Số ảo thuật gia đông chưa từng thấy tập trung ở hành lang nhà hát. Một đám láo nháo những bộ cánh bảnh chọe và khăn tay lụa cài ở những vị trí đầy tính toán. Vài người kéo theo hòm xiểng và xúng xính áo choàng, những người khác mang lồng chim hoặc những cây ba-toong đầu bịt bạc. Họ không nói chuyện với nhau khi đứng đợi đến lượt mình được gọi, từng người một, không gọi thẳng tên (dù là tên riêng hay nghệ danh) mà bằng một con số viết trên mảnh giấy nhỏ phát cho họ từ cổng vào. Thay vì tán gẫu những chuyện hầm bà lằng hay rỉ tai nhau những mánh nghề, họ chuyển chỗ ngồi và bắn những tia nhìn không che giấu về phía cô gái.
Khi mới tới, vài người nhầm tưởng cô chỉ là một nàng phụ tá, nhưng cô ngồi ghế đợi, với mảnh giấy ghi con số (23).
Cô không mang theo hòm xiểng, áo chùng, lồng chim hay ba-toong. Cô mặc bộ váy màu xanh lục sẫm với áo khoác đen tay bồng. Những lọn tóc nâu dày vấn gọn trên đầu, dưới chiếc mũ nhỏ màu đen gắn lông chim không có gì đặc biệt. Khuôn mặt cô còn nét trẻ con, hàng mi óng dài và bờ môi hơi bĩu, dù rõ là cô đã lớn hơn cái tuổi có thể được gọi là “cô bé.” Nhưng rất khó đoán cô bao nhiêu tuổi, và chẳng ai dám hỏi điều đó. Ấy thế mà những người khác vẫn nghĩ cô chỉ là nhóc con, và nói đến cô như đang bàn tán những chuyện tào lao đằng sau sự thật. Cô không để ý đến ai dù hầu như không che giấu ánh mắt và thỉnh thoảng còn chằm chằm nhìn người khác.
Lần lượt, con số của mỗi ảo thuật gia được xướng lên bởi một người đàn ông cầm danh sách và cuốn sổ, đưa họ qua một cánh cửa thếp vàng ở đầu kia hành lang, và lần lượt, từng người quay lại hành lang và rời nhà hát. Có người chỉ vào vài phút, có người ở lại khá lâu. Những người có số lớn nhấp nhổm trên ghế trong khi đợi người đàn ông cầm cuốn sổ xuất hiện trở lại, lịch sự gọi to con số trên mảnh giấy của người tiếp theo.
Vị ảo thuật gia mới nhất bước qua cánh cửa thếp vàng (một anh chàng nục nịch đội mũ chóp cao, áo choàng tươm tất) lao vụt ra hành lang, mặt mũi cau có, vùng vằng ra về thẳng, mặc cánh cửa nhà hát đóng sầm lại sau lưng. Âm thanh ấy vẫn còn vang vọng trong hành lang khi người đàn ông cầm cuốn sổ xuất hiện trở lại, lơ đễnh gật đầu với mọi người và hắng giọng.
“Số hai mươi ba,” Marco gọi, kiểm tra con số trên danh sách. Mọi cặp mắt trong phòng đổ dồn lại khi cô gái đứng dậy và bước tới.
Marco quan sát cô tiến đến, ban đầu anh bối rối nhưng rồi thay cho bối rối là một cảm giác hoàn toàn khác.
Đứng từ đầu kia căn phòng, anh đã có thể khẳng định cô gái rất ưa nhìn, nhưng khi cô đến đủ gần có thể nhìn được vào mắt anh, thì vẻ ưa nhìn – khuôn mặt cô, màu tóc tương phản với làn da – biến chuyển thành một thần thái còn hơn cả ưa nhìn.
Cô ấy tỏa sáng. Trong thoáng chốc khi họ nhìn nhau, anh không thể nhớ nổi mình cần phải làm gì, tại sao cô lại trao cho anh mảnh giấy ghi con số hai mươi ba bằng chính chữ viết tay của anh.
“Mời đi lối này,” cuối cùng anh cũng nói nên lời khi nhận lấy mảnh giấy và giữ cửa mở cho cô. Cô khẽ nhún chân tỏ ý cảm ơn anh, và hành lang vỡ ra những rì rầm bàn tán khi cánh cửa hoàn toàn khép lại sau lưng họ.
• • •
NHÀ HÁT CÓ KHÔNG GIAN RỘNG LỚN và kiểu cách sang trọng, hàng nối hàng những chiếc ghế bọc nhung đỏ thắm. Dàn nhạc, gác lửng và bao lơn tỏa ra quanh sân khấu trống trơn, rủ xuống tấm màn đỏ rực. Không có ai, trừ hai người ngồi ở khoảng hàng ghế thứ mười tính từ sân khấu. Chandresh Christophe Lefèvre gác chân lên chiếc ghế trước mặt. Mme. Ana Padva ngồi bên phải, lôi đồng hồ trong sắc ra xem trong khi nén ngáp.
