Những Cô Gái Mất Tích Ở Willowbrook

Lượt đọc: 1429 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

Sage rùng mình bên dưới tấm chăn mỏng trong khi những cư dân khác khóc lóc, la hét, cười và lẩm bẩm, nhảy và bò từ giường này sang giường khác, lang thang quanh khu phòng bệnh mặc dù đã quá nửa đêm. Đói, lạnh và kiệt sức, cổ đau đớn muốn tìm kiếm giấc ngủ. Sau khi tiêu hủy những viên thuốc màu cam vào sáng hôm đó, thị giác và thị lực của cô trở nên khá rõ ràng, và giờ đây chúng cứ lặp đi lặp lại liên tục trong đầu cô như một bộ phim kinh dị. Cùng với những trận đánh nhau và sự hỗn loạn thường thấy trong phòng sinh hoạt chung, Wayne đã đánh gãy mũi một người phụ nữ và dùng thắt lưng quất một người khác; hai cô gái nôn mửa khắp người nhau; một cô gái ở độ tuổi thanh thiếu niên đã làm gãy tay một thanh thiếu niên khác; và Sage đã vấp phải một người phụ nữ mà cô nghĩ là đang ngủ, chỉ để phát hiện ra rằng cô ấy thực sự đã chết. Cùng với những hình ảnh ghê rợn đó, cô không thể ngừng nghĩ về Tina trên giường bên cạnh, nằm im lìm và bất động như một con búp bê bằng vải vụn.

Đã nhiều lần cô nghĩ đến việc giữ lại những viên thuốc màu cam vào ngày hôm sau để tối uống cho dễ ngủ, nhưng rồi cô quyết định từ bỏ. Cô phải giữ một cái đầu tỉnh táo. Và nếu Chúa hay số phận đứng về phía cô, cô sẽ được thả ra trước lúc đó. Cố gắng xóa đi những hình ảnh rùng rợn trong tâm trí, cô gắng sức ngừng nghĩ về những điều mà mình không thể thay đổi hoặc kiểm soát. Cô không thể giúp Tina hay bất kỳ ai khác ngay bây giờ - chừng nào cô còn bị mắc kẹt bên trong Willowbrook - nhưng bằng cách nào đó, bằng hướng nào đó, cô phải tự giúp mình. Và cô phải tìm Rosemary. Cô từ chối tin rằng mình sẽ bị nhốt ở đây mãi mãi, ngày qua ngày sống giữa những cô gái và những người phụ nữ trẻ bị cha mẹ và người nuôi dưỡng bỏ rơi, để chiến đấu vượt qua sự tồn tại khủng khiếp này cho đến khi họ già đi hoặc chết. Cô phải tin rằng mình sẽ biết được chuyện gì đã xảy ra với em gái và tìm ra lối thoát. Cô phải làm vậy. Không có lựa chọn nào khác. Thế mà việc rơi vào hố sâu tăm tối tuyệt vọng mới thật dễ dàng làm sao.

Khi sự kiệt sức cuối cùng đã đẩy cổ đến bờ vực của trạng thái bất tỉnh và bồn chồn, cô cảm nhận thấy một sự hiện diện phía trên mình, một thứ gì đó lờ mờ như một vật nặng tăm tối trên giường cô, ngày càng gần hơn. Giật mình, cô xé toạc chiếc chăn ra khỏi đầu và há hốc miệng nhìn vào căn hầm đen như mực của khu phòng bệnh.

Norma đứng nhìn xuống cô, một bóng ma xanh xao bị bắt gặp dưới ánh trăng yếu ớt lọt qua những ô cửa sổ cáu bẩn. Cô ấy đưa một ngón tay lên môi, miếng gạc thấm đầy máu quanh cổ tay cô ấy dường như phát sáng trong bóng tối. Sage liếc qua Marla để xem cô ta có nhận thấy Norma đang đứng đó không. Không phải là Marla sẽ làm gì đó, nhưng nếu Norma định làm tổn thương cô hoặc làm điều gì đó ngu ngốc thì ít nhất sẽ có nhân chứng. Như thường lệ, Marla đang ngủ trong căn buồng nhỏ, đầu ngả ra sau ghế, miệng há hốc.

Sage ngước nhìn Norma. “Chị đang làm gì vậy?”

“Chị muốn cho em xem một thứ” Norma nói.

“Quay về giường của chị đi”

“Không, chị phải cho em xem,” Norma quay về phía người bạn vô hình của mình, lắng nghe, gật đầu rồi lại nhìn Sage. “Chị không thể nói với em được”

Sage không thể tưởng tượng được Norma muốn cho cô xem cái gì. Không có nơi nào để giấu bất cứ thứ gì quan trọng hoặc có giá trị. Dù sao thì cô cũng không biết chắc. Có thể Norma đang tưởng tượng ra mọi thứ, hoặc đang nói dối, hoặc đang cố đánh lừa cô. Rồi cô nhớ ra rằng điều tốt nhất nên làm là lờ cô ấy đi. “Chị có thể cho em xem vào buổi sáng” Cô nói.

