Rắn Rết Thứ Nữ

Lượt đọc: 12773 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45-1 Chương 45-2 Chương 45-3 Chương 45-4 Chương 46-1 Chương 46-2 Chương 46-3 Chương 46-4 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 47-3 Chương 47-4 Chương 48-1 Chương 48-2 Chương 48-3 Chương 48-4 Chương 49-1 Chương 49-2 Chương 49-3 Chương 49-4 Chương 50-1 Chương 50-2 Chương 50-3 Chương 50-4 Chương 51-1 Chương 51-2 Chương 51-3 Chương 51-4 Chương 52-1 Chương 52-2 Chương 52-3 Chương 52-4 Chương 53-1 Chương 53-2 Chương 53-3 Chương 53-4 Chương 54-1 Chương 54-2 Chương 54-3 Chương 54-4 Chương 55-1 Chương 55-2 Chương 55-3 Chương 55-4 Chương 56-1 Chương 56-2 Chương 56-3 Chương 56-4 Chương 57-1 Chương 57-2 Chương 57-3 Chương 57-4 Chương 58-1 Chương 58-2 Chương 58-3 Chương 58-4 Chương 59-1 Chương 59-2 Chương 59-3 Chương 59-4 Chương 60-1 Chương 60-2 Chương 61-1 Chương 61-2 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63-1 Chương 63-2 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67-1 Chương 67-2 Chương 68-1 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 71-1 Chương 71-2 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 79 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171.. Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177.. Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183.. Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191.. Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 206-2 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231.. Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237.. Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 239-3 Chương 239-4 Chương 239-5 Chương 240 Chương 240-2 Chương 240-3 Chương 240-4 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 49-3
ai là người hạ độc (3)..

❊ ❊ ❊

Một câu của Hoàng đế, đã định thắng thua của cuộc tỷ thí này, người bên ngoài đều không có ý kiến khác, Tề phi cắn nát răng ngà, hai mắt trợn tròn, nàng xuất sư từ Lư gia, thuở nhỏ thiên phú dị bẩm, lại bại bởi một tiểu nha đầu mới mười ba tuổi, quả thật vô cùng nhục nhã!

Mọi người lúc này cũng phụ họa:

" Đúng vậy đúng vậy, thật sự là tiền đồ vô lượng, Thừa tướng Đại nhân thật có phúc."

" Quả thật như thế mà, tuổi còn nhỏ đã có tài nghệ như thế, quả nhiên không tầm thường!"

" Ngũ tiểu thư này, đợi một thời gian nữa, chắc chắn sẽ có thành tựu! "

Mọi người sửa lại lời nói lúc trước, đều nhao nhao tán dương, Hoàng đế và An Nguyệt Hằng đều đang nghĩ cùng một sự kiện, nữ tử này đã nói khúc tùy tâm sinh, như vậy rốt cuộc là nàng hận ai? Tuổi nhỏ như vậy mà đã có quyết tuyệt như thế, vậy rốt cuộc cừu nhân là ai? Mà cừu nhân này rốt cuộc là cừu nhân của nàng, hay là cừu nhân của phủ Thừa Tướng?

Hoàng đế lại càng lo lắng, mục đích Mộc Tịch Bắc tiến cung rốt cuộc là vì cái gì, nghe nói trước đó Mộc Chính Đức đã sớm cho người thay thế nó đi, nhưng vì sao thiếu nữ này lại muốn tiến cung? Chẳng lẽ cừu nhân chính là Hoàng đế ông? Phủ Thừa Tướng rốt cuộc là minh hữu của ai, một chuỗi vấn đề không khỏi làm Hoàng đế sinh ra một hồi lo lắng!

Lúc này, trong thạch động sau núi giả, một nam tử mặc áo đen trên mặt mang theo mặt nạ dữ tợn, đưa lưng về phía mọi người, lẳng lặng đứng ở nơi đó, giống như quỷ mị, không phát ra một chút thanh âm nào.

Ân Cửu Dạ cũng không biết sao mình lại đến đây, hắn chỉ muốn gặp nàng một lần, không khống chế được muốn nhìn nàng một chút, nghe xong tiếng đàn, trái tim hắn không khỏi xuất hiện gợn sóng, đồng dạng là đang suy nghĩ, rốt cuộc là ai có thể khiến nàng hận thấu xương, xoay người, lần nữa nhìn thật sâu mắt nữ tử kia.

