần nữa, cô tự hỏi sao mẹ cô có thể bỏ Rosemary ở một nơi kinh khủng như vậy.
Dale đưa một tay còn lại lên mũi. “Chúa ơi,” anh ta nói. “Mùi gì vậy?”
“Rồi cậu sẽ quen với nó” Leonard nói và kéo Sage về phía trước.
Không nao núng trước sự kháng cự của Sage, ông ta và Dale kéo cô xuống hành lang đông đúc, đi ngang qua một cô gái trẻ ở bên trong một chiếc hộp giống như quan tài bị vấy bẩn thứ gì đó tối màu và nhớp nháp. Cô gái quay đầu ngước nhìn họ, vẻ mặt đầy đau đớn, ánh mắt cầu cứu. Một cô gái lớn tuổi hơn mỉm cười với Sage, vui vẻ và hạnh phúc, như thể cô ấy có một bí mật vui nhộn mà cô ấy quyết tâm giữ cho riêng mình. Sage nhắm nghiền mắt và cố bịt tai lại, nhưng Leonard và Dale vẫn kéo tay cô xuống. Trái tim cô đập thình thịch như một đoàn tàu đang chạy trong lồng ngực. Điều này không thể là thật. Không thể nào. Sẽ chẳng có người nào làm điều này với những đứa trẻ. Chẳng có ai đối xử với chúng như thế này. Có lẽ cô đã chết. Có thể xe buýt đã gặp sự cố trên đường đến đây và cô ấy đã thiệt mạng. Có lẽ đây là địa ngục.
Một tiếng còi lớn vang lên và cô nhảy dựng lên, âm thanh chói tai cứ lặp đi lặp lại. Các cô gái trong hành lang trở nên kích động, vùng vẫy, khóc lóc và la hét, to hơn trước một cách khó tin. Một cánh cửa đóng sầm sau lưng họ và một người phụ tá hói đầu với cánh tay vạm vỡ, xăm trổ chạy ngang qua họ, rồi rẽ xuống một hành lang khác.
Leonard và Dale đi theo hướng đi của anh ta, đưa Sage xuống cùng một hành lang. Hành lang này hẹp hơn hành lang đầu tiên và có bốn dãy cửa đôi được đánh dấu Khu A, B, C và D. Bên ngoài cánh cửa của Khu A, một cô gái tầm tuổi thanh thiếu niên ngồi trên xe lăn đang đánh một cô gái khác đang ngồi trên sàn và la hét, giơ tay lên để tránh những cú đánh. Leonard buông Sage ra và kéo hai cô gái ra, đẩy người ngồi trên xe lăn ra khỏi người ngồi trên sàn. Sau đó, anh ta nắm lấy cánh tay của Sage một lần nữa và tiếp tục đi mà không nhìn lại để xem cuộc chiến đã dừng hẳn hay chưa. Ở cuối hành lang, họ dừng lại trước cánh cửa đôi của Khu D, những tiếng la hét phát ra từ bên trong căn phòng, cùng với những lời chửi rủa. Một mùi hôi thối nồng nặc dày như mùi sơn trên tường thoảng qua họ, khiến Sage bịt miệng. Thật không thể tin được, mùi thậm chí còn nồng nặc hơn so với khi ở sảnh chính, giống như phân, nước tiểu và những bãi nôn trộn lẫn với mùi chất khử trùng và thuốc tẩy dưới sàn.
“ Ôi chúa ơi ” Dale vừa nói vừa họ.
“Chuẩn bị tinh thần đi cậu bé. Leonard nói, rồi kéo Sage vào Khu D.
Thật khó để nói cái nào tệ hơn, tiếng ồn hay mùi hôi. Không khí có vị như cái chết; những tiếng kêu xé ruột, những tiếng rên khóc khác người phát ra từ thứ gì đó nghe giống như hàng trăm linh hồn bị tra tấn, lên xuống rồi lại lên xuống, khiến tóc gáy cô dựng đứng. Cô chưa bao giờ nghe bất cứ điều gì giống như vậy trong đời, kể cả trong những bộ phim kinh dị mà Noah thích xem.