Norma lắc đầu. “Không thể được,” khẽ ngoắc ngón tay, cố ra hiệu cho Sage đi theo mình. “Em phải đi với chị”

“Trừ phi nó có liên quan đến em gái em, còn không hãy để em yên.”

Norma đứng yên, rồi giậm chân, bĩu môi như một đứa trẻ mới biết đi đang giận dữ. “Chị là chị của em.”

Sage định mở miệng giải thích, nhưng lại thôi. Chọc giận Norma thêm lần nữa là một ý tưởng tồi. Và có lẽ bất cứ điều gì cô ấy muốn cho Sage thấy đều có liên quan đến Rosemary. Ngay cả manh mối nhỏ nhất cũng có thể giúp ích. Nhưng nếu cô muốn đi đến bất cứ đâu với Norma, cổ phải chiều theo cô ấy. “Em xin lỗi, cô nói. “Ý của em không phải như vậy. Ý em là trừ phi nó liên quan đến nơi em đã trốn khi em rời đi trước đó, không thì xin chị hãy để em yên.”

Norma mỉm cười, một nụ cười toe toét ranh mãnh biến khuôn mặt cô ấy từ một người phụ nữ trẻ giận dữ thành một đứa trẻ tinh quái với một đống bí mật trong đầu. “Nó có thể liên quan đến điều đó,” cô ấy nói. “Nhưng em phải đi với chị nếu em muốn xem.” Sau đó, cô ấy ngồi trên mép giường và xoa đầu Sage một cách thô bạo, luồn những ngón tay qua tóc Sage và túm lấy những sợi tóc trong móng tay. Cô ấy có mùi như mồ hôi và sữa bị hỏng.

Sage cứng người, sợ rằng Norma sẽ làm điều gì đó điên rồ. “Làm ơn xuống khỏi giường của em đi” Cô nói.

Norma thở dài hài lòng rồi đứng dậy, miệng vẫn cười toe toét.

Sage ngồi dậy và đặt chân xuống sàn lạnh, sẵn sàng đẩy Norma ra nếu cô ấy cố ngồi xuống lần nữa. “Tại sao chị không nói luôn cho em biết?” Cô hỏi.

“Bởi vì em cần phải nhìn thấy nó bằng chính đôi mắt của mình.”

Sage bắt đầu hỏi cô ấy nó ở đâu, nhưng Norma đột nhiên quỳ xuống và bò về phía cửa, di chuyển nhanh chóng trong khoảng trống hẹp giữa các giường. Một cơn sợ hãi cuộn lên từ sống lưng của Sage. Đầu óc Norma không ổn lắm, và cái cách cô ấy di chuyển giật cục, đầy kỳ lạ trên sàn nhà trông giống như thứ gì đó bước ra từ cơn ác mộng. Đây có thể là một mánh khóe, hoặc thậm chí tệ hơn, đây một cái bẫy. Có lẽ cô ấy muốn trả thù vì nghĩ rằng Rosemary đã bỏ rơi mình. Nhưng Sage không có sự lựa chọn nào khác. Nếu có một cơ hội nhỏ bé nhất để Norma chỉ cho cô thứ gì đó có thể dẫn đến chỗ Rosemary, vậy thì cô phải đi theo cô ấy.

“Chết tiệt” Cô nói khẽ, rồi trườn ra khỏi giường bằng hai tay và hai đầu gối. Norma liếc qua vai để chắc chắn rằng cô đang đi theo, khuôn mặt cô ấy trống rỗng, rồi tiếp tục bò về phía lối ra. Cô ấy đi đâu vậy? Cô ấy thực sự nghĩ rằng mình có thể ra khỏi khu vực phòng bệnh sao? Khi đến giữa phòng, Norma biến mất dưới một trong những chiếc giường như một con nhện đang luồn lách dưới tủ.

Sage dừng lại và nhìn qua lên trên những chiếc giường chật ních người nằm. Một số nhắm mắt, một số đang nhìn chằm chằm vào hư không, một số khác đang khóc, ngâm nga, nói chuyện, hát - một khung cảnh xám xịt nhàu nát với những tấm chăn mỏng cùng những cánh tay, cái chân và những cái đầu nhợt nhạt. Norma nhanh chóng xuất hiện trở lại, đầu cô ấy ló ra trong một lối đi hẹp, rồi lại chui xuống gầm giường khác. Sage ngồi thụp xuống, chống khuỷu tay xuống sàn, cố gắng quyết định xem mình có nên đi theo cô ấy không hay ở yên. Có lẽ đây giống như một bài kiểm tra. Hoặc một trò chơi. Hoặc một sai lầm lớn. Cô lại nhìn qua những chiếc giường. Lần này khi nhìn thấy Norma, trái tim cô gần như ngừng đập.

Cô ấy đang ở trong căn buồng kính Plexiglas cùng với Marla.

Hoảng sợ, Sage bò nhanh hết mức có thể trở lại giường và chui vào trong chăn. Dù Norma định làm gì đi chăng nữa thì điều đó thật tồi tệ và Sage không muốn bị đánh thuốc mê lần nữa hay bị đưa xuống hầm. Một phút sau, Norma xuất hiện trở lại bên giường cô, đung đưa một chùm chìa khóa trước mặt Sage.