Marco từ cánh gà bước ra, cô gái mặc váy xanh đi theo ngay sau. Anh ra hiệu bảo cô hãy ra giữa sân khấu, không tài nào rời mắt khỏi cô khi giới thiệu cô với khán phòng gần như trống trơn.
“Số hai mươi ba,” anh nói rồi đi xuống theo một cầu thang nhỏ phía trước sân khấu, dừng lại trước hàng ghế đầu tiên, bút chực ghi chép vào sổ.
Mme. Padva nhìn lên và mỉm cười, bỏ đồng hồ trở vào sắc.
“Vậy có gì đây?” Chandresh hỏi, không cụ thể hướng câu hỏi đến ai. Cô gái không đáp.
“Đây là số hai mươi ba,” Marco nhắc lại, kiểm tra giấy tờ xem con số có chính xác không.
“Cô bé ơi, chúng tôi đang tuyển ảo thuật gia,” Chandresh có phần cao giọng, tiếng ông vang vang trong không gian thênh thang của khán phòng. “Thầy phủ thủy của ảo giác, của thuật biến hình, vân vân và vân vân. Thời điểm này chúng tôi không cần các cô phụ tá trẻ đẹp.”
“Thưa ông, tôi là ảo thuật gia,” cô gái nói, giọng trầm và bình tĩnh. “Tôi đến dự tuyển.”
“Tôi hiểu rồi,” Chandresh nói, chau mày chầm chậm quan sát cô gái từ đầu tới chân. Cô đứng bất động hoàn hảo ở giữa sân khấu, kiên nhẫn, như thể cô đã biết trước phản ứng của ông.
“Có gì không ổn sao?” Mme. Padva hỏi.
“Tôi không hoàn toàn chắc chắn liệu có thích hợp không,” Chandresh nói, suy tư nhìn cô gái.
“Sau tất cả những gì anh đã phán về nghệ sĩ uốn dẻo của chúng ta ư?”
Chandresh yên lặng, chăm chú quan sát cô gái trên sân khấu, trông đúng là khá kiều diễm, song không có gì đặc biệt khác thường.
“Vấn đề là phải khác biệt,” đó là lý do duy nhất ông luận ra được.
“Thật ư, Chandresh?” Mme. Padva nói. “Chí ít chúng ta nên để cô ấy biểu diễn đã rồi hẵng hay một nữ ảo thuật gia liệu có thích hợp hay không.”
“Tay áo thế kia thì dễ che đậy thủ thuật lắm,” ông phản đối.
Cô gái lập tức cởi áo khoác tay bồng, vứt bừa xuống sàn sân khấu gần chỗ cô đứng. Chiếc váy xanh phô ra cánh tay và bờ vai trần, chỉ trừ một sợi dây chuyền dài bằng bạc, gắn với một mặt hình trái tim cũng bằng bạc. Cô tháo găng tay, vứt từng chiếc về phía cái áo khoác nằm lùm lùm. Mme. Padva quay sang liếc Chandresh một cái sắc lẻm và được đáp lại bằng một tiếng thở dài.
“Tốt lắm,” Chandresh nói. “Cứ tiếp tục đi.” Ông khẽ ra hiệu với Marco.
“Vâng, thưa ông,” Marco đáp, rồi quay sang nói với cô gái. “Chúng tôi cần hỏi sơ lược mấy câu trước khi cô biểu diễn. Xin cô cho biết tên.”
“Celia Bowen.”
Marco ghi vào sổ.
“Nghệ danh của cô?” anh hỏi tiếp.
“Tôi không dùng nghệ danh,” Celia đáp, và Marco cũng ghi lại điều này.
“Cô từng biểu diễn chuyên nghiệp ở đâu?”
“Tôi chưa từng biểu diễn chuyên nghiệp.”
Nghe đến đây Chandresh nhỏm dậy định chen ngang nhưng Mme. Padva ngăn lại.
“Vậy cô học nghề từ ai?” Marco hỏi.
“Từ bố tôi, ông Hector Bowen,” Celia đáp. Cô dừng lại một chút rồi nói tiếp. “Có lẽ người ta biết đến ông nhiều hơn bằng cái tên Prospero Người Mê Hoặc.”
Marco đánh rơi bút.
“Prospero Người Mê Hoặc ư?” Chandresh bỏ chân đang gác lên ghế xuống và nhoài người về trước, trân trân nhìn Celia như thể đang quan sát một con người hoàn toàn khác. “Bố cô là Prospero Người Mê Hoặc ư?”
“Đã là như vậy,” Celia nói rõ. “Bố tôi... qua đời năm ngoái.”