Khu D có hình chữ L, cùng với một phòng chính rộng lớn và một không gian lát gạch nhỏ hơn ở bên trái trông giống như một phòng vệ sinh lớn và mở. Những dải đèn huỳnh quang lắp kín trần nhà bong tróc, những ống dài màu trắng vẫn còn hoạt động lấp đầy căn phòng cùng với ánh sáng chói chang. Hàng trăm chiếc giường sắt chất đầy sàn chính, tất cả đều màu trắng và chen chúc nối đuôi nhau, từ chân giường này đến đầu giường khác, với một lối đi hẹp ở giữa. Giường nào cũng có người, một số giường có hai cô gái trên mỗi tấm đệm. Nhiều cô gái mặc những chiếc áo trói tay [8] , ngồi, quỳ hoặc nằm với đôi mắt trống rỗng, một số bị trói vào đầu giường bằng dây thừng; trong khi một số khác nằm ngay tại đống chất thải của họ. Một số người khỏa thân, nhiều người chỉ mặc tã vải, trong khi một số khác mặc đồng phục thủ công thô sơ. Nhiều cô gái gầy guộc ngồi trên những chiếc xe đẩy bằng gỗ xếp thành hàng ở bên phải căn phòng; trong khi những cô gái khác bò hoặc nhảy từ giường này sang giường khác, cười, gào rú và la hét. Dường như tất cả mọi người đều đang di chuyển - đu đưa qua lại, lắc lư cái đầu, liếm ngón tay, vặn cánh tay, run rẩy khắp người, giống như một biển người đang cuộn trào. Một số ít không di chuyển, chỉ ngồi im như tượng đá. Một người phụ nữ trẻ ngồi phía trước giường, phần thân trên của cô uốn cong đến khó tin ấn xuống hai chân, đầu kẹp giữa hai đầu gối như thể cô bị gập làm đôi như một miếng bìa cứng. Một người khác nằm trên sàn nhà bẩn thỉu cạnh bức tường, mắt cá chân của cô bị trói vào thanh xà bằng dây xích.
Sage đứng sững sờ, tê liệt không nói nên lời, và kinh hoàng. Willowbrook, ngôi trường nơi người em gái yêu dấu của cô đã bị nhốt trong sáu năm qua, khiến cô nhớ đến một trại tập trung. Cô đã xem những bức ảnh trong lớp học lịch sử: những tù nhân gầy trơ xương, nằm, đứng và ngồi trong những không gian chỉ dành cho một nửa số người, một số bẩn thỉu, những người khác chỉ mặc quần áo một mảnh, tất cả đều có đôi mắt không còn hy vọng và sự tỉnh táo. Thế quái nào mà điều ghê tởm này được phép tồn tại ở Hoa Kỳ? Đặc biệt là vào những năm 70, khi họ có thể thu nhạc vào một cuốn băng ghi âm tám rãnh và đưa một người lên mặt trăng? Đây hẳn là một cơn ác mộng. Chắc chắn là vậy. Làm sao có người sống sót trong hoàn cảnh này được? Đột nhiên, một tiếng hét the thé vang lên ở một góc xa của phòng bệnh. Sage nhìn và thấy một người phụ tá cơ bắp với cánh tay có hình xăm và một nữ phụ tá với mái tóc xoăn Afro đang đuổi theo quanh phòng một cô gái khỏa thân, họ nhảy qua giường và dang tay ra để bắt lấy cô gái. Nữ phụ tá di chuyển với tốc độ đáng ngạc nhiên dù có bộ ngực nở nang và chạy khập khiễng, như thể cô ta bị tật ở hông vậy. Cô gái khỏa thân trông khoảng mười tám tuổi, với bộ ngực xệ xuống dường như quá lớn so với thân hình gầy guộc của cô; làn da xanh xao của cô đầy những vết sẹo lởm chởm và vết bầm tím hình chiếc ủng. Cô gái la hét và nhổ nước bọt vào những người phụ tá, sau đó bỏ chạy trước khi họ có thể bắt được cô. Khi cô gái chạy vào căn phòng lát gạch, họ đuổi theo cô. Tiếng la hét và tiếng kêu xì xì đột ngột của nước vang vọng ra khỏi phòng; sau đó người phụ tá xăm trổ lôi cô gái đang đấm đá, la hét và ướt sũng ra ngoài. Cô gái thoát khỏi anh ta và lại chạy. Phần lớn các cô gái đều dõi theo trong sự sợ hãi và mê mẩn, một số giễu cợt và cười điên cuồng, một số khác thì khóc. Những người khác thì nằm, ngồi hoặc đứng im lặng, không có phản ứng gì cả; không nhíu mày hay lo lắng, không buồn bã hay sợ hãi.