Mộc Tịch Bắc đi rồi, nàng vẫn sống tốt, cho dù âm mưu khắp nơi, nàng vẫn thành thạo như cũ.

Mộc Tịch Bắc đi rồi, hắn sống cũng không tốt, y như dĩ vãng không có cảm xúc, mỗi ngày không ngừng thử nghiệm, lại càng khiến hắn cảm thấy mình như là cái xác không hồn, không biết còn sống hay đã chết rồi.

Quyến luyến nhìn thoáng qua nữ tử mặt mày mỉm cười mang theo sát ý, lẳng lặng trở về U Minh viện.

Nhìn thấy từng người vì Mộc Tịch Bắc lớn tiếng khen hay, lòng Tề phi tràn đầy ghen tị, cái khăn trong tay bị vặn thật chặt, hai mắt nhìn chằm chằm Mộc Tịch Bắc, rốt cuộc nàng ta làm sao làm được, thủ khúc kia cho dù là nàng tấu, trái tim sợ cũng sẽ lao lực quá độ, nhưng nhìn nữ tử mềm mại kia xem, vẫn cười nhu hòa như cũ, nheo lại mắt che khuất mũi nhọn trong đó.

Tề phi vừa muốn mở miệng, lại phát giác trước mắt tối sầm, đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, hôn mê bất tỉnh!

Mọi người sắc mặt kinh hãi, thật sự không rõ sao lại xảy ra chuyện như vậy, cả đám đều đứng dậy nhìn xung quanh, Hoàng đế lập tức mở miệng:

" Nhanh, ngự y! Mau nhìn xem Tề phi bị làm sao vậy!"

Trong những người theo đến có cả ngự y, vừa nghe bị điểm danh, vội vàng tiến lên bắt đầu bắt mạch cho Tề phi.

Mọi người cũng đi theo sau lưng Hoàng đế, khi đi tới gần, tự giác làm thành một vòng, cũng không dám thở mạnh, lấy Hoàng đế cầm đầu, đều chờ ngự y cho ra một câu trả lời chắc chắn.

Nửa ngày qua đi, ngự y nhanh chóng rút ra mấy cây ngân châm, phân biệt đâm vào mấy huyệt vị của Tề phi, sau đó để đồ đệ lấy bút mực ra, nhanh chóng kê phương thuốc:

" Đi dựa theo toa thuốc này bốc thuốc, sau đó lửa nhỏ nấu chậm."

Tôn Lộ cũng mang khuôn mặt khó hiểu nhìn miệng Tề phi đột nhiên phun máu tươi, cùng phụ thân mình liếc nhau một cái, trong mắt hiện lên một tia do dự.

Sau khi Ngự y làm xong hết thảy, thì xoay người quỳ gối trước mặt Hoàng đế:

" Hồi bẩm bệ hạ, miệng Tề phi nương nương phun ra máu tươi là dấu hiệu trúng độc, chẳng qua cũng may trúng độc không sâu, hơn nữa cứu chữa kịp thời, thế này mới không trở ngại, chỉ là vẫn cần điều dưỡng một đoạn thời gian."

" Trúng độc! "

Hoàng đế lặp lại hai chữ này, trong giọng nói lại mang theo chất vấn, ánh mắt có chút thâm trầm, Tề phi có thể tính là người Hoàng đế một mực che chở, bởi vì Tề gia còn chưa liên thủ với An Nguyệt Hằng, ông cũng cần dùng cái này đến kiềm chế Ngũ gia, tự nhiên là muốn mượn sức nhiều hơn.

Muốn nói Hoàng đế có hận An Nguyệt Hằng hay không, đó là chuyện không thể nghi ngờ, dù sao bản thân Hoàng đế đã gần bốn mươi tuổi, nhưng An Nguyệt Hằng chẳng qua chỉ mới hai mươi bảy hai mươi tám, một Hoàng đế đã bốn mươi tuổi còn không thể nắm hoàng quyền ở trong tay, ngược lại rất nhiều chuyện phải nhìn sắc mặt An Nguyệt Hằng, làm sao có thể không hận!

Lẽ ra chỉ có tân đế đăng cơ, tuổi còn nhỏ, mới có chức vị Nhiếp Chính Vương, nhưng không biết An Nguyệt Hằng lung lạc tâm Tiên đế như thế nào, vậy mà lại cho vị Hoàng đế này một mao đầu tiểu tử giữ chức Nhiếp Chính vương, cái này bảo Đế vương có thể nào không tức, càng tức hơn là, tên Nhiếp Chính vương này còn tâm cơ thâm trầm, rất có thực lực, khiến Hoàng đế cảm thấy bị trói buộc, vô cùng khó chịu!