“Xin chân thành chia buồn với mất mát của cô,” Mme. Padva nói. “Nhưng cảm phiền cho tôi hay, Prospero Người Mê Hoặc là ai thế?”
“Vị ảo thuật gia vĩ đại nhất trong thế hệ của ông ấy,” Chandresh nói. “Nhiều năm trước tôi luôn tìm cách mời Prospero biểu diễn mỗi khi chộp được ông ấy. Tuyệt đỉnh xuất chúng, hoàn toàn bỏ bùa mọi khán phòng. Chưa từng thấy ai sánh kịp ông ấy, chưa từng.”
“Thưa ông, bố tôi hẳn sẽ rất mãn nguyện nếu được nghe những lời ấy,” Celia nói, ánh mắt vụt lướt qua tấm rèm trong bóng tối ở cánh gà.
“Tôi luôn nói với ông ấy như vậy, dù từ rất lâu rồi chẳng có dịp hội ngộ. Nhiều năm trước từng cùng ông ấy say khướt trong một quán rượu, ông ấy cứ nói hoài đến việc xô đổ những biên giới của nhà hát, sáng tạo ra những điều phi thường. Ông ấy hẳn sẽ tâm đắc với những điều tôi đang nỗ lực tạo dựng. Thật đáng tiếc.” Chandresh lắc đầu, nặng nề thở dài. “Thôi, xin mời tiếp tục,” ông nói, dựa lại vào ghế và thích thú quan sát Celia.
Marco đã nhặt lại bút, quay trở lại với danh mục các câu hỏi.
“C... cô có thể biểu diễn không cần sân khấu không?”
“Có thể,” Celia đáp.
“Có thể xem màn ảo thuật của cô từ mọi hướng được không?”
Celia mỉm cười. “Các ông đang tìm người biểu diễn được giữa đám đông phải không?” cô hỏi Chandresh. Ông gật. “Tôi hiểu rồi,” Celia đáp. Lập tức rất nhanh, như không hề di chuyển, cô nhặt áo khoác từ sân khấu lên và tung về phía hàng ghế khán giả. Chiếc áo không rũ xuống mà căng lên, tự gấp lại. Rồi trong nháy mắt, các nếp lụa biến thành những sợi lông vũ đen bóng, đôi cánh lớn sải ra, và không thể nói rõ được khoảnh khắc nào chiếc áo không còn là vải vóc mà hoàn toàn biến thành một con quạ đen nhánh. Con quạ tung cánh bay trên những dãy ghế bọc nhung đỏ, vút lên tò mò lượn vòng trên một bao lơn.
“Thật ấn tượng!” Mme. Padva thốt lên.
“Trừ phi cô ta giấu nó trong những ống tay áo bồng tướng kia,” Chandresh lẩm bẩm. Trên sân khấu, Celia tiến gần đến Marco.
“Cho tôi mượn một lát được không?” cô hỏi, ý chỉ cuốn sổ. Anh thoáng ngập ngừng rồi đưa nó cho cô. “Cảm ơn,” cô nói, quay trở lại giữa sân khấu.
Cô hầu như không nhìn danh mục những câu hỏi được viết tay ngay ngắn trước khi tung thẳng cuốn sổ lên không, cuốn sổ xoay một vòng và những trang giấy loạt soạt nhòe đi thành một con bồ câu trắng, vỗ cánh bay đến đậu trên một sợi dây thừng trong nhà hát. Con quạ từ chỗ đậu ở bao lơn, kêu lên một tiếng gọi bồ câu.
“Ái chà!” Chandresh thốt lên, vừa vì con bồ câu, vừa vì biểu cảm trên khuôn mặt Marco.
Bồ câu sà xuống với Celia, nhẹ nhàng đậu trên bàn tay cô đang vươn ra. Cô vuốt ve đôi cánh và tung nó trở lại không trung. Nó bay cao lên một quãng rồi đôi cánh trở lại là những trang giấy và cuốn sổ rơi nhanh xuống. Celia bắt lấy bằng một tay, trả lại cho Marco, mặt anh giờ còn tái hơn vài phần.
“Cảm ơn,” Celia mỉm cười nói. Marco lơ đãng gật đầu, không đón ánh mắt cô, vội vã quay lại chỗ đứng ban đầu.
“Kỳ diệu, đơn giản là kỳ diệu!” Chandresh nói. “Sẽ tốt. Tiết mục này chắc chắn sẽ có hiệu ứng tốt.” Ông đứng dậy, đi xuôi lối đi, dừng lại trước khu vực dành cho dàn nhạc được chiếu sáng bằng những cụm đèn đặt trên sàn, nghĩ ngợi đăm chiêu.
“Cần phải phục sức cho cô ấy,” Mme. Padva từ chỗ ngồi nói to về phía Chandresh. “Tôi từng chỉ để ý đến những bộ long trọng. Nhưng giờ tôi nghĩ một kiểu váy tương tự thế này cũng có thể được.”