“Tôi sẽ làm tiếp từ đây” Leonard hét lên với Dale. “Quay lại ban quản lý và tìm hiểu xem tiếp theo họ muốn cậu đến đâu”
“Anh chắc chứ?” Dale nói.
Leonard gật đầu. “Đây không phải lần đầu tôi làm việc này đâu nhóc.”
Dale thở phào nhẹ nhõm, buông Sage ra và vội vã rời khỏi Khu D. Leonard khóa cửa lại sau lưng, sau đó nắm lấy cánh tay Sage và dẫn cô về phía những chiếc giường. Cô nhất quyết từ chối, không để anh ta đưa cô đi xa hơn nữa.
“Tôi không thuộc về nơi này,” cô nói. “Điều này không đúng. Anh không thể làm điều này với tôi!”
“Tất nhiên là đúng rồi,” anh ta nói, tay chỉ về phía cuối phòng. “Giường của cô ở đằng kia. Giờ thì đi đi”
Cô lắc đầu. “Không, không phải đâu. Đó là giường của em gái tôi! Tôi chưa bao giờ đến đây. Tôi không phải Rosemary!”
Anh ta lắc cô thật mạnh, vặn chặt cánh tay cô và khiến răng cô va vào nhau lập cập. “Cô có muốn quay trở lại hầm không? Bởi vì đó là nơi họ sẽ đưa cô đến nếu cô bắt đầu cư xử không đúng mực đấy”
Cô gái khỏa thân lại hét lên, to hơn và cao hơn mức mà Sage nghĩ một con người thể tạo ra. Trước sự ngạc nhiên của cô, Leonard quay lại và quan sát, chờ xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Các phụ tá đã dồn cô gái vào sau một chiếc ghế. Cô gái há hốc miệng nhìn những kẻ truy đuổi mình như một con thú bị nhốt trong lồng, hơi thở nông và gấp gáp, đôi mắt đỏ ngầu đảo quanh phòng. Người phụ tá xăm trổ giơ cánh tay vạm vỡ và đung đưa sang hai bên như một đô vật sẵn sàng tấn công, cười như thể đó là một trò chơi. Cô gái nhấc chiếc ghế lên quá đầu, cánh tay gầy guộc của cô căng lên hết sức và đập nó xuống sàn. Mặt sau của chiếc ghế gỗ nứt đôi, giống như những chiếc xương bị gãy. Một cái chân ghế bị gãy và xoay tròn trên sàn nhà lát gạch.
“Không sao đâu mà Norma,” nữ phụ tá nói. “Hãy bình tĩnh lại. Chúng tôi muốn giúp cô”
Norma. Sao cái tên đó nghe quan trọng vậy nhỉ? Rồi Sage nhớ ra. Ôi chết tiệt. Bác sĩ Baldwin đã nói Norma là bạn thân nhất của Rosemary và là cô gái mà con bé gọi là chị gái. Nhưng không có nghĩa người đó là Norma này, phải không?