( Mao đầu tiểu tử: chỉ nam thanh niên tính tình bồng bột)

" Không biết Tề phi nương nương hôm nay đã từng dùng qua cái gì?"

Ngự y mở miệng dò hỏi cung nữ bên cạnh Tề phi.

Cung nữ kia hơi suy nghĩ, liền đáp lời:

" Lúc nương nương đi ra từ trong cung, bởi vì vội vàng trang điểm, nên chưa từng ăn qua thứ gì, chỉ có sau khi đến Bát Tiên Các, mới dùng chút điểm tâm nước trà."

Mọi người nghe vậy, ánh mắt đều rơi vào trên mặt bàn trước mặt Tề phi, Tôn Lộ như có điều suy nghĩ nhìn nhìn, rốt cuộc Tề phi đang yên đang lành làm sao lại trúng độc.

Sắc mặt Ngũ Y Nhân không hiện, nhưng trong lòng lại thầm nói, vận khí Tề phi thật đúng là tốt, cũng chỉ khẽ nhấp một ngụm nước trà, chỉ cần nhiều hơn một chút, nàng ta có thể đi đời nhà ma rồi! Chẳng qua, dù sao hạ độc ở trên miệng chén cũng không dễ, nàng thật sự cũng không trông cậy vào lần này có thể độc chết Tề phi.

Ngự y cẩn thận kiểm tra điểm tâm trên bàn, dùng ngân châm thử nghiệm, lại bốc lên một ít bột phấn ngửi ngửi mùi, sau đó lắc đầu với mọi người.

Trên mặt từng người đều rất nghiêm túc, chỉ nhìn xem, bầu không khí trong lúc nhất thời có chút ngưng trọng, tất cả đều chờ ngự y xem xét kết quả.

Ngự y vén tay áo lên, lại cầm ngân châm thử thử nước trà trong chén, ngân châm nhập vào trong nước trà, lại nhanh chóng biến thành màu đen, ngự y biến sắc, có chút lo lắng mở miệng nói với Hoàng đế:

" Khởi bẩm bệ hạ, chính là chén trà này có độc!"

Hoàng đế nhíu mày, tiếp tục mở miệng:

" Nhìn thử xem trong ấm trà có độc hay không?"

Thái y nghe lệnh liền làm, sau khi kiểm tra đo lường một phen thì mở miệng nói với Hoàng đế:

" Trong bình trà này cũng không có độc, chắc là có người hạ dược ở trong chén."

Ngũ Y Nhân thấy vậy lập tức đi lên phía trước, chủ động mở miệng, đánh đòn phủ đầu, gánh vác tội trạng:

" Hết thảy đều do thần thiếp sơ sẩy, do thần thiếp quản lý không tốt, mới hại Tề phi tỷ tỷ, còn mong bệ hạ trách phạt."

Sắc mặt Hoàng đế không tốt lắm, chẳng qua cũng biết, việc này thật sự không trách Ngũ Y Nhân được, cũng không thể để đường đường Quý phi, lại tự mình đi chuẩn bị nước trà, bưng lên, cho nên trà này chỉ cần qua tay người khác thì sẽ có khả năng bị người hạ độc.

" Ái phi mau mau đứng lên, việc này cũng không trách nàng được, nàng lo liệu hậu cung vốn cũng không dễ, sao mọi chuyện đều xử lý thỏa đáng được! "

Mặc dù Hoàng đế không được sửa trị được Ngũ quý phi, nhưng không ngại cảnh cáo nàng một phen, chút chuyện nhỏ như vậy đều quản lý không được, hậu cung lớn như vậy làm sao yên tâm giao cho ngươi đây?

Trong lòng Ngũ Y Nhân trầm xuống, biết được nhất định là vì gần đây người Ngũ gia thúc giục Hoàng đế lập hậu thái quá, Hoàng đế mới cảnh cáo mình như vậy.

" Đợi cho việc này tra rõ chân tướng, thần thiếp tự nguyện chịu phạt, nguyện ý tự mình chiếu cố Tề phi tỷ tỷ, lấy đó làm thành ý."

Ngũ quý phi cũng không bởi vì lời nói của Hoàng đế mà có một tia không vui, có thể thấy được tâm kế rất sâu.