“Chị tưởng em sẽ đi với chị.” Cô ấy nói.

“Chị đang làm cái quái gì thế?” Sage rít lên.

“Chị đã nói với em rồi,” Norma nói. “Chị muốn cho em xem cái này” Cô ấy quay đầu lại nói với người vô hình. “Tôi không quan tâm. Nó không quan trọng”

Đột nhiên, Sage nhận ra đây có thể là cơ hội duy nhất để cô trốn thoát. “Có chiếc chìa khóa nào mở được những cánh cửa dẫn ra bên ngoài không?”

“Em biết là không mà” Norma khó chịu nói. “Những chiếc chìa khóa đó được giữ ở trạm y tá, và mỗi tầng chỉ có một bộ.”

Sage có cảm giác Norma đang nói dối hoặc giả vờ hiểu những gì cô đang nói. Nhưng không có cách nào để biết trừ khi cô tự mình thử chìa khóa. Điều đó xảy ra như thế nào, cô không biết, nhưng cô cũng không thể từ chối đi cùng Norma. “Nếu chúng ta bị bắt thì sao?”

“Chị không bao giờ bị bắt.”

“Chị từng rời khỏi khu vực phòng bệnh rồi à?”

Norma gật đầu.

“Để làm gì?”

“Em sẽ thấy.” Sage buông một tiếng thở dài thất vọng nặng nề. Nếu có bất cứ ai nhìn thấy họ, họ sẽ phải trả giá đắt - hoặc tệ hơn - nhưng nếu chuyện này có liên quan đến Rosemary hoặc có thể là một lối thoát, thì đó là một cơ hội mà cô ấy phải nắm lấy.

“Chị có chắc không?”

Norma gật đầu lần nữa.

Run rẩy và bất an, Sage lại ra khỏi giường, quỳ xuống và đi theo Norma về phía đối diện phòng bệnh. Khi họ đến cửa, Norma đứng dậy tra chìa khóa vào ổ, nhanh nhẹn và uyển chuyển như một con rắn. Sage nín thở, dán mắt vào Marla. Cảm ơn Chúa, cô ta vẫn ngủ say. Mở cánh cửa vừa đủ rộng để chui ra ngoài, Norma đi qua trước, sau đó để Sage đi qua và lặng lẽ đóng cửa lại sau lưng họ. Sau khi nhìn trái nhìn phải để chắc chắn rằng không có ai đến, cô ấy khóa cửa lại, rồi nhón chân lẻn xuống hành lang, chiếc váy ố màu vàng của cô ấy kéo lê phía sau như một bóng ma.

Cầu nguyện rằng mình đang không mắc phải sai lầm, Sage theo sát phía sau, tim cô đập mạnh đến mức cô nghĩ rằng xương sườn của mình có thể bị gãy. Norma đi nhanh xuống hành lang chính theo hướng ngược lại với trạm y tá, rồi rẽ phải xuống một hành lang khác. Ở cuối hành lang đó, cô mở khóa một dãy cửa đôi dẫn vào một hành lang tách biệt với những cánh cửa đơn bằng thép, mỗi cửa có một cửa sổ lưới ở chính giữa. Những âm thanh và giọng nói bị bóp nghẹt phát ra từ phía sau tấm cửa thép tán đinh - tiếng khóc, tiếng nói lớn, tiếng cầu nguyện, tiếng hát, tiếng ai đó trụ lên như sói.

“Đây là nơi nào?” Sage thì thầm.

“Em biết là nơi nào mà” Norma nói.

“Không, em không biết. Em không nhớ ra gì cả, kể từ khi trở về.”

“Sao em lại quên được căn hầm chứ? Em đã ở đó đủ lâu rồi mà?”

“Tại sao? Em đã làm gì?”

Norma nhìn cô như thể cô bị điên. “Rất nhiều thứ”

Đột nhiên ai đó đập mạnh vào một cánh cửa thép, khiến Sage giật nảy mình.

“Thả tôi ra khỏi đây không thì các người sẽ phải hối tiếc!” Một người phụ nữ hét lên ở phía bên kia cánh cửa, giọng cô ấy căng thẳng và nhỏ bé như thể đến từ dưới đại dương. “Chồng tôi là John Lennon và anh ấy sẽ đến tìm tôi!” Cô ấy áp mặt vào khung cửa sổ có lưới sắt, trông đau khổ và đôi mắt thì hoang dại, da dính một thứ gì đó nhìn như bụi bẩn.

Sage di chuyển đến giữa hành lang, sự pha trộn lạnh lẽo giữa sợ hãi và buồn bã khiến cô rùng mình. Bị nhốt trong những căn phòng đó hẳn là một cực hình. Và có vẻ như Rosemary đã dành rất nhiều thời gian ở đó, một mình và sợ hãi, không biết khi nào bản thân sẽ được ra ngoài.

Ở cuối hành lang, Norma dừng lại trước một cánh cửa bên dưới tấm biển ghi: NHÀ KHO. Cô nhìn Sage. “Em phải hứa là không được nói cho ai biết.”