Norma gầm gừ và càu nhàu khi cô ấy dùng tay không xé toạc thành ghế. Những mảnh vụn xuyên qua da cô ấy, một mảnh gỗ đặc biệt nhọn đâm vào cổ tay và xé toạc da thịt. Máu chảy từ cổ tay xuống đùi và bàn chân. Cô ấy giậm mạnh vào chiếc ghế cho đến khi những cái chân còn lại của nó gãy lìa, rồi nhặt những mảnh vỡ, ném chúng vào những người phụ tá và lao về phía cửa. Né tránh những vật thể được ném đến, người phụ tá xăm trổ chạy đuổi theo. Khi bắt kịp, anh ta nắm lấy cánh tay cô ấy và vặn nó ra sau lưng, nhăn mặt, rồi nắm lấy cánh tay kia và làm tương tự. Norma lại hét lên, lặp đi lặp lại. Nữ phụ tá vội chạy đến tát mạnh vào mặt cô ấy. Norma im lặng, gục đầu xuống và ngồi phịch xuống sàn. Người phụ tá xăm trổ bế cô ấy lên và đặt lên giường, máu từ cổ tay để lại một vệt đỏ. Ngay khi anh ta đặt Norma xuống đệm, cô ấy lại cố gắng trốn thoát một lần nữa, nhưng nữ phụ tá đã ngồi lên bụng cô ấy trong khi người phụ tá xăm trổ giữ tay.
“Norma, Norma” nữ phụ tá nói, lắc đầu, mái tóc xoăn Afro của cô ta cũng lắc theo. “Cô đang làm gì vậy? Cuối cùng cô cũng được quay trở lại khu của mình và đây là cách cô cư xử sao?”
Norma trừng mắt nhìn cô ta, thở hổn hển qua hàm răng nghiến chặt. “Cô có muốn được ngủ ở đây không?” Nữ phụ tá nói. “Hay là muốn bi phat?”
Norma lắc đầu. “Không phạt,” cô ấy nói. “Không, không”
“Cô sẽ ngoan chứ?” Người phụ tá xăm trổ nói.
Cuối cùng, Norma gật đầu chịu thua. Cô ấy quay đầu sang một bên và nhắm mắt lại, tay chân buông thõng. Nữ phụ tá đứng dậy, nam phụ tá xăm trổ từ từ buông ra và lùi lại. Cả hai lau khuôn mặt lấm tấm mồ hôi, rồi đứng đó một lúc, cố gắng lấy lại nhịp thở.
“Lấy ít băng gạc đi,” cuối cùng nữ phụ tá nói. “Chúng ta không thể để cô ta chảy máu khắp nơi được”
Người phụ tá xăm trổ gật đầu và bắt đầu băng qua phòng theo hướng của Sage, lê bước về phía cửa như một con rô-bốt khổng lồ. Những cô gái trẻ và những người phụ nữ trên đường đi của anh ta đều tránh xa - ít nhất là những người chú ý đến anh ta.
Khi con đường cuối cùng đã thoáng, Leonard đẩy Sage về phía giường của Rosemary, tránh những cánh tay và đôi chân bướng bỉnh và bước qua những vũng nước tối màu. Khi người phụ tá xăm trổ cách đó khoảng ba chiếc giường, Leonard hét lên với anh ta.
“Này, Wayne! Xem chúng tôi đã tìm thấy ai nào”
Wayne? Sage giật mình, ngạc nhiên khi nghe thấy cái tên này sớm như vậy.
Wayne nhìn sang và nhăn trán. “Lần này cô ta ở đâu?”
“Chết tiệt, giá như tôi biết. Vic và tôi tưởng anh có thể cho chúng tôi biết” Leonard nói.
