Sa Đọa

Lượt đọc: 15874 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 52

“CHÀ, THẬT ẤN TƯỢNG.” Baron cất tiếng, khi mở cửa trước, nhìn thấy cả đội cảnh sát đứng sau Lassiter. Anh đang mặc một cái áo choàng cũ, đi chân đất.

Anh liếc nhìn Decker và Jamison đang đứng sang một bên, nhưng không nói gì với họ.

Lassiter giơ một tờ giấy lên. “Lệnh khám xét ngôi nhà, các khu nhà phụ và khu đất. tôi muốn anh ngồi yên ở ngoài này trong khi chúng tôi làm điều đó.”

“Ít nhất tôi có thể uống một ly nước được không?” Baron vui vẻ nói.

Lassiter phớt lờ điều này và nói với một sĩ quan đứng ngay sau cô, “Dawes, tôi muốn anh ở lại đây và đảm bảo rằng anh ta không đi đâu hết. Tôi không muốn anh ta có bất kì cơ hội nào để che giấu bất kì bằng chứng nào hoặc bỏ chạy.”

Baron cười nói, “Chà, tôi không còn chạy nhanh như trước nữa. Và nếu không có đồ uống để tiếp thêm sức mạnh cho tôi, việc ngồi ngay tại đây và có lẽ ngủ quên trong quá trình này chắc chắn là hết sức hấp dẫn.”

Lassier ném cho anh ta một cái nhìn sắt thép và định nói lại điều gì đó thì Decker tiến về phía trước và nói, “Chúng tôi xin được làm việc đó, Thanh tra à. Đây là một nơi rộng lớn và cô sẽ cần tất cả nhân lực có thể để khám xét.”

Lassiter nhìn Decker một lúc lâu hơn cần thiết trước khi gật đầu. “Được. Nhưng khi tôi nói rằng tôi không muốn anh ta di chuyển, ý tôi chính xác là như vậy.”

“Không thể rõ ràng hơn,” Decker trả lời.

Lassiter truyền lệnh cho người của cô; một số đi theo cô vào nhà, trong khi những người khác đi về phía các tòa nhà và sân vườn.

Baron ngồi xuống hiên trước và vươn vai. “Nếu phát hiện có tiền, đó là tài sản của tôi. Thêm chút tiền xài cũng tốt cho tôi mà, như cô đã biết.”

Decker đặt một chân lên bậc thang và nhìn anh.

“Anh đã nói dối tôi về Costa. Anh ta giữ thế chấp nơi này và anh biết điều đó.”

“Về mặt lý thuyết, là bên ngân hàng giữ. Anh ta chỉ làm việc ở đó.”

“Anh phải biết rằng ra vẻ phân định như thế cũng chẳng đánh lừa được ai đâu. Anh đã nói chuyện với anh ta bao nhiêu lần? Có trao đổi thư từ không? Anh đã muốn thương lượng lại thỏa thuận nhưng ngân hàng từ chối. Chính Costa đã nói không.”

“Các ngân hàng thường nói không với những người như tôi. Tôi không để bụng chuyện đó đâu.”

“Nhưng anh thừa nhận rằng mình biết Costa?”

“Đó là việc công, không phải việc tư.”

“Có nghĩa là anh đã nói dối.”

“Con người ai cũng nói dối suốt đấy thôi.”

“Và rồi bị bắt quả tang vì những lời nói dối đó,” Decker vặn lại. “Giống như bây giờ. Vậy là Costa đã từ chối yêu cầu của anh. Điều đó khiến anh có động cơ chính để giết anh ta.”

“Chỉ có điều tôi không làm việc đó. Và nếu tôi giết tất cả những người có ác ý với mình, tôi sẽ được coi là kẻ giết người hàng loạt sung mãn nhất thế giời, bởi vì tôi sẽ phải giết gần hết người trong thị trấn này đấy.”

“Và Lassiter biết về việc Swanson ở đây. Cô ấy cũng biết về mối quan hệ của anh với Tanner. Và cô đã tìm ra một cáo buộc cũ về việc xâm phạm nơi ở mà anh đã đưa ra để chống lại Toby Babbot. Điều đó có nghĩa là cô ấy biết rằng anh có quan hệ với cả bốn nạn nhân. Điều đó khiến anh trở thành một trong những nghi can hiếm hoi và cũng đưa anh lên đầu danh sách tình nghi.”

Jamison nói thêm, “Và Lassiter có giả thuyết về mối quan hệ của anh với tất cả bọn họ đều có thể dẫn đến động cơ giết họ như thế nào. Chuyện đang diễn tiến xấu đi đấy, John.”

Baron nghe tất cả những điều này và nhún vai. “Chà, mọi việc ra sao thì ra, tôi đoán vậy. Tôi không thể thay đổi bất kì điều gì.”

Decker nói, “Nhưng tại sao anh lại nói dối về Costa? Và giờ là Babbot? Anh không nghĩ rằng cảnh sát sẽ tập hợp tất cả chứng cứ lại với nhau à?”

“Có lẽ tôi không nghĩ đến thật,” Baron thừa nhận. “Thị trấn này có lực lượng cảnh sát, nhưng tôi thực sự nghĩ họ chỉ hữu danh vô thực thôi. Họ rõ là không thể phá được sự mưu sát cha mẹ tôi, vậy tại sao tôi phải nghĩ rằng họ có thể phá bất cứ vụ án nào khác một cách ra ngô ra khoai cho được?”

“Lassiter sẽ làm khó anh vì một người thân đã mất của cô áy. Hồi cô ấy còn nhỏ, cha cô ấy đã mất việc ở nhà máy dệt, bị ngân hàng siết nhà, rồi thiêu rụi nhà của một chủ ngân hàng trong khi chủ nhà vẫn ở trong đó. Ông ta vào tù và không bao giờ sống sót trở ra. Vậy anh nghĩ cô ấy yêu quý gia đình Baron đến mức nào?”

“Xin lỗi, nhưng có ai bắt cô ta phải có suy nghĩ ngược lại với mọi người ở đây à?” Baron đáp trả.

Jamison bước tới. “John, anh đang lún sâu vào rắc rối lớn rồi đó. Lassiter đang xây dựng một hồ sơ chống lại anh với bốn tội danh giết người. Chúng tôi chỉ đang cố gắng giúp anh hiểu được mức độ nghiêm trọng của tình huống.”

“Phần lớn cuộc đời tôi đâu thiếu gì rắc rối lớn.”

“Không lớn đến mức này.” Decker nói. “Anh có thể phải nhận án tử hình.”

“Tôi thực sự đã treo trên mình cái bản án đó kể từ khi sinh ra ở đây. Chỉ là vấn đề thời gian thôi.”

“Anh thực sự cần nghiêm túc về chuyện này,” Jamison cáu kỉnh.

Baron đứng dây. “Và chính xác thì tôi nên nghiêm túc như thế nào với nói?” Anh nói, mắt lóe lên một ánh nhìn nguy hiểm mà cả hai đều chưa từng thấy qua. “Nếu mọi người đã muốn làm khó tôi như cộng sự của cô vừa nói, thì tôi làm gì hay tôi không làm gì có quan trọng không? Kết quả tất yếu rồi. Vậy đấy, giờ có lẽ cô đa hiểu tại sao tôi uống nhiều như vậy.”

“Anh đã giết những người đó?” Decker hỏi.

Baron bắt lấy anh nhìn của Jamison thêm một nhịp và sau đó nhìn Decker. “Chà, nếu có, tôi không nghĩ mình sẽ thú tội với FBI.” Anh nhìn lại Jamison. “Cô có nghĩ rằng tôi đã giết họ không?”

“Tôi nghĩ gì không quan trọng. Điều quan trọng là những gì có thể được chứng minh.”

“Đó là một lời đáp trả an ủi. Thành thật mà nói, tôi mong đợi cô nói gì khá khẩm hơn, Alex à.”

Decker nói, “Anh đã dọn đồ đạc của Swanson ra khỏi nhà vườn chưa?”

Baron liếc nhìn anh.

Decker nói, “Chúng tôi đã nói với anh rằng chúng tôi đã tìm thấy bằng chứng về việc Swanson ở trong nhà vườn. Và dụng cụ tiêm chích ma túy ở đó. Anh đã vứt chúng đi chưa?”

“Tôi không chắc mình nên trả lời câu hỏi đó.”

“Anh sẽ phải làm vậy một lúc nào đó.”

“Tôi nghĩ rằng tôi sẽ trì hoãn vào lúc này.”

“Họ sẽ tìm kiếm từng cành cây ngọn cỏ nơi này. Khả năng rất cao là họ sẽ tìm thấy thứ gì đó, bao gồm cất cứ thứ gì mà anh đã đem giấu đi trở lại.”

“Tôi có cần luật sư không?”

Lassiter đã bước vào ngưỡng cửa trước ngay lúc đó.

“Ồ, tôi nghĩ là anh cần đấy, anh Baron.”

Cô giơ lên một khẩu súng đựng trong một chiếc túi nhựa đựng vật chứng.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Tiến »