Sage gật đầu. “Được”

Norma chìa ngón tay út ra. “Móc nghoéo nhé?”

Sage móc ngón út của cô qua ngón út của Norma. “Em hứa”

Cảm thấy hài lòng, Norma mở cửa, bước vào nhà kho và kéo một sợi dây trên đầu mình. Một bóng đèn trơ trụi bật sáng, chiếu ánh sáng vàng lên chiếc tủ đựng đồ ngoại cỡ chứa đầy những chiếc áo buộc tay đã ố màu treo trên móc, những cuộn dây thừng, một đống xô đựng chất thải để ở một góc, những thùng Pine-Sol cỡ lớn và những khay kim loại cũ kỹ chất đống trên kệ gỗ. Căn phòng có mùi gỗ cũ và bụi ẩm, và một thứ gì đó khiến Sage nhớ đến rượu Whisky. Trước khi cô có thể hỏi tại sao họ lại ở đó, Norma đã ngồi xổm xuống và đẩy bức tường phía sau bằng cả hai tay. Một tấm gỗ kêu cọt kẹt mở ra và Norma dịch nó sang một bên để lộ ra một lối vào cao đến đầu gối. Khi Norma bò qua đó, Sage đứng chết trân, cố gắng quyết định phải làm gì. Nếu cô đúng về việc Norma muốn trả thù thì sao? Nếu cô ấy dụ cô đến đây và nhốt cô trong một căn phòng bí mật, nơi không ai có thể tìm thấy cô thì sao? Cô nhìn quanh phòng tìm vũ khí để để phòng chuyện đó xảy ra, nhưng không thấy thứ gì có thể sử dụng ngoài khay kim loại hoặc dây thừng.

Trước khi Sage có thể hành động, Norma thò đầu ra ở lối vào và há hốc miệng nhìn cô.

“Em có đi với chị hay không?” Cô ấy nói.

“Có gì trong đó vậy?”.

“Em sẽ thấy thôi. Nhanh lên.”

“Chết tiệt” Sage nói, và quỳ xuống. Cô đã đi xa đến thế này, giờ không còn đường lui nữa. Có thể Rosemary đang trốn trong đó. Có lẽ suốt thời gian qua Norma đã biết con bé ở đâu.

Khi Norma lùi lại để cô bò vào trong, một mùi hôi thối phả vào mặt Sage, giống như hỗn hợp phân bò và trứng thối. Cô lùi lại và ngồi lại một giây, sau đó thò đầu qua lối vào.

“Em đang chặn ánh sáng đấy,” Norma nói. “Em cần phải bỏ vào hẳn đây.”

Sage do dự một lúc, rồi bò qua và di chuyển sang một bên, ngồi xổm xuống, sẵn sàng bò ra ngoài lần nữa nếu cần. Norma nhìn cô chằm chằm, chờ phản ứng. Sage nhìn quanh, một tay bịt mũi và miệng. Không gian chật chội chỉ bằng một nửa kích thước của tủ đựng đồ, với trần nhà nghiêng dốc có một đầu chạm xuống sàn. Một tấm nệm rách nát, hoen ố nằm giữa hàng tá lon thiếc đã mở nắp, những con chim bồ câu bị ăn dở và đầu những con chuột chết. Những đống sẫm màu trông giống như phân động vật rải rác khắp nơi trên sàn nhà mốc meo.

“Nơi này là sao?” Sage nói sau những ngón tay đang bịt mũi.

Norma quay đầu lại và gật đầu với người bạn tưởng tượng của mình. “Ừ, tôi cũng sẽ nói điều đó với cô ấy”

“Nói cho em điều gì?”

“Bọn chị nghĩ thỉnh thoảng Cropsey trốn ở đây”

Một cơn sợ hãi giật mạnh không khí từ phổi của Sage. Cô phải ra khỏi đây. Cô quay về phía lối ra, rồi dừng lại. Không. Trí tưởng tượng của cô đang cùng cô chạy trốn. Căn phòng bí mật này có thể trông giống như một nơi ẩn náu hoàn hảo cho một bệnh nhân tâm thần trở thành kẻ giết người hàng loạt, nhưng điều đó không biến nó thành sự thật. Cô ấy chỉ đang hoang tưởng và tỏ ra lố bịch. Và Norma cũng vậy.

Ôi chúa ơi ,” cô nói. “Đây là lý do chị đưa em đến đây sao? Em không quan tâm đến Cropsey. Hắn ta không có thật”

“Có chứ. Nhưng em đừng sợ. Hắn ta chỉ thỉnh thoảng trốn ở đây thôi.”

“Dù đó là sự thật đi chăng nữa, làm sao chị biết được chứ?”

Cô ấy nhún vai. “Bạn của chị đã nói với chị”

“Bạn nào?”

“Chị không biết tên cậu ấy”

Đột nhiên Sage nhận ra rằng Norma đang nói về giọng nói trong đầu cô ấy. Cô ấy không biết điều gì đúng và điều gì không. Sage nên hiểu điều này rõ hơn mới phải. “Đó là lý do chị đưa em đến đây sao? Để chỉ cho em căn phòng này?”

Norma gật đầu.