" Việc này để sau rồi nói, hôm nay có những ai đã từng tiếp xúc qua chén nước trà này!"

Hoàng đế mở miệng hỏi mấy cung nữ kia.

Mấy cung nữ áo trắng liếc nhau, sau đó cúi đầu, một người cung nữ cầm đầu tiến lên phía trước nói:

" Hồi bẩm bệ hạ, nước trà này là từ Ngự thiện phòng đi ra, trên đường do Ngự thiện phòng phái cung nữ Thúy nhi bưng lên, sau đó đến trên bàn chính là hai người Tôn tú nữ cùng Mộc tú nữ châm trà cho nương nương, bọn nô tì ở cách xa, cũng không biết được rốt cuộc là ai hầu hạ."

Ánh mắt của mọi người lập tức rơi vào trên người Tôn Lộ cùng Mộc Tịch Bắc, trong ấm trà không có độc, liền chứng minh cung nữ dâng trà cũng không hạ độc, bởi vì lúc đi lên chén trà vẫn trống không, như vậy người duy nhất có thể tiếp xúc đến nước trà này chỉ có hai người Mộc Tịch Bắc và Tôn Lộ.

Hai mắt Mộc Chính Đức theo thói quen nheo lại, bất động thanh sắc, mà phụ thân Tôn Lộ Trừng Giang Hầu thì nhíu nhíu mày, rõ ràng là không vui khi nữ nhi mình bị cuốn vào trong chuyện này, lại càng lo lắng chuyện này có phải là có người nào thiết kế nữ nhi của mình hay không, nghĩ thông suốt mấu chốt trong đó, trong chớp mắt liền nhìn qua Ngũ Y Nhân.

Điều này không thể không khiến Trừng Giang Hầu hoài nghi, Ngũ Y Nhân và Tề phi từ trước đến nay đều đối đầu với nhau, rất có thể sẽ mượn tay người khác diệt trừ Tề phi, chẳng qua suy nghĩ lại một chút, quan hệ giữa Tôn gia và Ngũ gia coi như không tệ, nếu Ngũ Y Nhân muốn hãm hại, chắc hẳn không phải là nữ nhi của mình, ngược lại vị thứ nữ phủ Thừa Tướng mới càng có khả năng trở thành đối tượng cho Ngũ Y Nhân mưu hại.

Vừa nghĩ thông, Trừng Giang Hầu không khỏi thở dốc một hơi, nếu như mình không đoán sai, trong chuyện này nữ nhi của mình chẳng qua chỉ là vật làm nền thôi, hẳn không có vấn đề gì lớn.

Hoàng đế nhíu mày, trong mắt hiện lên một tia thâm ý, sau khi trầm mặc một lát thì mở miệng nói:

" Vậy liền mời mấy ma ma đến lục soát hai vị tú nữ một chút, chứng minh trong sạch."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45-1 Chương 45-2 Chương 45-3 Chương 45-4 Chương 46-1 Chương 46-2 Chương 46-3 Chương 46-4 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 47-3 Chương 47-4 Chương 48-1 Chương 48-2 Chương 48-3 Chương 48-4 Chương 49-1 Chương 49-2 Chương 49-3 Chương 49-4 Chương 50-1 Chương 50-2 Chương 50-3 Chương 50-4 Chương 51-1 Chương 51-2 Chương 51-3 Chương 51-4 Chương 52-1 Chương 52-2 Chương 52-3 Chương 52-4 Chương 53-1 Chương 53-2 Chương 53-3 Chương 53-4 Chương 54-1 Chương 54-2 Chương 54-3 Chương 54-4 Chương 55-1 Chương 55-2 Chương 55-3 Chương 55-4 Chương 56-1 Chương 56-2 Chương 56-3 Chương 56-4 Chương 57-1 Chương 57-2 Chương 57-3 Chương 57-4 Chương 58-1 Chương 58-2 Chương 58-3 Chương 58-4 Chương 59-1 Chương 59-2 Chương 59-3 Chương 59-4 Chương 60-1 Chương 60-2 Chương 61-1 Chương 61-2 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63-1 Chương 63-2 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67-1 Chương 67-2 Chương 68-1 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 71-1 Chương 71-2 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 79 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171.. Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177.. Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183.. Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191.. Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 206-2 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231.. Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237.. Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 239-3 Chương 239-4 Chương 239-5 Chương 240 Chương 240-2 Chương 240-3 Chương 240-4 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »