Sa Đọa

Lượt đọc: 15752 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 51

“CHÚNG TÔI ĐANG THỰC HIỆN LỆNH KHÁM XÉT tại nhà Baron, anh muốn đi cùng chứ?”

Decker thẩn thờ nhìn Lassiter khi thấy cô đứng trên hiên trước của nhà Michell vào sáng sớm hôm sau.

“Cộng sự của cô đâu rồi?” Anh hỏi.

“Đang kiểm tra một số đầu mối tiềm năng khác. Tôi dẫn dắt công cuộc khám xét này.”

“Tại sao lại có lệnh khám xét nơi ở của Baron?” Decker ngái ngut nói. Cô đã gọi điện cho anh trước khi đến, nên anh mới kịp mặc vội quần áo và gặp cô ở hiên nhà.

“Chúng tôi có lý do để tin rằng anh ta có thể có liên quan tới các vụ giết người,” cô nói.

“Và tại sao vậy?” Jamison hỏi, đi tới cạnh Decker. Anh đã nói với cô về cuộc gọi của Lassiter. Jamison vẫn đang chỉnh trang lại chiếc áo len cô mặc trên người và vuốt mái tóc rối bù ra khỏi mắt.

“Dựa trên những điều mà cộng sự của cô đây đã nói với tôi,” Lassiter nói, ám chỉ Decker.

“Baron quen biết ít nhất ba trong số bốn nạn nhân. Chúng tôi cũng biết anh ta quen Joyce Tanner và rằng Swanson từng sống trong nhà vườn của anh ta. Nhưng ai là người thứ ba?” Decker hỏi.

“Ngân hàng đang giữ thế chấp nhà của Baron. Và đoán xem người đại diện của ngân hàng làm việc với khoản vay đó là ai?”

Jamison nói với giọng đều đều, “Bradley Costa.”

“Chúc mừng, cô đoán đúng được giải nhất rồi đấy.”

“Vậy, anh Baron có mối liên hệ với một số nạn nhân.” Decker nói. “Tôi chắc rằng những người khác trong thị trấn cũng vậy.”

“Và còn có mối quan hệ với Toby Babbot. Như vậy là quen biết hết bốn người trong số bốn nạn nhân.”

“Quan hệ như thế nào?” Decker nói một cách gay gắt.

“Tôi đã tìm được một bản báo cáo về một vụ bắt giữ cũ. Toby Babbot bị buộc tội xâm nhập trái phép chỗ ở của Baron.”

“Ông ta lên đó để làm gì?” Jamison hỏi.

“Ông ta không nói khi cảnh sát thẩm vấn.”

“Và Baron biết chuyện này?”

“Chính anh ta là người đã bắt quả tang Babbot xâm nhập trái phép khu đất và báo cảnh sát. Vậy là, Baron quen biết cả bốn nạn nhân.”

“Và giả thuyết của cô về vụ án này là gì?” Jamison hỏi.

“Chà, về chuyện của Costa thì là khá dễ đoán. Ngân hàng cầm cố căn nhà. Và như Decker cũng đã nói với tôi, Baron nghiên cứu thần thoại Hi Lạp. Thanatos là thần chết trong thần thoại Hi Lạp.”

“Còn Joyce Tanner?”

“Anh ta đã hỗ trợ cô ta về mặt tài chính. Anh ta dần cạn túi. Có lẽ cô ta đã nắm thóp anh ta chuyện gì đó và đó là lý do tại sao anh ta phải hỗ trợ cô ta. Vì vậy, anh ta đã giết cô và viết mấy dòng tào lao gì đó trong Kinh thánh về chế độ nô lệ. Có thể ám chỉ một nô lệ tài chính. Và Tanner đã đọc Kinh thánh rất nhiều hồi trung học, một điều mà Baron biết rõ.”

“Cô có nghĩ rằng tất cả những thứ đó là hơi quá mức cần thiết không?” Decker nói.

“Ý anh là gì?” Lassiter hỏi.

“Những biểu tượng Hi Lạp, những câu Kinh thánh, tất cả những thứ có thể dẫn đến Baron một cách khá dễ dàng. Tôi đã suy ra điều đó chỉ bằng cách xem một cuốn kỷ yếu. Và khoản thế chấp đó đã nằm trên tài sản của anh ta từ lâu. Vậy tại sao lại ra tay và giết một nhân viên ngân hàng vào lúc này?”