“Đây có phải là nơi Rosemary... ý em là, đây có phải là nơi em đã trốn khi mất tích không?”

“Chị không biết em đã ở đâu. Em chưa bao giờ nói với chị”

“Nhưng chị nghĩ thỉnh thoảng Cropsey trốn ở đây, vì vậy chị muốn em nhìn thấy nó?”

Norma gật đầu lần nữa.

Sage nghiến chặt quai hàm. Chuyện này thật lãng phí thời gian. Căn phòng kinh khủng như địa ngục vậy, và cô không thể tưởng tượng được tại sao nó lại tồn tại, hoặc ai đã làm những điều gì mà chỉ có Chúa mới biết trong đó, nhưng nếu nó không liên quan gì đến Rosemary, cô cần phải rời đi. Norma chỉ nghĩ về Cropsey, và Sage có nguy cơ bị bắt không vì lý do gì. “Chúng ta phải quay lại trước khi có ai đó nhận ra chúng ta đã biến mất.” Cô nói, quay về phía lối vào. Cô bò ra ngoài và đợi gần cửa nhà kho trong lúc Norma bò theo và đặt tấm gỗ về vị trí cũ.

Norma đứng thẳng dậy và nói. “Em không muốn biết làm thế nào mà chị phát hiện ra sao?”

Sage với tay nắm cửa. “Chị có thể nói với em trên đường trở về phòng”

“Người đã từng đưa em đến đây chỉ cho chị xem”

Sage buông tay nắm cửa và há hốc miệng nhìn cô ấy. “Rosemary đã từng... ý em là, em đã từng đến đây?”

“Đừng cố lừa chị. Em đã từng đến đây.”

“Không, em không lừa chị. Em đã nói rồi, em không thể nhớ bất cứ điều gì trước đây. Ai đã từng đưa em đến đây? Và tại sao?”

“Em biết là ai mà”

“Làm ơn đi. Chị phải cho em biết. Có phải Eddie, người lao công đó không?”

Norma lắc đầu.

“Vậy thì là ai?”

“Nếu chị nói với em, em không được nói với ai về chuyện chúng ta đã đến đây đâu đấy, nhớ chưa?” Cô ấy giơ ngón út lên để nhắc Sage về lời hứa của họ. “Wayne bắt chị hứa. Anh ấy nói đó là bí mật của bọn chị.”

Chuông báo động như vang lên trong đầu Sage. “Wayne từng đưa em đến đây à?”

Norma gật đầu rồi nói với giọng tự hào: “Sau khi em biến mất, anh ấy đã đưa chị đến đây và nói chị có thể làm bạn gái của anh ấy thay cho em.”

Cảm giác buồn nôn cuộn lên trong dạ dày của Sage. Như thể Willowbrook vẫn chưa đủ kinh khủng vậy. Cô chuẩn bị tinh thần để hỏi một câu hỏi khác, mặc dù khá chắc chắn câu trả lời của Norma sẽ là gì. “Có phải Ro... em là bạn gái của anh ta trước khi em biến mất không?”

Norma nhăn mặt, bối rối trước câu hỏi. “Đó là lý do tại sao chị đưa em đến đây. Để em biết em không còn là bạn gái của anh ấy nữa. Em bỏ đi mà không nói với chị, vì vậy chị muốn làm tổn thương lại em. Và giờ thì chị đã làm được”

Sage mím môi lại, trái tim cô tan nát khi biết mọi thứ mà Rosemary đã phải chịu đựng.

“Chị có làm em tổn thương không?” Norma hỏi.

Sage định nói với Norma rằng không sao cả, rằng cô ấy không làm cô tổn thương, nhưng cô không muốn làm cô ấy buồn, không phải bây giờ, khi cuối cùng cô cũng biết được điều gì đó. Cô hít một hơi thật sâu và cố gắng tự nhắc mình rằng Norma ở Willowbrook là có lý do. Và thật dễ hiểu tại sao cô ấy lại bám víu lấy dù chỉ một chút tình cảm nhỏ bé nhất ở một nơi khủng khiếp như thế này, bất kể nó có suy đổi và không phù hợp đến mức nào. Có lẽ cô ấy không biết như thế là sai. “Wayne... anh ta có làm chị đau khi đưa chị đến đây không?”

Vẻ hoang mang hiện rõ trên khuôn mặt Norma. “Ý của em là gì? Anh ấy sẽ không bao giờ làm đau bạn gái mình đâu”

Cảm thấy buồn nôn hơn theo từng phút, Sage nghĩ đến việc giải thích ý của cô nhưng quyết định thôi. Cũng chẳng khó gì để tìm ra lý do tại sao Wayne lại đưa một nữ cư dân vào một căn phòng giấu kín. Chả trách tại sao y tá Vic và Leonard nghĩ rằng anh ta biết điều gì đó về sự biến mất của Rosemary. Nhưng nếu họ biết những gì anh ta đang làm, tại sao họ không dừng việc đó lại? Và họ có biết về căn phòng này không? Cô cần câu trả lời cho những câu hỏi này - nhưng ngay bây giờ, cô phải lấy tất cả những thông tin có thể lấy từ Norma. “Wayne có biết tại sao em biến mất không? Anh ta có nói với chị em đã đi đâu không?”