“Bà muốn kiểu dáng như thế nào?” Celia hỏi.
“Chúng ta có một bảng màu để phối, cô bé ạ,” Mme. Padva nói. “Hoặc chính xác là ít hơn thế. Chỉ có màu đen và trắng thôi. Nếu để cô mặc tuyền màu đen thì trông hơi tang tóc.”
“Tôi hiểu rồi,” Celia nói.
Mme. Padva đứng dậy và cũng xuôi lối đi đến chỗ Chandresh đứng. Bà thì thầm gì đó vào tai ông, ông quay sang thảo luận với bà, trong chốc lát không để ý đến Celia.
Không ai quan sát cô trừ Marco, trong khi cô đứng bất động hoàn hảo trên sân khấu, kiên nhẫn chờ đợi. Và rồi, rất từ từ, trang phục của cô bắt đầu thay đổi.
Bắt đầu từ viền cổ và lan dần xuống như mực, chất lụa xanh chuyển sang đen huyền ảo như bầu trời đêm. Marco há hốc miệng thở gấp. Chandresh và Mme.
Padva quay lại vì âm thanh đó, đúng lúc kịp chứng kiến dải đen đang bò xuống ấy nhạt dần thành trắng tuyết ở đuôi váy, cho đến khi không còn dấu vết nào cho thấy chiếc váy từng có màu xanh lục.
“Chà, công việc của tôi đơn giản đi nhiều rồi,” Mme. Padva nói, không giấu nổi thích thú lấp lánh trong mắt. “Nhưng có lẽ màu tóc cô hơi sáng.”
Celia lúc lắc đầu và những lọn tóc nâu của cô sẫm lại gần như đen, thành màu của gỗ mun và óng ả như cánh quạ.
“Kỳ diệu,” Chandresh thốt lên, gần như nói với chính mình.
Celia chỉ mỉm cười.
Chandresh đâm bổ lên sân khấu, bay qua cầu thang chỉ bằng hai bước chân. Ông săm soi trang phục của Celia từ mọi góc.
“Cho phép tôi chứ?” ông hỏi trước khi thận trọng chạm vào lớp vải. Celia gật đầu. Lụa đúng là đen và trắng, phần chuyển giữa hai màu là một mảng xám nhạt dần mềm mại, chất sợi hiện rõ theo đường dệt.
“Chuyện gì đã xảy ra với bố cô, cô không phiền khi tôi tò mò chứ?” Chandresh hỏi, mắt vẫn không rời trang phục của Celia.
“Không sao ạ,” Celia đáp. “Một trong những thủ thuật của bố tôi không diễn ra đúng theo kế hoạch.”
“Thật cực kỳ đáng tiếc,” ông nói và lùi lại. “Cô Bowen, cô có hứng thú với cơ hội làm việc có một không hai không?”
Ông búng tay và Marco cầm cuốn sổ tiến lại, đứng cách Celia vài bước, ánh mắt đăm đăm nhìn từ bộ váy đến tóc và lưng cô, dừng lại thật lâu ở mỗi nơi.
Trước khi Celia kịp trả lời, một tiếng kêu vang khắp nhà hát, phát ra từ con quạ vẫn đậu trên bao lơn, tò mò quan sát cảnh tượng trước mặt.
“Xin chờ một lát,” Celia nói. Cô duyên dáng giơ tay hướng về phía con quạ. Nó kêu lên một tiếng đáp lại rồi tung sải cánh rộng, lượn về phía sân khấu, càng tăng tốc khi đến gần. Nó chao cánh đáp xuống, bay thẳng vào Celia, không giảm tốc hay ghìm đà mà lao với tốc độ cực đại. Chandresh lập tức giật lùi, gần như ngã vào Marco khi con quạ đâm thẳng vào Celia và vỡ ra thành một màn lông vũ.
Và rồi nó biến mất. Không một chiếc lông nào sót lại và Celia lại mang trên người tấm áo choàng đen tay bồng đã cài hết khuy, bên ngoài bộ váy trắng-và-đen.
Đứng trước khu vực dành cho dàn nhạc, Mme. Padva vỗ tay.
Celia cúi chào, nhân thể nhặt đôi găng trên sàn lên. “Cô ấy hoàn hảo,” Chandresh trầm trồ, lấy một điếu xì-gà trong túi ra. “Tuyệt đối hoàn hảo!”
“Vâng, thưa ông,” đằng sau ông Marco lên tiếng, cuốn sổ trong tay anh khẽ rung.
• • •
CÁC ẢO THUẬT GIA đợi ngoài hành lang cắm cảu cằn nhằn khi họ được gửi lời cảm ơn vì đã dành thời gian có mặt, và bị lịch sự từ chối.