“Ừ, đúng rồi,” Wayne nói, ném cho anh ta một cái nhìn khinh miệt. “Hai người cần dừng ngay cái trò ngồi lê đôi mách chết tiệt của mình đi. Hai người còn tệ hơn mấy bà già” Anh ta nhấc một cô gái khỏi sàn nhà và ném cô ta lên giường, sau đó tiếp tục đi về phía lối ra.
Sage cụp mắt xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt anh ta. Đúng người cô cần - một người có thể biết điều gì đó về em gái cô, và anh ta trông như có thể chặt đứt đầu ai đó. Khi anh ta ở ngoài tầm nghe, cô nói với Leonard. “Tại sao anh lại nghĩ anh ta biết Rosemary ở đâu?”
“Đừng có giả ngu với tôi,” Leonard nói. “Cô biết tại sao mà”
“Không, tôi không biết. Tôi thể. Tôi không biết gì hết.”
“Ừ, cô thích nói gì thì nói. Anh ta tiếp tục dồn cô đến lối đi giữa những dãy giường sắt, băng qua vũng máu ngày càng lớn của Norma. Nữ phụ tá với mái tóc xoăn Afro đang ngồi trên tấm đệm bên cạnh Norma, nắm lấy cổ tay cô ấy và kéo những mảnh vụn ra.
“Thấy thứ chết tiệt đó chứ?” Leonard nói. “Giờ thì cô có nhớ gì không?”
Sage lắc đầu, choáng ngợp không nói nên tiếng.
Những cô gái và người phụ nữ trẻ nhận thức được thế giới xung quanh nhìn cô với đôi mắt thấu hiểu, thương cảm. Một người cười, nghiêng người sang một cô gái ở giường bên cạnh và đưa tay lên thì thẩm. Một người khác đưa tay ra và giật mạnh tóc của Sage. Sage giơ một tay lên bảo vệ đầu và khom vai để thu mình lại. Ai đó khác chạm vào má cô, những ngón tay lạnh cóng lướt trên da thịt. Một người phụ nữ khác đứng dậy đi theo cô và Leonard đến cuối dãy, nơi có một cô gái tuổi vị thành niên ngồi ở chiếc giường kế bên chiếc giường cuối cùng, im lặng quan sát. Trông cô ấy khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, với đôi mắt xanh xuyên thấu ló ra từ khuôn mặt đầy sẹo, sần sùi và đỏ như một miếng thịt bò hóa đá. Nhiều vết sẹo hơn bao phủ một bên cổ và dài bằng một cánh tay.
Khi họ đến giường của Rosemary, Sage có thể nhìn thấy bên trong căn phòng lát gạch nơi Norma đã cố trốn thoát. Một dãy bồn rửa và bệ xí thấp không có nắp xếp dọc một bức tường, và nửa tá xe đẩy bằng thép xếp dọc bức tường còn lại. Hầu hết bệ xí đều bị nứt, vỡ; một số có giấy vệ sinh bẩn mắc ở rìa. Những vệt màu nâu và những vũng nước màu vàng dường như làm hoen ố hầu hết mọi bề mặt - sàn nhà, bồn rửa, nhà vệ sinh, tường. Cô nuốt lại những thứ đang dâng lên trong cổ họng và quay về phía cửa sổ. Màn đêm buông xuống và bên ngoài tuyết đang rơi, những bông tuyết trắng rơi dày và nhanh. Gió rên rỉ đập vào những ô kính cửa sổ đóng băng, đẩy tuyết vào giữa kính và tấm mica trầy xước bao phủ bên trong. Rõ ràng là ai đó đã nghĩ đến việc phá cửa sổ và nhảy ra ngoài. Lần đầu tiên, Sage nhận ra rằng trong phòng bệnh lạnh như thế nào, và nhớ rằng cô không còn áo khoác nữa.
“Anh có biết họ đã làm gì với áo khoác của tôi không?” Cô hỏi Leonard. “Đó là áo da lộn màu nâu với..”
“Không” anh ta ngắt lời cô. “Không có cái áo nào cả”
“Nhưng tôi đã mặc nó khi tôi đến đây. Anh có thể lấy lại nó cho tôi không ?”
Anh ta bật ra một tràng cười mỉa mai. “Cô đang trêu tôi à? Cô biết nơi này vận hành như thế nào mà. Nếu thứ gì đó biến mất, nó sẽ biến mất. Tất nhiên là ngoại trừ cô. Dường như cô là ngoại lệ kỳ lạ cho quy tắc đó. Cô giống như một con mèo có chín mạng hay gì đó vậy.”
“Đó là vì tôi không phải là Rosemary. Em gái tôi vẫn đang mất tích”
“Phải rồi,” anh ta nói. “Đó là những gì cô liên tục nói với tôi”
“Còn áo len và giày thì sao? Ở đây lạnh cóng”
Anh ta đảo mắt. “Nơi này trông giống một nơi có thừa áo len hay đôi giày nào à? Giờ thì ngồi đi”
Cô nhìn vào giường, tìm kiếm chỗ trong sạch sẽ nhất trên chiếc chăn mỏng, bẩn thỉu, rồi làm theo lời được bảo. Chiếc đệm sần và cứng, khung giường gần như chọc thủng các mép. Một chiếc áo trói tay ố màu treo ở chỗ để chân, giống như một chiếc áo len bị ném lung tung sau giờ học. Cô không thể không hình dung ra Rosemary trong chiếc áo đó, bất lực và sợ hãi, hai cánh tay bị hàng dây da siết chặt quanh eo. Cô định hỏi Leonard xem anh ta có mang chiếc áo đó đi không thì anh ta nhặt nó lên.
“Giờ cô đã trở lại nơi cô thuộc về, tôi có cần phải kiềm chế cô lại không, hay lần này cô sẽ ở yên một chỗ?” Anh ta nói.
Cô lắc đầu. “Tôi sẽ ở yên.”
“Ngoan lắm. Đừng để ai chịu đựng thêm bất kỳ điều tồi tệ nào từ cô nữa, nghe rõ chưa? Đặc biệt là Marla và Wayne.
“Marla là ai?”
Anh ta chỉ vào nữ phụ tá đang chăm sóc cho Norma. “Sao cô có thể quên Marla? Cô biết cô không thể đùa với cô ta mà.”
Cô liếc nhìn Marla, biết ơn vì lời cảnh báo, rồi ngước nhìn Leonard. Lần thứ một nghìn, cô cố nghĩ ra điều gì đó để nói khiến anh ta, hay bất cứ ai, tin cô. Nhưng cô chẳng nghĩ ra được gì cả.
Thay vào đó, cô hỏi, “Khi nào tôi gặp lại bác sĩ Baldwin?”
Anh ta chế giễu. “Làm thế quái nào mà tôi biết được? Có lẽ là lần tới khi cô cố gắng chạy trốn, điều mà tôi thậm chí sẽ không nghĩ đến nếu tôi là cô”
“Còn tiết học thì sao?” Cô hỏi. “Ngày mai có tiết học nào không?” Có lẽ một giáo viên sẽ lắng nghe cô.
“Tiết học?”
Cô gật đầu.
Anh ta lắc đầu không tin. “Nghe này, cô sẽ không lừa được tôi bằng cách giả ngu đâu nên đừng cố làm gì.” Sau đó, anh ta thả chiếc áo trói tay qua chỗ gác chân và bỏ đi.
Khi cô nhìn anh ta rời đi, một cảm giác tê liệt kỳ lạ xen lẫn sự hoảng loạn ngày càng tăng bắt đầu lan khắp cơ thể, khiến chân, tay và tim cô lạnh cóng. Anh ta có ý gì khi nói cô sẽ không gặp bác sĩ Baldwin trừ khi cô cố gắng chạy trốn lần nữa? Các bệnh nhân thường xuyên gặp bác sĩ mà nhỉ? Cô phải gặp lại bác sĩ Baldwin. Hoặc bất kỳ bác sĩ nào. Và phải thật sớm. Họ sẽ không nhốt cô ở phòng bệnh và quên cô đi chứ? Ao ước mình có thể biến mất, cô bắt đầu co chân lên giường, cuộn người và thu mình lại, sau đó cô nhận thấy vết bẩn trên đôi chân. Và cô không có cách nào để lau sạch chúng. Cô đứng và nhìn xuống tấm chăn. Phần cuối gần chỗ để chân còn bẩn hơn. Cô vén chăn lên và nhìn xuống bên dưới. Đệm cũng bẩn, nhưng không tệ bằng cái chăn. Chắc hẳn Rosemary đã lau chân trên mặt chăn trước khi chui vào. Cô lại ngồi xuống và lau chân bằng mép chăn, cẩn thận không để ngón tay chạm vào vết bẩn. Rồi cô ngồi giữa tấm đệm, đầu gối kê dưới cằm, hai cánh tay ôm lấy đầu gối, nỗi kinh hoàng ghê tởm len lỏi vào từng nếp nhăn và lỗ chân lông của cô.
Khi Wayne trở lại phòng bệnh với băng gạc cho Norma, anh ta liếc nhìn về phía cô, rồi nhanh chóng nhìn đi chỗ khác. Không thể quyết định xem vẻ mặt anh ta là tức giận hay lo lắng, cô nghĩ đến việc đứng dậy và đến gần để hỏi anh ta biết gì về Rosemary. Nhưng cô sẽ nói gì, và cô sẽ nói như thế nào? Nếu cô chọc tức anh ta như Leonard đã làm, cô sẽ chẳng đi đến đâu cả. Trước khi cô có thể quyết định phải làm gì, anh ta đưa băng cho Marla và lại rời đi.
Sau khi băng bó cổ tay cho Norma, Marla đi đến một buồng nhỏ bằng kính Plexiglas gần cửa phòng bệnh, ngồi xuống bên trong và đặt tay lên công tắc đèn. “Nào, các quý cô!” Cô ta hét lên. “Tắt đèn khi đếm đến năm!”
Khi Sage nhìn thấy những cô gái và những người phụ nữ có thân hình khỏe mạnh đang trườn xuống dưới tấm chăn của họ, cô cũng làm như vậy. Vài giây sau, căn phòng chìm trong bóng tối. Cô nằm xuống và nhắm đôi mắt ngập nước, từng nhịp đập của trái tim cô như một vụ nổ bên trong hộp sọ. Cô đưa tay bịt tai để ngăn chặn những âm thanh đau khổ của những con người xung quanh và cầu nguyện cho sự kiệt sức hoàn toàn chiếm lấy cô, đưa cô vào giấc ngủ. Sau đó, có thứ gì đó bò trên chân cô, nhích từng chút một trên da cô. Một cái gì đó khác bò lên phía sau cổ cô. Cô gạt nó đi, cố gắng không nghĩ xem nó có thể là gì. Không giống như những buổi lên đồng, kim tiêm và đường hầm, côn trùng không nằm trong danh sách những nỗi sợ hãi của cô - và sẽ thật vô nghĩa để có thể so sánh những gì đang diễn ra tại Willowbrook với bất kỳ nỗi sợ vặt vãnh nào - nhưng dù sao cô cũng không muốn ở trong chăn có gián hay bất kỳ loại côn trùng khác. Cô đứng dậy, giũ chăn và quệt tay khắp tấm đệm, rồi trở lại giường. Sau nhiều giờ khổ sở, cuối cùng giấc ngủ cũng đến, cô ngủ chập chờn, xen kẽ giữa những cơn ác mộng bị Cropsey rượt đuổi qua một đường hầm là những giấc mơ được uống rượu và cười đùa với Noah cùng những người bạn của cô. Và tất nhiên là cả Rosemary nữa.