“Không, nhưng anh ấy biết chị rất buồn khi em cố gắng bỏ trốn mà không có chị đi cùng”

“Anh ta nói như thế với chị à? Rằng em đã cố chạy trốn?”

“Không, là em nói với chị. Em đã nói em sẽ bỏ trốn. Nhưng em hứa sẽ đưa chị đi cùng. Và rồi em đã bỏ chị lại”

Sage cảm thấy chóng mặt. Hàng nghìn suy nghĩ, câu hỏi và cảm xúc quay cuồng trong đầu cô. “Em có nói với chị em sẽ bỏ trốn như thế nào không?”

“Không. Em không nói dù chị hỏi rất nhiều lần. Em cứ nói rằng chị sẽ biết khi đến lúc. Sau đó em để chị ở lại đây một mình.

“Chị phát hiện ra em biến mất như thế nào?”

“Buổi sáng chị thức dậy và em không có ở đây nữa.”

“Marla và y tá Vic đã nói gì?”

“Họ không nói gì cả. Họ không bao giờ cho chúng ta biết chuyện gì đang xảy ra. Và mọi người ở đây luôn biến mất. Đôi lúc họ quay lại, đôi lúc thì không. Nhưng mọi người đều tìm kiếm em.”

“Và Wayne không biết gì về chuyện này à?”

“Chị không biết. Anh ấy không nói.

“Chị có chắc không?”

Norma gật đầu.

“Em thực sự muốn nhớ lại những gì đã xảy ra,” Sage nói. “Vậy chị có thể cho em biết nếu chị nhớ ra điều gì khác không?”

Norma mỉm cười và giơ ngón út lên. “Chị sẽ nói.”

Sage móc ngón tay của mình qua ngón tay của Norma và lắc nó. Sau đó, cô đặt một tay lên cánh tay của cô ấy. “Nghe này, em biết chị thích Wayne, nhưng chị không nên đến đây với anh ta nữa. Và chị cần nói với ai đó rằng anh ta đã đưa chị đến đây.”

Nụ cười của Norma vụt tắt trên gương mặt. “Không,” cô ấy nói, lắc đầu dữ dội. “Hứa là hứa. Và chị giữ lời hứa của mình. Không như em”

“Nhưng nếu anh ta…” Suýt chút nữa thì cô đã nói “nếu anh ta là Cropsey thì sao”, nhưng cô đã dừng lại. Wayne là một kẻ săn mồi tìm kiếm tình dục - thậm chí là một kẻ hiếp dâm - nhưng điều đó không có nghĩa là anh ta là một kẻ giết người hàng loạt. Dù sao thì cô cũng không nghĩ vậy. Dù vậy, cô vẫn phải cố gắng bảo vệ Norma. “Nếu anh ta nguy hiểm thì sao?”

Sự tức giận làm biến dạng các đặc điểm trên khuôn mặt Norma. “Em dừng lại đi,” cô ấy nhổ nước bọt. “Anh ấy không nguy hiểm. Anh ấy rất tốt với chị. Nhìn này. Cô ấy đi tới chiếc túi vải treo bên cạnh một chiếc áo buộc tay, thò tay vào và lấy ra một nắm gói kẹo Pixy Stix. “Anh ấy cho chị phần thưởng mỗi khi bọn chị đến đây”

Sage nhắm mắt lại một lúc, cảm thấy buồn nôn và tức giận cùng một lúc. Cô có thể làm cho Norma hiểu mà không làm cô ấy khó chịu bằng cách nào đây? “Hãy nghe em!” Cô nói. “Chị phải nói cho ai đó biết anh ta đang làm gì. Nó không đúng. Anh ta không được phép làm thế”

“Chị đã bảo em thôi đi!” Norma nói. “Em chỉ đang tức giận vì bây giờ anh ấy yêu chị thôi.” Cô ấy cất nắm kẹo Pixy Stix, bỏ lại vào trong túi, sau đó lấy một gói ra, dùng răng xé toạc vỏ rồi đổ kẹo vào miệng.

“Không, em không giận. Em hứa. Em thậm chí còn không thích anh ta. Em chỉ không muốn anh ta làm đau chị thêm nữa. Nếu như... nếu anh ta...”

“Đặt một em bé vào bên trong chị à?”.

Sage gật đầu.

Norma bật cười. “Em biết điều đó không thể xảy ra mà.” Cô lại cho kẹo Pixy Stix vào miệng, lắc cho đến khi cạn sạch.

“Tất nhiên là có thể chứ.”

“Không, chị đã phẫu thuật rồi, nhớ không? Những đứa trẻ chậm phát triển không được phép có con.”

Dạ dày của Sage lại quặn lại. Như thể các thí nghiệm y tế và phẫu thuật thùy não vẫn chưa đủ tồi tệ, và giờ các cư dân nữ còn bị cưỡng ép triệt sản? Sau đó, một nhận thức mới đột ngột ập đến với cô. Nếu Rosemary đã bị triệt sản, con bé sẽ có một vết sẹo. Có lẽ đó là cách để phân biệt hai người họ! Adrenaline chạy vù vù khắp người cô. Cuối cùng, cô đã biết cách chứng minh mình không phải là em gái. Nếu Rosemary đã phẫu thuật. Và nếu Sage có thể tìm bác sĩ hoặc y tá để kiểm tra vết sẹo. “Có phải tất cả các cô gái ở Willowbrook đều được phẫu thuật không? Em đã phẫu thuật chưa?”

Norma nhún vai. “Chị không biết” cô ấy vò nát vỏ Pixy Stix rỗng và ném lại vào túi. “Có thể”

Sau đó, Sage nhớ ra Marla đã nói rằng cư dân không thể gặp bác sĩ trừ khi họ bị chảy máu hoặc chết - đôi khi thậm chí còn không gặp được. Và Tina cũng nói như vậy. Chưa kể Sage đã chứng kiến đủ những vết thương và bệnh tật để biết rằng cư dân ở đây hiếm khi được chăm sóc y tế. Trái tim cô chậm rãi chùng xuống. Không thể khiến bất cứ ai lắng nghe cô về, làm sao cô có thể khiến ai đó kiểm tra một vết sẹo? Cô nhìn Norma lần nữa - Norma đáng thương, đau khổ, người không thể hiểu được tình thế khó khăn khủng khiếp của chính mình.

“Được rồi,” Sage nói. “Nhưng ngay cả khi đã phẫu thuật, chị cũng không thể để Wayne đưa chị đến đây nữa. Nó không đúng”

“Chị đã bảo em thôi đi mà,” Norma nói. “Bây giờ chị là bạn gái của anh ấy, không phải em, giọng nói của cô ấy ngày càng to hơn. “Vậy nên em hãy thôi đi”

Sage giơ tay lên. “Được rồi, được rồi,” cô nói. “Chị nói nhỏ thôi nếu không sẽ khiến chúng ta gặp rắc rối đấy”

“Vậy thì em đừng làm chị bực mình nữa.” Norma rít lên.

“Em không cố khiến chị bực mình. Nhưng nếu chị không nói cho ai đó biết Wayne đang làm gì, thì em sẽ làm.”

Trước câu nói đó, Norma trợn mắt và nhe răng ra. “Em đã hứa là sẽ không nói mà! Em đã móc tay thể rồi!”

“Em biết,” Sage nói. “Và em xin lỗi, nhưng em không thể để anh ta thoát tội. Ai đó cần phải ngăn anh ta lại”

“Vậy là em lại nói dối,” Norma nói, gần như thở ra lửa. “Và giờ em lại muốn phá vỡ một lời hứa khác. Nhưng sẽ không có ai nghe em đâu!”

Có lẽ Norma nói đúng, nhưng Sage phải thử. Cô định nói rằng Marla có thể sẽ nghe, nhưng lại thôi. Cô đã từng nhìn thấy hình ảnh một con vật bị mắc kẹt đó trong mắt Norma, vào ngày cô ấy đập chiếc ghế gỗ và cắt cổ tay mình, trông như thể sẵn sàng chết để tự vệ. Để tránh một cuộc tranh cãi - hoặc điều gì đó tệ hơn - Sage bỏ qua chủ đề này và với lấy tay nắm cửa. Họ cần phải quay trở lại phòng. Sau đó, cô nhớ ra chùm chìa khóa.

“Em xin lỗi,” cô nói. “Nhưng sao chúng ta không thỏa thuận với nhau nhỉ? Em sẽ không nói với ai về chị và Wayne nếu chị đưa cho em chìa khóa của Marla”

“Gì cơ?” Norma nói, mắt mở to. “Tại sao em muốn có chìa khóa? Để lại bỏ rơi chị à? Chị đã nói với em là chúng không mở được cửa ra bên ngoài mà”

“Không, không phải thế,” Sage nói. “Em…”

Trước khi cô có thể nói xong, Norma dùng cả hai tay đẩy cô, khiến cô ngã ra sàn. Sage va vào những chiếc kệ phía sau, gỗ đập vào sống lưng và bả vai cô như một hàng búa tạ. Những chiếc khay trên kệ kêu lạch cạch và rơi xuống sàn. Norma sững người trong giây lát, mắt mở to sợ hãi, rồi chạy ra khỏi nhà kho. Sage lồm cồm bò dậy đuổi theo.

Ngoài hành lang, Norma lách qua cánh cửa đôi và biến mất. Cùng với cảm giác kinh hoàng ngày càng tăng, Sage nhận ra Norma có thể sẽ nhốt cô ở khu hành lang tách biệt. Và nếu cô bị bắt, ai đó có thể nghĩ rằng cô đã trốn ra từ một trong những căn phòng cửa thép. Cô lao đến cánh cửa đôi và kéo một trong các tay nắm. Vai cô chùng xuống nhẹ nhõm: Norma đã quên khóa cửa. Nhưng cô ấy vẫn có thể nhốt Sage bên ngoài khu phòng bệnh. Và nếu y tá Vic hoặc Marla bắt gặp cô ở ngoài đó một mình, họ sẽ nghĩ rằng cô lại đang cố trốn thoát. Cô vội chạy đến cuối hành lang và nhìn xuống hành lang chính. Nó trống không. Và không thấy Norma đầu cả. Cô bắt đầu vòng qua một góc, rồi dừng lại, quay trở lại và áp lưng vào tường, thở dốc.

Không ai ngoài Norma biết cô ở bên ngoài và có lẽ lúc này cô ấy đã nhốt cô bên ngoài phòng bệnh. Nếu Sage đi theo hướng khác, có lẽ cô sẽ tìm được lối thoát. Cô nhìn trái rồi lại nhìn phải, cố quyết định nên đi đường nào. Bên trái là trạm y tá, phòng sinh hoạt và cửa vào đường hầm. Ở bên phải - ai biết cô sẽ tìm thấy gì? Có thể là một cửa sổ đang mở, một cánh cửa không khóa hoặc một lối khác dẫn vào đường hầm. Cô lại dựa vào tường, cố gắng quyết định xem có đáng để mạo hiểm hay không.

“Đang làm gì đấy?” Ai đó nói vào tai cô, làm cô nhảy dựng lên. Là Norma.

“Chúa ơi,” Sage nói, một tay đặt lên trái tim đang đập thình thịch của mình. “Chị làm em sợ chết khiếp”

Norma nhìn cô chằm chằm với đôi mắt giận dữ. “Chị biết em đang nghĩ gì,” cô ấy nói. “Và nếu em cố gắng chạy trốn một lần nữa, chị sẽ gọi y tá Vic. Nếu em nói chuyện của chị, chị sẽ nói chuyện của em.”

Dạ dày của Sage như rơi thụp xuống. Đột nhiên cô phải lựa chọn giữa việc bảo vệ Norma và cơ hội trốn thoát. Nhưng không có gì đảm bảo cô sẽ tìm ra lối thoát. Điều đảm bảo duy nhất là Norma sẽ tố giác cô nếu cô thử bỏ trốn. “Em đang tìm chị, có vậy thôi,” cô bắt đầu đi xuống sảnh chính. “Hãy quay lại trước khi ai đó nhận ra chúng ta đã biến mất”

Norma ra vẻ chế giễu và đi xung quanh cô, va vào vai cô như một kẻ bắt nạt ở trường học, rồi vội vã đi về phía hành lang dẫn về phòng của họ. Sage đi theo, vẫn cảm thấy vô cùng lo lắng. Khi họ đến Khu D, Norma quay ra cửa để đối mặt với cô.

“Em nên cẩn thận,” cô ấy thì thầm. “Không thì chị sẽ nói với y tá Vic và Wayne là em không uống thuốc”

“Nhưng em uống mà.” Sage nói.

“Không, em không uống. Em lại đang nói dối. Chị thấy em đập nát chúng trên sàn và giấu chúng dưới chiếc ghế dài.”

Trước khi Sage có thể đáp lời, Norma đã mở khóa cửa và quay trở lại bên trong Khu D. Sage hít một hơi thật sâu và đi theo, nhanh chóng khuỵu gối xuống. Bằng một phép màu nào đó, Marla vẫn đang ngủ và Norma có thể trả lại chìa khóa cho cô ta mà không gặp sự cố nào.

Sau khi Sage bò trở lại giường, cô dành nửa đêm để cố gắng suy nghĩ xem liệu Wayne có thể biết Rosemary ở đâu hoặc chuyện gì đã xảy ra với con bé hay không. Cô cố nhớ xem anh ta đã hành động như thế nào vào lần đầu gặp cô - cô gần như bị kích động nên không thể hoàn toàn chắc chắn liệu ký ức của mình có chính xác. Cô đã nghĩ anh ta trông có vẻ ngạc nhiên, nhưng không hẳn là bị sốc, điều đó có khả năng là anh ta không bắt cóc hay giết Rosemary. Nhưng vẫn có thể anh ta biết con bé đã đi đâu. Sau đó, cô có một suy nghĩ khác, và trái tim cô đập mạnh hơn: Có thể anh ta biết cô là chị song sinh của Rosemary bởi vì anh ta biết Rosemary ở đâu, và miễn là Sage ở đó, anh ta sẽ không bị bắt hoặc gặp rắc rối vì bất cứ điều gì anh ta đã làm. Tâm trí cô quay cuồng cùng với khả năng này.

Khi cuối cùng cô cũng chìm vào giấc ngủ mệt mỏi, những giấc mơ của cô xuất hiện giống như ác mộng và thật điên cuồng - cô chạy qua những hành lang dài vô tận để gọi Rosemary, dù biết rằng sẽ không bao giờ tìm thấy con bé. Rosemary ở trong góc phòng ngủ của họ ở nhà, khóc, cười và la hét. Rosemary đang ngồi trên tảng đá cạnh một cái cây, mái tóc xõa xuống mặt và khi Sage vén tóc Rosemary ra sau để nói chuyện với con bé thì đó là Tina, làn da của cô ấy đầy sẹo và sẹo.

Còn rất sớm mới đến bình minh, Sage giật mình tỉnh giấc bởi một tiếng hét the thé và tiếng khóc cuồng loạn.

« Lùi
Tiến »