“Bởi vì tôi được biết gần đây anh ta đã cố gắng tái cấp vốn nợ với tỷ lệ thấp hơn vì các vấn đề về dòng tiền, nhưng bên ngân hàng, cũng tức là Costa, đã từ chối. Do đó, anh ta có nguy cơ mất toàn bộ tài sản nếu không thể thanh toán nợ và ngân hàng sẽ tịch thu tài sản.”

Decker có vẻ hơi ngạc nhiên trước những thông tin mới mẻ này. “Điều đó vẫn không chứng minh rằng anh ta đã giết người đó. Và tôi nghĩ rằng làm như vậy là quá phức tạp.”

“Những kẻ giết người đôi khi suy nghĩ quá nhiều về mọi chuyện, Decker ạ. Chúng khiến cho những thứ đơn giản trở nên phức tạp. Chúng lạ đời như thế đấy.”

“Đúng vậy. nhưng tôi không nghĩ Baron là loại người như vậy. đối với tôi, tất cả những chuyện này trông như thể có kẻ đang cố gắng đổ tội cho anh chàng và đang làm việc đó hơi lộ liễu.”

“Chà, tôi đã từng bắt người dựa trên ít thông tin hơn bây giờ nhiều và còn chứng minh được cáo buộc nữa là.”

“Còn Babbot?”

“Ông ta có thể đã tìm thấy gì đó trên khu đất của Baron, khiến Baron đứng ngồi không yên. Và tôi có thể đoán ra thứ đó là gì. Và anh cũng nên đoán ra được vì anh đã tìm ra mối liên hệ đó trước chúng tôi.”

“Gì cơ?” Decker hỏi.

“Swanson là một tay buôn ma túy. Có thể anh ta và Baron hợp tác cùng nhau. Baron đang rất cần tiền, và tôi ngờ rằng anh ta không còn quan tâm đến việc làm gì, mà chỉ quan tâm làm sao có tiền. Nhưng sau đó Swanson muốn phần chí lớn hơn hoặc cảm thấy rủi ro và quyết định loại bỏ Baron. Vậy là Swanson phải bị thủ tiêu, và nếu Babbot biết chuyện thì cũng phải chung số phận. Trên thực tế, Babbot có thể đã mua ma túy từ bọn họ.”

Decker nhận xét: “Tất cả là suy đoán.”

“Đó là lý do tại sao chúng tôi sẽ khám xét tòa nhà đó,” Lassiter nói. “Để có bằng chứng chứng minh suy đoán trên thực tế là đúng. Các anh tham gia hay không?”

Decker trả lời: “Chúng tôi tham gia,” trong khi Jamison nhìn với vẻ đầy lo lắng.

Decker và Jamison đi theo Lassiter và hai xe cảnh sát leo lên đồi đến điền sản của Baron. Mới bảy giờ sáng và rõ ràng là Lassiter muốn đánh úp Baron.

Decker nói, “Baron đã nói dối tôi. Một lần nữa. Anh ta thẳng thừng nói với tôi rằng anh ta không biết Costa.”

“Chà, có lẽ họ chưa bao giờ gặp nhau. Có thể chỉ là trao đổi thông qua thư từ hoặc email.”

“Điều đó không quan trọng. Anh chàng định tịch biên căn nhà. Đó là động cơ giết người rất rõ ràng ai cũng thấy được. Và anh ta không nói điều đó với tôi.”

“Anh có thực sự nghĩ rằng Baron buôn bán ma túy cùng Swanson?”

“Tôi không biết. Anh ta đã nói dối tôi, hành động đó khiến con người anh ta không còn đáng tin.”

“Nhưng anh không nghĩ rằng anh ta thực sự là kẻ giết người chứ?”

“Tôi không biết liệu anh ta có vô tội không?”

“Nhưng anh ta có vẻ rất...”

“Rất cái gì? Tử tế? Lập dị? Giỏi các trò ảo thuật? Điều đó không biện minh được gì cả, Alex, và cô biết điều đó.”

Jamison thở dài cam chịu. “Lassiter trông thực sự hạnh phúc.”

“Cân nhắc việc cha cô ấy đã chết trong tù vì những gì cô ấy tin rằng do gia đình Baron gây ra, cô ấy sẽ cảm thấy như vậy.”

“Vì vậy, kết án người Baron cuối cùng còn sống sẽ là một phần thưởng cho cô ấy?”

Decker nói: “Tôi e là như vậy.”

« Lùi
Tiến »